Make your own free website on Tripod.com

(tiếp theo)

Tính Xấc Láo, Tối Dạ, Nhỏ Hẹp Của Phong Trào Xác Định Lằn Ranh Quốc Cộng.

 

Cách đây gần hai năm, khi tôi đang ở thăm nước Mỹ nhân có tí việc riêng, tôi đă biết có một số ngựi, đa số là những nguời phục vụ trong ngành quân cán chính của chế độ Ngụy VNCH họp nhau lại để “xác định lằn ranh quốc cộng” (có một điều đáng tiếc nho nhỏ là có mặt của anh Nguyễn Chí Thiện trong này, một ngựi đă nếm đủ mùi Cộng Sản v́ dám nghĩ và nói tự do dân chủ, nhưng không có cơ hội ăn dùi cui, đế giầy bốt đ̣ sô, và ngủ nhà lao Chí Ḥa của Ngụy VNCH, nhưng cũng đă và đang bị chụp nón cối!). Tôi có viết một bài về vấn đề này. Sau đó một đài phát thanh việt ngữ ở Mỹ có mời tôi trao đổi với một hai nhân vật cựu viên chức chế độ Ngụy VNCH trước năm 1975.

 

Khi đă thành năo trạng hàm ơn chứa oán với những định kiến chính trị rồi, tất khó bỏ, cho dù có dẫn chứng cách nào đi nữa. Mặc cảm lằn ranh đă là một thảm họa cho dân tộc Việt Nam trong suốt thời kỳ kháng Pháp cận đại, rồi sau đó kéo dài cho đến năm 1975, khi đảng CSVN thống nhất đất nước.

 

Lằn  Ranh Quốc Cộng.

 

Khi toàn thể nhân dân Việt Nam kháng chiến chống thực dân Pháp, chúng ta không thấy lằn ranh quốc cộng này. Cho đến khi t́nh h́nh chính trị thế giói rơi vào cuộc chiến tranh lạnh sau cuộc cách mạng cộng sản vào tháng 10 -1917 ở Nga, và trở nên rơ rệt khi Sít ta lin lên cầm quyền với chủ trương bành trưóng, cao điểm là vào thời kỳ chấm dứt thế chiến thứ hai, khi “lằn ranh” giữa phe Phát Xít và phe thực-dân-đế-quốc-tư-bản chấm dứt.

 

Tôi xin mở một ghi chú ở đây để giúp một số lớn những độc giả không có thời gian nghiên cứu sử thế giới cận đại hiểu rơ khuôn mặt chính trị thế giới đă thay mầu đổi dạng như thế nào. Bởi v́  phần nhiều “sách lịch sử” mà đa số chúng ta “bị đọc” ngày hôm nay, được viết bởi những kẻ thắng trận. Phe đế quốc thực dân Âu Mỹ (Anh Mỹ, Pháp, Nga v.v)  thắng Phát xít (Đức, Ư, Nhật), và họ viết sử có lợi cho họ, lập ṭa án xử tử những kẻ phát-xít vi phạm nhân quyền.. Để rồi từ những tên thực dân khát máu vi phạm, chà đạp chủ quyền nhân quyền của các dân tộc khác, trong đó có Việt Nam của chúng ta, biến thành “đồng minh yêu tự do có “chính nghĩa giải phóng nhân loại.”  Bây giờ phim ảnh lên án, trưng bày tội ác trong mấy năm của phát xít th́ nhan nhản khắp nơi, ngay trong cả hệ thống giáo dục trẻ em. Cho nên không mấy ai c̣n nhớ môt sự thật rằng chính những tên thực dân đế quốc đó, chế độ thực dân đế quốc đó (Anh Mỹ, Pháp, Nga, Hoà Lan, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha v.v)  tàn ác hơn, kéo lâu dài hơn (hàng trăm năm), giết hại nhiều nhân mạng hơn, gây nhiều thống khổ hơn cho nhiều dân tộc so với tội ác của Phát xít. Mà thật ra cũng chính v́ xung đột quyền lợi giữa đám thực dân đế quốc với nhau (Anh Mỹ Pháp Nga v.v sau năm 1917 đă áp chế đế quốc thực dân Đức, Áo; và Anh Mỹ đă dồn ép thực dân đế quốc Nhật Ư vào con đựng  Phát xít phe “trục”.. Chẳng có ṭa án quốc tế nào xử tội những tên trùm thực dân như Churchil, De Gaule, hay các chế độ thực dân cả.. Nguợc lại hàng năm c̣n được ghi công tưởng niệm là những vĩ nhân, và binh lính đế quốc thực dân c̣n được ca ngợi là đă hy sinh cho "tự do của thế giới". Dù sự thật lịch sử Viêt Nam, Ấn Độ, Mă Lai, Nam Dương v.v đă cho thấy các dân tộc bị trị phải đổ máu xương của chính họ để chống lại  "đồng minh yêu tự do" để có tự do độc lập cho chính quốc gia dân tộc họ; và vô h́nh chung phe phát xít đă gián tiếp giúp các dân tộc bị trị trong tiến tŕnh này...

 

Tại Việt Nam ưóc vọng độc lập dân tộc của nhân dân được thể hiện qua phong trào Việt Minh với một sự đoàn kết thật đẹp và chính đáng được thể hiện qua chính phủ liên hiệp năm 1945 (gồm 16 nhân vật đứng đầu nước, do Bảo Đại làm cố vấn tối cao). Nhưng thật khốn nạn! Năo trạng quyền bính tư lợi  đảng phái của những ngựi lănh đạo trong chính phủ đoàn kết dân tộc liên hiệp này đă sô đẩy đất nuớc vào ṿng chia cắt của “lằn ranh” Nga -Mỹ.  Quyền lợi cao quí của đất nước, khát vọng của nhân dân: Độc lập   để cùng nhau xây dựng dân chủ tự do- đă  bị hy sinh khi Hồ Chí Minh ḷi đuôi tay sai cộng sản, âm mưu cùng ngoại bang ám sát thủ tiêu đồng bào chiến hữu kháng Pháp- phe không cộng sản, hục hặc tranh quyền ám sát nhau (Đại Việt, Duy Dân, Quốc Dân Đảng)- rơi vào thế yếu, một số ngả theo Pháp, rồi theo Mỹ để lập “chính phủ”.  “Lằn ranh “quốc cộng” được vạch ra từ đây! Và cũng từ đây, ưóc vọng độc lập tự do dân chủ của dân tộc khốn khó nhưng oai hùng này đă bị chôn vùi vào quên lăng; trong khi  sinh mạng tài sản, tiềm lực của quốc gia dân tộc bị phí phạm trong suốt 30 năm trời tưong tàn đẫm máu dưới sự điều động của hai phe ngoại bang (Nga-Hoa & Anh Mỹ) mang hai biển hiệu đẹp đẽ sáng ngời “Tiền đồn Xă hội Chủ Nghĩa” (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà-miền Bắc) và “Tiền Đồn Thế Giói Tự Do” (Việt Nam Cộng Hoà-miền Nam). Đứa nào cũng đem chữ Việt Nam, đem Dân Chủ, đem Cộng Ḥa ra để thỏa măn năo trạng quyền bính, tinh thần tay sai ngoại bang, lừa bịp, ăn cướp niềm tin, khát vọng và xưong máu của nhân dân Việt Nam!  Cuộc chiến tưong tàn tay sai phi nghĩa này đă chấm dứt vào ngày 30-4-1975. Và lằn ranh “quốc cộng” cũng đă chấm dứt!

 

Với tôi, và với những ngựi tôi may mắn được gặp gơ ở trong nước cũng như ở ngoài nước, th́  đảng CSVN  thống nhất đất nước là một sự kiện tất nhiên không thể chối bỏ. Và đây là một sự kiện tốt, hay nói cách khác là ít xấu hơn là kéo dài thêm cuộc chiến tương tàn suốt 20 năm (1954-1975).

 

Nhưng để ṣng phẳng hơn, trước khi tŕnh bày tiếp vấn đề năo trạng cờ vàng và mặc cảm lằn ranh quốc cộng, tôi xin phép được phân giải để trả lời những lập luận cho rằng nếu phe Ngụy VNCH thắng phe Ngụy CSVN, th́ tự nó sẽ đi dần đến tự do dân chủ như Đại Hàn (sic)!

 

Trước hết phải xác định rằng không có tên độc tài nào, năo trạng quyền bính nào tự nguyện rút lui nếu không có sức ép đấu tranh phản kháng của quần chúng, v́ đây là bản chất của quyền lực (Power corrupts, and absolute power corrupts abosolutely.) Ngay như trong thể chế “dân chủ Mỹ” khi Ních- Xơn đă mựi mươi phạm tội cũng c̣n cố bám víu quyền lực cho đến khi bị đàn hặc truất phế!

 

Và lịch sử cận đại, hiện trạng Ia Rắc, cũng xác minh cho đến nay chính sách ngoại giao của đế quốc Mỹ (Tư bản chuyên chế) cũng chỉ buôn bán lá bài tự do dân chủ, và nhân quyền , và ủng hộ, giữ vững những chế độ độc tài tay sai cho quyền lợi của họ bằng mọi giá, kể cả tàn sát thường dân vô tội (Xin tham khảo thêm- Why Do People Hate America? Ziauddin Sardar, Merryl Wyn Davies 2002)

 

Như vậy giả thiết rằng có phép lạ để cho phe Ngụy VNCH thắng trận bằng bom đạn Mỹ, tiền Mỹ và thống nhất đất nước, th́ ngay hôm nay đây nhân dân Việt Nam cũng phải đang đấu tranh, như chúng ta đang tranh đấu chống lại sự độc tài đảng trị của đảng CSVN; và các chiến sĩ dân chủ chân chính cũng sẽ phải đang bị tù tội đổ máu để dân chủ hóa đất nước thật sự, như Nam Dưong, Đại Hàn, Chi Lê v.v đă kinh qua!

 

Trở lại vấn đề của chúng ta, Tôi nhận định thống nhất đất nước là tốt, v́ đó là một trong những ưóc mơ lớn của dân tộc Việt Nam sau những biến cố chia cắt trong lịch sử, như loạn mựi hai sứ, Trịnh Nguyễn, rồi Quốc Cộng 20 năm ṛng ră binh lửa đạn bom! Và như thế , Ngụy VNCH hay Ngụy CSVN thống nhất đất nước, chấm dứt chiến tranh tương tàn là điều tốt! Hơn nữa nó tốt v́ cái lằn ranh quốc cộng đă biến mất, và t́nh h́nh Việt Nam đă chuyển qua một hoàn cảnh mới: toàn dân là một chống độc tài đ̣i tự do dân chủ bằng đấu tranh vận động chính trị.  Đăc biệt là ngày hôm nay, ở thề kỷ thứ 21, đối với 70% dân số Việt Nam trong nước ở tuổi từ 35 trở xuống, một lằn ranh mới đă được đặt ra: Lằn ranh giữa nhân dân Việt Nam, những ngựi mang khát vọng dân chủ tự do nhân quyền và tất cả các cơ chế  cầm quyền độc tài  hay tập quyền chuyên chế, mà hiện nay là của đảng Ngụy CSVN.

 

Chúng ta đă và đang thấy đủ mọi thành phần lứa tuổi trong xă hội Việt Nam có quá khứ Nam Bắc khác nhau đều đứng lên vạch lằn ranh giữa dân chủ tự do và cơ chế độc tài thối nát bán nước buôn dân. Như Lm. Nguyễn Văn Lư, anh Nguyễn Vũ B́nh đă tuyên bố dơng dạc: Tự Do hay là Chết!  Chứ chẳng c̣n lằn ranh nào khác nữa!

 

Chính v́ thế mà tôi và  anh chị  em Duy Việt chủ trưong không chống Cộng.  Bởi v́:

 

1- Chúng tôi không ủng hộ Ngụy độc tài quân phiệt VNCH hay cựu Ngụy tự phong “dân chủ tự do” cũng như chúng tôi không ủng hộ Ngụy CSVN  hoặc kể cả cựu Ngụy CSVN tự phong dân chủ tự do: những ngựi miệng nói dân chủ tự do, công bằng sự thật, mà vẫn tung hô khen ngợi hư cấu “Bác Hồ”, tung hô khen ngợi  Đảng, tung hô khen ngợi hư cấu “Cụ Diệm”, tung hô khen ngợi VNCH!

 

2-Duy Việt không chống cộng v́ yêu và trân quí cơ chế dân chủ tự do ngôn luận tư duy, mà chủ nghĩa cộng sản , đúng hay sai, cũng là một hệ tư tuởng được quyền thảo luận nghiên cứu khai triển công khai như tất cả các hệ tư tưỏng lư thuyết khác: có theo và có chống.

 

3-Đảng CSVN cũng chỉ là một đảng chính trị đang nắm quyền với những con ngựi Việt Nam, mà nếu như đất nước thật sự có dân chủ tự do b́nh đẳng, th́ họ cũng có quyền b́nh đẳng sinh hoạt, hoạt động tranh cử như những đảng phái khác trong cơ chế dân chủ tự do.  Vấn đề là cơ chế độc tài đảng trị của họ cần phải được tháo gỡ và giải thể tuyệt đối để thiết lập một cơ chế thật sự tự do dân chủ cho xă hội, đất nước, và cho toàn thể nhân dân Việt Nam. Những kẻ có tội nặng nề với nhân dân sẽ bị pháp luật của nước Việt nam dân chủ xử trí theo tinh thần công bằng pháp trị. Như vậy giả thiết Nguyễn Văn Thiệu c̣n sống và các nhân sự của hai chế độ Ngụy VNCH cũng sẽ bị xét xử nếu có tội với nhân dân đất nước trong tinh thần và nguyên tắc này. V́ đây là cuộc đấu tranh của toàn dân Việt Nam v́ tự do dân chủ, không phải là cuộc thanh toán phe đảng chính trị dành quyền của hận thù quá khứ!

 

Như vậy, ngày hôm nay cái lằn ranh thật sự hiện hữu mà chúng ta phải cần  phải tuyệt đối bảo vệ và sống chết ǵn giữ cho nó c̣n măi măi, là lằn ranh giữa nhũng người thật sự yêu dân chủ tự do pháp trị và những năo trạng phi dân chủ tự do, dù dưới bất cứ h́nh thức nào ! V́ đấu tranh dân chủ tự do là một tiến tŕnh miên viễn của xă hội con ngựi chống lại bản chất thựng trực của quyền lực.

 

Cũng chính trong tinh thần đấu tranh dân chủ hoá của chúng ta, mà vấn đề cấp bách hôm nay chính là xây dựng  sự hiểu biết về dân chủ, và xiển dương ḷng yêu quí nhân quyền, tôn trọng tự do dân chủ thật sự nơi mỗi con ngựi Việt Nam, bất kể trong ngoài, quá khứ quốc cộng! Vấn đề là làm sao để CSVN không c̣n có thể khống chế ngựi dân Việt Nam trong nước, không thể ngăn cản được làn sóng dân chủ trong nước nữa. Lúc đó đất nước sẽ có dân chủ tự do! Độc tài quân phiệt, gia đ́nh trị, đảng trị sẽ chẳng c̣n đất sống!

 

Đây mới chính là giải pháp và cũng là mối ưu tư hàng đầu của nhũng con ngựi Việt Nam chân chính, thật sự yêu nước, đang thật sự dấn thân cho công cuộc tự do, dân chủ hóa Việt Nam.

 

Thêm một điều buồn cựi nữa là năo trạng này, họ tưỏng họ là Việt Nam chính thống có đủ lực làm chuyện lấp đá vá trời nữa cơ! Họ nói tôi mà “chống cộng” như vậy (nghĩa là không chống cộng như họ) th́ chẳng được ǵ, v́ không có ai ủng hộ, chống một ḿnh!!!! Khổ thật! Họ chỉ là một dúm gốc Việt, con lai hàng đàn, tên họ đủ thứ tiếng, đủ loại rải rác khắp nơi! Họ quên là ở trong nước Việt nam có 80 triệu ngựi. Và tôi, cũng như các chiến sĩ dân chủ cần sự cảm thông và ủng hộ của  đồng bào ḿnh là chính.. Đồng bào trong nước không ủng hộ mới đáng sợ! mới thật sự cô đơn một ḿnh dù có nhiều kẻ gốc Việt bên cạnh! Đơn giản 1000 ngựi trong nước biểu t́nh chắc chắn sẽ mạnh và có hiệu quả gấp 1 triệu lần 3 triệu ngựi gốc Viêt biểu t́nh khắp nơi!!! Không hiểu được điều cơ bản này th́ chết đi! Sống chật đất!

 

Nhưng thật là buồn… nôn và buồn cựi, v́ hôm nay trong nước Việt nam của chúng ta, lằn ranh “quốc cộng” đă bị lấp kín đă 30 năm, th́ ở ngoài Việt Nam vẫn có những kẻ mộng du trong mặc cảm quá khứ, tự phong dân chủ,  mượn đất ngựi lui cui vẽ lại lằn ranh quốc cộng!

 

Nó buồn cựi ở chỗ quốc gia chủ nhà không vẽ lằn ranh “quốc cộng” mà họ đă vẽ rơ lằn ranh dân chủ và độc tài ngay trong hiến pháp của họ, trong sinh hoạt của họ, mà những kẻ ăn nhờ ở đậu lại lui cui làm chuyện ngược đời! 

 

Ngược đời cũng chẳng tai hại v́ cũng là quyền tự do, nhưng nó đưa đến thái độ xấc láo th́ lại cần phải nói. Như trong trựng hợp mói đây mà tôi có theo dơi, là anh Đoàn Viết Hoạt có đề nghị về việc đồng phất phới hai lá cờ, đề nghị này h́nh như cũng tương tự như sự mơ ưóc nhỏ của anh Đỗ Mạnh Tri, rất khoan dung đoàn kết dân tộc, công nhận xưong máu đóng góp cho đất nước của những con ngựi cả hai bên chiến tuyến, và thật hữu t́nh, hữu lư, dù cá nhân tôi vẫn cho là chưa tốt hẳn (Đấy, đă bảo tôi cũng ngưọc đời ngưọc ngạo lắm cơ mà! Ai hiểu chết liền!).

 

Thế nhưng có ông tên Thế Kiệt ở vào thế kẹt cờ vàng, nhất định không chịu đă đành, c̣n đ̣i lên án hạch hỏi “sô đẩy” anh Đoàn Viết Hoạt qua “lằn ranh” về phía CSVN!!!  Khổ thật! Thế Kiệt tự phong ḿnh như là đại diện của phe “chính giáo” có quyền phán xét ai đúng ai sai, nắm túm ai vào lằn ranh nào, bên nào thỏa thích!!! Nhưng mà nếu ông Kiệt được như “chính phái” Nhạc Bất Quần cũng c̣n khá, ít ra Bất Quần  c̣n có khả năng vơ công thật sự của “chưởng môn”, c̣n Thế Kiệt là ǵ?

 

Tôi không rơ cấp bậc, chức vụ cũ trong thời quân phiệt Ngụy VNCH của ông Kiệt, nhưng chắc chắn không phải cấp tưóng, v́ nếu là tưóng với năo trạng như thế chắc cũng đă hung hăng lập một đôi quân phục quốc với quân số 100,000 ngàn ở biên thùy Đông Dưong!

 

Ông Kiệt cũng như bao nhiêu năo trạng cờ vàng, mặc cảm lằn ranh, mang đầy tính “chă” (em “chă”, cách nói của cậu “con cầu tự”, con bà phán Đoan-  trong tiểu thuyết Số Đỏ- Vũ Trọng Phụng!) Có nghĩa là họ quan niệm một cách rất láu cá, đầu tôm rằng bất cứ ai, cứ hễ sinh ra ở miền Nam hoặc ra đi từ miền Nam, hoặc có giây mơ rễ má, hoặc phục vụ trong quân cán chính của Ngụy VNCH, th́ đưong nhiên là “chiến sĩ dân chủ tự do” với chính nghĩa sáng ngời hơi Mỹ! Mà không cần dấn thân đấu tranh v́ dân chủ ngày nào cả!

 

Ông Kiệt, thật ra bất quá chỉ có quá tŕnh phục vụ cho chế độ độc tài quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu, mà nếu có bị đi tù của CSVN, th́ cũng chỉ v́ ông là cán bộ phục vụ cho chế độ Ngụy VNCH và đi tị nạn CSVN ở Mỹ thôi, chứ ông có ư thức dân chủ tự do đâu? Bởi nếu có ư thức dân chủ tự do, ông đă có tiếng nói cho tư tưỏng dân chủ ngay từ trong nước trước năm 1975, ít ra dưói dạng thức viết như ông Phan Nhật Nam, hay các vị dân chủ khác. Và khi ở Mỹ ông chỉ đấu tranh chống cộng bằng mồm, tiếp nối nghiệp vụ cũ của ông thôi!!! (Nghe nói ông thuộc Chiến Tranh Chính Trị!!! Hèn ǵ thua lọt xuống biển) Chứ ông lấy tư cách ǵ mà đặt để lằn ranh cho một ngựi đấu tranh dân chủ thật sự và trực diện với chế độ CSVN , bị tù tội v́ lên tiếng dân chủ tự do như ông Đoàn Viết Hoạt? Nếu chỉ phê b́nh đề góp ư nghị của ông Hoạt th́ b́nh thựng, nhưng cầm lá cờ Vàng ba sọc với ám ảnh lằn ranh cũ kỹ mà “sô đẩy chụp mũ” ngựi đấu tranh dân chủ kiểu mộng du th́ thật là lố bịch trẻ con. Đng dùng lá cờ như là một chuẩn mực cơ bản để xác nhận tư thế và giá trị dân chủ của ngựi khác. Nó  chỉ làm cho lá  cờ của phe các ông thêm ô uế và  mất hết hẳn cái ư nghĩa khiêm tốn mà những ngựi nằm xuống trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974 đă tạo cho nó! Buồn một điều là những ngựi như ông Kiệt vẫn lui cui vạch vẽ lằn ranh đă hẳn, mà bây giờ c̣n có những ông “khoa bảng nhân quyền” cũng lầm lũi nối đuôi theo cầm sơn cầm cọ cho những ngựi như ông Kiệt h́ hục lằn ranh, th́ quả là vận nước…Mỹ mạt thật rồi!!! Mỹ chứa một đống cặn bă mà không biết! Hay biết mà lờ! Chứ đất nước, dân tộc Việt Nam không có trách nhiệm với những kẻ này nữa, và cũng không sứt mẻ ǵ! Tôi nghĩ những ngựi dấn thân thật sự như ông Hoạt, không nên để tâm những lời lẽ của những năo trạng này.

 

Hệ quả bất nhân của Năo Trạng Cờ Vàng, C̣ Đỏ Lằn Ranh Quốc Cộng.

 

Sở dĩ tôi nói đề nghị của ông Hoạt chưa được tốt đẹp là v́ cái năo  trạng cờ quạt lằn ranh nó khốn nạn, nó sinh ra nhiều đồi bại bất nhân trong quá khứ và đang kéo dài đến bây giờ. Có lằn ranh, có lá cờ th́ có quyền làm đủ mọi thứ..tồi bại..kể cả xúi dục con em họ làm bậy, làm càn, bất nhân vô đạo! Cứu cánh biện minh cho phưong tiện. Hăy nh́n những h́nh ảnh sau đây để thấy tính bất nhân và đồi bại của cờ quạt Đỏ Vàng, lằn ranh Quốc Cộng:

 




 

Trong quá khứ, không những chúng ta hùng hổ cắt cổ nhau mà c̣n gân cổ, gỡ tội và ca ngợi cho đồng minh, đồng chí của phe ḿnh, những tên đă từng đè đầu giết hại dân tộc ḿnh! Miền Bắc th́ ôm đít Trung Hoa cho đến khi nó đánh cho vỡ mặt năm 1979, rồi bây giờ  lại tiếp tục  qú gối ca tụng  và dâng cả đất đai cho Trung Hoa!

 

Thậm chí tối dạ đến nỗi Miền Bắc đă từng nhảy cẫng lên vui mừng, khi thấy Trung Hoa nó cướp đảo Hoàng sa, bắn giết đồng bào miền Nam của ḿnh!

 

Và miền Nam th́ hô hoán vui cười khi bom Mỹ đổ từng trận lên đầu đồng bào vô tội ở Khâm Thiên, Hà Nội!!! Khi Mỹ ngưng v́ lư do chiến lược của riêng họ, nhiều ngựi c̣n văng tục, tiếc nuối, bảo sao Mỹ không tiếp tục dội bom nữa! Và kéo nhau phản đối Mỹ phản bội! Mà Mỹ nó phản bội thiệt! Sau khi Mỹ “cầm tay” Trần Văn Lắm  kư hiệp định Ba Lê, nó chạy thục mạng bỏ lại đàng sau cái lằn ranh quốc cộng đầy xác chết của 58 ngàn lính Mỹ, và của anh chị em quân nhân và đồng bào Việt nam hai bên “lằn ranh” lên đến hàng triệu ngựi, một nhúm con lai  đen trắng vô thừa nhận, và một đống ḿn, thuốc độc chưa khai giải!

 

Đó là quá khứ, c̣n hôm nay, ở trong nước, cờ Đỏ CSVN, th́ ai mở miệng lên tiếng nói lời phải trái dân chủ như ông Trần Khuê, Phạm Quế Dưong, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn v.v th́ bị vu cáo là gián điệp tay sai đến quốc, tay sai tàn quân Ngụy Việt Kiều. Nhẹ ra th́ cấm cửa rồi xúi dục những ngựi thừa hành trẻ con dở tṛ mất dạy vô đạo, hỗn láo, mất dạy, bất  lưong chặn đựng hành hung côn đồ, đánh chửi ngựi lớn như trựng hợp ông Bảy Trấn và Trần Độ. 

 

Việt Kiều ở ngoài cũng thế! C̣n có mặt tệ hơn, nghĩa là sống trong hai chế độ: Chế độ dân chủ sở tại và chế độ “Ngụy chống cộng với cờ vàng lằn ranh”. Ai lên tiếng nói lời phải trái ngôn luận th́ bị trấn áp chửi bới đánh lén như trựng hợp Duyên Anh, nhẹ th́ như Nguyễn Ngọc Ngạn với vụ cuốn băng chủ đề Mẹ Việt Nam (“B40”), một xuất phẩm mà tôi , dù có những khuyết điểm nhất định,  vẫn coi là hay nhất, giá trị nhất về nghệ thuật và văn hoá Viêt Nam từ năm 1975 cho đến nay, Nguyễn Ngọc Ngạn “đội mũ cối” chỉ v́  ông ta làm quản tṛ của Thúy Nga. Không th́ ăn đạn súng Mỹ của những kẻ to mồm hô hào tự do dân chủ văn minh tự do ngôn luận!

 

Ai lỡ có cái cờ đỏ trong tay,  hay có trong nhà là bỏ mẹ! Nơm nớp lo! Mà ở xứ tự do thông tin, h́nh ảnh lănh tụ, cờ quạt đủ tṛ, nhất là sách vở học hành, sách báo du lịch nơi nào cũng in cờ của khắp thế giới thật rơ thật đẹp. Nhưng họ lại hạch nhau từng cái cờ sao không bôi đen gạch chéo! Đến nỗi vào một thư viện địa phương, và ngay cả đại học, sách vở nào có nói đến chế độ Ngụy CSVN, hơặc phê phán chế độ Ngụy VNCH, hoặc có h́nh ảnh ǵ đó, th́ y như rằng bị xé, bị bôi bẩn v.v Lúc tôi c̣n làm luận án ỏ khoa chính trị nhân văn, đồng sự cứ than phiền hoài về vấn đề này.. Tôi chỉ thở dài lắc đầu!!! Tự nhủ cái năo trạng nó di truyền tập nhiễm đă thành chủng tử mất rồi! (nói theo thuyết duy thức của ngài Thế Thân.) T́nh trạng “kinh hoàng” này ngự trị khiến nhiều ngựi có ư thức cao nhưng không có can đảm, nên “uốn lươi hơn bẩy lần” mà vẫn không mở miệng được, chỉ xầm x́ trong hàng quen biết thôi. Mà có thể là họ không muốn dây với hủi cũng không chừng!

 

Đến như cựu lănh đạo một thời yêu quí của họ là ông Nguyễn Cao Kỳ, năo trạng cờ vàng lằn ranh cũng không tha! Ông này, của đáng tội, thời thế tạo nên, gốc lính Tây! Nhưng cũng có cái hay là tính lại ngang ngạnh, cũng có t́nh con ngựi. Ngày trước cũng bao che nâng đỡ bè bạn t́nh ngựi lắm (cùng với Lưu Kim Cương), nghe nói vợ chồng Nguyễn Đan Quế- Tâm Vấn, Trịnh Công Sơn ông cũng nâng đơ che chở khỏi roi vọt của “lằn ranh” trước năm 1975. Chứ ông chẳng hiểu biết chính trị chính em ǵ.. ăn nói ruột ngựa. Cho nên nắm toàn quyền, có cả tham mưu khá, năm 1966-67 mà Mỹ Thiệu gạt cái rụp nhẹ nhàng phơi phới. Tuổi già, lại là ngựi miền Bắc, ḷng cố hương vời vợi, ai chẳng muốn nh́n lại quê hương nơi chôn nhau cắt rốn! Tôi hiểu ông, v́ tôi, dù không có cả một thời ấu thơ, với những khoảng trời đầy mây thu quyện mùi hoa sữa, và những cơn mưa phùn mùa Xuân không ướt áo, tôi cũng không quên được cái đất Bắc của ngựi ḿnh. Huống hồ ǵ Ông Kỳ! Tôi thấy ông xúc động khi đến phi trường Tân Sơn Nhất mà nhớ đến ḿnh, ngày đầu tiên về lại Việt Nam, ngồi trên máy bay lúc đang đáp xuống nh́n qua cửa sổ thấy nhấp nhô đồng bào li ti ở dưói mà ḷng cũng rộn ră và ứa nước mắt! Ra đền Hà Nội chỉ thich đi la cà để được nghe tiếng đồng bào, tiếng Việt nam thuần túy kể cả những tru tréo chanh chua của các bà các cô bán hàng tranh giành khách! Nhưng nó không lờ lợ hay pha tiếng Anh Pháp. Tôi yêu mến cái lối gọi từ ngoại của ngựi Hà Nội, lon nước ngọt ngoại 7up họ gọi ngay là bảy úp.. (cựi chết liền!)

 

Ngay cả những nhận định của riêng ông cũng có nhiều điều đúng, thực tế cần phải nói, ít ra là với tư thế của một cựu lănh đạo một chế độ. Đồng ư hay không cũng là việc b́nh thường! Thế mà những năo trạng cờ vàng lằn ranh đă xỉ vả ông, chúng nó c̣n xúi cả những anh chị em trẻ, cũng có ăn học chứ, chỉ đáng con cháu ông, lên tiếng mắng chửi rất mất dạy vô văn hóa!

 

Năo trạng hàm ơn, chứa oán.

 

Bà Dưong Thu Hương vừa có viết bài nhận định năo trạng hàm ơn khiến sự thay đổi thuận tiện cho dân chủ khó khăn. Tuy nhiên bà không lư giải đến cái năo trạng cũ kỹ phe phái chống nhau bằng định kiến chính trị “cổ thời”,  nó đă làm tăng lên cái hàm ơn và cả chứa oán nữa! Trần Đăng Khoa th́ viết về “tính nông dân ngàn năm” rằng Đảng tặng cho cái cối đá sứt mẻ, nhớ ơn cả đời; ông Hà Sĩ Phu th́ có nói đến năo trạng Đảng chia “cho mượn” hai sào ruộng là hỉ hả ơn to, đi đâu cũng giơ nắm đấm “ai chống Đảng ông đánh bỏ mẹ!”

 

Ở ngoài này vui hơn! Ai đi từ miền Nam mà ngồi mở mắt mở trí nh́n lại những bến bờ cận sử đă qua, thấy đuợc nơi ruộng nưong đồi núi quê hưong chập chùng xương trắng ngựi Việt Nam, thấy rơ tính ngụy của độc tài quân phiệt VNCH, th́ liền bị chu tréo “ấy sao lại nói thế, sao lại vô ơn bạc nghĩa với nơi đă từng “cưu mang, đào tạo” ḿnh!  Cái lối nhận định này có nhiều tính ấu trĩ lạc hậu lắm.

 

1-                 Chính v́ nó mà những kẻ sống bên Tây, ăn học bằng cấp Tây, đă làm tay sai cho Tây, v́ nó hàm ơn đúng quá! Nhưng lại bị lên án là Việt gian!!!

2-                 Vậy người Việt Nam chân chính phải coi chừng đám Việt Kiều, họ sẽ hàm ơn nơi đă cưu mang đào tạo họ, họ sẽ đội Mỹ, Pháp, Úc, Anh v.v lên đầu và sẽ làm tay sai nước ngoài chống lại chúng ta, nếu như ngay cả sau này đất nước Việt Nam đă có dân chủ,  nhưng v́ bản chất chính trị quốc tế là quyền lợi quốc gia (Raison d’État, hay là national interests)  sẽ nhất định có sự bất đồng tương tranh! Cứ giả thiết là đất nước Viêt Nam đă có dân chủ, và chúng ta trao đổi kinh tế thôi, như vụ cá ba sa chẳng hạn, các bạn Việt Nam sẽ biết, với năo trạng hàm ơn Mỹ,  Việt Kiều bênh ai rồi!!! Bởi vậy chưa cần phê b́nh các chế độ Ngụy VNCH làm ǵ, chỉ cần đọc tin tức thế giới, sách vở Mỹ, xem tài liệu Mai Cồ Mo mà nói, th́ đám Việt kiều chống cộng cờ vàng- lằn ranh cũng đă nhảy nhổm, như một bạn trẻ đă diễn tả là “như bị đổ nước sôi vào háng”!

3-                 Thật ra đây là hệ quả của sự thiếu hiểu biết về ư niệm công dân và tính làm chủ xă hội của con ngựi. Hệ quả của quan niệm Tống Nho, Thanh Nho trong thời phong kiến.. nhà nước vua quan là phụ mẫu chi dân, mà hiện nay đảng CSVN vẫn sử dụng để nhồi nhét khuất phục sự phản kháng của giới trẻ.

 

Con ngựi, hay ngựi dân không có bổn phận hàm ơn nhà nước nào hết! Bởi v́ bất kỳ nhà nước nào, dù là dân chủ tự do hay độc tài, cũng đều sống dựa vào công sức mồ hôi của nhân dân quần chúng mà tồn tại. Như vậy, chỉ có nhà nước quan chức là phải hàm ơn nhân dân quần chúng!

 

Trong một xă hội công dân, ngựi dân muốn đi đâu chọn ở nơi nào là quyền của họ, họ không thích chế độ đó, họ có quyền chọn lựa hoặc bỏ ra đi làm di dân, t́m chỗ khác ở, nếu nơi khác cấp giấy cho phép, hoặc ở lại để phê b́nh chỉ trích những cái mà họ không thích không đồng ư. Chứ không phải là hễ không thích một chế độ th́ cứ phải bỏ đi! Như ông Ngưyễn Đan Quế, bà Dương Thu Hưong có cho vàng họ vẫn cứ không thèm đi, mà cứ ở lại Việt Nam để phê b́nh, chỉ trích những cái khốn nạn bất lưong, bất nhân của nhà nước CSVN.!  Sao lại có nhiều ngựi vỗ tay nhỉ? Tôi nhớ không lầm th́ nhà nước CSVN cũng nói rằng nếu không thích CSVN th́ cút đi. Và họ cố gắng đẩy ông Quế, bà Hưong đi mà họ không đi. Riêng ông Đoàn Thanh Liêm th́ bị đánh mê rồi lừa lên máy bay để “cút” cho khuất mắt CSVN. Ông nhà văn Sôi-dèn nít-xin của Nga, tác giả quần đảo ngục tù Gu Lắc cũng vậy, nhất định không đi, và cũng nhất định không thích chế độ Xô Viết, cứ viết sách chửi moi xấu chế độ CS Xô Viết cho đến khi bị trục xuất. Mai Cồ Mo, No- am-chồm-ky cũng vậy, cũng  nhất định không thích cái tính khí ngựi Mỹ da trắng, lịch sử man rợ của da trắng hành xử với da đỏ, luật súng ống của Mỹ, và nhất là chính sách ngoại giao ăn cướp bất nhân của Mỹ. lại viết ngay quyển sách “ngựi da trắng đần độn”, nhưng chẳng có ai tối dạ ngu đần đến mức độ dám nói những ngựi này không thích Mỹ như vậy th́ “cút” đi cả! Không những vậy c̣n ăn nên làm ra, trúng giải Ớt Cay, rồi lại giải lá-dừa-vàng ở Ken nữa chứ. Khỉ thật! Cái nước Mỹ ngu thật dung chứa toàn quân “phản phúc, trở cờ” c̣n để “chúng nó” nổi tiếng rồi vỗ tay đi xem nữa. Mỹ phải học bài học hành xử “văn hoá, văn minh lằn ranh”  của công dân Mỹ gốc Ngụy VNCH  th́ nước Mỹ mới khá được! Không th́ loạn mất!!!

 

Năo trạng phân chia lằn ranh cờ quạt nó không dừng lại ở tính hàm ơn lố bịch và c̣n hun đúc cái năo trạng chứa oán bất nhân nữa. Khi đă hàm ơn nhường ấy th́ lại càng chứa oán càng nhiều, hận thù càng đầy. Họ trở nên nghiệt ngă vô tâm với đồng bào ruột thịt, nhưng lại rất dễ dăi  “khoan dung độ lưọng với đồng minh, đồng chí  xa lạ”.  Hăy nói cái óc chia phe của cờ đỏ CSVN. Khi Trung Cộng tấn công cướp đất giết  ngựi Việt Nam họ không lên án mà c̣n ca ngợi, rồi tha thứ kết bè kết bạn, ôm hôn thắm thiết. Đến cả ngày Tết, (mậu thân)  đêm giao thừa linh thiêng Ngụy CSVN đă biến ngày ấy thành ngày giỗ của hàng ngàn ngựi dân Việt Nam chỉ v́ mục đích riêng tư của lănh đạo. Trong khi các ông bà Ngụy ở miền Nam, hô hào vui mừng khi đồng bào vô tội của ḿnh ở Hà Nội bị Mỹ đổ lên đầu hàng vạn tấn bom. Đó là chuyện ở “xa” trong lănh địa của “kẻ thù”. Chuyện gần, ngay trên vùng đất của họ là những vụ Mỹ Lai, Thanh Phong, Mỹ càn bắn giết lương dân vô tội như một tṛ thể thao hàng ngày dă man cùng cực mà họ im lặng đồng lơa không hề lên án. Mà nếu có ai nói đến họ dương cổ bênh Mỹ.. “tại bởi v́ rằng th́ là” đủ lư cớ sùi cả bọt mép! Bí quá, họ đành lảng viện cớ rằng chuyện qua rồi, nhắc lại không có lợi! Nhưng họ không bao giờ im miệng khi có dịp nhắc đến cải cách ruộng đất, hoặc Đồng Xoài, Mậu Thân ở Huế, những tội ác của quân Ngụy CSVN. Phe Ngụy CSVN khi được nhắc nhở về đấu tố, Đồng  Xoài, Mậu Thân v.v th́ cũng một thái độ như vậy! Cố bào chữa và nói gia giảm đi.  Họ chứa oán và hận thù bất kỳ ai có liên hệ dù lỏng lẻo hay chảng ăn nhập ǵ đến chính trị như những lương dân vô tội. Họ dửng dưng với những khốn nạn của đồng bào họ đă phải gánh chịu chỉ v́ những tội ác tàn bạo đó là  chính họ    do đồng minh, đồng chí của họ vi phạm. Có mấy ai thuộc phe Ngụy VNCH c̣n nhắc nhở đến những đồng bào c̣n sống sót sau vụ Mỹ Lai, Thanh Phong không? Có  mấy ai ở phe Ngụy CSVN c̣n nhắc nhở nạn nhân của Mậu Thân không? Đảng CSVN bây giờ đang cai trị cả nước,  đă có lời xin lỗi chính thức hay an ủy bồi thựng cho đồng bào vô tội của ḿnh chưa? Hay cứ chực chờ kể tội ngựi khác và xin bồi thường? Cái liêm sỉ của tư cách lănh đạo quốc gia ở đâu?

 

Cái khốn nạn trớ trêu, cay đắng và nhục nhă là cũng chính ngựi Mỹ, một số là cựu quân nhân, họ đă nêu lên những tội ác này để kêu gọi sự công bằng trong lưong tâm con ngựi! C̣n chính họ, những đồng bào của nhau, kẻ hàm ơn, chứa oán, to mồm v́ nhân quyền, to mồm v́ nhân dân, v́ dân tộc th́ cứ chứa thêm oán thù để rồi chối bỏ quay lưng!!!

 

Hàm ơn càng to th́ chưá oán càng nhiều! Chứa oán càng nhiều th́ hàm ơn càng lớn! Nó bổ tức cho nhau ở một tỉ lệ thuận keo sơn đến mức độ có những năo trạng trong này không chỉ oán “VC”, mà họ đă bắt đầu oán Việt Nam, cái ǵ đến từ Viêt Nam cũng dở, cũng xấu, xấu từ lối sống, văn hoá, con ngựi đến thời tiết v.v và họ chống tất cả mọi thứ đến từ Việt Nam. Óc hàm ơn, chứa oán, mặc cảm lằn ranh đă biến họ có lối hành xử gần gũi với ngựi Tây, Mỹ Úc, Đức v.v  mũi lơ mắt xanh (chứ nhất định không thân thiện với Tây, Mỹ, Úc, Đức da đen đâu nhé! Dù cùng là công dân b́nh đẳng với nhau! Thân chết liền!). Họ ôm cổ bá vai kẻ da trắng thắm thiết, nhưng với đồng bào th́ khinh khỉnh, lạnh lùng ngờ vực soi mói!  Tên tuổi gốc Việt do cha mẹ đặt ra cũng dần dần biến mất;  ngôn ngữ mẹ đẻ cũng không c̣n được trân trọng: Bố mẹ nói không nổi tiếng nước ngựi, mà con cái lại không nói nổi ngôn ngữ của bố mẹ! Đó là “công tŕnh” của 30 năm “truyền thống cờ vàng năo trạng lằn ranh” nhào nặn trong “tinh thần bảo tồn văn hóa Việt Nam” và tranh đấu cho dân chủ nhân quyền, tự do b́nh đẳng….  bằng  mồm vào những ngày nghỉ cuối tuần v.v và v.v

 

Với thực trạng như vậy, nguồn hy vọng cũng như lời nhắn nhủ: “Đừng quên tiếng nói, tên Mẹ đừng thay” mà họ thựng rêu rao hát hỏng trong bài nhạc “Mẹ năm 2000” của Phạm Duy, đă biến thành vô nghĩa! Nhưng họ lại tiếp tục tung hô với nhau rằng thế hệ trẻ ở hải ngoại sẽ là thế hệ Việt Nam chính thống (sic) ưu tú lănh đạo và xây dựng Việt Nam trong tương lai (sic)!!! Thật là một sự xấc láo với đồng bào anh chị em trẻ trong nước! Chưa nói chuyện pháp lư quốc tịch, chính thống! Hăy chỉ mới nói đến “Đừng quên tíếng nói, tên Mẹ đừng thay” đă không làm đưọc ngay ở thế hệ thứ nhất là bậc cha mẹ, và ở thế hệ thứ hai này, th́ đến những thế hệ kế tiếp, với năo trạng lằn ranh hàm ơn, chứa oán như vậy, chắc chắn sẽ chỉ là thành phần “ưu tú lănh đạo tay sai ngoại bang” và phá hoại mà thôi! Trừ khi mở đầu mở trí, mở rộng giao lưu với đời sống nhân dân đồng bào trong nưóc để  trao đổi  ư thức dân chủ, khoa học kỹ thuật mà họ ở ngoài này có phần hơn bên trong nưóc, để đổi lấy văn hóa, ngôn ngữ, t́nh tự gịmg sống sinh mệnh nổi trôi của dân tộc Việt Nam trong đời sống hàng ngày của ngựi dân Việt nam trên đất nưóc Việt Nam, những điều cơ bản bắt buộc phải có để làm một ngựi Viêt Nam đúng nghĩa,  mà họ không bao giờ có đưọc trong đi sống hải ngoại phương Tây.

 

Khi sợi giây t́nh tự dân tộc đă đứt đoạn rồi th́ tiếng nói không xuất phát từ con tim thành ư, mà chỉ được phát ra từ phổi trong thói quen, nhu cầu làm dáng chính trị mà thôi!

 

 

 

(C̣n tiếp..) ***Bác Hồ, Cụ Diệm yêu nước, anh hùng dân tộc!