Make your own free website on Tripod.com

Công pháp quốc tế, và quyền lợi quốc gia

 

(Nếu đăng tải xin giữ nguyên bản, kể cả lỗi, v́ đây là sự cố ư, có chủ đích của tác gỉa)

 

Hôm nay, thức cả đêm xem tập phim tài liệu về VN, Unkown Images of VN War của Daniel (Những h́nh ảnh không tên chứng trong chiến tranh Việt Nam). Phim tài liệu gồm tất cà những h́nh ảnh trong cuộc chiến VN, được Ngũ Giác Đài cho vào ngăn "mật". Vừa được giải mật mấy năm nay. Trong đó tính chất kỳ thị của cuộc chiến được nêu ra. Những bịp bợm, tàn ác của Cộng Sản Việt Nam cũng được nhắc đến v.v Họ nhắc đến yếu tố quốc tế nữa. Luật Quốc Tế. Lại khổ! Đêm nay lại là giỗ Quốc Tổ. Nghĩ đến quê hương, hơn nửa thế kỷ, một lũ người chỉ v́ bổn phận Quốc Tế, chủ nghĩa Quốc Tế, mà Quốc Tổ, Quốc Dân tan hoang! Vậy xin viết mấy lời thay cho nén hương dâng lên Quốc Tổ để tưởng nhớ và tạ tội, trong lúc ly hương.

 

Tôi không phải luật sư, chỉ là nhà "khoa học chính trị" hiểu theo cái nghĩa cạn nhất của chữ nghĩa. Thành ra xin nói phiếm với độc giả về cái tính "chính trị" trong "những cái quốc tế". Tôi sẽ nói lan man từ cái "quốc tế" này xẹo qua cái "quốc tế "kia cho vui, cho đỡ nhàm. Quí độc giả cứ ngồi dạng chân, vừa ăn, vừa hút, mà theo dơi. Không "khó khăn" "cao kỳ" đâu!!

 

Vào đầu xin hỏi ngay! Cái quan trọng cuối cùng của một Luật là ǵ? Cũng thưa ngay: Tính khả thi pháp chế hay khả năng chế-pháp của nó. Thằng Tây nó gọi là "en phọc xấy bồ" (enforcable). Nếu không, nó không thể gọi là "luật" được,hay chỉ là luật lệ để chơi cho có mà thôi.

 

Thí dụ ở Úc có cái luật là cấm người bộ hành băng qua đường trái phép, để cho ai thích rơ ràng tiếng tây, Úc nó gọi là "dai quoắc cơ" (Jaywalker). Trái phép ở đây là người bộ hành băng qua đường nơi không có dấu chỉ dành cho người đi bộ, hoặc qua đường khi đèn dành cho người đi bộ chưa sáng lên ra hiệu. Ai vi phạm phạt 50 đồng Úc. Nghe ra rất hay rất tiến bộ nhưng không thể thi hành và ứng dụng được.

 

-Thứ nhất xứ Úc không có cái chứng minh nhân dân hay căn cước ǵ cả. Ngoài cái bằng lái xe là có h́nh ảnh tên tuổi. Bắt một người đi bộ trái phép ghi sổ phạt cách nào? Biết ai vào với ai? Không phải h́nh sự không được câu lưu. Cũng được nhưng khó và phức tạp. Không bơ công mấy ông c̣ đội.

 

-Quan trọng hơn là ở những nơi, những khu phố dài, hoặc những con đường dài có tốc độ lưu hành cao, không thể mỗi đoạn đều có chỗ dành cho người bộ hành được. V́ vậy có những lúc cần người bộ hành không thể đi hai ba cây số để đến chỗ băng qua đường hay góc đèn đỏ, đèn xanh rồi mới quay lại vào cửa nhà của ḿnh hay cửa nhà người quen hay cửa hàng quán v.v!

 

Dĩ nhiên c̣n rất nhiều yếu tố khiến cả cảnh sát và người bộ hành cùng nhau lờ tít cái chuyện vi phạm này đi. Thế là luật vẫn có đó mà coi như không có. Vui vậy!

 

Đấy là trong một quốc gia, trong môi trường điều kiện mà sự ứng dụng tính chế -pháp (enforcement) coi như tuyệt đối. Nhưng ở môi trường quốc tế th́ cái tính chế-pháp hầu như không có, hoặc rất khó khăn. Có muốn tham quan điều tra th́ cũng chỉ như tài tử, như cỡi ngựa xem hoa mà thôi. Chưa nói ai bỏ công ra mà làm thầy đội, ông C̣ đây? Mỹ hả ? Ông này chỉ làm thầy đội khi nào có trực tiếp ảnh hưởng đến quyền lợi quốc gia của ổng mà thôi. Chưa nói là ai dám làm thầy đội, ông C̣, khi chính ông Mỹ này là tội phạm!!!

 

Lúc tôi dự thính giờ Công Pháp Quốc Tế ở đại học New South Wales Úc. Có lần Tôi "gây sự" với ông giảng viên về cái vụ này. Tôi lư sự rằng v́ ở môi trường ta bà, các nước lớn nhỏ khác nhau, quyền lợi khác nhau, sức mạnh khác nhau, vậy ai đứng ra "thi hành pháp luật", khi mà thế giới chia phe, và cái Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc với tính phi dân chủ của năm ông "thần dùi" nắm cái quyền phủ quyết (veto) dị hụ! Khi mà tính chế-pháp, khả năng chế-pháp không nằm trong cơ chế đầu năo là LHQ không có, và không thể có, th́ làm sao gọi là Luật (Law) được! Chỉ là qui ước, giao ước hay lệ mà thôi. Dĩ nhiên cả lớp chia làm hai ba phe, bốn năm nhóm, thiên đàng địa ngục bốn năm bên. ̀ xèo tranh căi thảo luận. Cái ưu việt của lối giáo dục phương Tây là ông Giảng sư cũng chỉ là một ư kiến b́nh đẳng như mọi người. Nhất là ở tŕnh độ cao học! Bọn dự sinh (guest students) chúng Tôi "lư sự " với ông ta ở điểm tính chế-pháp của luật và đưa “nhời” của "cụ" Mông tét ki-ơ viện dẫn:

 

"International Law is based by nature upon this principle: that the various nations ought to do, in peace, the most good to each other, and, in war, the least harm possible, without detriment to their interests.. Montesquieu, L'Esprit des loi I,3.

 

"Luật quốc tế (hay Công Pháp Quốc Tế cũng được) được đặt trên nền tảng tự nhiên của nguyên tắc sau đây: Rằng những quốc gia khác nhau phải nên làm, trong thời b́nh những điều tốt nhất cho nhau, và trong chiến tranh, điều ít thiệt hại nhất trong cố gắng có thể mà không làm tổn hại đến quyền lợi (quốc gia) của họ.

 

Như vậy có nghĩa là cái tính chế-pháp tuyệt đối của Luật trong quốc gia không có ở Luật quốc tế, mà chỉ là "cố gắng bằng thiện chí" gia giảm, nhưng tất cả phải nằm dưới quyền lợi quốc gia. Nếu quyền lợi không thỏa măn th́ ô hô! ai tai! Tất cả đều cứ a tầu phù mà làm. Chẳng cần Công Pháp Quốc Tế làm chi nữa cho mệt!

 

Và tôi cùng một số ông "thần trời" ban cao học bên khoa Quan Hệ Quốc Tế không chịu chấp nhận cái tầm "quan trọng và quyền hạn (authority) của "công pháp quốc tế". Ồng và tụi tôi cứ à ơi dí dầu. Ông có lư luận của ổng chứ, nào là dư luận thế giới, cô lập, cấm vận, nhưng cuối cùng cũng không thỏa măn được phe "khinh thị" cái "công pháp quốc tế"! Và sau vài buổi, ông ta mất một số học viên, trong đó có tôi. Thấy phí giờ quá. Ḿnh có muốn làm luật sư thế giới đâu!

 

Mấy ông cựu hải quân miền Nam chắc c̣n nhớ trận đánh Trung Cộng ở Hoàng sa năm 1974 chứ? Mỹ nó không những lờ ông đồng minh nhỏ con tiền đồn chống cộng mà c̣n cản trở không cho ông miền Nam tự vệ nữa. Rồi lờ luôn giao ước quốc tế về hải hành không cấp cứu những binh lính hải quân miền Nam bị nạn, dù có kêu cưú!!! Ai thưa? Ai xử? ( Chưa kể ai là đồng minh thân cận? Không hiểu mấy ông Hải Quân miền Nam có mặt trong trận Hoàng Sa 1974, có thường mỗi năm đi tưởng niệm khóc tri ơn 58 ngàn lính đồng minh ưu tú đă hy sinh cho nền độc lập tự do miền Nam hay không? Tôi không dám đoán ṃ, nhưng nhớ ông Cụ tôi nói có những loại người cái thân ḿnh là người, nhưng đầu con tôm!)

 

Thực Trạng Thế Giới

 

Phải chấp nhận một thực trạng của xă hội và ở thế giới là tính bất đồng đẳng tự nhiên của nó. Có người sinh ra to khoẻ, đẹp trai, đẹp gái. Có người sinh ra thông minh duyên dáng nhanh hẹn. Có người sinh ra tật nguyền, yếu đuối, chậm chạp, tŕ trệ trí thức, xấu xí v.v Mọi người đều b́nh đẳng trước những cơ hội, pháp luật, an sinh v.v Nhưng không thể đồng đẳng, đồng đều. (Nghĩ tủi ḿnh vừa bé nhỏ, xấu xí, lại dốt, mà lắm điều, lắm sự!)

 

Lư Quang Diệu một lần "tâm sự vụn" với Ri-chà Ni Xon, đă ví thế giới giống như khu rừng cây, mà trong đó có những cây non, cùng những loại giây ḅ sát. Những cây cổ thụ vĩ đại là Nga, Tầu, Tây Ấu, Mỹ và Nhật. Trong những quốc gia khác có những cây non có tiềm lực trở thành cây lớn, đại thụ. Nhưng đại đa số các quốc gia khác chỉ là những loài giây mơ rễ má ḅ leo măn đời vậy thôi. V́ thiếu tài nguyên hay thiếu lănh đạo ǵ đó, sẽ không bao giờ trở thành cây lớn đại thụ được. (Beyonf Peace). Ḿnh đọc thấy đúng và thấy nhột quá, lo quá! Việt Nam thuộc loại nào?

 

Cũng v́ t́nh h́nh như thế, cho nên sau chiến tranh, phe thực dân thắng nó biết cái đám giây leo, giây ḅ không lớn thành cây được. Thế là nó tự ư lập ra cái gọi là "toà án quốc tế", chẳng qua là một đám thực dân (đồng minh) lập ra để trả thù vặt những tên thực dân khác (Nhật, Đức, Ư) thua trận mà thôi. Nó đâu có lôi ra xử những tên thực dân và các chế độ thực dân đă đày đọa, nô lệ hàng triệu người, trong hàng trăm năm đâu?!? Như De Gaulles, Churchill!!! Tôi chẳng nhớ nổi Mông tét ki -ơ nói cái ǵ về công pháp quốc tế trong lănh vực này. Nhưng rơ ràng các nước lớn nó lập ra luật lệ xong. Rồi nó muốn theo th́ theo, không theo th́ thôi.

 

Nó đẻ ra cái LHQ với cái cơ chế phi dân chủ hay đúng ra là không thể dân chủ đưọc, v́ bản chất của chính trị quốc tế bất đồng đẳng như Lư quang Diệu đă nói. Và thế là mấy ông đàn Anh thực dân bá quyền nước lớn vẫn ngồi ghế cao, quyền lớn, trong khi các em thuộc địa cũ bây giờ vẫn làm tay sai chạy vặt cửu vạn cho LHQ. Phải chi đúng theo "lư thuyết", các bố cựu thuộc địa lập toà án quốc tế, ngồi ghế chánh án, và công tố viên, xử hết các tội phạm chống nhân loại th́ sao nhỉ. Nghĩ không được v́ nó không tưởng. May ra Tố Hữu làm được qua thơ " Đi dép râu lên tàu vũ trụ", th́ bây giờ đi dép râu vào Ba lê bắt Đe Ga u le[1]. Hay đi dép râu đội nón cối qua Mỹ áp tải Ri cha Ni Xon về Hà Nội xử án!!! Để tôi bảo con cháu tôi nó làm phim hoạt h́nh về vụ này, chắc được!!!!

 

Lư sự "quốc tế" của ông đứng đầu quốc tế

 

Richard Nixon, một thủ phạm tội ác trong chiến tranh Việt Nam, một tên tội đồ nghe lén (Criminal) của quốc gia Mỹ, nhưng không bị ai xử cả, đă viết trong quyển sách cuối cùng(?) Beyond Peace, về cái gọi là "quốc tế" như sau : "Những ai đă lănh đạo dân tộc họ qua cơn khủng hoảng của chiến tranh đều hiểu rơ hơn bất cứ ai khác rằng chẳng ông bà lănh đạo quốc gia nào lại cho phép những quyền lợi quốc gia của họ bị ràng buộc áp đạt bởi những cơ chế quốc tế cả. ..." (Tôi tin khả năng Anh ngữ của tôi lắm. Nhưng Các học gỉa, trí thức, lư thuyết gia muốn kiểm chứng xin đọc: Richard Nixon, Beyond Peace, Random house, 1994. Tôi cố t́nh không trích nguyên văn Anh ngữ, không ghi số trang để quí vị t́m đọc cho hết. Biết cho nhiều. Nếu giỏi ra, phải cảm ơn tôi đấy nhé! Thầy giáo mà!)

 

Ở đây phải xin mở ngoặc một cái. Với cá nhân quan điểm của tôi, đối với chiến tranh Việt Nam, Ri chà Ni xon là tội đồ của nhân dân Việt Nam cũng như Diệm,Thiệu, Hồ Chí Minh và đảng CSVN. Nhưng phải công bằng, khách quan mà nói Ri chà Ni Xon đă thành công trên lănh vực bang giao quốc tế. Ông nắm vững thực trạng "quốc tế"và vai tṛ quốc gia; và đă thành công đem lại quyền lợi cho Mỹ trong lănh vực này. Nước Mỹ có lư chính đáng khi tha thứ cho Ông ta, và đồng ư cho ông được chôn cất ở nghĩa trang dành cho các tổng thống hay "anh hùng dân tộc" Mỹ. Có lẽ không mấy ai có đủ "thẩm quyền, và kinh nghiệm thực tế" bằng ông trong lănh vực "quốc tế" này! May cái là tôi không phải người Mỹ, cũng không phải công dân Mỹ! Nhưng lại là một "học thật về chính trị bang giao" nên chọn trích dẫn sách của ông cho vui. Của cha Mỹ này thôi. Chứ sách khác th́ chịu. Vả lại nghĩ cũng đủ. Mỹ đàng hoàng 100% nghe! Không phải loại Mỹ "phản chiến".!!!

 

Phải nói Ông lư sự rất chính xác và rất vững, dù ông không có cái bằng cao học tiến sĩ chính trị hay luật pháp quốc tế ǵ cả!! Chỉ có vỏn vẹn mấy chục năm làm chính trị gia, đi đây đi đó thương thuyết và làm tổng thống chủ chiến của Mỹ thôi. Kể cũng tạm tin được! Dù không được bằng các giáo sư tiến sĩ!!!

 

Tôi xin nhắc lại cái nhận xét chuẩn xác của ông rằng những ai đă từng lănh đạo nhân dân của họ vượt qua những loạn lạc cùng cực của chiến tranh, đều hiểu rơ hơn bất cứ người nào rằng không có nhà lănh đạo nào lại có thể cho phép quyền lợi quốc gia của họ bị cầm giữ bởi thế lực của cơ quan quốc tế cả. (Beyond Peace).

 

Ông nói như thần. Hôm nay cứ ứng vào việc bắt Milosevic cũng thấy! Có giao cho cái cơ quan Quốc tế xử ở La Haye hay không, hoàn toàn dựa vào quyền lợi của Nam Tư và sự khôn ngoan hay tối dạ của tổng thống đương nhiệm. Chứ không có cái Công Pháp ǵ ở đây có hiệu lực cả. Nhưng Tây Ấu và Mỹ nó ép bằng tiền. Trong trường hợp này cái gọi là công pháp quốc tế phải đi với tiền "viện trợ"! May ra mới có hiệu lực!!! Ta nói nhỏ với nhau là phải đấu đá ngoại giao nữa cơ! Nhưng nếu nhà lănh đạo khôn ngoan, dân chúng biết tự trọng th́ đồng tiền viện trợ không thể mua được danh dự chủ quyền quốc gia! Cứ chờ xem ông luật sư tổng thống Nam Tư và nhân dân định nghĩa quyền lợi quốc gia như thế nào: đồng tiền viện trợ, cho vay để phát triển kinh tế hay danh dự và chủ quyền của họ.

 

Không có nhà lănh đạo khôn ngoan ái quốc nào lại tối dạ đến độ đưa sinh mạng quân đội của ḿnh giao cho một ông bá vơ nào đó. Nói theo cái lư sự rất đúng đắn của vị cựu tổng thống Mỹ Ri cha Ni Xon[2] này là :

 

" Để phục vụ dưới ngôi vị tổng thống có nghĩa là chấp nhận trách nhiệm tối hậu đối với sinh mạng của quân đội quốc gia trong những t́nh huống hiểm nghèo. [ Và như vậy] Vị Tổng thống không những tối dạ mà c̣n vô luân khi đưa sinh mạng của quân lính Mỹ vào tay của những ông "thư lại quốc tế" được LHQ chỉ định ".

 

Quả là chính xác. Ba cái đám chỉ biết la làng nói chuyện sách vở th́ biết cái khỉ ǵ mà giao cho nó chứ! Và ông cựu tổng thống này cũng rất khôn ngoan và đúng đắn khi nhắc lại lời của một thượng nghị sị Mỹ, cựu quân nhân, cựu ứng viên tổng thống, Bóp đo le[3] rằng :" Tổng thư kư LHQ đâu có phải do nhân dân Mỹ bầu đâu!"

 

Suy ra từ đây mới thấy thật sự chỉ có đám lính nhược tiểu bất hạnh mới bị lănh đạo "tối dạ" hèn hạ của ḿnh đem giao sinh mạng của họ cho mấy ông "quan quốc tế" hay đồng minh thân cận, hoặc đồng chí em. Như Ần, Hồi, Phi, lính Gurkha Nê-pan-li mà thôi. Mà c̣n hí hửng được đi đội mũ xanh mới đau chứ!

 

Nhưng ông tổng thống cừ khôi về mặt bang giao quốc tế này đâu có dừng ở đây. Ông c̣n "lư sự" và "dạy" các tổng thống đi sau cái cách thi hành chính sách ngoại giao rằng :

 

-Chúng ta giầu có, nên chúng ta nên luôn luôn rộng răi trong việc viện trợ nhân đạo cho các quốc gia khác. Nhưng chúng ta không được đưa quân đội Mỹ vào những chiến dịch do LHQ sắp đặt trừ khi có liên đới đến quyền lợi tối thượng của quốcgia của chúng ta.... ...... Khi chúng ta phải can thiệp bằng quân sự để bảo vệ quyền lợi tối thượng của chúng ta, chúng ta phải theo gương của tổng thống De ọc Bu Se[4] trong trận chiến vùng Vịnh, sử dụng LHQ, đừng để LHQ sử dụng.

 

Nói đến bảo vệ nền dân chủ ngoài nước Mỹ th́ ông ta cũng rất thẳng thừng và thực dụng không kém. Sau khi ông "lư sự" rất đúng rằng vấn đề bành trướng cơ chế thị trường và dân chủ là tốt. Nhưng câu hỏi phải đặt ra là những cái ứng dụng hiệu nghiệm với đất nước Mỹ, nó có ứng dụng được và hiệu nghiệm ở các nước khác với những điều kiện văn hoá kinh tế trí thức khác hay không nữa chứ?! Nhưng cho dù với cả những giới hạn như vậy, cái ư niệm bành trướng "tự do dân chủ" của Mỹ này cũng được đặt ra hay chỉ được đặt trong điều kiện là phải thỏa măn quyền lợi riêng của Mỹ mà thôi.!!! Nếu không, th́ mấy Ông tù trưởng Trung Đông cứ độc tài cũng không sao! Mỹ và "thế giới tự do" sẽ bảo vệ nền độc tài của các ông tuyệt đối khi dầu hỏa c̣n đó, mà c̣n nhiều mới được. Lính Mỹ chết cho Ku-quét[5] hả? Đâu có! Cho quyền lợi tối thượng của Mỹ mà. Dân Mỹ đón họ như anh hùng c̣n ǵ nữa! LHQ chưa nói ǵ Mỹ cứ đổ quân đánh một ḿnh, rồi bắt cả LHQ phải theo! Công Pháp Quốc Tế để cho tổng thư kư LHQ và các ông giáo sư, luật gia ngồi nhà lẩm bẩm đọc viết sách, viết báo hay lên trả lời phỏng vấn của đài truyền h́nh như những ông mới từ hỏa tinh trở về trái đất! Ai khôn th́ nh́n, ai dại th́ nghe!

 

Lư lẽ của kẻ mạnh, mà lại mạnh nhất hoàn cầu, nó thế. Ông Mỹ tự động đưa quân vào nước Pa-Na-Ma, bắt tổng thống người ta về Mỹ xử theo luật Mỹ. Mỹ bảo thằng cha này vi phạm luật Mỹ. Chẳng có luật quốc tế nào ở đây cả! Luật Mỹ là luật quốc tế. Quốc hội Mỹ mạnh hơn cả LHQ. Thực trạng là thế. Như thế có nghĩa luật Mỹ ban ra là thế giới phải tôn trọng. Mỹ cấm vận th́ các nước khác phải cấm vận theo v.v. Người Mỹ và các chư hầu thân cận như Anh, Úc, Gia Nă Đại v.v thường quan niệm rằng họ bây giờ là mạnh nhất hoàn cầu họ có "trách nhiệm" làm ông c̣, ông đội, ông ṭa của thế giới cho nên họ được đặc miễn khỏi những giao ước quốc tế nữa cơ. Họ muốn làm th́ cứ đơn phương tùy tiện thế thôi. Chẳng nghiên cứu công pháp, công phéo ǵ, quốc tế quốc téo ǵ cho mệt!!

 

Ông đương kim tổng thống Mỹ Bu se[6] vừa rồi tuyên bố không thông qua giao ước Kyoto về môi sinh thả khói. Dư luận thế giới la làng! Mười nhân vật cự phách tăm tiếng viết thư yêu cầu cha này đổi ư. Gồm cả cựu tổng thống Mỹ lẫn Gọc ba chép v.v Ông Bu se này cứ hề hề nói, rất vừa ḷng nhân dân Mỹ:

 

"First things first, are the people who live in America. That's my priority."

 

"Những việc trước làm trước là những người sống trên đất Mỹ. Đó là ưu tiên hàng đầu của tôi".

 

Cha này chắc đọc Beyond Peace kỹ lắm! Cái "ngang ngược bất chấp công pháp quốc tế" này, Chữ của Dem-lin-say[7], một cố vấn bang giao quốc tế cho cựu tổng thống Lin-tơn[8], dùng gọi là "chủ trương đơn phương độc diễn"(Unilateralism).

 

Tôi biết có những vị cựu VNCH sẽ văng tục mà mắng tụi Mỹ cơ hội chủ nghĩa, vô luân, mặt dầy, phản bội đồng minh. Cũng như anh em miền Bắc của chúng ta đang văng tục chửi thầm đàn anh "sông liền sông, núi liền núi" Trung Quốc, sau khi bị dập mặt năm 1979 và năm 1988 mất Hoàng Sa vậy. Nói thẳng ra tại chúng ta, ông miền Nam, ông miền Bắc là một lũ tối dạ, một lũ bất mục. Không xứng đáng làm con cháu Đức Trần Hưng Đạo, Đức Quang Trung, thế thôi. Hăy nghe ông cựu tổng thống đồng minh của VNCH căi "cối": "Không! Đâu có phải là chủ nghĩa cơ hội!. Ông viện dẫn lời của Kim Hô Me[9]:

 

-Nước Mỹ không vi phạm lư tưởng tự do dân chủ của chính chúng ta trong việc theo đuổi quyền lợi quốc gia riêng biệt của Mỹ. Chúng ta phải ủng hộ dân chủ ở ngoài nước Mỹ, khi đó là quyền lợi quốc gia của chúng ta kêu gọi nên làm, mà đ́ều này thật may mắn rằng nó [ sự ủng hộ dân chủ tự do] thường đúng là quyền lợi quốc gia của chúng ta hơn là không đúng.

 

Hèn ǵ Mỹ nó sau khi mặc cả với Nga, với Tầu nó ép mấy bố đồng minh, tiền đồn chống cộng miền Nam Việt Nam, nhét cái hiệp định Balê vào!! Rồi nó cuốn gói vẫy tay chào từ biệt "các em". Xin vẫy tay chào nhau, một lần cuối cùng ... Nhưng chưa thôi! V́ Mỹ nó ra đi nhưng không quên khóa tay "các em miền Nam tự do thân mến" lại, để Trung Cộng nó dợt thử vào mặt vài cái đấm trên quần đảo Hoàng Sa.. Anh em ḿnh lọt xuống biển, kêu cứu!!! Ông đàn Anh Mỹ nhân đạo, yêu Tự Do Dân Chủ đứng trên bờ cười ruồi, uống uưt ki, hút x́ gà, thở khói vào làn tóc bồng bềnh như sóng trùng dương của các cô Việt me Mỹ. Trong khi người Anh em ngoài Bắc của ḿnh tối dạ tít mắt cười khoái trí: Xong Hoàng Sa. Ông vào giải phóng các anh em. Ḿnh thống nhất xong anh Tầu sẽ trả lại cho ḿnh làm quà mừng thống nhất hữu nghị! Cựi chưa hết răng, mở mắt chưa kịp, nó đạp cho một đạp năm 1979, lấy thêm mấy bản làng. Năm 1988 nó thoi cho một cái ngay sống mũi, cũng ngay Hoàng sa năm xưa Anh em miền Nam cố gắng xả thân ra giữ, mà ông cười. Bây giờ, mặt cứ dày, cứ cười hề hề bắt tay đàn anh môi hở răng lạnh. Ông miền Nam lọt biển chạy lấy mạng ra ngoài này cứ xụt xịt vinh danh tiếc thưong những chiến sĩ đồng minh Mỹ ưu tú đă sát cánh bảo vệ miền Nam Tự Do! Ơn nghĩa khuyển mă xin ghi tạc ngàn đời!

 

Ôi mẹ Ấu Cơ ơi! Trước khi mất, mẹ có ăn cái ǵ khác ngoài gạo, ngoài cơm; Mẹ có ngủ giường nào khác ngoài giường tre, chiếu cói không? Sao mà cuối đời lại sinh ra một lũ tối dạ hèn hạ, bất mục, mặt trơ mày đá thế này! Cho đến bây giờ cũng chưa đủ khôn để ngồi lại với nhau nữa! Vẫn cứ ôm ông thiên hạ mà hót. Vẫn cứ tin vào chữ nghĩa của nó mà tụng. Ông Trịnh Công Sơn đă ra đi, bỏ lại đàng sau những khả ố đố kỵ, những tiếc thương cảm mến. Nhưng "người con gái VN da vàng" vẫn "chờ ngày quê hương rực sáng"; vẫn với cái "gia tài của mẹ" là "một bọn lai căng, một lũ bội t́nh"! Ông ra đi nhưng chắc chắn không thanh thản, v́ ước mơ "khi đất nước tôi không c̣n giết nhau" vẫn chưa hiện thực! Anh em vẫn ch́ chiết giết nhau trong bóng đêm lặng lẽ! Xác không c̣n trôi sông, không phơi trên ruộng đồng, trên nóc nhà thành phố! Nhưng trong nhà tù, trại cải tạo; và vẫn c̣n ḿn nổ chậm chực chờ bàn chân nhỏ của bé thơ VN, không nhà cửa, không trường học, lầm lũi bơi móc kiếm sống. Đại bác không c̣n đêm đêm vọng về thành phố, để người phu quét đường đựng chổi đứng nghe! Nhưng tiếng khóc oằn oại của trẻ thơ đau bệnh không thuốc, đói cào không sữa, vẫn văng vẳng từng đêm, từng góc nhà cuối phố, bên những tiếng ly bia rượu toang vỡ, pha trong những tiếng cười nấc gượng nhẫn nhục của chị, của mẹ trong đêm chiều khách! Ông ra đi nặng nề với những ước mơ gần 40 năm trong đó có 25 năm "hoà b́nh", nhưng vẫn không thể hiện thực. Dù thế nào Ông vẫn may mắn được nằm xuống trên quê hương, nơi Sài G̣n, thủ đô của một thời ông cất tiếng đàn, dấu nhạc, để cùng giọng hát Khánh Ly đem những ước mơ quê hương, t́nh người, vượt tiếng đạn bom, vào ḷng người Việt nam.Tôi xin vói tay vái một nén hương về ông. Một nén hương ghen tị, ngưỡng mộ!!

 

Đă hết đâu những đứa có ăn học c̣n tối dạ hơn đứa ít học. Một đám khoa bảng c̣n tụ lại đặt niềm tin vào công lư của những con đà điểu phương Tây nữa chứ! Họ làm đơn thưa CSVN vi phạm hiệp định Ba lê, và "cưỡng chiếm" miền Nam trái phép. Xin LHQ và La- Hay- e[10] lấy miền Nam lại trả cho Nguyễn Văn Thiệu hay Dương Văn Minh! A, mà không! Họ bảo Dương Văn Minh không hợp hiến! Thế th́ trả lại cho ai nhỉ? Tôi quên rồi!!!! Thật cười ra nước mắt. Hồi nhỏ học cách trí thường thức lớp nh́ lớp ba ǵ đó, có nói về một cái bệnh với triệu chứng là: bụng chướng lên, mồ hôi toát ra, người lạnh ngắt. Đó là bệnh bội thực! Thấy giống quá! Đích thị là bội thực chữ nghĩa!

 

Mỹ đổ quân vào miền Nam, Đà Nẵng, vi phạm chủ quyền VN, Công Pháp Quốc Tế. Chẳng thấy ông tiến sĩ luật, giáo sư công pháp quốc tế nào la làng lên án. Chẳng thấy LHQ cự nự. Tất cả im thin thít. Phải tự trọng và công bằng mà nói, miền Bắc người ta hô hào chống Mỹ cứu nước cũng có cái đúng! C̣n cứu cho ai, để làm ǵ th́ biết rồi khỏi căi phí giờ! Một lũ mặt dày, vô liêm sỉ ,nói ra chỉ phí lời, bất trí!

 

"Cơ chế hành pháp" quốc tế nó thế, c̣n nói chi cái "tư-pháp quốc tế"!

 

Đối vói LHQ và chính trường thế giới Mỹ và các nước lớn như Trung Hoa, Nga, Anh, Pháp v.v giống như Đảng CSVN và các đảng viên của nó. Hành xử vượt lên trên mọi luật lệ b́nh thường áp đặt cho "quần chúng" nhỏ bé khác. Các anh bé nhỏ không thích th́ làm "kiến nghị" thôi. Có giỏi lắm th́ điên lên như Mahathir của Mă Lai, chửi Mỹ và phương Tây như tát nước. Cũng là anh hùng lắm rồi. Cả Á Châu chỉ có một. Nên mới được kính phong phát ngôn viên của thế giới thứ ba, khối không liên kết, chứ!

 

Thằng nước nhỏ nào thử nguyên tử là ăn bom của Mỹ hay dập mặt v́ bị trừng phạt kinh tế ngay. Nhưng Mỹ được miễn. Pháp thử ở đảo Mu-ru-roa Thái b́nh Dương. Huề cả làng. Hồi Quốc cho nổ hả, cấm vận.!!!!!

 

Chuyện Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

 

A ! Mà c̣n bản Tuyên ngôn quốc tế Nhân Quyền nữa cơ! Cộng Sản Việt Nam th́ chẳng tôn trọng điều khoản nào rồi. Cái đó đă hẳn. Nhưng mấy ông "con giời" da trắng hay đi dạy thiên hạ nhân quyền vi phạm mới vui chứ!

 

Điều 20:

 

1) Ai cũng có quyền tự do hội họp và lập hội có tính cách hoà b́nh.

 

2) Không ai bị bắt buộc phải gia nhập một hội đoàn.

 

Nước Úc không tôn trọng điều 20 Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Mọi công nhân, sinh viên đại học đều bị cưỡng bách gia nhập công đoàn và đóng nguyệt liễm. Không con ma nào dám nói cả. Nhân Dân Úc cứ phải tự liệu lấy!

 

Điều 13:

 

1) Ai cũng có quyền tự do đi lại và cư trú trong quản hạt quốc gia.

 

2) Ai cũng có quyền rời khỏi bất cứ quốc gia nào, kể cả quốc gia của ḿnh, và có quyền hồi hương.

 

Những người thất nghiệp không được tự ư di chuyển nơi cư ngụ, nếu không có sụ đồng ư của bộ Xă Hội. Dĩ nhiên không ai bỏ tù nhưng sẽ cắt trợ cấp. Một h́nh thức "hăm dọa áp lực" (Blackmail).

 

Nh́n lại ḿnh.

 

Bây giờ hăy nói đến chúng ta, cá nhân chúng ta đều vi phạm cái Tuyên Ngôn Quốc tế này. Cái Tuyên Ngôn Quốc tế mà ai cũng dùng để viện dẫn hô hào nhân quyền tự do chống đối lên án CSVN đây:

 

Điều 18: Ai cũng có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng và quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng qua sự giảng dạy, hành đạo, thờ phụng và nghi lễ, hoặc riêng ḿnh hoặc với người khác, tại nơi công cộng hay tại nhà riêng.

 

Thành thật, tự trọng mà trả lời, mấy ai trong chúng ta cho con cái ḿnh cái quyền này? Tự do thay đổi tôn giáo! Niềm tin. Nhất là mấy người theo gia-tô giáo bất kể phái nào, càng tệ. Hay là ép nó hăm doạ nó, kể cả chia uyên rẽ thuư nữa chứ! Có phải chỉ có CSVN mới vi phạm nhân quyền đâu!

 

Chưa hết, các vị làm báo của phe "quốc gia tị nạn", "cộng đồng tị nạn" vi phạm nhiều lắm:

 

Điều 19: Ai cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền không bị ai can thiệp v́ những quan niệm của ḿnh, và quyền t́m kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ư kiến bằng mọi phương tiện truyền thông không kể biên giới quốc gia.

 

Mấy ông bà "tị nạn quốc gai" hùng hổ, tươi rói, đi ngăn chặn, can thiệp, không cho người từ trong VN qua đây phát biểu, quảng cáo hàng hóa hay tŕnh diễn văn nghệ... và họ cứ hề hề, cứ hô hào nhân quyền, tự do!!!! Thế mới vui. Có phải chỉ V.C là mặt trơ mày đá, căi cối, bạo động đâu!!!

 

Điều 30: Không một điều khoản nào trong Tuyên Ngôn này có thể giải thích để cho phép một quốc gia, một đoàn thể hay một cá nhân nào được quyền hoạt động hay làm những hành vi nhằm tiêu hủy những quyền tự do liệt kê trong Tuyên Ngôn này.

 

Họ "lư sự" cùn rằng chúng tôi là tập thể "tị nạn", tập thể tự do, nên được quyền làm thế. Vi phạm cả cái điều cuối cùng 30 này.

 

Công Pháp Quốc Tế, Toà Án Quốc Tế, và Sức Mạnh Chủ quyền Quốc Gia!

 

Bà con dư luận thế giới lên án, gửi tham quan viên đến điều tra nhân quyền chế độ tù lao động, án tử h́nh ở các nước Á Châu v.v Nhưng bố đứa nào dám đến Mỹ mà giám sát nơi có tù phải làm việc ăn lương rẻ mạt, và án tử h́nh đủ loại, từ chích thuốc, ghế điện, cho đến giây tḥng lọng v.v

 

Quốc hội Ấu Châu và Liên Hiệp Quốc gửi ngựi điều tra nhân quyền của Úc đối với thổ dân A bô ri gin nô[11]. Liền bị mắng là đừng xía vào nội bộ của tớ, rồi c̣n bị hăm dọa là sẽ không hợp tác và không cho đến Úc nữa chứ! Vậy mà chẳng có ông kẹ, ông đội nào trừng phạt xử lư hay biện pháp kinh tế nào cả!

 

Khờ Me đỏ Pôn Pốt đuợc Trung Quốc hổ trợ, giết ngựi Miên hàng triệu nhân mạng. Sau khi bị Việt Cộng đánh chạy làng qua biên giới Thái, lại được ăn lương Mỹ viện trợ Mỹ và LHQ. Bây giờ Mỹ và Tây Ấu lại đ̣i xử Khờ Me đỏ theo toà án quốc tế tội chống nhân bản, nhân loại!?!

 

Quân Mỹ được mật lệnh từ cấp tướng tàn sát giết sạch cả làng Mỹ Lai, ở Sơn Tịnh Quảng Ngăi, Việt Nam. Tội ác vi phạm tại Việt nam, nhưng Việt Nam không được xử. C̣n ếm đi. Hai ba năm sau mới moi ra. Xử đi xử lại trên đất Mỹ, theo pháp luật Mỹ. Cuối cùng chỉ kêu án được có một thằng thiếu Úy Ca lây[12] cũng chỉ có ít ngày tù "cha" tù biệt đăi rồi tha. Cũng ông Ri chà Ni Xon tha chứ ai! Ồng làm cũng "đúng". Nó có tội với nhân dân Việt Nam, nhưng lại làm tṛn nhiệm vụ của Mỹ! Thế thôi. Chẳng có thằng ṭa án quốc tế nào nhảy vào bênh vực công lư cho nhân dân làng Mỹ Lai bất hạnh cả! Tội ác chống nhân loại đấy chứ! Ôi! Thuốc độc khai quang màu da cam nữa! 500 nhân mạng trẻ em người già! Hồn ở đâu bây giờ?!? Anh trung úy quận trưởng Sơn Tịnh Trần Ngọc Tân, người can đảm viết thư báo cáo sự thật gửi về Sài g̣n đề ngày 11-4-1968, bây ǵờ ở đâu? Anh chết trận, bị Thiệu trù dập hay chết trong cải tạo của người anh em tối dạ đất Bắc.? Hay đang ở đất Mỹ. Dù sao người viết cũng cúi đầu chào kính trọng anh. Thằng Đảng CSVN bây giờ cũng không dám nhắc đến tai Mỹ. Mấy đứa Việt Kiều Quốc Gia th́ càng câm. Ngậm "hộ chiếu quốc tịch" làm ngọt. Nhân dân làng Mỹ Lai vẫn đắng cay lầm lũi sống và cứ cườ,i cười lơ láo trước ống kính quay phim!

 

Kết Luận

 

Nói tóm lại, cái gọi là Công Pháp Quốc Tế, Toà Án Quốc Tế, LHQ v.v trong một hệ thống thế giới như vậy th́ nó là cái ǵ? Nó chỉ là những giao ước tương đối nhưng không thể ứng dụng khi quyền lợi tối thượng của một quốc gia được đặt ra, nhất là lại là những quốc gia hùng mạnh nữa, th́ coi như không có. Ông nào nghèo mà hèn th́ ráng mà học công pháp quốc tế cho kỹ để tuân theo, nhưng cũng không bảo đảm được quyền lợi và công lư đâu! Khi ông cai thầu chánh án và thầy đội cảnh sát lại là mấy ông nhà giầu hùng mạnh hay coi thường công pháp quốc tế này. Chuyện vừa mới đây máy bay thám thính của Mỹ ở Hải Nam đụng máy bay Tàu! Hai Ông thần đèn này đấu với nhau, Công Pháp Quốc Tế, coi như bỏ. Hai thằng này mà cười th́ thế giới thở ra! Ai dám vào đó mà xử! Có khi càng tôn trọng càng mang họa trù dập của mấy tay đàn anh thế giới này nữa. Nó giống như ở Việt nam ấy muốn yên, muốn có lộc, có phúc th́ nghễnh tai, hếch mũi lên mà nghe các bố lănh đạo đánh rắm phía nào th́ chạy về phía ấy mà lấy lộc. Chứ cứ vịn theo chữ nghĩa mà sống mà lư sự th́ như Hà Sĩ Phu, Trần Độ v.v mà thôi!!

 

Muốn Dâng Sớ và Lập Thuyết, th́ cứ vào thư viện, đại học mà tụng. Muốn cứu giúp đất nước, nhân dân, th́ nh́n vào thực trạng mà nhận định rồi hành xử. Quốc Tế hay Không Quốc tế, cứ Chủ quyền Quốc Gia, Quyền Lợi Quôc Dân, hạnh phúc tối thượng của nhân dân mà theo. Thằng Tây, Con đầm, đứa nào tức, ráng chịu.

 

Khởi viết 10-3-Tân Tỵ, đêm Giỗ Tổ Hùng Vương ( 3-4-2001)

 

Xong ngày 13-3-Tân Tỵ (6-4-2001)

 

Tiến thoái lưỡng nan sĩ, Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

 

 

 

 


[1] De Gaulle

 

[2] Richard Nixon

 

[3] Bob Dole

 

[4] George Bush bố.

 

[5] Kuwait

 

[6] G.W Bush

 

[7] James Lindsay

 

[8] Clinton

 

[9] KIm Holmes

 

[10] La Haye

 

[11] Aboriginals

 

[12] Calley