Make your own free website on Tripod.com

 

Nhục nhằn Sông núi - xót  t́nh non sông.

NKPTC

 

Đă lâu lắm Tôi mới có dịp “không may” ngồi nh́n lại chuyện dân tộc ḿnh, đất nưóc ḿnh một cách từ tốn hơn. Mải mê trăm thứ cơi đời, chẳng mấy khi ngồi nh́n lại những chuyện của ḿnh với đồng bào ḿnh cho thật từ tốn. Dĩ nhiên càng từ tốn th́ càng mất thât nhiều thời giờ để suy nghĩ chất vấn, dẫu mọi việc chung quanh cứ thôi thúc, gấp rút ngắn lại từng giây, đâm ra nghe cái ǵ chướng tai vẫn thường nổi nóng! Cho nên có lúc phải cố gắng mà từ tốn!

 

Nói như vậy không hẳn là việc ǵ nhanh gọn, gấp rút cũng xấu, dẫu ngựi ta, trong cuộc sống hôm nay, cái khỉ ǵ cũng vội vă, tất bật! Vội vă từ ngụm cà phê, đến cả  nụ cựi yêu đương cũng hối hả vội vàng ! (Có lẽ chỉ có nói dối th́ may ra ngựi ta mới từ tốn suy nghĩ sắp xếp cho hợp lư! Dẫu rằng đă nói dối, th́ không bao giờ hợp lư được nữa!) Cứu ngựi như cứu lửa, mà đất nưóc với cả một dân tộc ch́m đắm hết phong kiến đến thực dân, hết thực dân lại đến quân phiệt độc tài, rồi độc tài đảng trị, th́ không gấp rút sao được!  Có muốn từ tốn cũng không được trừ khi vừa uống rượu, vừa ôm gái, vừa nói chuyện đấu tranh!

 

Tôi muốn từ tốn hơn một tí, để thấy kỹ hơn sát hơn một tí với mọi ngựi, đồng bào của Tôi trong ngoài. Nhân v́ mới đây, một người bạn đă viết cho Tôi như thế này:

 

“…… Nếu được đổi, tôi sẵn sàng đổi 100 ông công chức cao cấp hay phi hành gia Mỹ gốc Việt lấy một Nguyễn Hoàng Thanh Tâm .”

 

Ư ông bạn bảo cái bọn giỏi chuyên môn, dù nó có tí gốc gác dân Việt, (thậm chí có ngựi không biết chào một câu tiếng Việt với cha mẹ!) nhưng là công dân trung thành của  đất nưóc ngựi ta, phục vụ quyền lợi tối thượng của quốc gia ngựi ta! Có ăn cái giải ǵ với sông Hồng núi Tản, với Vàm Cỏ, Bà Đen  như anh chàng Nguyễn Hoàng Thanh Tâm đâu? Cứ lăng xăng vác ngà voi cho chuyện dân chủ, dân chéo Việt Nam! Thế mà ông bạn tôi lại quí mới là lạ!!!???

 

Tôi đau điếng ngựi! Như bị ai tát thẳng vào mặt! V́ từ trước đến giờ Tôi vẫn cứ nghĩ những hạng “khoa bảng dính lưng- ngủ hiên xứ ngựi” như Tôi là quí ghê lắm! Như ngọc phỉ thúy trong sa mạc vậy! Chứ không phải như cái cậu Thanh Tâm lắm mồm, chỉ là “giọt nuớc” trong sa mạc thôi!

 

Cứ nh́n cận sử nưóc ḿnh th́ biết, “ông bà” nào có dính đến Tây, Tầu, Nga, Mỹ, Úc v.v đều được “trọng đăi”, thậm chí làm lănh đạo quốc gia, dù ngoài cái vỏ “có hơi hưóng nước ngoài” và một tí chuyên môn nghề nghiệp ra, th́ tâm hồn, nhân cách chỉ là một hũ tương thối, năo trạng tay sai! Quả là ngọc phỉ thúy trong sa mạc!

 

Làm Ngựi mới khó!Làm Chó th́ dễ!

 

Tôi ghi lại câu tục ngữ của các cụ nhà ḿnh to như thế để tự cảnh tỉnh ḿnh! Bị tát thật mạnh, bị xối nước lạnh mới tỉnh ra đấy chứ! Quả thật làm chó nó dễ lắm, chủ nuôi, nó bảo ǵ nghe nấy, dựa hơi gần nhà chủ th́ cứ sủa, bảo vê chủ nhà!  Miễn cho ăn uống đầy đủ, có chuồng riêng sơn phết ấm cúng là được. C̣n chẳng phải lo lắng cái ǵ cả. Chứ muốn làm con ngựi, đi đứng bằng hai chân, có bản sắc riêng, tự do tự tại cùng vói giống ṇi của ḿnh, nó khó lắm! Nó sẽ “thua thiệt, mất mát” đủ thứ! Cái giá của Tự Do, Tự Tại, nó đi kèm theo, hay đ̣i hỏi phải Tự Túc, Tự Lực, Tự Quyết, Tự Xử v.v Nghĩa là cái ǵ cũng phải tự ḿnh mà khởi sự cả. Và có đến lúc phải tự tuẫn như Bà Trưng, bà Triệu, như Đỗ Thị Tâm, như Ông Hoàng Cơ Minh, như Cụ Bà Thu, Ông Hồ Tấn Anh v.v hoặc như ông tu sĩ Nguyễn Văn Lư, Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Trần Khuê v.v  phải chấp nhận tự đưa thân ḿnh vào tù, vào tḥng lọng, vào họng súng của cường quyền để đưọc tự do, tự tại, tự chủ, tự quyết!  Tất cả chỉ v́ muốn làm Con Ngựi, Con Ngựi Việt Nam đúng ư nghĩa của anh linh tiền nhân, hồn thiêng sông núi đă ban cho!

 

Bây giờ mới nghĩ ra rằng từ ngày xa chân lỡ bưóc chân xuống ghe làm ngựi tị nạn, chỉ thấy cuộc sống thêm nỗi đắng cay của ngựi xa xứ! Về được quê hương nh́n ngang nh́n dọc chỉ thấy đồng bào lầm lũi bên sông núi nhục nhằn trăm nỗi. Thế mới xin được đáp lời chậm trễ với ngựi bạn kia rằng:

 

 “ Nếu được đổi , tôi không những sẵn sàng đổi 100, mà cả trăm ngàn chuyên gia Tây, Tầu, Nga, Mỹ, Úc v.v gốc Việt, để lấy một Nguyễn Hoàng Thanh Tâm, mà Tôi c̣n muốn đổi cả triệu những ngựi khoa bảng, chức sắc Việt rặt ở Việt Nam, và đám CSVN cộng thêm cái mạng nhỏ của Tôi, để lấy thêm Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn cho đất nước. Họ chẳng phải kim cương hay ngọc quí, nhưng là những gáo nưóc trong sa mạc thôi! ”

 

V́ tính rẻ rúng ra, cả hơn nửa thế kỷ nay mới thấy có vài ngựi như thế, chứ đám khoa bảng, chức sắc rặt một lũ hèn, hèn nhơ  bẩn, chỉ thích ăn xung mặc sưóng rồi gối đầu vào vợ  con mà  chết, như ông Cao Bá Quát đă khinh bỉ đề cập tới ở mấy trăm năm trước.

 

Nh́n ngay hôm nay thôi, cũng đă ứa nưóc mắt mà nhục nhằn cho non sông đất nưóc! Cả  một xă  hội “anh hùng”, bao nhiêu là “anh hùng” của đủ thứ “kháng Pháp, kháng Mỹ” (nhưng không dám kháng Tầu!) mà để đối đầu(không phải đối trọng) thẳng thừng với một cái đảng CSVN, man rợ gian ngoan hơn quốc xă, đối đầu với cả những thứ “hào quang hư cấu của quá khứ” mà chỉ thấy có Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn Thị Hoa v.v những ngựi dân đen cơ cực Thái B́nh, Nguyệt Biều, An Truyền… C̣n những “ông , bà khoa bảng trí thức đầu nưóc, bệ vệ , công trạng” v.v đâu hết rồi? Những sinh viên “ưu tú, trí tuệ” của đất nưóc đâu? Hay là tất cả đă v́ “đêm qua mơ thấy bác Hồ…mộng trăn trở h́nh Quá- Sinh-Tần” nên ngày nay cứ phải lom khom không đứng thẳng dậy đưọc nữa?

 

Một ngựi dân b́nh thựng có liêm sỉ, sống trong một xă hội mà đọc bản “cáo trạng” như bản cáo trạng đảng CSVN “nghuệch ngoạc” ra cho Lê Chí Quang, và của ba anh chị em trong Nam, chắc chắn sẽ xấu hổ cho xă hội, cho đất nưóc của ḿnh! Thế mà cả , văn gia, giáo sư, cựu này cựu nọ v.v b́nh thựng vỗ ngực xưng tên ông này bà nọ, nay cứ im thin thít! Nếu có mở mồm mở miệng th́ cũng thập tḥ lắp bắp !

 

Trong mấy lần ra vào nưóc Mỹ trong hơn nửa năm nay. Đă gặp nhiều ngựi chuyên gia đi dự này dự nọ! Mặt mày tươi rói, hớn hở trăm chiều! Hỏi

 

- Ở trong nưóc ra, có biết Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn không? Chúng nó trả lời : 

 

“Cá Ba Sa Việt Nam rẻ và ngon lắm!”

 

Xong rồi chúng nó cười t́nh, đắc ư, rỉ tai nói nhỏ:

 

“ Gái Việt c̣n ngon hơn và rẻ hơn nữa đấy! Về ngay đi không chúng nó lấy Đài Loan, lấy Mỹ hết th́ hoài của lắm!”

 

“Ngựi buồn cảnh có vui đâu bao gị!” Nhân dân đồng bào cơ khổ, núi sông cũng sẽ nhục nhằn trăn trở! Bao nhiêu là mồ hôi, nưóc mắt, bao nhiêu là máu xương đă thẫm mảnh đất này cho con ngựi vươn lên bằng sức mạnh của nhân cách đấu tranh, của tự trọng kiên cường!  Mà hôm nay rặt một trong ngoài nhăn nhở như thế, th́ sao sông núi chẳng u sầu???!!!

 

Không biết các bạn có thấy tôi từ tốn hơn hay không? Nhưng hôm nay ngồi viết những gịng không đầu không đuôi này, quả thật Tôi đă từ tốn hơn trưóc nhiều lắm rồi! V́ với những cảnh quốc phá gia vong, con ngựi đốn mạt, thừa cơ tứ ngược, bán nưóc cầu vinh, th́ đến cụ Nguyễn Trăi kia cũng c̣n hăm hở: “Ai bảo thần nhân nhịn được!”

 

Tôi chỉ xin khiêm tốn hơn, và chịu “nhục” hơn, là rút lại lời tuyên bố huyênh hoang trao đổi trên kia cùng anh bạn nọ! Chỉ xin , nếu có được đổi, th́ xin được đổi cái giá hời hơn: Xin được đổi 100 chuyên gia thưọng thặng Mỹ gốc Việt, hay 100 “anh hùng, trí thức nhân dân Việt rặt”, chỉ lấy một cô gái Việt Nam, nhẫn nhục bán thân cho Đài Loan cho Mỹ,  để lo đủ miếng cơm manh áo cho gia đ́nh trong thiên đựng Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của đảng CSVN, đám cháu ngoan tên oắt con Nguyễn Tất Thành hay Hồ Chí Minh ǵ đấy.

 

Khi con ngựi đă cam chịu đắng cay, th́ núi sông cũng phải nhục nhằn trăn trở! Biết nói ǵ hơn! đất nưóc nhục, th́ ḿnh cũng nhục lây chứ c̣n vênh váo, cao ngạo nỗi ǵ!? Chỉ mong cho các anh các chị như  Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn Thị Hoa v.v Cùng thân nhân gia quyến, bạn bè họ giữ vững tinh thần cho những cô gái Việt Nam lấy lại được giá trị hơn con cá Ba Sa; cho sông núi hết nhục nhằn, và thằng Tôi được từ tốn thanh nhă thật sự!

 

Có xa khơi mới thấy,

Nỗi nhục nhằn lang bạt!

Của gịng sông dăy núi,

Của Con Ngựi thiếu quê!

đất nước vẫn là nơi để trở về!

Và Ḷng Đại Nghĩa vẫn là nơi dương tính!

Ai ơi ! Có thấy thương ḿnh?

Nhục nhằn sông núi, xót  t́nh non sông?

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.

M ù ng 2 Th á ng 10-Nh â m Ng  

6-11-2002