Make your own free website on Tripod.com

Sống Chết

 

tạp ghi

 

"Sống thật phiền!" Quả thật đôi lúc nghĩ không biết ai than thở mà có vẻ đúng thế! H́nh như là ông Phạm Duy Khiên th́ phải! Dĩ nhiên tôi không chắc lắm! V́ tất cả những "cái biết" như thế nó thuộc trước năm 1975 cơ! Với những tờ nguyệt san "Văn", sách Trần Trọng Kim, Nguyễn Duy Cần, Đoàn Trung Côn v.v Cho nên những "cái biết" này lâu lâu nó đến như gót sen của Đạm Tiên đến với Thúy Kiều vậy! Cứ "lăng đăng như gần như xa". Nếu ai có khó tính hạch hỏi trích dẫn số trang, tác giả, tên sách, ngày xuất bản th́ đành chịu. Mà có thưa ra ṭa th́ cũng đành cắp chiếu mà biết ḿnh vô phúc đáo tụng đ́nh, v́ cái khẩu nghiệp hay nói. Thế thôi! Đă bảo sống thật phiền, mà viết lại là một cách sống nữa, dĩ nhiên cũng phải phiền là thế. Nhưng ít ai nói đến cái "Chết" nhỉ! Chính chị chính em, văn hoá văn hiếc đủ cả. Mà ít thấy ai nói chết vui, hay chết thật phiền. Nay dư tiền, dư giờ, chưa về Việt Nam được. Buồn quá, bèn nói chuyện "Chết" cho vui!

 

Đầu tiên là nghĩ ngay đến Ông Phật, một trong Tứ Diệu Đế, để suy đến Đạo là "Chết". Thế mới nói cái "Chết" nó ư nghĩa ghê lắm. Chắc Ngài nghĩ đến nó mà hăi quá nên mới đang đêm lén bố mẹ, trốn vợ, bỏ con mà chạy đi t́m cái lẽ lạ lùng của con người, của muôn vật.

 

Thành ra chúng sinh ai cũng sợ chết cả cũng là lẽ thường, dù biết nó là một sự kiện phải đến 100% chứ không như vàng chỉ có 99% đâu! Ngày xưa các ông Tầu c̣n cố nghĩ ra cách trường sinh bất tử nữa cơ. Nghĩ không ra các ông đạo bèn nghĩ ra cái thế giới trường sinh bất tử ở đâu đó, với điều kiện là sau khi chết cơ, mới khó cho người biết nghĩ!

 

Có những người biết chết mười mươi rồi vẫn cứ bám lấy cái sống bằng đủ mọi cách, bằng đủ mọi phương tiện khoa học tối tân, tốn phí bao nhiêu là tiền! Khổ cực cho bao nhiêu người thân. Chưa kể có kẻ cứ phải giết người khác để ḿnh sống nữa cơ! Hay là không phải họ sợ chết mà yêu cuộc sống quá muốn kéo dài cái sống bằng bất cứ giá nào, tới đâu hay tới đấy? Việc tranh luận về "an tử quyết" (Euthanasia) cũng khó phân minh, đoạn tuyệt!

 

Nhưng nghĩ lại thấy cũng không đúng khi bảo là ai cũng sợ chết! Không kể đă có nhiều người tự tử khơi khơi! Thế mấy Người như Ông Trần B́nh Trọng, Nguyễn Tri Phương, Nguyễn Thái Học, Bà Đỗ thị Tâm v.v th́ sao? Như mới vừa đây, Cụ Bà Nguyễn Thị Thu, Sinh năm 1926 tại Phường Hưng Phú, Tỉnh Cần Thơ, Phó Ban Phụ Nữ Xă Hội Giáo Hội Trung Ương Phật Giáo Ḥa Hảo Việt Nam, đă tự thiêu để tranh đấu cho đời sống nhân dân có ư nghĩa, được tôn trọng. Và tất cả những con Người đă xả thân cho nền độc lập của đất nước, hạnh phúc của nhân dân th́ sao? Nghĩ mà nát óc!

 

Cứ nói những người tự nguyện hiên ngang trước họng súng của cường quyền man rợ để đấu tranh cho độc lập, tự do, dân chủ thôi cũng đă thấy có vẻ trật lất. Súng cứ dí vào đầu bảo nói khác, ép phải nh́n chó nói người, ngắm thằng bán nước bảo anh hùng dân tộc, ngửi cứt bảo thơm, bụng yêu bảo ghét, nói ghét thành yêu, mà họ cứ hề hề trơ trơ ra diễu cợt những thằng man rợ cầm súng, cầm quyền . Trong khi biết bao kẻ uốn lưng uốn lưỡi, nghĩ đến cái dáng công an cảnh sát, mật vụ; hay vài câu chỉ trích phê b́nh của đồng loại th́ đă co rúm lại rồi! Thế mới khổ cho ḿnh phải nghĩ!

 

Hăy cứ nói gần nhất đây thôi. Những người vượt biên, vượt biển, chín chết một sống đủ thứ tai ương mà vẫn cứ đi mới lạ! Họ có coi cái chết ra ǵ đâu! Có cả bản thân ḿnh trong đó nữa chứ! Hay lả sợ khổ? Lười biếng lại ham vui, thích sướng? Cũng có thể! Nhưng nghĩ lại cũng không hẳn là thế! Có rất nhiều người đi ra ngoài này đâu có sung sướng hạnh phúc. Cày bở hơi tai, đầu tắt mặt tối, tiếng nước bản xứ không thông, không biết ǵ ngoài cái nơi ḿnh ở, con cái xa lánh, cha mẹ bỏ bê v.v. Nhưng bảo về sống với chế độ bên nhà th́ nhất định không! Có cái ông nào đấy bảo "chính sách hà khắc đáng sợ hơn thú dữ"! Có lẽ đúng! Có lẽ người ta sợ Chính sách hà khắc hơn cả cái chết! Cái cực thân. Mà có thể là người ta khinh cái chính sách hà khắc và kẻ hành chính hà khắc không biết chừng! Mà cũng có thể, có thể thôi! V́ ở nước người có kẻ bị khinh, bị áp bức mà vẫn cúi mặt để sống, nghe tiếng hắng giọng của chủ là hồn vía lên mây! Thấy cái nhăn mặt của thằng hàng xóm là không dám mở cửa! Không dám nấu canh kho cá! Chưa kể có những nơi c̣n phải sống dưới sự cai trị của những đứa băng đảng cùng màu da, màu tóc, lắm khi c̣n tàn độc hơn cả chế độ bên quê nhà! Đóng tiền đă đành, có tối nó thích con gái ḿnh, nó vào nó bắt nộp "trinh" cho nó cũng đành chịu. Không dám thưa kiện. Có ai kiện giúp ra toà cũng không dám khai thật! Chịu! Không hiểu được!

 

Tại bởi v́ nếu đă không sợ chết th́ ở lại ra đường chửi cha cái chế độ bạo ngược, bịp bợm nhỉ? Hoặc đấu tranh đ̣i quyền được sống như một con người có hơn không nhỉ?!? Hay là c̣n sợ cái một cái ǵ ấy???

 

Ở ngoài này, tự do, đầy đủ, có đủ các thứ luật lệ bảo đảm. Thế mà chỉ nghe hơi hù dọa là đă có nhiều người không mở miệng được! Khổ thế! Đến khi nhớ nhà nhớ cha mẹ quá! Nhớ tổ tiên, mồ mả, về bên nhà miệng im thin thít. Dù vẫn có cái hộ chiếu, cái vé máy bay, cái toà đại sứ nó che chở phần nào, nhưng vẫn cứ sợ! Như vậy th́ cũng có thể lắm chứ! Cứ thấy những người cùng cực quá người ta tự tử, quyên sinh đấy thôi! Chết không sợ, chỉ sợ cảnh túng quẫn cùng cực. Có người c̣n bán cả tâm hồn thể xác để mua này sắm nọ nữa cơ! Cứ suy từ bản thân ḿnh ra cũng thấy nó "có vẻ" đúng! Có vẻ thôi nhé! Đừng có ôm bụng mà cười thằng này!

 

Mà sao cũng lạ! Chết không sợ! Chỉ sợ sống khổ cùng cực! Sao lại không tranh đấu thay đổi những cái đau khổ cùng cực, để sống khá hơn, vui hơn, đầy đủ hơn nhỉ? Chết c̣n không sợ kia mà! Lại thấy nhiều người khổ mấy cũng cắm đầu sống! Miễn là thở, có miếng bỏ bụng, nhưng đừng chết cơ! Khổ một cái là ai rồi cũng phải chết cơ mà! Nếu bảo sống vui, sướng, nên cố gắng mà níu cái sống, cũng không phải! Sống tôi đ̣i thiếu thốn cả nhân phẩm, danh dự cơ mà! Lạ thế! Thế mới có môi trường điều kiện cho độc tài, thực dân, tư bản, đế quốc nó thành h́nh, nó tồn tại chứ!

 

Thế c̣n những Người bảo là thà chết vinh hơn sống nhục th́ sao nhỉ? Như Trần B́nh Trọng đấy! Có nghĩa là vẫn được sống, mà lại c̣n có của ăn của để, tí quyền, tí chức nữa cơ! Nhưng mà "nhục", "hèn", th́ lại chịu không được cơ! Họ sợ sống như thế mới lạ lùng! Khổ thế! Sống, chết đă đành, c̣n liêm sỉ ǵ ǵ nữa cơ! Phiền thật! Cụ Phan Bội Châu hay nhà yêu nước nào đă làm một bài thơ về sống chết rơ hay. Ḿnh cố nhớ nhưng cứ lăng đăng chẳng được! Đại loại Sống mà như thế...th́ đừng sống..Chết mà như thế th́ nên chết..v.v

 

Người sợ chết hơn sợ khổ: khổ mấy, cúi gằm mặt mấy cũng được miễn đừng bắt chết. Kẻ sợ khổ hơn sợ Chết, lấy chết giải thoát cái khổ. Lại có những Người không sợ khổ, không sợ cả Chết. Chỉ sợ sống không xứng đáng sống: Sống nhục. Sợ chết không đáng chết: Chết lăng nhách vô tích sự! H́nh như những người này họ chỉ sợ không nghĩ được phương án giải quyết vấn đề sống chết cho hữu lư, nhân bản, làm sao cho không gây đau khổ tổn thất xương máu cho nhân quần đồng loại, như những người đang tranh đấu cho lẽ phải, cho tự do, dân chủ thực sự ở khắp nơi trên quả đất của loài người này. Giống như cái ông triết gia nào đó bảo là những người đạt đến "vô kỷ, vô danh, vô công, vô ưu, vô úy". Có lẽ nhiều cái "vô" quá nên họ thường "vô tù"!

 

Nghĩ đến đây đầu óc ḿnh cứ rối bời bời! Ôi! Có cái chết, cái sống, cái khổ không thôi mà nghĩ đến nó như mớ ḅng bong, như đám chỉ rối thế này! Thế mới biết ḿnh không thể là triết gia được. Không thể học triết được.

 

Quả thật sống thật phiền! Chết th́ không ai kiểm soát chủ định được! Cái phiền nhất vẫn là cái sống. Không biết sống làm sao cho đúng, cho ra hồn. Cái này mới khó nghĩ! Chính ḿnh cũng không hiểu nổi ḿnh nữa! Thôi không nghĩ nữa! Có ai hỏi đến cứ phùng mang trợn mắt căi bướng cả vú lấp miệng em là xong! Mệt quá!

 

Một buổi sáng buồn... sợ chết.!

 

29 tháng Hai, Tân Tỵ (23-3-2001)

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương