Make your own free website on Tripod.com

Nhân đọc bài Lằn Ranh Quốc Cộng

 

Nguyễn B́nh Dân.

 

Lúc này Mỹ đang đánh IRAK để lập lại trật tự thế giới mới và để vân vân và vân vân…

C̣n người Việt hải ngoại chúng ta th́ có người đang nổ lực lập lại trật tự cộng đồng qua cách xác định lại Lằn Ranh Quốc Cộng.

 

 

Mà có thật là cộng đồng chúng ta đă có một trật tự nào chưa ?. Mà có phải là Cộng Sản Việt Nam chỉ mới xâm nhập vào các sinh hoạt cộng đồng trong vài năm gần đây không ?.

 

Xát định rỏ lại lằn ranh quốc cộng là để tự vệ trước sự tấn công về mặt văn hóa của chế độ CSVN vào cộng đồng Việt Nam hải ngoại?.  Hay là để củng cố lại một thế chiến lược tạo ra sức công phá mới đẩy mạnh công cuộc tranh đấu của dân tộc chống lại tập đ̣an bán nước độc tài csvn ?.

 

Trước khi đi vào điểm chính của vấn đề là mục đích của việc vạch rỏ lằn ranh Quốc Cộng, tôi xin được mạn phép góp ư với quư vị về hai cụm từ Quốc Gia và Cộng Sản.

 

Ngôn từ th́ trên nguyên tắc có định nghĩa của nó. Nhưng khi dùng th́ có khi người ta vô t́nh hay hữu ư lạm dụng và không dùng đúng theo định nghĩa của nó. Hơn nữa chử viết và cấu trúc văn phạm theo mẫu tự La Tinh mà chúng ta đang dùng đây chỉ mới được chính thức dùng vào năm 1878. Lúc đó tên giặc Pháp Lafont, là thống đốc Nam Kỳ, đă chính thức ra thông cáo bắt buộc người Việt tuyệt đối dùng chữ viết theo mẫu tự La Tinh trong các văn kiện hành chánh, nghị định, quyết định, lịnh của ṭa án, chỉ thị…Và cấm không được viết bằng chữ Nôm hay chữ Hán.

 

 

Như vậy tính đến nay, năm 2003, chữ viết và văn phạm của chúng ta đă vừa tṛn 125 tuổi. Cám ơn nước "Đại Pháp" và " ngài thống đốc cao cả LAFONT ". Chúng con dân tộc Việt Nam với hàng ngàn năm văn hiến đă nhờ công ơn ngài và nước Đại Pháp và các cố đạo mà đă khám phá ra một thứ văn tự mới. Để sau khi được sự khuyến khích của các ngài cộng với ḷng tự nguyện " Tử v́ nước Đại Pháp "  của chúng con, chúng con đă thành công đạp đổ phá nát gia tài văn hóa của tổ tiên chúng con để lại.  Để khai sinh ra một nền văn chương xưa nhất trái đất với 125 tuổi. Với một thứ văn tự chử nghĩa mà chúng con cứ tự do lạm dụng và dùng theo ư muốn của chúng con bất kể nghĩa từ của nó. Để cho đền hôm nay chúng con vẫn đè nhau ra mà sĩ vả nhau, chém giết nhau v́ quan niệm chánh tà không giống nhau, v́ cách hiểu nghĩa từ không giống nhau. Ôi ! ơn đức đó của các ngài biển trời có bao la cũng ghi không xuể được!!!!

 

 

Trở về với bài viết Lằn Ranh Quốc Cộng. Việc các vị định nghĩa đi định nghĩa lại hai chữ Quốc Gia đă cho thấy quư vị nhận thấy có cái ǵ không ổn trong cách hiểu về nghĩa của hai từ này. Các vị đă sáng suốt khi nh́n thấy rằng danh không chánh th́ ngôn không thuận. Mà danh không chánh ngôn không thuận th́ chưa nêu ra được hay chưa làm rỏ được chính nghĩa. Hay chưa thuyết phục được tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam. Mà chưa thuyết phục được người dân Việt về một con đường chính đáng phải đi th́ tất nhiên người ta có thể đi theo con đường nào mà họ cho là chính đáng. Ngoại trừ những kẻ cơ hội chủ nghĩa.

 

Có phải v́ vậy mà quư vị muốn xác định cho rỏ lằn ranh quốc cộng để nêu rỏ chính nghĩa của quốc gia, để mọi người hiểu rằng muốn chống lại cộng sản VN độc tài th́ chỉ có một con đường duy nhất đó là bước qua bên này lằn ranh, để đứng về phe quốc gia ???!!!

 

Và cũng trong bài viết cũa quư vị, th́ quư vị đă khẳng định rằng những ai không theo cộng sản và chống lại cộng sản tức là người quốc gia. Và người quốc gia không có nghĩa là chỉ bao gồm những người đă phục vụ trong hai nền đệ nhất và đệ nhị Cộng Ḥa, mà nó bao gồm cả những ngựi này và những người chưa hề phục vụ cho hai chế độ đó.

 

 

Nói như vậy th́ theo quư vị, những ai yêu nước và chống lại chủ nghĩa và chế độ cộng sản đều là người Quốc Gia hết. Quư vị có đang chơi chử không vậy ?.

 

Ông Bảo Đại được thực dân pháp đưa về với sự ủng hộ của hội truyền giáo hải ngoại pháp, để làm Quốc Trưởng Quốc Gia Việt Nam, một Quốc Gia độc lập nằm trong Liên Hiệp Pháp ( lại một kiểu chơi chử của các ngài " Đại Pháp "). Quốc Gia Việt Nam được khai sinh với một thể chế Quân Chủ với một Quốc Truởng một Thủ Tướng chính phủ và một nội các với các bộ trưởng. Trên mặt danh xưng chính thức, th́ đó là lấn đầu tiên mà danh xưng của đất nước chúng ta được chính thức gọi là Quốc Gia Việt Nam. Trước đó đất nước chúng ta có tên là Việt Nam ( nước Việt nằm ở phí Nam của nước Tàu, danh xưng này là sản phẩm của tên việt gian Nguyẽn Ánh). Và trước đó nữa th́ nước chúng ta có những tên như Đại Việt, Đại Cồ Việt, Đại Ngu…

 

Sau một thời gian ngắn th́ thể chế Quốc Gia Việt Nam đả bị thay thế bằng hai thể chế Việt Nam Cộng Ḥa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà trên một đất nước bị chia đôi. Nếu muốn gọi cho đúng danh từ th́ chúng ta gọi những người Việt theo chủ nghĩa Cộng Sản là những người Cộng Sản Việt Nam, người Việt tổ tiên của chúng ta ở các quận Giao Chỉ là người Giao Chỉ, người Việt ở trong Bách Việt th́ gọi là người Việt Thường, người Việt ở nước ngoài th́ gọi là Việt Kiều...Và tất nhiên những ngựi Việt theo thể chế Quốc Gia Việt Nam th́ gọi là những người Việt Quốc Gia hay người ta thường gọi vắn tắc là người Quốc Gia.

 

Từ xưa đến nay các nhà sử học dùng danh từ để chỉ một tập thể người Việt nào đó trong tổng thể dân tộc Việt, là để chỉ một tập thể người Việt nào đó sống ở một thời đại nào đó và ở một địa điểm nào đó.  Trong giai đoạn Trịnh Nguyễn phân tranh người ta cũng chỉ nói đến Đàng Trong và Đàng Ngoài để chỉ hai triều đại và cơ cấu tổ chức xă hội của hai bên, và cũng không thấy ai gọi Người Đàng Trong hay Người Đàng Ngoài với ư thức phân biệt người Việt ra làm hai. Và cụm từ Người Bắc và Người Nam theo như cái nghĩa của nó bây giờ th́ chắc chắn lúc đó chưa có. Khái niệm phân biệt người Việt ra làm hai loại người -Nam Bắc, Quốc Cộng- nó không phải chỉ dựa trên các yếu tố không gian và thời gian, mà nó bao gồm ư nghĩa chính của nó là để phân biệt một tập thể người Việt đi theo một chính kiến nào đó. Khác với cách gọi Người Giao Chỉ, Việt Kiều...là chỉ để chỉ một tập thể người Việt trong khoảng không gian và thời gian nào đó mà thôi , không có khái niệm chính kiến trong các cách gọi đó.

 

Chúng ta có thể nói Người Giao Chỉ là người Việt, Việt Kiều là người Việt, nhưng không thể nói tất cả mọi người Việt đều là người Giao Chỉ, hay tất cả mọi người Việt đều là Việt Kiều. V́ các yều tố không gian và thời gian nằm trong định nghĩa của các danh từ không cho phép chúng ta dùng sai ư nghĩa của nó. Nếu chúng ta dùng sai định nghĩa cuả nó th́ mạnh ai nấy nói, sẻ không có ai hiểu đuợc ai hết.

 

Tôi nghĩ rằng dân tộc ta không có tinh thần hẹp ḥi để cho rằng muốn được gọi là người Việt th́ phải có gốc gác tổ tiên là người Giao Chỉ. Như vậy chúng ta có thể nói rằng tất cả những ai sinh ra và lớn lên hay có ông bà cha mẹ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, và nếu có tấm ḷng yêu nước tôn trọng các giá trị của dân tộc ta và hảnh diện được làm người Việt, th́ người đó đương nhiên là người Việt. Tất nhiên có những kẻ sống ở Việt Nam và không hề yêu nước Việt, thậm chí c̣n đem dân đất và biển của ta cho Tàu như Hồ Quư Ly, Lê Khả Phiêu và đồng bọn. Như vậy nói đến người Việt là nói đến những con người đă tạo ra nước Việt từ buổi đầu dựng nước cho đến những con người ngày hôm nay với các điều kiện đủ để được gọi là Người Việt. Như vậy con người đó sống ở không gian nào vào thời gian nào cũng đều là người Việt. Đó là mẫu số chung.

 

 

Trong một mẫu số chung đó tất nhiên có những mẫu số riêng tùy thuộc vào không gian và thời gian. Và kể từ khi thực dân ra đi, chúng ta có những mẫu số riêng mang ư nghĩa chính trị. Như cụm từ Nguời Cộng Sản VN th́ mang ư nghĩa hàm chỉ tính chính trị trong tư tưởng và xu hưóng và hành động của những người đó. Hay người Quốc Gia Việt Nam th́ cũng được hiểu bởi tính cách chính trị tiêu biểu cho ư nghĩa của danh xưng này.

 

V́ tánh cách chính trị tiêu biểu cho ư nghĩa của các cách cụm từ Người Quốc Gia hay Người Cộng Sản, cho nên chúng ta không có quyền nói rằng tất cả mọi người Việt không cộng sản hay vừa không cộng sản vừa chống cộng sản, là người Quốc Gia. V́ nói như vậy có nghĩa là ông bà tổ tiên của chúng ta cũng là Người Quốc Gia. Nếu muốn nói đến những người Việt yêu nước chân chính từ ngàn xưa đến nay, th́ có ǵ phải ḷng ṿng chử nghĩa guợng ép danh từ làm ǵ, cứ việc gọi họ là những Người Việt. Họ có bao giờ từ chối ḿnh là người Việt đâu. Đó là một cách gọi đúng nhất mà. Tại sao phải gọi những người Việt từ xưa đến nay là người Quốc Gia mà c̣n phải đính chính rằng họ là người quốc gia với điều kiện họ không là Cộng Sản. Như vậy là lồng vào trong ư nghĩa của cụm từ Quốc Gia, cuộc phân tranh quốc cộng, cuộc chiến tranh ư thức hệ của hai khối Cộng Sản và Tư bản, sự phấn hoá Nam Bắc.

 

Mà ông bà tổ tiên ta có tội t́nh ǵ mà phăi kéo họ vô với cuộc phân tranh Quốc Cộng, với cuộc chiến tranh ư thức hệ Tư Bản và Cộng Sản, với cuộc chiền tranh lạnh với chiến tranh nóng của các ông Tây bà Đầm.  Xin hăy để họ ở nơi trang trọng nhất trong ḷng những người Việt chúng ta. Và xin hảy gọi họ bằng hai chử thân thương nhất, trang trọng nhất, họ là Người Việt.

 

 

Ông bà ta và bao nhiêu là ngựi Việt của thế hệ ngày hôm nay, họ yêu nước Việt chứ có yêu cái chủ nghĩa Cộng Sản, hay là cái Quốc Gia Việt Nam do Tây để ra đâu.

 

 

Ông bà tổ tiên chúng ta lúc chống ngoại xâm lúc xây dựng và mở mang bờ cỏi, lúc sống thanh b́nh. Có bao giờ họ thấy có như cầu phải xát định lại lằng ranh Quốc Cộng đâu. Bởi v́ họ chưa bị cái đám hậu sinh khả ố nó đem Mác Lê với A Đam Sờ Mít hay A Bà Ra Hăm Linh Côn về bắt các cụ phải theo và phải thờ cúng mà.

 

 

Nếu quư vị là ngưới Việt yêu nước chân chính th́ quư vị không cần phải xát định ḿnh là người quốc gia hay là người ǵ ǵ đó để làm ǵ. Quư vị hăy xác định ḿnh là người Việt yêu nước là đủ rồi. Hay quư vị chê cái danh từ Người Việt, nghe nó không kêu bằng danh từ Người Quốc Gia ?. Đến giờ phút này, một người yêu nước chân chính không thể nào tiếp tay với chế độ CSVN bán nước độc tài và đương nhiên là hại dân. Và lại càng không đi theo cái chủ nghĩa hoang đường, ngoại lai để quay đầu lại với cả một chiều dài lịch sử của dân tộc. Các ông bà Trần Khuê, Phạm Quế Dương, Hoàng Minh Chính, Dương Thu Hương... là những bằng chứng cho nhận định trên.

 

 

Qua việc muốn phân định lại lằn ranh Quốc Cộng, chắc quư vị muốn chú trọng tới ư nghĩa và mục đích của việc làm này hơn là tới việc xác định cách dùng từ cho đúng. Về danh từ Quốc Gia th́ nó không có tính phổ cập và không thể đem áp dụng lên mọi người Việt, v́ danh từ này đả và đang được dùng như một phương tiện tuyên truyền có tính cách phe phái, nó có những liên hệ cả về t́nh và lư với cuộc chiến quốc cộng, sự phân chia hai miền Nam Bắc. Và không ai có thể phủ nhận tính cách chính trị cận đại trong ư nghĩa của hai danh từ Quốc Gia này. Dù muốn hay không, khi quư vị muốn xát định lại lằng ranh quốc cộng là quư vị làm cho nhiều người liên tưởng đến cuộc phân tranh Quốc Cộng đă làm tan nát dân tộc ta như thế nào.

 

 

Nếu có ḷng yêu nước chân chính th́ chúng ta cần phải rủ bỏ những điều ǵ có thể gây hiểu lầm hay tạo cản trở về mặt tâm lư, làm phân tán ḷng người và làm chia rẻ tiềm lực cũa dân tộc, để tạo điều kiện cho cộng sản bôi nhọ chụp mũ vu cáo những con người đang ngày đêm quyết tâm tiêu diệt chề độ độc tài CSVN để mang lại Dân Chủ Tự Do và Phú Cường cho dân tộc.

 

 

Tấn Công đôi khi là cách pḥng thủ tốt nhất. Và trong cuộc đấu tranh chống độc tài CSVN chúng ta chỉ có một thế là Tấn Công mà thôi, v́ vậy phải làm cho những người Cố Thủ chuyển sang thế tấn công, v́ vậy đ̣i hỏi chúng ta phải xâm nhập vào ḷng địch. Phá địch từ trong ruột phá ra. Công Tâm rồi mới Công Đồn. V́ vậy phân biệt quốc cộng là một việc làm không có lợi cho việc kết hợp mọi tiềm năng thậm chí có nguy cơ chia rẻ và làm tŕ trệ ngày đại thắng của dân tộc.

 

 

Danh có chính th́ ngôn mới thuận. Ngôn có thuận th́ người mời nghe. Người có nghe th́ người mới xuôi theo. Người có xuôi theo th́ mới làm được Cách Mạng. Cho dù mục đích của cuộc cách mạng Dân Tộc Dân Chủ sáng ngời chính nghĩa. Nhưng nếu nó chưa thuyết phục được quần chúng th́ chính nghĩa này cũng vẫn c̣n nằm trong sách vở, hay nó chỉ ở trong tâm khảm của thiểu số được tiếp cận với thông tin hiểu và biết cái xấu của chế độ CSVN và cái hay của chế độ Tư Do Dân Chủ. Ngoại trừ là người ta muốn làm cuộc cách mạng nhờ vào các thế lực Ngoại Quốc mà không cần đếm xỉa ǵ đến đại khối quần chúng cả.

 

 

Đâu có phải không tự nhận ḿnh là người Quốc Gia th́ ngựi ta sẻ không yêu nước. Những người yêu nước chân chính đă chống cộng sản độc tài từ khi họ nhận ra được sự thật và tính phản động bán nước hại dân của nó kia mà. Họ đâu có đợi quư vị xác định rỏ Lằn Ranh Quốc Cộng, rồi nhảy qua bên này Lằn Ranh rồi mới chống cộng sản. Và nếu tôi không lầm th́ các vị Trần Hưng Đạo, Lư Thường Kiệt, Nguyễn Trăi, Quang Trung, khi chống giặc ngoại xâm đâu có viết bài xác định Lằn Ranh Quốc Cộng đâu.

 

 

Quư vị nghĩ rằng phải xác định rỏ Lằn Ranh Quốc Cộng rồi mới biết yêu nước, mới biết chống độc tài hay sao ?. Hay quư vị muốn những ai muốn chống lại Cộng Sản độc tài th́ phải đứng về một phía, và là phía của quư vị ?. Để quư vị lảnh đạo ?.

 

 

Ông Nguyên Khả Phạm Thanh Chương trong buổi nói chuyện với bác sĩ Tôn Thất Sơn trên đài phát thanh Radio Hải Ngoại do ông Nguyễn Đ́nh Toàn điều hợp trong ngày chủ nhật 16/03/2003, đă xác nhận rỏ rằng những ngựi lính và có thể có cả công nhân viên cả hai chế độ VNCH và Cộng Sản nhất là những người đă hy sinh đều là những người yêu nước chân chính, và ḷng yêu nước cũa họ đă bị các lănh đạo của hai phe lợi dụng để thu góm quyền lực và các tham vọng tiền tài danh vọng cho cái tập đoàn lảnh đạo đó. Điều đó đă rỏ như ban ngày, chúng ta có cần phải xác định lại hay không ?.

 

 

Trong khuôn khổ của một bài viết ngằn gọn chúng tôi không thể tŕnh bày hết mọi mặt của vấn để một cách cặn kẻ. Nhưng chúng tôi hy vọng đă đóng góp một phần nào vào việc xác định lại lằn ranh giữa chử nghĩa ngôn từ và những mưu toan chánh trị - với tấm ḷng yêu quê hương vô bờ bến của biết bao con người đă đạt tới chiều cao trong tư tưởng và chiều sâu trong tâm hồn.

 

Đức phật Thích Ca có dạy các để tử của Người đại ư rằng : ta đưa tay chỉ mặt trăng cho các con th́ các con hảy nh́n thấy mặt trăng chứ đừng có nh́n vào ngón tay của ta.

 

Ngôn từ cũng chỉ là một phương tiện, chớ có cố chấp lấy ngôn từ, hảy lấy cái cứu cánh làm mục đích cho cuộc đấu tranh của chúng ta, chứ không lẻ lấy cái phương tiện làm phương châm sao ?.

 

Đất tạm dung ngày .20...tháng. 2..năm Quư Mùi (22/03/2003).

Nguyễn B́nh Dân kính thư.