Make your own free website on Tripod.com

Đọc Cái Tính Nông Dân của Trần Đăng Khoa.

NKPTC

Những ngày c̣n ở Sài G̣n lang thang quán cóc.. Tôi vẫn thích nghe Khánh Ly hát câu "Địa Đàng c̣n in dấu chân bước quen" của Trịnh Công Sơn th́ phải.. Tôi không nhớ rơ lắm! Mà có hề chi! Ḿnh có làm từ điển, sách tham khảo đâu mà cần chuẩn xác.

Nhất là vào những buổi trưa.. Buổi trưa th́ ở Việt Nam vắng lắm.. ai cũng ngủ cả.. Chỉ c̣n lại một vài anh nhăi trẻ dở hơi, dư giờ nhàn hạ như Chúng Tôi mới thức mà nhâm nhi ly cà phê đen, trong một góc vắng của quán bên đường nào đó... Địa Đàng vùng mơ ước, quả thật khi đến nơi, bỗng thấy quen quen ...dấu chân ḿnh...Của chính ḿnh chứ ai!!!

Nhưng ông nhạc sĩ ấy nói về Địa Đàng cơ đấy..Cái cảm giác thấy lại Địa Đàng nó lạ lùng thế... Ḿnh đă từng ỏ Địa Đàng mà không biết...tiếc thật.!!!. C̣n Tôi đă từng ở trong cái thế- ǵới- hiện- sinh -như -là- một -thể -chế mà không biết tên.. Cho đến khi nghe ông Nguyễn Văn Trung nhắc tên th́ bỗng nao nao... Nao nao không giống như những buổi trưa ngồi hút thuốc vặt nghe Kánh Ly... mà nao nao núng núng... Nao núng v́ không hiểu làm cách nào vỗ vai để nói với mọi người rằng cái hiện sinh ấy là giả tưởng, là thuốc độc... !!!!

Khó lắm chứ phải chơi đâu!!! Hôm qua đọc câu chuyện ngắn của Trần Đăng Khoa " Nông Dân" mới hăi hùng..Mới thấy rơ là không thể, hay khó có thể...vỗ vai mọi người...

Lần này không phải bên ly cà phê giữa trưa hè Sài G̣n, mà là giữa đời mênh mông viễn xứ, tay cầm điếu thuốc Thăng Long hiếm hoi c̣n sót lại sau lần về Hà Nội.. Đọc đến đâu là hăi đến đấy.. Không phải v́ có ma có quỷ ! Cũng không phải v́ những cảnh ghê gớm kinh dị trong ấy.. là nó giống quá, giống y chang những ǵ ḿnh đă kinh qua, gặp gỡ, giao tiếp thường ngày trong những ngày tháng về sống nơi đất Bắc...nhưng c̣n thiếu.. thiếu đến kinh người..!!! Kinh người ở đây không phải những cái "gườm gườm" của ông chú Nông Dân, nh́n thằng cháu đảng viên cán bộ khi thấy nó dám "chê bai dưa của Việt Nam", cũng không kinh hăi v́ cái cả tin, cái nghi ngờ của một bà mẹ Nông Dân: lo sợ, khóc lóc khi "nhận ra" đứa con đảng viên, cán bộ của ḿnh đă mất lập trường...Cái lập trường Ta, Chủ Nghĩa Ta. Phe Ta (????) nhất định hay, giỏi, đúng, toàn thiện.. Không ai có thể hơn được.. dẫu có thế nào!!!

Kinh người ở chỗ cái tính Nông Dân ấy nó không chỉ là sở hữu của người Nông Dân đất Bắc, ǵói hạn ở phần đất cách mạng ṇi với 70 năm kinh nghiệm.. .Cơm áo, ơn nghĩa Đảng và Bác chỉ cân đếm qua cái cối đá thủng...hai sào đất chết tiệt..

"Người nông dân ta dường như không có thói quen so sánh ḿnh với người dân ở các nước tiên tiến, cũng không so với dân đô thị. Họ chỉ so ḿnh với chính ḿnh thôi. Và thế là thấy sướng quá. " (TĐK Nông Dân).. Có thật thế không???

Lẽ ra TDK c̣n phải nói thêm rằng : C̣n có một cái sợ bao phủ những nỗi đắn đo ấy! Có nhiều khi ngựi ta biết chứ, biế so sánh chứ ! Nhưng mà nếu mở lời so sánh than thở sẽ thành đại họa cho cả bản thân lẫn gia đ́nh... V́ thế mà bà mẹ của "anh cán bộ" đă không lư sự ǵ về cái hay cái giỏi, cái tốt, cái xấu cả ... Bà không những chỉ than phiền trách móc con mà c̣n khóc lóc nữa cơ đấy..Tất cả nó là của một cái hăi sợ âm thầm khủng khiếp bao trùm kư ức của Bà, bào trùm xă hội bà đang sống...Nỗi sợ hăi mà Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đă đặt để trong năo trạng tiềm thức của mỗi con người Việt Nam ngay từ khi nằm trong bụng mẹ, qua cái lối hiện sinh nhu là một thể-chế áp đạt khéo léo. ..

V́ mất quan điểm lập trường như thế mà để ḷi ra cho làng xă, huyện, tỉnh người ta biết là mất hết tất cả...là khốn nạn cả mọi người liên đới...Ngày hôm nay thế là tốt rồi! Ngày mai ư? Xa xăm lắm, nguy hiểm lắm, mông lung lắm!

Có lẽ cái tính Nông Dân thuần túy, tinh tuư hơn nó phải ở chỗ này cơ. Trần Đang Khoa cố t́nh quên v́ có lẽ nó là của chính tác giả chăng? Bởi v́ nếu nói đến cái sợ của người "nông dân" th́ phải nói đến nguyên nhân gây ra cái sợ ấy. Mà nguyên nhân của cái sợ ấy là ǵ? Là ai? Là Đảng CSVN, là cái chế độ man rợ vô nhân hiện tại chứ c̣n ǵ! Chính Tác Giả cũng sợ chính cái Đảng, cái cơ chế này, nên phải bấm bụng mà d́m nỗi sợ hăi của "Nông Dân", và của chính tác giả đi .. Không th́ sẽ không c̣n được viết, được xuất bản, và mất hết, sẽ mất hết sạch sành sanh! Thôi hiện tại được nói một nửa như vầy là sướng quá rồi.. So sánh với người ta, với văn nhân, văn sĩ người ta th́ hậu quả khó lường.... Cái "Nông Dân" nó là cái này đây mới đúng! Nhưng không phải chỉ có Nông Dân ở nơi xa xăm cách biệt là như thế đâu!

Cái tư duy, năo trạng "Nông Dân" này nó c̣n đậm đặc ở cả thành phố, nơi những con người có cơ may giao tiếp thông tin thế ǵới, dẫu vẫn c̣n giới hạn, hay đă có dịp đi ra ngoài nh́n ngắm, có cơ hội so sánh ḿnh và thiên hạ .... Mà kinh hăi hơn khi nó c̣n tồn tại ngay ở những người đă thành di dân, đă mang quốc tịch Anh, Mỹ, Đức, Pháp, Úc v.v Và, c̣n có khoa bảng nữa cơ chứ! Thế th́ kinh hăi biết chừng nào...

Tôi lạnh người không chỉ v́ khi thấy rơ Trần Đăng Khoa cũng đang "gườm gườm" nh́n Bùi Ngọc Tấn qua tác phẩm CK2000! như thế! Và, chung quanh Tôi, vẫn có những cái "gườm gườm" như thế! Nó bàng bạc ẩn hiện như những bóng ma!

Trần Đăng Khoa nhận định như đinh đóng cột rằng đó là:

"Nông dân ḿnh là thế. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Đảng chia cho họ một cái nồi đồng. một cái chảo gang, một cái cối đá thủng trong cải cách ruộng đất, cũng đủ để họ nhớ suốt đời, biên ơn suốt đời. Rồi họ mang xương máu của chồng, của con của chính họ ra để trả nghĩa. Hàng triệu người chết trong mấy cuộc chiến tranh. Hàng vạn người cho đến tận hôm nay vẫn không t́m thấy được hài cốt. Họ chiến đấu hy sinh để bảo vệ Tổ quốc, dĩ nhiên là như vậy rồi, nhưng không hẳn chỉ có như vậy. Sự đền ơn trả nghĩa ấy mới thiêng liêng và dữ dội biết bao. Bởi thế, chẳng có sự phản trắc nào có thể tồn tại được ở đất nước trong vắt một bầu khí quyển nông dân.."

Quả thật, đối với những năo trạng "Nông Dân" như thế, một lần được lănh tụ xoa đầu, cầm tay, dẫu không nói một câu, một ngày nhận tiền của nước định cư, một mảnh bằng, một cái việc (job) v.v Th́ sự đền ơn trả nghĩa ấy sẽ thiêng liêng... Một lần là trăm năm!!! Không nơi nào hơn đất nước Tôi ... đang ở...dẫu có thế nào...!!!! Bởi thế chẳng có sự "phản trắc" nào, "thay đổi lập trường" nào có thể tồn tại được ở cơi nhân gian này, cơi ta bà của những con người hôm nay, trong vắt, tinh khiết tính khí "Nông Dân" ngàn năm! Một lần mang ơn "cách không điểm huyệt thầy Lê Nin", một lần anh em sông liền sông, núi liền núi, một lần là đồng minh thân cận v.v Và, sẵn sàng hy sinh cả mấy thế hệ, di sản văn hoá cha ông, mà đền ơn trả nghĩa!!!

Tôi bỗng nhớ lại câu chuyện có thật tôi đọc ở một tờ báo Úc, do một kư giả viết về thế hệ cha mẹ của ḿnh, để giải thích hiện tượng Pauline Hanson (Đảng kỳ thị chống di dân Á Châu ở Úc), Tác giả kể bố của ḿnh là nông dân ở Queensland, một lần được thủ hiến Joe Peterson thuộc đảng Nông Gia Úc, bắt tay, Ông giữ bàn tay ấy không rửa cả tháng trời...!!!

Cái khốn nạn cho đất nước Tôi, cho dân tộc Tôi là dẫu có bao biến đổi, tay có cầm bút, có gơ Điện Toán , có lái xe, có ở nhà cao...có đổi đất nước, có đổi tên, đổi quốc tịch th́ Nông Dân vẫn cứ là Nông Dân.. trong máu..

Tôi ngửa lưng khi đọc hết gịng cuối...điếu Thăng Long đă tắt ngủm... đâu đây văng vẳng tiếng ḷng.. "Ruộng đồng c̣n in dấu chân bước quen"... Và Tôi hiểu tại sao hầu như chế độ độc tài, man rợ phi nhân nào, ít nhất là trên quê hương tôi, cũng ca ngợi xiển dương nông dân, và cố gắng ǵn giữ mọi người là "nông dân" măi măi.... Trần Đăng Khoa, một cách nào đó cũng là một Nông Dân như thế.!

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

Nhân đọc "Nông Dân" của Trần Đăng Khoa...