Make your own free website on Tripod.com

NHỮNG ĐIỀU GÓP Ư VỚI CÁC NHÂN SĨ DÂN CHỦ HÔM NAY

Minh TriếtNCD.

 

LTG: Đây là một bài góp ư với các ông Tuệ Minh, Trần Dũng Tiến và Hồ Vơ Chí Nguyên về những bài viết của họ đă được phổ biến vừa qua.

 

Nếu có một huyền thoại trong tâm tưởng những người yêu chuộng tự do-công lư, đấu tranh cho dân chủ Việt Nam hôm nay, huyền thoại “Thuở ban đầu Cách mạng trong sáng, nhiệt t́nh..” th́ nó đang tan vỡ như bong bóng xà pḥng trước nắng trưa hè.. Hay nói khác đi, dễ hiểu hơn là quan điểm “Đảng ta đúng đắn, Bác công minh chỉ có sau này đám thừa hành kế nhiệm nó hủ hóa nên phải xây dựng, chỉnh đốn, trong sạch hóa hàng ngũ cán bộ, đảng viên” đang càng lúc càng sai lạc be bét với từng lượt vào tù của các nhân vật đấu tranh chống tham nhũng, đ̣i hỏi dân chủ tự do...Tuy nhiên, cần có những điểm sau đây cần góp ư và làm sáng tỏ với các nhà chí sĩ tranh đấu dân chủ.

 

Ông Trần Dũng Tiến, viết bài ủng hộ những người đă bị bắt, cẩn thận rào trước đón sau “ Hoan hô cựu tổng bí thư….chào mừng tân tổng bí thư..v.v..” kết thúc kư tên là người cận vệ cũ của ông Hồ chí Minh ngày 20/1 th́ ngày 22/1 bị bắt giữ, tống giam vào Hỏa Ḷ khi đang sao chụp photocopy bài viết của ḿnh để phổ biến. Trong bài ông, có đoạn than phiền về việc bà Phạm Quế Dương bị giam giữ dù “đang là đảng viên”.. Đọc tới đây, người ta cắc cớ có thể đánh dấu hỏi: “Bộ là đảng viên thường th́ khỏi bị bắt sao!? Ủa, sao lại lạ lùng vậy ta???”…Vậy th́ giả thuyết Đảng đứng trên pháp luật rất có thể lại đúng (với xác xuất 99%), tức là đảng viên có hối lộ, thục két, xâm phạm tài sản nhà nước-nhân dân, tội h́nh sự, ăn hút, hùn hạp với xă hội đen, tư bản cá mập…đều là chuyện nhỏ, xử lư nội bộ được..Miễn đừng chạm tới chính chị chính em, dân chủ… tức là tước mất cái quyền ăn trên ngồi trốc của đảng là có vấn đề, là có “chuyện nhớn” đó nghe các vị !!!

 

Ông Trần Khuê, một người trí thức “luôn yêu cầu chính phủ sửa chữa những khuyết tật sai lầm với một thái độ cương quyết nhưng ôn ḥa” (nguyên văn trong bài “Trần Khuê…” của ông Tuệ Minh) nhưng vẫn viết về “tất cả những ǵ tốt đẹp phải tốn bao xương máu mới tạo ra được trong hơn nửa thế kỷ qua..” (trích tập Đối thoại 2001 trang 12) khi “hầu như 61 tỉnh đều xảy ra tham nhũng”, khi cán bộ lănh đạo mang tiền “xóa đói giảm nghèo”… đi “đánh chén và chia chác với nhau” (ĐT 2001). Không hiểu trong “những ǵ tốt đẹp…” đó của ông có đâu đó những bà mẹ liệt sĩ hay không !? Những bà mẹ mà con cái đă hy sinh hết qua các cuộc chiến, nay dở khóc dở cười lạy nhà nước thu hồi lại căn nhà t́nh nghĩa vừa được cấp v́ nó xây bằng vật liệu tồi tàn do tham nhũngchi phí lót tay đục khoét hết. Ở trong đó nhà sập mất mạng lúc nào không biết, ở ngoài che bạt với nắng gió, coi vậy mà thọ hơn !?!

 

Rồi ông Phạm Quế Dương “đối trọng chứ không đối lập..”. Tất cả đều bị thanh trừng, giam giữ và ghép vào tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN VN” thậm chí có thể bị “xử tử h́nh..” (bài ông Hồ Vơ Chí Nguyên). Dù rằng ông Trần Dũng Tiến chỉ mong “lănh đạo …đừng trở nên cuồng bạo”.. Ông Hồ Vơ Chí Nguyên thật quả đă rất lạc quan khi mong “đảng động năo”.., “Trung ương phải biết nghĩ…, bộ Chính trị phải biết lo..” khi gương những người bị bắt tống giam c̣n sờ sờ ra đó.

 

Nếu đảng động năo th́ Việt Nam ta đă kư thương ước Việt Mỹ trước hay cùng lúc với Trung Quốc. Nếu Trung ương biết nghĩ th́ hiệp ước biên giới đă không được phê chuẩn vội vă trước khi được công bố cho Quốc hội duyệt xét..Nếu Bộ Chính trị biết lo th́ cán bộ ngoại giao ở nước ngoài (Ông Hồ Vơ Chí Nguyên là cựu cán bộ nghành ngoại giao như ông kư tên bài chắc thừa biết..!!) không kiêm nhiệm thêm phi vụ buôn lậu, đánh từng con-tên-nơ áo thun, áo da, quần ḅ, rượu mạnh… trốn thuế rồi buôn người, buôn gái để kiếm tiền bồi dưỡng. Điều này, là chuyện “thường ngày ở huyện”, một thứ “bí mật bật mí” với bất cứ người Việt sinh sống ở Nga và các nước Xă hộI chủ nghĩa cũ. Cứ hỏi bất cứ người Việt nào từng buôn thuốc lá lậu ở nước Đức xem đường dây bảo kê của băng đảng gốc Nghệ An, Hà tĩnh có chạy ngang qua sứ quán đến tận bộ Công An và bộ Ngoại giao không th́ biết !!! Những người đi lao động Xă Hội Chủ Nghĩa tại Bun, Tiệp, Hung, Ba lan... nay hồi hương đầy dẫy ra đó, chuyện này có thể dễ dàng kiểm chứng nếu ông không biết. Những việc này chắc chắn mang tiền tươi vào túi cán bộ nhưng lại làm nhục đến quốc thể Việt nam.

 

Giờ này, ngồi trong tù, có lẽ các ông đang tiếc là sao không đẩy mạnh việc tố cáo những bất cập, thối nát trên đất nước hơn nữa mà không cần nương vào bất cứ hào quang cách mạng nào.. Thứ hào quang này dễ làm người ta chóa mắt tạo ra ảo ảnh như ảo ảnh sa mạc. Những ảo ảnh này dễ làm người lữ hành đi lạc, mất dấu, mất hướng rồi kiệt sức đi t́m những ốc đảo tươi xanh không thực. Mà trong công cuộc dân chủ hóa đất nước hôm nay, dân tộc ta đă mất đi nhiều cơ hội và không c̣n thời giờ nữa. Nước ta cần 30 năm phát triển để bắt kịp Thái Lan, một nước láng giềng trong vùng, đó là chưa kể các nước tiên tiến khác trong khu vực như Hàn Quốc hay Đài Loan. Do đó, chúng ta cũng cần nhận diện ở đây và làm sáng tỏ vài “huyền thoại” khác của những người đấu tranh qua những vấn đề được nêu lên trong các bài viết của các ông Tuệ Minh, Trần Dũng Tiến và Hồ Vơ Chí Nguyên. Việc này, nó giúp cho chúng ta nhận thức đúng đắn và nghiêm túc công việc tranh đấu cho dân chủ hầu tiết kiệm sức lực, có những đường lối thích hợp, hữu hiệu cho tiến tŕnh này và vô hiệu hóa những đ̣n thế của đảng cộng sản nhằm duy tŕ quyền lực.

 

Theo ông Hồ Vơ Chí Nguyên, những người tranh đấu “đă là những người đứng chung trận tuyến..”, là đồng chí, “đảng viên kỳ cựu..” (bài ông Trần Dũng Tiến) do đó Trung Ương cần “nghiêm túc xem xét chủ trương đường lối và sự chỉ đạo..v.v..” (Hồ Vơ Chí Nguyên). Đây là đầu óc cục bộ mà người CSVN thường rêu rao cần phải xóa bỏ. Nếu những người nói thẳng, nói thật, vạch ra những bất cập, bế tắc của xă hội đất nước hôm nay không là đảng viên th́ đă sao?!

Lên tiếng nói đúng, nói xây dựng cho nhân dân đất nước, là bổn phận trách nhiệm chung! Công lư, là lư lẽ của chung! Đâu cần phải chung trận tuyến hay khác trận tuyến! Đâu cần phải phân biệt ngụy hay cộng!

 

Bản chất của người cộng sản là tráo trở...(Không đề cập tới các thể chế khác như phong kiến, tư sản hay quân phiệt..v́ theo định nghĩa của người cộng sản, những thể chế này là xấu, không ưu việt bằng chế độ xă hội chủ nghĩa nên có lật lọng là đương nhiên. Con người cộng sản phải khác, tốt đẹp hơn, ưu việt hơn, có tinh thần tập thể trên lư thuyết!!) như khi Sít-ta-lin từng lưu đày và ám sát Trốt-ki (cha đẻ Hồng Quân Sô Viết và là người kế thừa sự nghiệp cách mạng được chỉ định chính thức bởi Lê-nin). Chưa hết, ông Sít-ta-lin của Tố Hữu khóc, c̣n “làm thịt” sạch sẽ  bằng cách bắt giữ hay hành h́nh tất cả các lănh tụ lăo thành Bôn-sê-vít c̣n sống từ thời Cách Mạng Tháng Mười.

 

Tất cả thành viên ban đầu bộ Chính trị đều bị đem ra xét xử trừ Sít-ta-lin và Mô-lô-tốp. Trong 1966 đại biểu tham dự đại hội đảng cộng sản Liên xô năm 1934, 1108 người bị bắt. Trong 139 thành viên ban chấp hành trung ương đảng, 98 người bị thanh trừng. 3 trong 5 thống chế (trong đó có Tút-kha-chét-ki cựu Tổng tham mưu trưởng Hồng Quân, thứ trưởng bộ Quốc pḥng) và giữa một  phần ba tới một nửa sĩ quan Hồng quân bị thanh trừng bằng tù tội hay tử h́nh.

 

Ở Trung Quốc, sau khi nước Cộng ḥa nhân dân Trung Hoa ra đời, chủ tịch Mao Trạch Đông thanh toán các đồng chí những ngày đầu “Vạn lư Trường Chinh” như Lưu Thiếu Kỳ, thống chế Bành Đức Hoài..rồi phát động Cách mạng Văn hóa để củng cố quyền lực..Trong cuộc cách mạng này, vị lănh đạo tương lai Đặng Tiểu B́nh bị ghép tội xét lại, dẫn đi bêu rếu trên đường phố, đội mũ tai lừa rồi trục xuất đi sửa máy cày. Con út ông ta bị bức hại bởi Hồng Vệ Binh đến tê liệt suốt đời.

 

Huyền thoại chống ngoại xâm thường được nhắc nhở đến luôn. Ngay cả hiện tại, việc đề cao cảnh giác với các thế lực thù nghịch nước ngoài là một biến tấu của nó. Nhưng chống ngoại xâm như thế nào và chống ai th́ ông Hồ Vơ Chí Nguyên không nêu rơ trong bài.

 

Huyền thoại này được đảng khai thác không ngớt v́ đây là một trong những chiêu tương đối ăn khách trong quá khứ. “Đảng cộng sản lănh đạo công cuộc kháng Pháp rồi chống Mỹ cứu nước đến toàn thắng, thống nhất đất nước” là tiêu đề biện minh cho việc tham quyền cố vị của đảng “chuyên chính vô sản”. Nó là con chủ bài ách của đảng để ăn trên, ngồi trước và thao túng đất nước. Nhưng nó có những điểm “cộm”, sơ cứng u lên cần được làm sáng tỏ.

 

Năm 1958, thủ tướng nước Việt Nam Dân chủ cộng ḥa (tiền thân của Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam) Phạm Văn Đồng công nhận chủ quyền Trung Quốc trên các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa bằng văn kiện ngoại giao chính thức. Lúc này, cuộc chiến thôn tính thống nhất miền Nam bằng vũ lực chưa bùng nổ, nước VNDCCH lúc đó không bị áp lực thù địch từ bất cứ nước lớn nào không trong phe Xă hội chủ nghĩa. Vậy th́ tại sao chính phủ VNDCCH lại công nhận chủ quyền Trung quốc tại biển Đông như vậy với sự mất mát của hai quần đảo Việt Nam!?!.

 

Đây không phải là hành vi cá nhân của thủ tướng mà là một hành vi có sự biểu quyết nhất trí của tập thể điều hành tối cao đất nước. Dưới cơ chế “Đảng lănh đạo, nhà nước quản lư”.. điêù này mặc nhiên là đường lối của đảng và ông Hồ..Nếu không, ông Đồng đă mất chức lẫn mạng, và đă không sống yên ổn đến khi qua đời gần đây. Mộ chí đă xanh cỏ dại, rêu phong từ thuở nào!!! Điều này mong được ông Vơ Nguyên Giáp, một trong những chứng nhân lịch sử của thời kỳ này lên tiếng làm cho sáng tỏ nếu ông ta biết và có ḷng thành thật với dân tộc, đất nước...

 

Có ba giả thuyết tương đối hợp lư cho việc này:

 

-Một là lúc đó, lănh đạo VNDCCH, đảng CSVN, đă có chủ ư chuẩn bị tấn công thống nhất đất nước bằng vũ lực, biết rằng phải nhờ vào quân viện Nga Hoa để tấn công miền Nam, chính phủ miền Bắc nhượng bộ Trung Quốc trên vấn đề lănh hải để đổi lấy viện trợ.

 

-Hai là chính phủ VNDCCH xem ḿnh là tiền đồn của phe Xă Hội Chủ Nghĩa, lá cờ đầu của quốc tế vô sản tại các nước Á-Phi nên không đặt nặng vấn đề lănh thổ với đồng chí v́ trước sau ǵ cũng “Thế giới đại đồng”.

 

-Ba là chính phủ VNDCCH không màng đến sự toàn vẹn lănh thổ, lănh hải của quốc gia.

 

Ba giả thuyết này, cho dù bất cứ cái nào đúng đều cho thấy sự thờ ơ của đảng CS và ông Hồ với vận mạng đất thực của đất nước và dân tộc.

 

Sau đó, lúc hải quân miền Nam đụng độ với hải quân Trung Quốc tại Hoàng Sa đầu năm 1974, VNDCCH không ra bất cứ thông cáo ǵ về vùng Hoàng Sa, Trường Sa.

 

Lính Hải quân ngụy VNCH đă khai hỏa trước, chiến đấu và tử trận cho lănh thổ (trên đảo Quang Ḥa-Đun-can trong quần đảo Hoàng Sa-Pa-ra-xen), lănh hải Việt nam đầu tiên, (khi tàu Hộ tống hạm HQ10 bị bắn ch́m với hạm trưởng) chứ không phải bộ đội ta mà Đảng xoen xoét ca ngợi.

 

Chỉ sau này, khi những bất đồng về đường lối quá lớn dẫn đến cuộc chiến Việt Hoa 1979, bộ đội Việt Nam mới được “hân hạnh” nếm đ̣n Trung quốc! Mà cay đắng thay, vài năm trước đó, họ hể hả khi thấy đồng chí TQ ḿnh đánh đám anh em miền Nam người Việt máu đỏ da vàng!!!

 

Qua những sự kiện lịch sử trên đây, việc công nhận chủ quyền Trung Quốc, việc im lặng khi đất biển Việt Nam bị tấn công, xâm chiếm, tất cả làm cho huyền thoại chống ngoại xâm không c̣n đứng vững nữa và sụp đổ khi những người CSVN đồng lơa cắt nhượng vùng biển cho nước ngoài từ năm 1958, 7 năm trước khi đạo quân viễn chinh Mỹ ồ ạt tới miền Nam vào năm 1965.

 

Nó c̣n làm cho lư luận của ông Hồ Vơ Chí Nguyên về hai vụ án Nhân Văn giai phẩm và Xét lại chống đảng (“Hai vụ án…có lư do của thời chiến…đánh đuổi ngoại xâm….”) lung lay, trở thành vu vơ, hú họa và trẻ con nốt..

 

Về mặt thời gian, vụ Nhân Văn Giai Phẩm xảy ra vào cuối thập niên 50 và vụ Xét Lại Chống Đảng xảy ra vào đầu thập niên 60 lúc bộ đội chính quy chưa “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” để đụng độ lớn với quân Mỹ và quân miền Nam tại Plei-me và thung lũng Sa-thầy. Thời kỳ này, miền Bắc tương đối thanh b́nh. Do đó lư do thời chiến là sai sự thực, biện hộ nhảm nhí cho tính chuyên chính vô sản và bạo lực cách mạng mà đảng dùng để bóp họng, giết chết những tiếng nói nào khác với ḿnh. Trong các vụ án này, Đảng đă c̣ mồi, dùng sự thả lỏng tư duy giả, để “khuyến khích” những người có tinh thần tự do yêu nước không nằm trong tư tưởng chủ đạo “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xă hội” cất tiếng, để điểm mặt họ, rồi bắt bớ, tiêu diệt.

 

Tất cả những điều nêu trên cho thấy chuyện chống ngoại xâm mà đảng thường rêu rao là ngụy tín. Họ, những người lănh đạo cao cấp nhất của Đảng đă không tin vào những ǵ chính ḿnh tuyên bố hay ḿnh cổ vơ người khác, mà chỉ là những lời nói suông chính ḿnh cũng mù mờ để lừa bịp thiên hạ, lừa bịp nhân dân, chữ ngựi b́nh dân gọi là xúi trẻ bốc cứt gà.

 

Như vậy phát động “cuộc chiến thống nhất” bằng ṇng súng với  hàng triệu người chết thật là phí phạm xương máu! Chẳng mang ư nghĩa tốt đẹp nào cho đất nưóc dân tộc cả!  Miền Nam vẫn được đối xử như một thuộc địa mới, một vùng đất bị chiếm đóng đối với Trung ương và miền Bắc kiên tŕ với chủ nghĩa Xă hội. Ḷng người vẫn ly tán với ranh giới vô h́nh trong tâm tưởng.

V́ mục đích tối hậu của đảng CSVN vẫn không phải là chống “quân Mỹ xâm lược với chủ nghĩa thực dân mới”, thống nhất bảo toàn lănh thổ, kiến tạo độc lập, tự do, dân chủ, và hạnh phúc cho nhân dân đất nước! Đây chỉ là một chặng đường của con đựng cộng sản hoá đất nước mà thôi!

 

Nhắc chuyện chiến tranh. Xin các vị tự hỏi ḷng ḿnh xem, nếu trong thời chiến, các vị có muốn hay dám đứng chung giao thông hào với một đồng đội, đồng chí đă bị hủ hóa không?! Những người đă mất tinh thần chiến đấu, không chịu nổi gian khổ, mất phẩm chất của người chiến sỹ bộ đội nhân dân lúc nào cũng lăm le đào ngũ hay đầu hàng hồi chánh với kẻ thù, những kẻ ăn cắp, biển thủ, gian lận lương thực, gạo muối, thuốc men tải ra tiền tuyến nơi người lính đổ máu, chống trả quân thù. Các vị có dám chiến đấu, hy sinh tính mạng, hạnh phúc chính ḿnh cho những đồng đội như vậy không?! Hỏi tức là tự trả lời !??

 

Th́ từ thời chống Pháp cho đến nay trong cuộc chiến mới chống lạc hậu đói nghèo cho đất nước-nhân dân cũng vậy..Có những con người đă lợi dụng xương máu của những người yêu nước chân chính lâu nay để củng cổ địa vị cho chính ḿnh, cho phe phái ḿnh. Họ bất chấp hy sinh của đồng đội, của nhân dân..Họ đă quay lưng lại bỏ đi lư tưởng xây dựng đất nước no ấm, nhân dân hạnh phúc từ lâu, sẵn sàng bắn giết, hành h́nh đồng chí để duy tŕ địa vị và hưởng thụ trên xương máu nhân dân. Nhân dân chỉ có quyền làm anh nuôi, hậu cần, cận vệ cho họ, đi lao động, chiến đấu đổ xương máu ra giữ vững địa vị cho họ. Phụ nữ th́ làm người ở, hộ lư hay nô lệ t́nh dục cho họ..Có khác ǵ đâu dân đen dưới thời phong kiến..Nhưng ít nhất các chế độ phong kiến c̣n sợ Trời, c̣n sợ Tổ tiên. Các vị có muốn đứng chung hàng ngũ với họ không?? Họ là ai?? Hỏi tức là tự trả lời...

 

Về vấn đề nhân quyền, đề tài bức xúc cho nhân dân Việt Nam hôm nay đă được ông Hồ Vơ Chí Nguyên đề cập đến, có một vài điểm chúng ta cần đề cập để mọi người có dịp tham khảo và suy ngẫm.

 

Theo ông Hồ Vơ Chí Nguyên th́ hiện nay “Thế giới (tức là Mỹ)...lo chống khủng bố nên sao nhăng...bảo vệ nhân quyền”, “Mỹ vướng Hussein và...Bắc Triều Tiên”, “Mỹ...lo làm ăn với Việt Nam” và “Bút kém hẳn Cờ-lin- tơn trong..bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam”.

Những điểm trên cho thấy sự chủ quan của các vị nhân sĩ đấu tranh về bang giao quốc tế, sự điều hành của các xứ tư bản và hồ sơ nhân quyền.

 

Một sự kiện hiển nhiên mà có lẽ chúng ta bỏ sót và cần nhấn mạnh ngay là: Bất cứ tổng thống Mỹ nào cũng đặt quyền lợi Mỹ lên hàng đầu...Trước mắt là sự phát triển của kinh tế Mỹ, phúc lợi của nhân dân Mỹ, những người sẽ bỏ phiếu bầu Quốc hội giữa nhiệm kỳ Tổng thống 4 năm và giữ lại hay đẩy Tổng thống đương nhiệm đi sau khi nhiệm kỳ chấm dứt.

 

Quyền lợi kinh tế đi đầu..Tổng thống Mỹ có trách nhiệm thúc đẩy, giúp đỡ việc t́m kiếm lợi nhuận của các tập đoàn tài phiệt, của các công ty Mỹ trong và ngoài nước Mỹ làm cho nước Mỹ phồn vinh. Ngược lại, những đại công ty, tập đoàn tài phiệt này chi phối những quyết định, chính sách của nước Mỹ về mọi mặt, đối nội lẫn đối ngoại hoặc trực tiếp bằng những ngân khoản ủng hộ đảng chính trị, hoặc gián tiếp bằng cách ảnh hưởng lá phiếu người dân qua các phương tiện truyền thông đại chúng. Do đó dù là Bút hay Cờ-lin- tơn, Mỹ cũng chỉ đề cập tới nhân quyền chỉ khi nào khi cái “nhân quyền đó” có lợi cho Mỹ.

 

Về mặt đối ngoại, nhân quyền là một mũi nhọn tiến công quan trọng và hữu hiệu với những quốc gia nào đi ngược lại quyền lợi của Mỹ (ví dụ như Bắc Triều Tiên). Nhưng khi đă đạt được mục tiêu nhắm đến, Mỹ không màng đề cập tới hồ sơ này nữa. Như Mỹ không hề đề cập tới nhân quyền với I-răng (Ba tư) thời vua Sa hoàng Pa-la-vi. V́ lúc đó Mỹ cần dầu hỏa và các căn cứ nghe lén do thám Liên Xô trong thời chiến tranh lạnh. Điều này dẫn đến sự phẫn nộ, chống Mỹ của nhân dân I-răng và việc sụp đổ của chế độ Sa hoàng tại nước này. Như Mỹ đối với Trung Quốc khi đạt được những hiệp ước về thương măi, đầu tư.

 

Mỹ cũng phớt lờ đi nhân quyền với đồng minh ḿnh như trường hợp I-xra-en chiếm đóng đất Pa-lét-tin và đă vi phạm nhân quyền trầm trọng qua việc bắn giết, bắt bớ những người Pa-lét-tin đă bị Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết kết án...và trừng phạt, nhưng chẳng ai, kể cả chính I-xra-en  thèm thi hành nghị quyêt này cả!!! Như Mỹ đối với Nam Dương trước khi Đông Ti-mo tách ra tự trị. Hay Mỹ đối với Phi-líp-pin khi quân đội xứ này tiến vào những vùng của những người Hồi giáo và bắt đầu tra tấn, bắt bớ người dân để t́m tin tức du kích Mặt trận Hồi giáo Mô-rô. Những vi phạm nhân quyền trầm trọng của Nga tại Chếch-nhia hay cái nước Trung Á như Kịt-gít-xờ-tăn đều được Mỹ tảng lờ khi cần sự ủng hộ trong cuộc chiến hay các căn cứ chung quanh Áp-ga-nít-tăn.

 

Thậm chí có lúc chính quyền Mỹ gián tiếp chấp nhận các hợp đồng thương măi bất lợi cho nhân quyền như  khi Chính quyền Mỹ cho phép những công ty Mỹ chen nhau với những công ty châu Âu để bán các trang thiết bị kiểm soát mạng liên tín In-tờ-nét cho các chế độ độc tài ở Trung Quốc và Ả-rập Trung Đông nhưng lại kiểm soát việc xuất cảng các trang thiết bị kỹ thuật, khí tài vừa dân sự-vừa quân sự như kỹ thuật tên lửa, vệ tinh, sóng vi-ba gắt gao với Trung Quốc. Những trang thiết bị, phần mềm, tường lửa này được dùng để tuần tra, kiểm soát, theo dơi những cuộc liên lạc, hội họp thậm chí cấm những trang chủ nào mà chế độ cho là phản động đồi trụy có hại cho chế độ. Gần đây các môn đồ Pháp luân công Trung Quốc phải dùng điện thoại công cộng thay In-tờ-nét để liên lạc v́ In-tờ-nét bị Công An kiểm soát, ŕnh ṃ gắt gao với các thiết bị tiên tiến nhập từ Mỹ vào.

 

Với Ả-rập Xê-Út, là một nước phong kiến với những thành tích đàn áp nhân quyền có hạng như chặt tay, tử h́nh bằng cách chém đầu, cấm tự do ngôn luận, phụ nữ chỉ có quyền phục tùng và sinh sản..v.v...Mỹ sẵn sàng đóng quân bảo vệ hoàng gia vua Fahd và gịng họ Al Saud trị v́ v́ tài nguyên dầu hỏa của xứ này và làm ngơ vấn đề nhân quyền.

 

Qua những trường hợp điển h́nh cụ thể trên đây, chúng ta thấy được sự thật về nhân quyền và khi nào nhân quyền ứng dụng được đối với các nước dân chủ phương Tây. Viết thế không phải để chỉ trích, hay “bài Mỹ”.  V́ họ có quyền lợi của đất nước họ.  Chúng ta phân tích, t́m hiểu để làm giầu kiến thức chính trị, để ta nắm được vấn đề, quán triệt được tính thay đổi của vấn đề này trong quan hệ quốc tế. Thấu triệt việc này sẽ giúp ta không chủ quan, phó mặc, ỷ lại cho người khác những vấn nạn Việt Nam của chúng ta. Sẽ không có ai đau xót cho những thua thiệt, bất công, đau đớn..của người Việt bằng chính người Việt chúng ta.

 

Công cuộc tranh đấu cho dân chủ chống cơ chế đảng trị độc tài tham nhũng hôm nay là công cuộc chung của mọi người Việt, Bắc-Trung-Nam, không phân biệt Thượng-Kinh, không phân biệt chính kiến, tôn giáo, không phân biệt quá khứ quốc cộng, màu cờ sắc áo, đảng tịch v.v  miễn thiết tha với tự do, dân chủ  và vận mệnh đất nước.

 

Trên đây là một phần góp ư với các vị nhân sĩ để cùng nhau chia xẻ, suy gẫm. Nó phản ảnh tinh thần dân chủ mà chúng ta mong muốn và đang đấu tranh để đạt được sau này. Có thể nó sẽ được tán đồng hay bị chỉ trích. Điều đó không quan trọng nhưng điều quan trọng nhất là nó được tŕnh bày với tất cả đồng bào trên tinh thần dân chủ, dám nói thật nói thẳng, nói trực tiếp, nh́n chuẩn xác những vấn nạn của đất nước chúng ta hôm nay trên tất cả mọi quan điểm ./.

 

Kính xin các vị chí sĩ dân chủ của chúng ta nghĩ lại.

 

Tháng 2-2003

Minh Triết NCD