Make your own free website on Tripod.com

Thân Kính gửi Ông Nguyên Hà,

 

Xin trân trọng cảm tạ Ông đă dành gị đọc lnhững lời lẽ ư tưởng tản mạn thô thiển của Tôi-  Thưa Ông Tôi b́nh thựng không hay đôi co với ngựi lạ mặt không dùng tên tuổi thật- Với Tôi không dám dùng tên tuổi thật để đố thoại đă là một thói xấu bệnh hoạn- Cũng rất đặc biệt Việt-Kiều tuy không độc quyền. Tuy nhiên v́ lời lẽ chân thẳng trong thư - Tôi thấy ḿnh cũng có bổ phận đáp lễ một tí..Như vậy nếu sau này Ông có nhă ư muốn chỉ giáo hay trao đồi - xin Ông dùng tên thật và cho biết số điện thoại điạ chỉ hoặc đôi lời tự ǵói thiệu - nếu không- xin phép Ông cho tôi đuơc gửi những lá thư kư bút hiệu- dẫu có hay đến như thế nào vào thùng rác nhỏ của hộp thư Kính mong Ông hiểu cho..

 

Nói một cách tổng quát, những ǵ Ông nhận định và phê b́nh tôi qua bài viết hầu hết Tôi cho là đúng đắn và chính đáng.. Nhũng điểm tôi cho là không đúng và sai lạc rất ít không đáng bàn ở đây... Có lẽ, phần lớn do Tôi không đăng nguyên văn lá thư ngựi độc giả góp ư.. V́ đây là lá thư riêng không có sự đồng ư của tác giả Tôi không thể đăng.. Mong độc giả và Ông thông cảm...

 

Tuy nhiên cũng xin thưa với Ông rằng Tôi có đọc quyển "Ngựi Trung Quốc Xấu Xa", của Bá Dương, đọc ba lần, và cảm thấy "h́nh như"  Bá Dương nói về ngựi Việt, đặc biệt là ngựi xứ Bắc Hà (Tôi đă đưa nhận định vui vui chủ quan này vào bà viết đă lâu).. Dù vậy nhũng nhận định của Bá Dương cũng không hẳn đúng như la vấn đề Văn Hoá nếp sống của một dân tộc, mà chỉ là do cá nhân mà ngay cả xă hội phương Tây cũng vi phạm: tỉ như sự kiêu căng tự ti và tự cao- hoặc giả dối khách sáo- ( Ngựi Tây hay giả vờ khen cho có lệ khi đưọc mời môt món ăn lạ.. và hay ra vẻ trịnh trọng khi ngồi vào bàn ăn .. đặc biêt là ăn chiều tối..) Coi khinh phụ nữ- Phụ nữ Tây  Âu, trưóc thập niên 60s không đưọc đi bầu, không được lư kết giao kèo hợp đồng-không đưọc quyền làm chủ bất ộng sản v.v Và thựng bị đánh đập bóc lột bởi Nam ǵói..

 

Và h́nh như , vô h́nh chung Bá Dưong cũng  như nhiều ngựi Việt Nam mặc nhiên cho là Âu Tây cái ǵ cũng hay ho cả..tất nhiên là không đúng và không đúng một cách nguy hiểm nữa..

 

Nhất là cách nh́n ngộ nhận của Bá Dưong về Nho giáo, về cá nhân Khổng Tử- Chẳng hạn Ông viết:

 

-Một triết học bắt đầu bằng kính và sợ . Con phải sợ bố . Cấp dưới phải sợ cấp trên ..v.v

 

Là một nhận định về Nho Giáo noí chung, và Không tử nói riêng, môt cách vội vă thiếu suy xét, do chỉ nghe qua tai mà không tham cứu đến nơi đến chốn... Nho Giáo và Đặc Biệt Khổng tử chỉ dạy Kính mà không dạy  Sợ.. - Kính và Sợ.. hai trạng thái tâm tư khác nhau, và tất nhiên sẽ đưa đến hai lối hành xử khác nhau.. Đặc biệt Việt Nho lại càng đề cao và xiền dương lẽ Tương Kính...

 

Nếu một triết học mà bắt đầu bằng cái sợ như thế th́ làm sao có đưọc ông Mạnh Tử, có đuợc Trần Hưng Đạo..

nhất là các Ông quan Gián Nghị - Ngự Sử.. v.v

 

Chính Khổng Tử c̣n dạy học tṛ.. Vua có tránh thần th́ xă tắc mới yên, Phụ có tránh tủ th́ Gia đạo mới thịnh, Kẻ sĩ có tránh hữu th́ mới giữ đưọc điều nghĩa..v.v ( Luận Ngữ)

 

Đây không chỉ riêng Bá Dương mà hầu như rất nhiếu ngựi Việt vưóng phải do cái tính khí: 

 

"Tự ti và tự kiêu. Khi tự ti th́ coi ḿnh như tôi tớ, không bằng chó. Khi tự kiêu th́ thành ông chủ, xem người khác như chó . Chỉ cần có một tí ǵ đó là tưởng chừng trời đất dẫu to vẫn không chứa nổi ḿnh."

 

Đây cũng chính là năo trạng suy tư của ngừơi Á Châu, nói chung và ngựi Việt nói riêng, đặc biêt đa số Việt Kiều, khi hành xử tôn kính  ca ngợi ngựi phương Tây  quá đáng và vội vă khinh bỉ , lên án gốc gác,  đồng loại của ḿnh một cach hồ đồ..

 

Ông Mahathir cũng có viết về cái năo trạng Á Đông trong bài diễn văn đọc tại Hội Nghị  Á Châu 2000- tổ chức năm 1995 ở TOKYO.. Đối với ngựi Tây Phương th́ mặc cảm tự ti- Đối với đồng chủng th́ kiêu căng lố bịch..

 

Nói chung khi đọc mà đọc không hết, hoạc chỉ dựa vào cái biết  qua việc chỉ đọc thuộc và nhớ , hoặc chỉ nghe qua tai mà không có suy luận biện bác đă coi đó là lẽ đúng, và dùng như một dẫn chứng- cũng là một cái bệnh của nhiều ngựi. 

 

Có phải thế không thưa Ông Nguyên Hà..

 

Xin có vài lời chia xẻ và trân trọng đến Ông. Một lần nữa cảm tạ Ông đă bỏ ǵ̣ ra đọc và phê b́nh Tôi.. Ông đă cho tôi một món quà quí hiếm noi cơi śnh lầy Việt Kiều này.. V́ quả nó là śnh lầy thưa Ông..

 

Thân Kính

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

21-3-2002

 

----------

 

 

 

Nhân đọc bài Đất Nước Một Đoạn Đường của Phạm Thanh Chương

 

Nguyên Hà.

 

Tôi có đọc một số bài của ông Phạm Thanh Chương . Tôi cảm phục sự thẳng thắn của ông và một số những ư kiến của ông rất đặc biệt . Tôi đồng ư với phần nhiều những ư kiến đó, tuy cũng có những điểm bất đồng mà tôi sẽ nêu ra ở đây nhân đọc bài ' Đất Nước Một Đoạn Đường ' , kư sự của ông PTC về cuộc du lịch ngắn ngủi của ông ở VN .

 

1 - 'C̣n ai nghi ngờ hay chỉ trích- tôi để dưới gót chân tôi ' . Đó là câu ông Phạm Thanh Chương trả lời cho một người đọc . Tôi hiểu câu đó như là ông PTC cho rằng những suy nghĩ của ông là hoàn toàn đúng , và ông không bao giờ cần phải xét lại nữa, không cần phải chú ư đến những lời phê b́nh của người khác . Nói như thế cũng có nghĩa là ông không bao giờ thay đổi thái độ hay nếu có thay đổi th́ phải tự ông chứ không thể do người khác gợi ư . Tôi nghĩ rằng khó có người có thể tự hào như thế. Lấy thí dụ ông PTC  đă làm đến chức  Cơ Sở Trưởng Đông Tiến, Uûy Viên Kế Hoạch K5  trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh nhưng đă ra khỏi mặt trận vào đầu những năm 90 . Vậy th́ phải hiểu rằng hoặc ông PTC đă thay đổi cách nh́n mặt trận, hoặc là mặt trận đă thay đổi không hợp với ông nữa, hoặc cũng có thể v́ lư do cá nhân . Riêng tôi, ngay từ đầu tôi đồng ư với Mặt Trận về mục đích nhưng bất đồng về phương pháp . Đồng ư là phải thay đổi chế độ CSVN bằng một chế độ dân chủ tự do. Nhưng bất đồng về việc dùng bạo lực chiến tranh để lật đổ CSVN. Lư do rất đơn giản là trước năm 1975 , quân đội VNCH với 1 triệu binh sĩ và với sự ủng hộ quan trọng của Hoa Kỳ mà c̣n không thắng nổi , th́ căn cứ vào đâu để tin rằng có thể thắng  CSVN bằng chiến tranh khi không c̣n sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ nữa và với một binh lực phải gây dựng lại từ số không. Sau nữa , nhân dân VN đă chán ghét chiến tranh , và dù có kết quả như thế nào chăng nữa th́ cũng khó có thể bù đắp được những mất mát đau thương gây ra bởi một cuộc chiến . Tôi nghĩ rằng ông PTC đă đồng ư với Mặt Trận cả về mục đích lẫn phương pháp trong lúc đầu nên ông mới giữ một chức quan trọng như vậy. Nh́n lại, ông có cho rằng phán đoán như thế là sai không. Với việc ông rời mặt trận và đọc những bài ông viết sau này , tôi mạo muội suy đoán rằng ông đă thay đổi cách phán đoán. Nghĩa là ông cũng như mọi người , có lúc thấy ḿnh sai lầm cần phải điều chỉnh lại. Và nếu thấy rằng ḿnh cũng có thể sai lầm th́ ư kiến của người khác đôi khi cũng hữu ích chứ không nhất thiết phải để dưới gót chân .

Chế độ CSVN tất có ngày tàn . Nhưng tôi cho rằng sự thay đổi đó sẽ xảy ra, hoặc do Trung Hoa cũng sẽ thay đổi , hoặc do một biến cố tương tự như đă xảy ra tại một nước cựu CS nào đó ở Đông Âu , hoặc do chính CSVN phải tự thay đổi do những áp lực về kinh tế và chính trị và theo những đ̣i hỏi của dân chúng. Những phong trào ở ngoại quốc giữ một vai tṛ quan trọng trong việc hỗ trợ và thúc đẩy . Nhưng phần chính yếu vẫn phải phát xuất từ trong nước . Và khi có thay đổi th́ chính những người ở trong nước sẽ giữ những chức vụ lănh đạo quan trọng nhất trong guồng máy chính quyền mới , chứ không phải là những người ở hải ngoại như một số vẫn mơ tưởng . Chỉ cần nh́n những nước cựu CS ở Đông Aâu cũng có thể suy ra như thế.

 

2 - Oâng PTC nói đại ư rằng : ' Với những năo trạng việt kiều , th́ không thể nào hiểu nổi tại sao bị bắt lại được ở khách sạn , được chọn chuyến bay khi bị trục xuất , đáng lẽ phải bị đánh đập mới đúng chớ ' . Có thể một số ít người suy nghĩ theo nhận xét này , nhưng chắc không đông , và do đó khó có thể quy một cách chung chung cho năo trạng việt kiều . Bởi v́ đánh đập ông th́ có lợi ǵ và chắc chắn c̣n bị phản ứng bất lợi cho sự tuyên truyền của CS ở ngoại quốc . Oâng về VN với một chiếu khán hợp pháp và với một lư do đă được ghi rơ ràng là thăm ông Trần Khuê , và ông chưa vi luật th́ không có lư do ǵ để có thể đánh đập ông. Vẫn biết công an CSVN nhiều khi hành động đứng trên cả luật pháp , nhưng họ tuyệt đối không thể hành sự như vậy trong trường hợp ông. V́ nếu như thế, th́ chính phủ Uùc sẽ can thiệp mạnh mẽ v́ ông không có tội ǵ , và cuối cùng th́ CSVN vẫn phải trả tự do cho ông . Như vậy sẽ gây những phản ứng rất bất lợi cho h́nh ảnh của CSVN đối với quốc tế và đối với việt kiều, bởi v́ ông được nhiều người biết đến như một nhân vật độc lập không đảng phái , chỉ trích CSVN nhưng không theo một chiều . Những đối đăi tử tế mà những công an trẻ VN dành cho ông , một phần v́ bản chất tự nhiên của con người , nhưng tôi nghĩ rằng cũng đă được chỉ đạo bởi những cấp trên của họ . Nếu ông bị đánh đập hoặc đối xử cục cằn, th́ khi trở ra ngoại quốc , có thể những bài viết của ông về CSVN sẽ tiêu cực hơn cho họ .

 

3 - Oâng PTC viết  : ' Tôi chỉ công nhận ông HCM và đảng CSVN, dầu sao, cũng có công phần nào trong nỗ lưc đánh thực dân dành độc lập. Đặc biệt là chiến thắng Điện Biên Phủ, không thể chối căi được. C̣n từ sau 1954 trở về sau này th́ hoàn toàn sai..không được một cái đúng nào cả…nếu không nói là có tội lớn với dân tộc này đất nước này... ' .

Một lần nữa tôi cảm phục sự thẳng thắn của ông PTC trong việc phát biểu ư kiến của ḿnh. Nhưng đọc đoạn này tôi có cảm tưởng ông PTC muốn nói trước 1954, HCM không mắc sai lầm hay rất ít . Tôi không đồng ư . Sai lầm căn bản và to lớn nhất của HCM theo tôi đă xảy ra trước 1954 rất lâu , khi HCM chọn con đường CS và du nhập CS vào VN . Chính sự du nhập CS vào VN đă gây nên một cuộc chiến khốc liệt giữa hai ư thức hệ kéo dài 30 năm. Bởi tất cả các cựu thuộc điạ của Pháp , Anh , Mỹ ở Á Phi không có sự du nhập của CS đều đă được độc lập thống nhất trước năm 1963 (Algerie 1963) mà không phải trải qua một cuộc chiến đẫm máu như ở VN . Cho dù có nói rằng khi chọn con đường CS , ông HCM đă v́ thiện ư v́ ông tin tưởng rằng đó là con đường tốt nhất đưa đến độc lập , th́ vẫn không thể chối căi rằng kết quả là một sự sai lầm to lớn đau thương cho toàn dân tộc , và hệ quả kéo dài cho tới ngày nay với một đất nước tụt hậu , xă hội băng hoại , tham nhũng tràn lan.

 

4 - Tôi cũng xin đề cập sơ qua về cách hành xử của ' Vũng Lầy Việt Kiều ' theo từ ngữ của ông PTC và đă được ông đề cập đến trong nhiều bài. Tôi cũng đồng ư nhiều phần với ông PTC về vấn đề này nhưng không giữ cùng một quan điểm qui tội . Trước hết phải hiểu rằng đó không phải là thái độ của đại đa số việt kiều thầm lặng . Mà chỉ là cách hành xử  của những phần tử năng nổ (cũng khá nhiều) , miệng nói dân chủ nhưng hành động phản dân chủ , muốn rằng mọi người phải hành động đúng theo ḿnh , tôn xưng ḿnh là lănh tụ . Đa số thầm lặng tuy không chịu trách nhiệm trực tiếp trong hiện tượng này , nhưng cũng phải chịu trách nhiệm gián tiếp v́ ' quá thầm lặng ' đối với những điều ḿnh cho là không phải . Nguyên nhân của vấn đề này có lẽ không nên đi t́m giải thích nơi những cá nhân . Mà có lẽ phải giải thích ở khía cạnh văn hoá , phong tục . Tôi xin nêu lên đây một số nhận xét của ông Bá Dương về người Trung Quốc viết trong cuốn Người Trung Quốc Xấu Xí (bản dịch của Nguyễn Hồi Thủ ) :

-        Chia rẽ . Ba người th́ ba ư kiến khác nhau, sau khi đă lấy quyết định chung ,  vẫn đi theo ba ngả khác nhau.

-        Giả dối . Tâm khẩu bất đồng.

-        Hẹp ḥi . Thù dai . Đến tam đại .

-        Sợ sệt , nhát gan . Thấy điều sai không dám nói. Thấy quân cướp không dám tố cáo v́ sợ bị liên lụy.

-        Không bao giờ chịu nhận lỗi.

-        Chỉ trừ tôi ra. Cái tinh tuư của dân chủ là ' Tôi không được ngoại lệ ' . Đến Trung Quốc trở thành ' Riêng tôi là ngoại lệ ' . Tôi tán thành việc xây dựng pháp chế . Các anh hăy tuân thủ nó . C̣n tôi th́ không trong ṿng đó.

-        Một triết học bắt đầu bằng kính và sợ . Con phải sợ bố . Cấp dưới phải sợ cấp trên .

-        Tự ti và tự kiêu. Khi tự ti th́ coi ḿnh như tôi tớ, không bằng chó. Khi tự kiêu th́ thành ông chủ, xem người khác như chó . Chỉ cần có một tí ǵ đó là tưởng chừng trời đất dẫu to vẫn không chứa nổi ḿnh.

-        Ích kỷ. Trang 133 có đoạn viết như sau :

Khổng Tử có một đoạn văn nói cách tránh tai hoạ như thế này :

' Nước bị nguy th́ không nên vào, nước bị loạn th́ không nên ở . Lúc thiên hạ có đạo lư th́ ta xuất đầu lộ diện, lúc không có th́ ta ở ẩn . Nước có đạo lư mà nghèo hèn là nhục. Nước vô đạo mà phú quư cũng là nhục ' .

Những điều dạy bảo này của thánh nhân thật là thông minh rành mạch : Con người sống phải theo chiều gió, như ḥn bi trơn. Chờ cho người khác b́nh thiên hạ xong rồi th́ ta nhảy ra kiếm một chức quan. Lúc dầu sôi lửa bỏng th́ ta ở nhà.

                                          ***

Quyển sách này được xuất bản ở Đài Loan . Được in lại tại Trung Hoa Lục Địa. Nhưng bản dịch th́ không được phép xuất bản ở Việt Nam. Xét như thế , th́ tuy CSVN luôn luôn học theo sư phụ , nhưng cũng có những điểm xuất sắc hơn sư phụ. Như nghệ thuật bịt miệng người khác hay tự phong chính ḿnh .

 

Tháng 03-2002

Nguyên Hà