Kính thưa ông Khải Nguyên,

Trước hết xin trân trọng cảm tạ Ông đã lưu tâm đến những bài viết của Tôi, và đã bỏ thời giờ để trao đổi chân tình. Dù không rõ chủ ý của Ông ra sao Tôi cũng xin đáp lại thịnh tình của Ông để trả lời Về bài viết của Ông Ngô Nhân Dụng.

1- Ý kiến nhận định dựa trên những suy tư, hiểu biết, chứng cớ của một ngưòi có được, dẫu sao cũng phải được tôn trọng.

2- Theo thiển ý của Tôi, Ông Dụng là nhà báo lão thành trong thời điểm hôm nay, Ông có những cảm tình riêng của Ông với thời đại của Ông, nên khó tránh chủ quan bình thường, cũng như Tôi, Ông Khuê , v,v hay bất kỳ ai khác..

3- Bài này nhận định tình hình kiến thức của xã hội Mỹ về VN- đặc biệt gìói trẻ SV Mỹ-Tương lai quan hệ đường dài ảnh hưỏng Nhân Quyền Chính Trị VN từ Mỹ- qua sự Tố Cáo tội ác của CSVN. ....Và dựa trên chữ Nếu.

-Ðiểm thứ 3 này là điểm mà tôi cho là then chốt để thưa chuyện với ông.

-Ðã là Nếu thì khó quy kết... ( Tôi nhớ là đã có viết về chữ nếu trong bài "cái nếu và cái não trạng")

A- Nếu CSVN không thành công trong việc ám sát những nhân vật Ðối Lập của Nguyễn Văn Thiệu- và nếu quả thật V.C ám sát, chứ không phải V.C muốn nhận công sau khi đã toàn chiếm VN- như nhiều trường hợp V.C chỉ khoác lác nhận công lao cho "ngầu" khi không còn cần tranh thủ dư luận nữa, như các "tác phẩm" tình báo của tên Trung Tá Công An nằm vùng Huỳnh Bá Thành, (chủ nhà may Chiến ở Bảy Hiền, nơi Tôi vẫn hay đặt may quần áo trước năm 1975). Thì liệu Chế Ðộ Nguyễn Văn Thiệu có để yên cho những người này hay không?

B-Nếu Cụ Trần Văn Văn đắc cử, liệu Thiệu và phe nhóm có chấp nhận kết quả bầu cử hay không? Hay cũng như Miến Ðiện?

Theo thiển ý của Tôi, dựa trên những hiểu biết đã bạch hoá về con người của Thiệu và cấu trúc quyền hành của phe Thiệu (mượn tay Mỹ, trực tiếp giết tay chân phe nhóm của tướng Kỳ) Tham Nhũng Buôn Lậu, có đàn em Băng Ðảng ở các vùng Biên Gìói v.v Thì Tôi cho là nếu V.C không giết, thì Thiệu cũng giết. Ðây là bài bản của Ðộc Tài,bất cứ đâu nơi nào thời nào, hay phương thức của tranh quyền lực kiểu Machiavellism. Nước Mỹ "Dân Chủ" cũng thế, vào thời điểm mà thông tin báo chí, dân trí chưa đủ mạnh. Như vụ việc Luther King, Robert Kennedy, Malchom X bị ám sát. v.v

-Như vậy Ông Dụng có cái lý của Ông với những cái Nếu của Ông ấy..để "xác minh" với người Việt là miền Nam đã có Dân Chủ. Lối xác minh này theo Tôi, cũng chỉ có giá trị cô lập hạn hẹp trong những kẻ muốn tin mà thôi! Cũng như những người CSVN thì họ cũng tin vào những cái nếu và lập luận để chứng minh rằng trưóc năm 1975 đất Bắc của "Bác Hồ" có Dân Chủ Tự Do đáng ca ngợi v.v Nói tóm lại, là lập luận không có khả năng thuyết phục vượt biên gìói chủ quan cảm tình phe nhóm.

Có lẽ Ông và Tôi đều phải chấp nhận một nguyên lý rằng Dân Chủ thật sự chỉ có khi thật sự có Pháp Trị-Pháp trị chỉ thật sự hiện hữu khi có Tự Do Ngôn Luận thật sự..

-Ở Việt Nam vì không có Tự Do Ngôn Luận thật sự- Báo Chí đầy những "Tự Ý Ðục Bỏ"-Sách vở xuất bản phải có giấy phép-Kiểm duyệt, Bộ thông tin độc quyềm phát "Bông" giấy v.v thì làm sao có Pháp Trị..muốn bắt ai thì bắt, muốn giữ ai bao lâu thì giữ- Như thế Dân Chủ thật sự ở đâu? Vì thế mới có độc diễn.

Tuy nhiên ai cũng phải thừa nhận rằng miền Nam, về mặt những tự do nho nhỏ tương đối, dân chủ hạ tầng tương đối v,v có hiện hữu và thoải mái hơn so với miền Bắc và các nước trong khu vực đồng thời rất nhiều.. Nói như thế vẫn không đủ để tuyên bố hay kết luận Miền Nam đã có Dân Chủ Tự Do thật sự..như tướng Trần Ðộ vừa đây chỉ dựa trên vài yếu tố trong thời điểm ngắn để tuyên bố miền Bắc đã có Dân Chủ Tự Do vậy...

-Riêng về nhận định sự hiểu biết của gìói trẻ Mỹ thì có đúng, nhưng thừa.. Vì họ không biết về VN xưa và nay.. Họ nhìn cách hành xử của những người VN ra đi từ miền Nam để đánh giá trình độ Dân Chủ- trước 1975. Tôi đã có kinh nghiệm này ở Úc (20 năm)- Họ không thấy đưọc chỉ dấu pháp trị Dân chủ trong những con ngưòi, hay tổ chức của những người ra đi đến nưóc họ sau 1975- Tôi nghĩ đây mới là vấn đề..thuyết phục..

-Kết luận lại thưa Ông, Tôi cho là bài viết trung bình và chưa đủ sức đạt hai yêu cầu mà ông Dụng đưa ra- Tố Cáo V.C và chứng minh Tự Do Dân Chủ trước 1975..ngay cả với Tôi, thì tôi nghĩ , gìói trẻ Mỹ-hay người Mỹ là thừa..nếu không nói rằng mẹ hát thì dĩ nhiên con khen hay , còn hàng xóm mặc họ.

Nhưng thật ra vấn đề VN , ít nhất là với Tôi, không phải là điều mà những ngưòi như Ông Dụng, hay Ông Trần Ðộ đang làm= Chứng minh Nam, Bắc đã có Dân Chủ v,v Mà làm sao chứng minh cho đại đa số người dân trong nước, gìói trẻ trong nước hôm nay, nhận biết rằng họ đang sống không có Dân Chủ Tự Do Pháp Trị, và nếu không có cái cơ chế Tự Do dân Chủ Pháp Trị, Ngôn Luận thì tất cả những phúc lơị kinh tế hay tinh thần họ đang có- có thể bị tưóc đoạt bất cứ lúc nào, cuộc đời niềm vui của họ dẫu chỉ là cái xe, công việc, gia đình vọ con v.vcó thể bị Ðộc Tài tước đoạt tùy ý v.v. Và nếu không có Tự Do Dân Chủ Pháp Trị ngôn luân thật sự, thì nếu họ chưa có ấm no, họ phải ngồi chờ sự ban phát của Ðảng tùy hứng, lấy đi cũng tùy hứng.. Nói tóm lại, là họ không thể làm chủ cuộc đời họ, hạnh phúc của họ dẫu nhỏ bé đến thế nào, nếu không có Tự Do dân Chủ Ngôn Luận Pháp Trị thật sự. Khi hiểu ra Dân Chủ Tự Do Ngôn Luận Pháp Trị , một cáchh căn bản và gần gũi, thực tế như vậy , người dân mới biết tự cứu họ, tự ra đường đòi quyền sống cho họ...Tôi nghĩ cái này cấp thiết hơn là chứng minh quá khứ đã có Dân Chử hay không, nhất là lại dựa trên chữ Nếu.

Thưa Ông thiển ý của Tôi chỉ có thế, mong ông vừa ý..Nếu có gì sai xót,khiếm khuyết, xin được thỉnh giáo cao kiến của Ông vậy.

Thân Kính.
Nguyên Khả PhạmThanh chương

http://loive.00books.com
nguyenkhaphamthanhchuong
----- Original Message -----

From: khainguyen nguyen

To: loive2002@yahoo.com

Sent: Sunday, December 16, 2001 2:03 AM

Subject: Mot bai binh luan hay ban van to cao toi ac ?

Xin chuyen den ong Nguyen Kha Pham Thanh Chuong bai duoi day de xin ong cho nhan xet cua minh ve bai viet cua ong Ngo Nhan Dung.

Kinh ong,

Khai Nguyen

Không thể đánh lừa được mãi

Tuần trước, ngày 7 tháng 12 là ngày giỗ cụ Trần Văn Văn, nhật báo Người Việt đã trích đăng những lời tự thuật của Sáu Sinh, tên khủng bố cộng sản đã ám sát cụ Trần Văn Văn vào năm 1966. Năm đó Nghị sĩ Trần Văn Văn đang chuẩn bị ứng cử Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa và là một đối thủ dân sự đáng nể của các vị tướng Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu. Cho nên Sáu Sinh thích thú kể lại hắn nghe đài phát thanh Hà Nội và đài Giải phóng, trong khi hắn chạy trốn, loan tin vụ ám sát này và đổ cho các tướng lãnh miền Nam giết cụ Trần Văn Văn vì sợ thua phiếu. Các lời tự thuật của Sáu Sinh được báo Công An ở Sài Gòn đăng từ năm 1988, coi như một thành tích của các "chiến sĩ công an" cộng sản. Những tay khủng bố cộng sản cũng đã ám sát các nhà chính trị miền Nam khác như Nguyễn Văn Bông, Lê Ngọc Chấn, v.v. cũng như sát hại ký giả Từ Chung, và giết hụt nhà văn Chu Tử. Khủng bố, ám sát vốn là một hoạt động bình thường của cộng sản, từ thời Lê Nin, Stalin, cho tới thời tay chân của Hồ Chí Minh ám sát Nguyễn Văn Sâm, Trần Văn Thạch, Tạ Thu Thâu, v.v..

Bài tường thuật của Sáu Sinh được đăng trên nhật báo Người Việt để tưởng niệm cụ Trần Văn Văn, nhân ngày giỗ vị chủ tịch Quốc hội Lập hiến của Ịệ nhị Cộng Hòa. Cụ là một nhân sĩ được kính trọng ở miền Nam, và việc cụ ứng cử, có thể đánh bại các tướng Thiệu hay Kỳ chứng tỏ ở miền Nam lúc đó chế độ dân chủ có cơ hội thành hình thật sự. Chính vì thế Cộng Sản Việt Nam rất lo sợ, phải diệt trừ ứng cử viên dân sự này, vừa để ngăn không cho chế độ dân chủ phát triển ở miền Nam, vừa để trút tội cho các tướng Thiệu, Kỳ. Người con trai cụ là liệt sĩ Trần Văn Bá đã từ Pháp về Việt Nam sau năm 1975 để tổ chức chống cộng sản, cũng bị công an cộng sản bắt rồi xử tử. Lúc đó ông Nguyễn Tấn Dũng là một cấp chỉ huy công an ở miền Nam.

Bây giờ, "chiến sĩ công an" Nguyễn Tấn Dũng đang cầm đầu một phái đoàn sang Mỹ, và ông Dũng lại đang nhân danh đảng Cộng Sản Việt Nam tuyên bố ủng hộ chiến dịch chống khủng bố của chính phủ Mỹ. Trong bài nói chuyện với sinh viên ở đại học John Hopkins ở Baltimore, ông Nguyễn Tấn Dũng nhắc đến vụ khủng bố 11 tháng 9 và nói rằng Cộng Sản Việt Nam sẽ hợp tác với Mỹ trong việc "chiến đấu để ngăn ngừa và trừ bỏ nạn khủng bố." Những sinh viên Ịại học John Hopkins không biết chuyện, cho nên không biết đặt câu hỏi rằng bàn tay của ông Dũng có dính máu cụ Trần Văn Văn, Từ Chung, Nguyễn Văn Bông và anh Trần Văn Bá hay không? Trong khi đó thì một phụ nữ Việt Nam tay không một tấc sắt đến tòa đại diện của Cộng Sản Việt Nam ở San Francisco chất vấn phái đoàn cộng sản, bà lại bị gọi là "khủng bố"!

Câu chuyện Sáu Sinh kể hắn đã ám sát cụ Trần Văn Văn cũng nhắc nhở mọi người thấy lại một thủ đoạn quen thuộc của cộng sản, là nói láo không biết ngượng. Ịài Hà Nội loan tin vụ ám sát và đổ riệt cho các ông Thiệu, Kỳ, và thủ đoạn đó đã thành công vì luận điệu này nghe dễ hiểu, dễ tin. Ịến nay ông Nguyễn Tấn Dũng cũng dùng các thủ đoạn tương tự ở Mỹ.

Trong cả bài nói chuyện ở Ịại học John Hopkins, ông Dũng tìm cách chứng tỏ cho các thính giả Mỹ rằng Cộng Sản Việt Nam muốn thân thiện với Mỹ từ năm 1945. Ông Dũng kể chuyện Hồ Chí Minh đã viết thư cho hai vị Tổng thống Mỹ để xin kết thân. "Tiếc thay, cơ hội đó đã bị bỏ lỡ. Thay vào đó, nước Mỹ đã gây nên cuộc chiến tranh với những hậu quả nặng nề ..." Nói như vậy thì những sinh viên trẻ tuổi ngồi nghe có thể tưởng rằng nước Mỹ đã gây chiến ở Việt Nam, và gây ra từ sau năm 1945, mặc dù Hồ Chí Minh muốn thân Mỹ như Nguyễn Tấn Dũng đang ca tụng đất nước Hoa kỳ bây giờ!

Nhưng sự thật là Tổng thống Truman không quan tâm đến các lá thư của Hồ Chí Minh vì chúng không đáng tin cậy. Tình báo tất cả các nước thời đó đều biết Hồ Chí Minh là một gián điệp của Cộng Sản Quốc tế và được Stalin gửi đi gây dựng phong trào cộng sản ở khắp Ịông Nam Á. Mà lúc đó chính phủ Mỹ coi việc đối phó với phong trào cộng sản trên thế giới là công tác chiến lược số một, không khác gì chính phủ Bush hiện đang đối đầu với nạn khủng bố quốc tế. Hồ Chí Minh gửi các lá thư năm 1946 cũng chẳng khác gì bây giờ một bộ hạ của ông Osama bin Laden ở Somalia gửi thư xin kết thân với chính phủ Bush vậy. Còn về cuộc chiến tranh thì chính phủ Mỹ cũng chỉ gửi quân đến miền Nam Việt Nam từ 1964, năm năm sau khi Hồ Chí Minh cho bộ đội xâm nhập để ám sát, khủng bố, đặt mìn, phá cầu, đường, v.v., nhằm lật đổ chính phủ Việt Nam Cộng Hòa.

Trong ba câu nói của ông Nguyễn Tấn Dũng đã có hai lần nói sai sự thật hoặc che giấu sự thật. Nhưng đối với các thính giả vô tình và không biết chuyện thì ông vẫn có thể đánh lừa họ như thường. Cũng theo lối như vậy, ông Dũng trình bày rằng chế độ Cộng Sản ở Việt Nam đã thay đổi từ thập niên 1980, nhưng ai không hiểu thì không biết những thay đổi đó chỉ là để củng cố quyền cai trị độc tài của một đảng chứ không thay đổi cơ bản của chế độ để dân chủ hóa.

Ông Nguyễn Tấn Dũng nói với sinh viên John Hopkins rằng từ giữa thập niên 1980 chế độ Hà Nội đã "đổi mới" vì "guồng máy kinh tế cũ trở nên lỗi thời và ngăn trở việc phát triển." Nghe nói như vậy, thấy cũng như một tin thay đổi chính sách kinh tế bình thường, giống như chính phủ Bush thay đổi luật thuế khóa hay Quốc hội Mỹ biểu quyết xóa bỏ các luật lệ ràng buộc guồng máy kinh tế! Nhưng ông Dũng không hề nói một lời nào thú nhận rằng tất cả chế độ cộng sản dựa trên một chủ thuyết giáo điều lạc hậu. Chủ thuyết đó, và đảng Cộng Sản chạy theo chủ thuyết đó trong khi nắm độc quyền cai trị, mới là nguyên nhân chính gây ra cảnh nghèo nàn lạc hậu của nước Việt Nam. Ông cũng không nói một lời nào cho thính giả biết rằng Bộ Chính trị đảng Cộng Sản Việt Nam vừa mới ra Nghị quyết, họ vẫn còn ôm giấc mộng Chủ nghĩa Xã hội mơ hồ của Karl Marx và Lenin lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo, chứ không chịu từ bỏ. Nhưng các sinh viên trẻ tuổi thì không thể nhìn thấy vấn đề cốt tủy đó!

Và trong bài nói chuyện với sinh viên John Hopkins ông Nguyễn Tấn Dũng nhân danh cả nước Việt Nam cho biết dân tộc Việt đang bước vào thế kỷ 21 "cương quyết tiến tới trên con đường công nghiệp hóa và hiện đại hóa". Trong cả bài nói chuyện ông Dũng không nói một lời nào về việc dân chủ hóa chế độ, ngoài khẩu hiệu trống rỗng "Dân giàu, Nước mạnh, Xã hội công bằng, dân chủ, văn minh." Hai chữ "Dân chủ" mới được thêm vào năm nay, chắc để cho ông Dũng được dịp đem sang Mỹ hô khẩu hiệu cho dân Mỹ nghe.

Trong mấy ngày qua chắc quý vị dộc giả đã theo dõi hai lá thư của ông Hà Sĩ Phu, một nhà trí thức dân chủ sống trong nước. Nhật báo Người Việt đăng những lá thư đó để quý vị thấy những luận điệu của đảng Cộng Sản không còn đánh lừa được những người biết suy nghĩ ở trong nước. Người ta có thể đánh lừa một dân tộc trong một giai đoạn nhưng không thể đánh lừa mãi mãi. Và cuộc du hành của phái đoàn Nguyễn Tấn Dũng cũng không đánh lừa được dư luận Mỹ. Các nhật báo và đài vô tuyến ở Mỹ chẳng quan tâm đến chuyến thăm viếng này, trừ khi có những cuộc biểu tình chống đối. Các nhà kinh doanh Mỹ thì biết tính toán lợi hại, họ sẽ tìm hiểu sự thật chứ chẳng ai tin các lời đường mật. Hơn 30 năm đã qua kể từ khi cụ Trần Văn Văn bị khủng bố cộng sản sát hại. Ngày nay chúng ta vẫn ghi nhớ tên cụ, vì cụ là một người yêu nước đã có công đặt một nền móng cho chế độ dân chủ ở miền Nam là bản hiến pháp Ịệ Nhị Cộng Hòa. Tưởng niệm cụ Trần Văn Văn cũng như anh Trần Văn Bá để không quên chế độ dân chủ mới là con đường dẫn dến cảnh dân giàu nước mạnh. Và chúng ta tin tưởng rằng dân tộc Việt Nam sẽ tiến tới trên con đường tự do dân chủ không một đảng độc quyền nào ngăn cản được.

NGÔ NHÂN DUNG

Make your own free website on Tripod.com