Make your own free website on Tripod.com

Chữ nghĩa Luật Pháp và hiện trạng Pháp Luật.

 

Mấy chú em ruột thừa, nước lă của tôi, thấy tôi viết cứ đâm pha chầy củ. Chẳng nghiêm chỉnh ǵ cả. Mà hôm nay lại bàn về Luật, về Pháp mới chết người. Chúng nó hỏi: "Tại sao bác không viết như những bài nghiên cứu cho nó có vẻ, có nét học giả, chuyên gia một tí với người ta. Bác xem bài người ta viết nó trịnh trọng khang trang như thế, c̣n của bác được vài gịng lại nói tốc nói tếu. Chẳng mấy đứa nó đăng của bác." Kể ra cũng khó trả lời. Em út nó thương, nó nể ḿnh. Nó muốn ḿnh an vui, "trung dung", "trung lập", chỉ lư luận chuyên môn, không phiền hà ǵ với người ta, nó nói thế!!

 

Chứ chúng nó có biết đâu tôi là tổ khôn vặt. Ḿnh đâu có nộp bài vở luận án để đứa nào nó xem, nó duyệt đâu mà lo. Viết phiếm, tùy tiện nó dễ hơn. Khỏi phải trích dẫn rườm rà. Nhớ đâu nói đấy. Người nào khoa bảng, thích trích dẫn th́ tự khắc họ đă có cách đi truy cập xác định nguồn và tài liệu đọc thêm, nhanh gọn. Với "mấy ngài mọt sách" th́ ḿnh không thể "dạy đĩ vén sống" làm ǵ cho phí giờ! Có phải không ạ. C̣n những ai "đạt ư quên lời" th́ người ta cứ mang máng là: " Thằng cha này nó đưa ra cái vụ này ra, h́nh như ... ḿnh cũng có nghe qua ở đâu đó!" Thế là đủ. Hơn nữa ḿnh viết là để cho các bậc "hiền triết được cá quên nơm, đạt ư quên lời" của quần chúng Việt ta. Chứ ḿnh có viết để đứng trước bục, trước ống kính, mà đọc đâu. C̣n đăng hay không là do sự tự trọng làm báo của người ta, quyền của người ta, ḿnh bắt thế nào được. Cũng như viết là quyền của ḿnh và của người khác, cũng chẳng ai bắt buộc được ai.

 

Thời buổi điện toán, trang liên-tín nhiều hăng "năn nỉ " biếu không, muốn bao nhiêu cũng được, chỉ mất công, mất giờ điều hành. Ḿnh viết xong, Ḿnh tự đăng trong trang của ḿnh trước. Xong rồi đi dạo gom một mớ địa chỉ chép về nhấn con chuột, gửi cái ào! Xong! Cần khỉ ǵ phải lấy ḷng ai cả. Ta cứ viết trong sự hiểu biết của ḿnh. Khen chê, đồng ư, hay phản bác là quyền của mọi người. Mà có khen, có chê mới vui. Có đồng t́nh có phản bác mới tiến bộ chân thực. Không có cái ǵ hoàn toàn cả mà! Thế nào cũng có kẻ hở chứ! Chứ cứ lặng như tờ Nhân Dân th́ ... về làm tổng biên tập báo Nhân Dân cho nhàn. Cái căn bệnh ung thư thích kiểm duyệt, dẫn dắt tư tưởng người khác, sợ những ư nghĩ khác, nó ăn trong rễ, trong máu người Á Châu, nói chung và người Việt nói riêng, chứ không phải là đặc tính riêng của Cộng Sản hay Việt Cộng đâu! Ở ngoài này chỉ mới chừa được một ít. Cững được, có ít c̣n hơn không bao giờ!

 

Nhưng tôi cũng cứ căi chầy, căi cối. Cả vú lấp miệng em. Và lư sự rằng :

 

-Chúng mày kỹ sư, kiến trúc sư, chuyên gia điện toán, toàn là khoa học th́ biết cái cóc khô ǵ! Anh viết là để cho người b́nh dân đọc. Đưa những cái "độc hữu" của mấy ông "dư chữ thiếu nghĩa" xuống cho nhân dân người ta sờ, người ta nắn một tí. Hơn nữa thời buổi này nó lạ lắm. Con người ta chết đói đâu có lớn chuyện bằng con cá heo nó lâm nạn, con chó nó đau! C̣n ở Việt Nam ḿnh hả? Cái ǵ nghiêm túc lại là chuyện đùa, như quyền con người, mạng sống con người, nhân phẩm con người, tự do con người, sinh mạng tương lai trẻ thơ v.v đều là chuyện phiếm ngoài tai cả. C̣n mấy cái hội nghị văn hoá, hội nghị thể thao, đại hội đảng, báo cáo này nọ chỉ là những tṛ đùa cho vui của đám trung ương đảng dư giờ dư tiền, th́ lại làm ra rất trịnh trọng, nghiêm túc. Thành ra Anh đây nói phiếm, nói tuỳ tiện về ba cái Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, Công Pháp Quốc Tế, Bản Tuyên Ngôn Nhân quyền, Toà Án Quốc tế v.v cũng là đúng thôi. Vả chăng bản chất của những cái "quốc tế" ấy nó cũng là chuyện hề, chuyện phiếm của mấy đám quốc gia giầu có, mạnh quyền , dư tiền đấy mà thôi!!! Bố ai dám nghĩ đến chuyện đưa Mỹ ra toà án thế giới!!! Mặc dù nó vi phạm đủ thứ chuyện. Do Thái lờ cả Nghị quyết của hội đồng bảo an LHQ ! Ai dám đè cổ Do Thái khi Mỹ nó bênh chằm chặp!!! (sẽ thưa chuyện này ở bài sau)

 

Chữ nghĩa văn bản XHCN VN

 

Cái bệnh thích bám víu chữ nghĩa, chơi chữ của người khoa bảng, của giới báo chí nhiều khi nó đi quá đà vui lắm cơ. Nó trở thành cái thói quen thích lập thuyết để giải thích t́nh h́nh và ... đoán ṃ thiên hạ sự. Theo sự "ngâm cứu" của anh em chúng tôi th́ nó là hội chứng của sự không tiêu hóa nổi mớ Tây học, nhưng cứ cố nhồi nhét. C̣n báo chí th́ đói tin và lư thuyết hóa cho nó ra vẻ học giả. Thí dụ như Việt Cộng hô hào đại hội đảng với Bản Báo cáo Chính trị IX. Trong khi dân chúng đa số họ cứ lờ tít đi, v́ biết nó chẳng ăn nhập ǵ đến ḿnh chỉ phiền cái tai, gai cái mắt mà thôi, dù Đảng cố gắng khua chiêng trống rùm beng để tạo uy thế biểu kiến, bắt học tập ở cơ sở địa phương, và yêu cầu phải "tự nguyện góp ư". Trong khi các chuyên gia th́ bắt đầu phân tích bắng nhắng.... lo lắng thăm, ḍ chờ đợi!!!

 

Bản dự thảo BCCT nội dung như thế nào. Không cần nói (ai muốn xem cứ vào Lao Động chép về mất 30 giây), v́ đă có qúa nhiếu người trong chăn bị chấy rận cắn rát cả đời, nói rồi. Như Ông Trần Dộ, Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, Bùi Tín, Nguyễn Minh Cần v.v Với tôi vấn đề đơn giản hơn, có bản báo cáo hay không cũng không quan trọng, chứ đừng nói đến nội dung làm ǵ. Chữ nghĩa là chữ nghĩa, văn bản vẫn chỉ là văn bản, việc làm vẫn cứ là việc làm. Hai chuyện nó chẳng ăn nhập vói nhau cho đến khi nào một nền dân chủ pháp trị hiện hữu thật sự, th́ chữ nghĩa mói thật sự có giá trị chỉ đạo then chốt.

 

Cho nên cái bản báo cáo khỉ gió nhất chín nh́ bù đó chỉ để răn đe hù dọa, phỉnh phờ dân đen, và tạo cơ hội viết cho các báo nội địa và mấy chuyên gia đói tin bên ngoài. Chứ nó có phải là văn kiện chỉ đạo có nền tảng ràng buộc pháp lư như một bản Hiến Pháp hay Cương lĩnh chính sách của một chính đảng trong xă hội dân chủ pháp trị đâu!!!

 

Cứ lấy thí dụ bản hiến pháp nước Mỹ. Quốc gia dân chủ đầu tiên, và lâu đời nhất trên trái đất này.

 

"Mọi người sinh ra đều b́nh đẳng.......v.v và v.v ". Nhưng không áp dụng cho người da đen, da màu gốc Phi châu nghe bà con. Chữ "người" đây chỉ là người da trắng Ấu Châu mà thôi. Măi cho đến đầu thập niên 1860s, nước Mỹ phải dùng một cuộc nội chiến tương tàn Nam Bắc để định nghĩa cho rơ chữ "mọi người". Và năm 1863 Abraham Lincoln kư đạo luật phóng thích nô lệ (The Emancipation Proclamation.). Kư thôi c̣n người ta có tôn trọng theo đuổi không lại là việc khác. Nền dân chủ đầu tiên, lâu đời và tiến bộ nhất đó cũng phải mất cả trăm năm với một cuộc nội chiến chỉ để xác định ư nghĩa câu "mọi người b́nh đẳng". Giả sử phe Abraham Lincoln thua không biết bây giờ sẽ ra sao? Cứ nghĩ đến sự kỳ thị vẫn c̣n tồn tại đầy dẫy ở các tiểu bang phía Nam nước Mỹ (Dixie states) mà lạnh người. C̣n ở nước Úc măi đến năm 1967 với cuộc trưng cầu dân ư, người dân bản xứ này mới được chấp nhận là người và được kể vào thống kê dân số!!! Nhưng giở thánh kinh bài giảng của họ ra mà xem! Chữ nghĩa nhân ái, công bằng b́nh đẳng có mà lấy thúng cũng không chứa đủ. Chưa kể mỗi lần họp hành đều đọc thánh kinh, thề tay cũng để lên thánh kinh! Cả một "xă hội của kẻ thống trị" nó toa rập đồng lơa với nhau như vậy!

 

Xét ra cái xă hội Mỹ, Úc, Pháp lúc ấy, đối với người da màu, nó có khác ǵ đảng Cộng Sản Việt Nam, Trung Quốc bây giờ đâu. Chữ nghĩa chẳng có giá trị mẹ ǵ.

 

Cho nên cứ lấy chữ nghĩa ra mà lư sự th́ hỏng. Quên đi! Nh́n vào hiện trạng mà xét. Ở chế độ độc tài , hay phi nhân bản nào cũng thế, nghị định sắc lệnh chỉ để cho có, để cảnh cáo nhân dân và làm màu mè cho quan sát quốc tế. Chứ ngay công an mật vụ của họ cũng cứ khẩu lệnh, mật lệnh mà làm bất kể có đúng nghị định, sắc lệnh hay không, họ cũng không cần biết. Công an mật vụ chẳng bao giờ cần đọc luật và biết nghị định nào cả! Để làm ǵ cơ chứ? Nó đến tận nhà Lê Hồng Hà nửa đêm nửa khuya, nó có xem nghị định, đối chiếu hiến pháp không? Nó chặn đường TTT Quảng Độ, bắt LHT Huyền Quang nó có chiếu theo nghị quyết đại hội không?

 

Cho nên điều 4 Hiến Pháp CHXHCNVN có xóa hay không, không quan trọng. Ngay kể cả xóa luôn cái Hiến Pháp đó cũng không có ǵ thay đổi. V́ Đảng Cộng Sản cai trị dân có theo Hiến Pháp theo luật lệ nào đâu? Các điều khoản quyền công dân có bao giờ được soi đến đâu? Và v́ thế không có thay đổi ǵ cả. Hiến Pháp cũ của Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa cũng vẫn cứ thế: vẫn cái Đảng đó nắm toàn quyền, cơ chế đó nó cứ đẻ ra thối nát, cứ chà đạp con người, quyền sống. Lề lối vẫn cứ chồng chéo, mà đến thành viên "ưu tú" của nó là ông Phạm Văn Đồng cũng giơ tay bất lực than trời!

 

V́ thế nếu Đảng CSVN hôm nay theo đúng sự "yêu sách" của các người đối kháng là trở về với cái tên nước cũ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa và bản hiến pháp không có điều 4 kia th́ sẽ ra sao? Nh́n lại cái thời từ năm 1955-1975, Hiến Pháp cũng chỉ để trong tủ. Có ai màng đưa ra để làm căn bản cho luật pháp đâu? Các nghị định thư, sắc lệnh có bao giờ căn cứ trên Hiến Pháp đâu? Có bao giờ từ "vi hiến" được nghe nói ỏ chế độ Cộng Sản Việt Nam bao giờ! Hỏi Lê Khả Phiêu, Phan văn Khải, Trần Đức Lương, Nông Đức Mạnh xem có ai biết Hiến Pháp có cái ǵ trong đó. Ngay hồi Hồ Chí Minh c̣n làm chủ tịch đảng và chủ tịch nhà nước cũng vậy, Ông kư cái ǵ ban hành cái ǵ là lệnh xuống cho nội bộ đảng hú hí với nhau chứ có cần biết Hiến Pháp nó là cái ǵ!

 

Khi xă hội thật sự có pháp trị th́ những văn bản pháp luật như Hiến Pháp, giao kèo, hay cương lĩnh mới có giá trị. Như thế một hội, một tổ chức có cương lĩnh, nội quy đăng kư đàng hoàng mà không giữ không tuân thủ, cũng bị thưa ra ṭa. Ngay như chính phủ , nhà nước cũng vẫn bị tố tụng vi hiến v.v . Pháp trị nó không miễn lệ cho bất cứ ai, tổ chức đơn vị nào cả, từ cá nhân cho đến các hội đoàn đảng phái lớn nhỏ, nhà nước đương quyền v.v đều sinh hoạt theo luật, và dưới luật của quốc gia. Những nguyên tắc, nội lệ, nội qui của chính họ, cũng phải được đăng kư công bố dựa trên căn bản luật pháp quốc gia.

 

Cứ như Vũ Huy Cương là hay! Cái thật sự cần xoá bỏ là xóa bỏ cả cái Đảng Cộng Sản Việt Nam đi, th́ mới thực sự có thay đổi tốt đẹp. Trông chờ vào chữ nghĩa của cường quyền, độc tài th́.....Nó ngây ngô, ấm ớ giống như cái nhóm hội luật gia Việt Nam, toàn giáo sư tiến sĩ (không có lùi sĩ đâu nhé), đă một thời kỳ đ̣i kiện đảng CSVN ra toà án quốc tế và LHQ, v́ nó đă vi phạm .... hiệp định Ba Lê, chiếm miền Nam "trái phép"!!! Để rồi đ̣i LHQ, Toà Án Thế Giới, xử trao trả miền Nam lại cho ...... cho ai nhỉ? Tôi quên rồi!!! Từ bé đến giờ tôi cứ nghĩ là chỉ có loài ḅ mới nhai lại! Thế mới lầm lớn.

 

Nhưng mà ai xoá nổi Đảng CSVN? LHQ? Áp lực quốc tế? Dùng Công Pháp Quốc tế? Quên đi! Chỉ có nhân dân Việt Nam mói đủ thẩm quyền và năng lực xoá bỏ đảng CSVN mà thôi.

 

Nguy ên Khả Phạm Thanh Chương