Make your own free website on Tripod.com

<!--

/* Font Definitions */

@font-face

{font-family:"Times New Roman";

panose-1:2 11 114 0 0 0 0 0 0 0;

mso-font-charset:0;

mso-generic-font-family:swiss;

mso-font-pitch:variable;

mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;}

/* Style Definitions */

p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal

{mso-style-parent:"";

margin:0in;

margin-bottom:.0001pt;

mso-pagination:widow-orphan;

font-size:12.0pt;

font-family:"Times New Roman";

mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}

h1

{mso-style-next:Normal;

margin:0in;

margin-bottom:.0001pt;

text-align:justify;

mso-pagination:widow-orphan;

page-break-after:avoid;

mso-outline-level:1;

font-size:14.0pt;

mso-bidi-font-size:12.0pt;

font-family:"Times New Roman";

mso-font-kerning:0pt;

text-decoration:underline;

text-underline:single;}

p.MsoBodyText, li.MsoBodyText, div.MsoBodyText

{margin:0in;

margin-bottom:.0001pt;

text-align:justify;

mso-pagination:widow-orphan;

font-size:12.0pt;

font-family:"Times New Roman";

mso-fareast-font-family:"Times New Roman";

mso-bidi-font-family:"Times New Roman";}

a:link, span.MsoHyperlink

{color:blue;

text-decoration:underline;

text-underline:single;}

a:visited, span.MsoHyperlinkFollowed

{color:purple;

text-decoration:underline;

text-underline:single;}

@page Section1

{size:8.5in 11.0in;

margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;

mso-header-margin:.5in;

mso-footer-margin:.5in;

mso-paper-source:0;}

div.Section1

{page:Section1;}

-->Nói, Nghe, Viết,Đọc và Đăng: Quyền và bổn phận

 

Tôi nhớ rơ là có ông Tây nào đó nói đại khái rằng "Tôi không ưa ǵ những điều bạn nói. Nhưng đứa nào mà bịt miệng bạn, th́ tôi sẽ sống chết với chúng nó để bảo vệ cái quyền được ăn nói những điều đáng ghét của bạn". Khổ! Chắc là ông Tây này, Von-te von-téo ǵ đấy, nói gọn hơn. Nhưng tôi nhớ lơm bơm ư chính nó là thế. Không biết thời ông này sống nó ra làm sao? Tôi cũng chỉ đồ đoán theo các sách sử th́ chắc mấy ông này cũng có cái tật hay nghĩ linh tinh. Nghĩ linh tinh cũng chưa hại ǵ, Chắc lại nghĩ đưọc cái ǵ th́ phát nói ngay, tranh luận ngay, cũng không cần thiết đúng hay sai. Cứ tranh luận vung vít th́ rồi thiên hạ người ta nghe người ta tất biết nó trắng đen ra sao. Chắc ông ta nghĩ thế.

 

Nhưng khổ, người mà nói đuợc cái câu bất hủ như thế hẳn phải dập mày, dập mặt với lũ người thích nhẩy vào óc người ta ngồi ch́nh ́nh trong đấy. Hoặc là với những ông hùng biện lănh chúa, vừa nói vừa bịt miệng người khác. Cho nên nó tiến hoá đến bây giờ thành ra cái quyền tự do tư tưởng, ngôn luận báo chí, hầu như tuyệt đối đến độ ngay các chính phủ phương Tây cũng lấy làm khó chịu, huống hồ những con người Á Châu vốn dĩ đă quen "im lặng, cúi dạ" dĩ ḥa!

 

Nhũng xă hội dân chủ, tự do ngôn luận, không có cái ǵ mà họ không nói tới, không bàn tới. Nói thẳng tuột không quanh co. Thánh nhân, gíáo chủ, quốc trưởng v.v cứ thế mà vạch thẳng mặt, nói thẳng lời. Không ai chửi báo chí của họ là "vạch áo cho người xem lưng" cả. Việc họ công khai hóa những sai lầm nhơ bẩn của dân tộc họ, đất nước họ, chính quyền họ, (Kỳ thị, đàn áp, hối lộ, lăng nhăng v.v) nó tự nhiên như một buổi nói chuyện trong quán ăn vậy thôi.

 

Hay nhất là báo chí. Trang b́nh luận luôn luôn có hai loại bài đối nghịch. Cột thứ 5, hay cột thứ 8 cũng thế! Và lá thư độc giả cũng một cách tŕnh bày rất nhiều ư kiến tương phản. Địa chỉ người gửi ghi rơ ràng, không có cái nạn tên lèo, tên giả. Người viết b́nh luận, ư kiến, hầu như dùng tên thật và c̣n có một cái h́nh in rơ cái "mặt mẹt" của tác giả ngay ở góc bài nữa cơ! Quang minh, thẳng thắn, thế là cùng! Chả trách người ta hiên ngang và chẳng có ông bà nào là hung thần ác sát của xă hội cả. Lănh tụ chính trị, tôn giáo, văn học, ngay cả tư bản, cũng cứ một phép không ai sợ ai cả!

 

Đấy là bên Tây. C̣n bên ta th́ người dân quen cái nếp "nhă nhặn". "Tránh voi không xấu mặt nào". Kính nhi viễn chi đối với các ông ngồi cao, ăn bát vàng. C̣n đối vói chung quanh, th́ một sự nhịn chín sự lành. Dĩ ḥa vi quí. Cứ thế mà cúi đầu, mà cười nhẹ nhàng thanh thoát cho êm của êm nhà. Người cùng bang cùng tộc th́ "cứ thủng thẳng đóng cửa bảo nhau, đừng vạch áo cho người xem lưng". Và cứ thế từ cung cách cư xử giữa cá nhân với cá nhân, đến cá nhân với tập thể, với đất nước, các bang hội, họ tộc đều như thế cả. Thật là một xă hội "ổn định" thần tiên!!!

 

Nhưng khổ cái xă hội "ổn định, thần tiên", nhưng không ai là tiên, là thánh cả! Ai cũng là con người. Nhịn lâu quá th́ làm sao? Phải có cách thoát chứ! Và người ta nghĩ ra cái lối nói cạnh nói khé, nói hờn, nói mát, nói bóng nói gió, nói móc nói máy. Xă hội đầy dẫy những câu chuyên tiếu lâm mỉa mai, đủ loại. Những Ba Giai Tú Xuất, trạng Quỳnh v.v được xă hội "lư tưởng" hóa thành một "triết lư". Cái triết lư mà ông Hà Sĩ Phu đă luận về nó vói một gịong khinh bỉ. C̣n tôi cho đấy là một biểu chứng của sự hèn hạ và mặc cảm thấp kém. Những từ "hâm" hay "thâm" để gián tiếp ngưỡng mộ cái ma le, khôn vặt cá nhân như thế nó kéo hàng bao đời. Không ai thẳng thắn vói ai cả. Ai cũng xoa tay cười hề hề, nhưng quay lưng đi là miệng lẩm bẩm như " đĩ khấn tiên sư"!

 

Dân đă thế. Bọn cầm quyền c̣n bỉ ổi đến lạ! Lấy cái chuyện Nguyễn như Phong và tờ An Ninh thế Giới ra mà làm chuẩn để xét, th́ rất lạ. Lạ một diều là dù ở thế thượng phong, có quyền, có súng, có tờ báo trong tay. Nhưng vẫn không dám ngang nhiên đối mặt với một người dân Nguyễn Xuân Tụ, không súng, không có báo, chỉ có vài người bạn tự trọng can đảm, dám đọc, dám viết, dám nghe, dám nói.

 

Báo ANTG và NNP c̣n phải mượn lời "đồng bào các nơi", với những tên và địa chỉ chẳng bao giờ "đăng kư hộ khẩu" cả. Tồi nhất vẫn là trích đăng từng đoạn của người ta mà hùng biện. Nhưng lại không dám cho đăng tải nguyên bài viết!!! Anh hùng thay kẻ có quyền, có báo trong tay.

 

Đấy là nói trong nước ! Ngoài này cũng không khác ǵ. Viết ra một điều ǵ cứ nơm nớp sợ người này sẽ nói thế này, người kia sẽ nói thế nọ. Hội này nó sẽ phiền ḷng, đảng kia sẽ buồn tâm. Hết can đảm mới dám viết với cái bút hiệu mà thôi. Nhưng ngoác mồm chửi Cộng Sản hèn hạ, bưng bít, không tự do báo chí, th́ nói rất to, rơ lớn!!! Sự thật để dành cho kẻ thù thôi. Chúng ḿnh th́ xí xoá! Ở trong nước, tội Mỹ cứ kể, tội Bắc Hàn, Trung quốc, Nga, lờ được cứ lờ. Ngoài này cũng thế. Bênh Mỹ được tí nào hay tí ấy. Nếu rơ ràng quá th́ cười trừ, dù sao nó cũng là đồng minh! Lúc này chưa nên nói chuyện ấy. Vậy lúc nào đây? Trong nước, ông Nguyễn Thanh Giang biết rơ ông Hồ có cái "đuôi chồn", nhưng c̣n băn khoăn không biết có nên nói lúc này hay chưa? Ở ngoài này nhảy đổng lên: Sự thật cứ nói đi c̣n chờ ǵ nữa! Và hậm hực vói cái ông "viện sĩ cù lần" !!!. Thế đấy, luật, chân lư, nguyên tắc v.v là cho người thôi! C̣n ta xin miễn!!!

 

Chưa hết! Có lắm ông muốn lập thuyết sợ quê hay sợ một cái ǵ đó (chung qui sợ là hèn rồi!!!) bèn bày ra cái tṛ có người phỏng vấn rằng th́ là.... xong lại được một độc giả, hay độc thật (?) từ tận chốn xa xôi viết về ái ngại xin ư kiến giải thích rơ ràng... bèn v́ "không liên lạc được" nhưng theo hiểu biết của tớ th́ tớ thế thiên hành giải cũng là một thôi. Và ông giải thích rất tường tận dường như chính là thuyết của ḿnh vậy!!!! Tại sao không thẳng thắn tuyên bố rằng tôi nghĩ như thế đấy! Ông bà nào nghe được th́ vỗ tay! Ai không đồng ư cứ phản đối, tŕnh bày. Lập luận cứ vững là được, không cũng chẳng sao. Tự do ngôn luận. Độc giả, quần chúng người ta không ngu hơn ḿnh! Không phải lo xa. Tự người ta sẽ thấy "hợp" th́ khen, ""sái" th́ chê. Trời có sập v́ một hai cái thuyết vớ vẩn đâu???

 

Đến khi không đồng ư cũng không dám thẳng thắn tŕnh bày. Bèn mượn tên cả một nhóm mà trả lời cho nhẹ gánh... Chưa hết, vẫn chưa hả dạ ...Bèn tự dưng có một độc giả khác "ngây thơ" hơn, ở tận xứ Ba lan, Tiệp ǵ đấy, ư kiến phê b́nh. Vẫn ra cái điều ta đây không màng "thế sự"!!!

 

Nếu người công nhân lao động Ba Lan này có thật th́ Tôi, người viết rất tâm phục anh. Anh đă thể hiện đúng tinh thần tự do ngôn luận, quyền của độc giả. Nói thẳng vào đề: Tôi không thích ông viết như thế này, tôi không đồng ư với ông ở cái thái độ kia; và tôi nghĩ ông chỉ là loại người như thế này, hay như thế nọ. v.v chẳng có ǵ mà ṿng quanh cả. Thưa độc giả, Tôi, không phải lấy tên là, mà kư tên thật là Nguyên Khả Phạm Thanh Chương, tên cha mẹ đặt cho đàng hoàng. Viết không đổi họ, chửi không đổi tên, xin trân trọng cảm tạ anh Trần Văn Thơi nào đó đă đóng góp cho ư ngĩa tự do ngôn luận báo chí thêm chính đáng! Tiếc rằng anh, cũng như tôi, phí phạm thời gian chữ nghĩa đóng góp cho một tờ lá cải, thậm thụt, cúi đầu.

 

Thành thật mà nói tôi cũng chỉ thích được khen, được bốc thơm thôi. Cho nên Tôi không ưa ǵ những điều bạn nói. Nhưng đứa nào mà bịt miệng bạn, th́ tôi sẽ sống chết với chúng nó để bảo vệ cái quyền được ăn nói những điều đáng ghét của bạn". Tôi sẽ đăng lời phê b́nh của bạn về tôi, trong trang nhà của tôi, và trang Y Kien, mà tôi là thành viên.

 

Ngôn luận là quyền nói và bổn phận lắng nghe. Báo chí có khác hơn một chút là quyền viết, bổn phận đọc, và bổn phận đăng tải những bài ḿnh thích và ḿnh không thích nữa cơ. Nếu không làm được những căn bản như vậy th́ chẳng c̣n giá trị ǵ. Chỉ là một đám hèn mọt chữ! Tệ hơn cả tờ ANTG của NNP. Khoá miệng người ta để chỉ c̣n có ḿnh nói, và những người nói như ḿnh. Th́ thôi,về VN làm báo Nhân Dân như ông Bùi Tín ngày trước c̣n có một chút tự trọng liêm sỉ. Ít ǵ cũng c̣n có cái cớ tại Đảng nó bắt thế!

 

Ngày xưa ở Sài G̣n tờ Con Ong quả thật xứng đáng là Con Ong. Nó có nọc hẳn ḥi và chích đủ chỗ, với gă Thương Sinh (Duyên Anh). Con Ong dù bị lựu đạn, nhà tù, hai ba phe trù ếm, nhưng cứ bay, cứ hút mật và cứ chích, chích bất cứ chỗ nào chích được. Bây giờ ở ngoài này, không có ba phe bốn phái (hay có ngầm bí mật?) không bị nhà tù độc tài, th́ chỉ thấy toàn một loại ruồi, nhặng, muỗi, cũng bày đặt làm con Ong. Thiên hạ có mắt, Ong và ruồi khác nhau cả trời, cả vực! Nh́n cũng biết, nghe tiếng cũng biết, và nhất là lúc chích th́ không thể lẫn lộn được.!!!

 

Cộng sản độc quyền sinh sát cả hơn nửa thế kỷ nay. Nó nghĩ nó không cần phải học ǵ nữa. Chuyện của nó. Nhân dân sẽ xử! Người ra ngoài này đă hơn 25 năm cũng chẳng thấy học được ǵ! Cứ cái thói bóng gió, x́ xụp một nhóm với nhau. Khom khom, cúi cúi. Liếc ngang, liếc dọc. Ngoài cái mă, vài ba mảnh văn bằng lộn xộn, xậm xụi kiếm tiền. Không thấy khác trong nước là mấy. Vẫn không biết đứng thẳng nói thẳng. Rơ buồn.

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

 

24 Mac Pherson St Footscray VIC 3011 Australia