Make your own free website on Tripod.com

 

Việt Cộng Viêt Kiều<!--

 /* Font Definitions */

@font-face

  {font-family:"Times New Roman";

  panose-1:2 11 6 4 2 2 2 2 2 4;

  mso-font-charset:0;

  mso-generic-font-family:swiss;

  mso-font-pitch:variable;

  mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;}

 /* Style Definitions */

p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal

  {mso-style-parent:"";

  margin:0in;

  margin-bottom:.0001pt;

  mso-pagination:widow-orphan;

  font-size:12.0pt;

  font-family:"Times New Roman";

  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";

  mso-bidi-font-family:"Times New Roman";}

p.MsoFooter, li.MsoFooter, div.MsoFooter

  {margin:0in;

  margin-bottom:.0001pt;

  mso-pagination:widow-orphan;

  tab-stops:center 3.0in right 6.0in;

  font-size:12.0pt;

  font-family:"Times New Roman";

  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";

  mso-bidi-font-family:"Times New Roman";}

p.MsoBodyText, li.MsoBodyText, div.MsoBodyText

  {margin:0in;

  margin-bottom:.0001pt;

  mso-pagination:widow-orphan;

  font-size:12.0pt;

  font-family:"Times New Roman";

  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";

  mso-bidi-font-family:"Times New Roman";

  font-style:italic;}

@page Section1

  {size:595.45pt 841.7pt;

  margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;

  mso-header-margin:.5in;

  mso-footer-margin:.5in;

  mso-footer:url("./thutin_files/header.htm") f1;

  mso-paper-source:0;}

div.Section1

  {page:Section1;}

-->

 

Buồn xem tin tức khắp nơi!

Dân tôi tan tác tơi bời v́ đâu?

 

Người ta ai cũng có nỗi khổ tâm. Cách này hay cách khác. Buồn này biết tỏ cùng ai. Ngày xưa Kiều bất hạnh sống dưới chế độ phong kiến nhà Minh, bị bán, bị buôn, buồn quá chỉ biết đứng nh́n non, nh́n nước.

 

Buồn trông con nước mới xa,

hoa trôi man mác biết là về đâu?

 

Nỗi khổ tâm của tôi cũng khó giải bày. Tôi sống xa quê, nơi đất tạm dung mà cứ nghĩ về cố hương. Chỉ muốn nói chuyện đất nước với người trong nước qua các bài viết của ḿnh. Ngặt một nỗi đất nước không có tự do ngôn luận, báo chí. Mà viết rồi gửi qua mạng tín-thư cũng không được kết quả bao nhiêu. Thứ nhất đám Công An văn hoá nó lấy, nó cắt, nó đến tận nhà cảnh cáo! Nếu địa chỉ không phải thuộc những công ty tư nhân miễn phí quốc tế như Yahoo hay Hotmail v.v. Đó là tế nhị chưa kể những ai có khả năng, điều kiện dùng vi tính thường lại "sợ" nói chính sự, sợ "liên lạc" với người nước ngoài. Dĩ nhiên trừ những chuyện yêu đương, tầm phào, gửi quà hay hứa hẹn bảo lănh th́ tha hồ. Ở Hà Nội Sài G̣n, và các thành phố lớn, thanh niên sinh viên con nhà khá giả lên mạng xem h́nh ảnh, thông tin "cởi" quần, “mở” áo của nước ngoài và cất vào máy thiếu ǵ ! Mà thời nào ở đất nước ḿnh chẳng thế. Những đứa mất dạy, trác táng, hư hỏng lại thường là con cái của tầng lớp cao nhất, đặc quyền, đặc lợi nhất.

 

Cho nên tôi chỉ c̣n một cách cuối cùng, rất ngược đời, mâu thuẫn là gửi cho các báo chí trên mạng ngoài này đăng tải, với hy vọng rằng những người trẻ trong nước nếu họ thực sự không sợ và thích chính sự họ sẽ có cách vượt tường lửa và đến nơi để đọc.

 

Gửi thư vi tính đi xa,

 

Chuột kêu "lách cách" nhưng mà đến không?

 

Thế là ḿnh nhận được thư! Ai chẳng vui! Viết có người đọc là vui! Hơn nữa đă viết ra gửi ra công chúng th́ phải chấp nhận khen chê! Nhưng khổ! Khen chê ḿnh hay dở, đúng sai th́ ít thấy, chỉ nhận hầu như những gịng chữ ngắn ngủi, không đầu không đuôi, vô duyên và thiếu lịch sự, nếu không muốn thêm là thiếu thông minh nũa. Chẳng hạn như:

 

"VC hay QG!!!" (Việt Cộng hay Quốc Gia-theo tôi hiểu) thế là xong một bức thư! Hoặc là " DM may!" đon giản thế đấy! Hay là "may la thang nao?", Cứ như tôi gơ cửa nhà họ ấy! Hoặc như " may ve day !" như là ḿnh sẽ vào nhà của đương sự vậy. Và c̣n gửi cả hoại-tín (virus) nữa chứ v.v nhiều lắm, nhưng đại đa số là thư của người ngoại quốc gốc Việt các nơi, theo địa chỉ mă vùng tôi đọc ở phần "gốc", "nguồn " lá thư. Tôi không trả lời v́ biết chắc chắn rằng những địa chỉ tín-thư miễn phí ấy chỉ được mở ra một lần và không bao giờ dùng nữa. (Tôi cũng một dạo kiếm sống làm nghề tay trái kỹ thuật viên điện toán chứ bộ chơi đâu.) Thế mới thấy cái ǵ cũng có hai mặt cả. Luật bù trừ mà! Cụ Nguyễn Du đă nói "Bỉ Sắc Tư Phong" mà...Muốn liên lạc rộng răi phải chấp nhận như thế!

 

Nhưng không bực, không buồn. Tôi chỉ tự hỏi một điều là tại sao người ta lại tự đóng khung, đóng dấu vào trán ḿnh những con dấu VC, Cộng Sản, Quốc Gia v.v làm ǵ nhỉ. Ḿnh có phải con ḅ, con heo, hay nô lệ trung cổ đâu mà cần phải đóng mộc vào người như thế.

 

Cứ nh́n một người cộng sản Tây với một người cộng sản Việt dù có bá vai cười toe toét tôi cũng thấy họ hành xử khác nhau cả trời cả vực. Lại nh́n một người Mỹ, Úc, Pháp không cộng sản, choàng người Việt Kiều không cộng sản, dù cùng chung quốc tịch, tôi vẫn cứ thấy như gà với vịt, không giống nhau cái ǵ cả.

 

Rồi tôi lại nh́n những người Tây, Mỹ, Úc, cộng sản hay không cộng sản, đứng với nhau dù không bá vai, không cùng quốc tịch, sao mà nó giống nhau tự nhiên và nó cũng gần nhau tự nhiên nữa. Nhưng đến người cộng sản Việt và người không cộng sản gốc Việt mà có đứng chung với nhau, dù giống nhau vô cùng, họ cũng cố làm ra cho khác nhau. Bằng cách tự đóng cho ḿnh một cái dấu vào trán, hoặc kéo thằng Mỹ hay Úc, hay Nga, hay Tàu vào đứng bên ḿnh để chứng tỏ "tao khác mày"!

 

Nh́n h́nh đoàn người đúng biểu t́nh, tay cầm cờ Ngụy, cờ Mỹ hớn hở chống anh chị em nghệ sĩ Việt Nam đi lưu diễn. Tôi thấy Lối Về viết nhẹ và ít quá! Cái ǵ đă làm cho người ta mù quáng vô lư đến thế, dù sống trong một xă hội dư thừa thông tin, giáo dục, tŕnh độ dân quyền, tinh thần tự do rất cao! Nó không những thể hiện sự dốt nát mà c̣n tàn bạo nữa! Nó như một thứ độc đảng chuyên chế Việt trên đất Mỹ. Hăy nghe cô ca sĩ trẻ Phương Thanh trong đoàn lưu diễn tâm sự:

 

"Nói rằng Phương Thanh hát dở, hay không thích tiếng hát của Phương Thanh th́ Phương Thanh xin tạ lỗi. Nhưng nói rằng Phương Thanh là Việt Cộng th́ tội nghiệp cho Phương Thanh lắm!"

 

Cô can đảm thật! Cô sống ở dưới chế độ VC mà cô dám không nhận là "Việt Cộng"! Ở ngoài này tự do dân chủ, có mấy Việt Kiều dám không nhận ḿnh là "Quốc Gia" công khai như thế nhỉ ? Nếu Phương Thanh về lại VN mà không có vấn đề ǵ th́ với sự công bằng và tự trọng tối thiểu, tôi phải tuyên bố rằng ở VN có nhân quyền và tự do hơn Mỹ! Ít nhất trong trường hợp này.

 

Mà sao Phương Thanh lại khóc làm ǵ cơ chứ! Tại sao cô không chửi vào mặt họ rằng:

 

"Tôi có quyền tự do của tôi! Tôi muốn hát bài ǵ ở đâu theo yêu cầu tiếp thị kinh tế để tôi có tiền sinh sống như trăm ngàn ca sĩ trên thế giới này. Tôi đi theo đoàn nào tôi hát nhạc đoàn đó! Khen chê là quyền có khán giả. Mến th́ quí vị ở lại xem, không thích đừng mua vé xem. Nhưng tôi có quyền sinh hoạt kiếm sống của tôi, hành nghề của tôi. Tôi không lấy Việt Kiều, Tôi không lấy Đài Loan, Tôi không ăn gian thuế, lậu tiền xă hội, làm chui, kư giấy bảo-đảm -ư- tế (Medicare) lậu, bịp tiền quyên góp, công quỹ. Tôi làm tiền bằng tài năng nghệ thuật của tôi! Quí vị có nuôi tôi không? Quí vị có nuôi gia đ́nh anh em tôi không? Ở VN không có tiền trợ cấp xă hội, để tôi ngồi không! Quí vị chống cường quyền, độc tài, đ̣i tự do dân chủ. Quí vị hăy soi gương mà tát vào mặt ḿnh trước đi đă!"

 

Quả thật là lạ lùng hết sức. Xiếc Nga, Xiếc Trung quốc, Phim Trung Quốc, Sản Phẩm Trung Quốc họ xem, họ mua, họ hí hửng khen rẻ v.v Thế mà mồ hôi nước máu đồng bào của họ, họ chống! Thằng Mỹ nước nó, nó không chống! Cũng may Mỹ nó là Mỹ dân chủ, tự do thiệt. Chứ Mỹ mà lại như Việt Kiều Quốc Gia th́ nó đập vào mặt cho mấy ông bà Việt Kiều, v́ nó sẽ lư sự một cách rất "quốc gia" rằng:

 

"Nước của tao, chính quyền tao giao thương văn hoá với chính quyền họ, cho phép họ vào đây, mày là thằng ăn nhờ ở đậu câm miệng! Đi về nhà!"

 

Đất nước, dân tộc, tự do, dân chủ v.v nó thuộc về của mọi người, nó không thuộc một phe phái, quan điểm chính trị, tôn giáo nào hết. Nước Mỹ, nước Úc nó thực hiện được tư tưởng đơn giản và tiến bộ này. Nhưng người gốc Việt chẳng bao giờ học được và hiểu ra cả. Họ vung tay, há mồm tố cáo Việt Cộng đàn áp tự do của ông giáo sĩ Nguyễn Văn Lư, đạo Gia Tô, một tôn giáo đi vào VN bằng con đường thực dân, lại là thiểu số trong cộng đồng dân tộc có 8%. Như thế, Họ đang chửi vào chính mặt họ. Nếu không, tôi cũng sẽ phải công bố là chế độ Việt Cộng hành xử đúng khi bịt miệng quản thúc Ông Giáo Sĩ Lư, ít nhất là theo quan đỉểm "độc quyền tự do của Việt Kiều". Cả hai thái độ và hành xử có khác v́ khác địa điểm xă hội, khác quy chế pháp luật, nhưng nó đều mang tính chất bán khai của người nô lệ. Giả sử đám biểu t́nh c̣n quyền hành như trước năm 1975 th́ tôi dám chắc 100% rằng anh chị em nghệ sĩ lưu diễn sẽ không khác ǵ hoàn cảnh Ông Nguyễn Chí Thiện hay Ông Nguyễn Văn Lư, hay Hà Sĩ Phu. Có thể c̣n tệ hơn! Nếu nhận định theo kinh nghiệm như cố nhà văn Duyên Anh Vũ Mộng Long.

 

Quả thật thảm trạng của thế giới nhân loại này là những tín đồ tôn giáo và chính trị chỉ lủi thủi đi theo bám vào ḷng tin mà chẳng bao giờ dùng khả năng lập luận cả.

 

Cũng may, những con người này chắc sẽ chẳng c̣n được trở về Việt Nam nữa. Nếu không hột gạo trắng ngần đồng bào, quê hương đă bị vo nước đục Cộng Sản sẽ lại bị vần lửa rơm Việt Quốc Gia nữa mà thôi. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!

 

Nguyên Khả PhạmThanhChương

24 Mac Pherson St Footscray VIC 3011 Australia