Make your own free website on Tripod.com

Chấp Nhận và Đối Thoại

 

Người xưa có nói thư bất tận ngôn, ngôn bất tận ư! Tư tưởng con người nó không lắt léo lắm, lẩn quẩn lắm. Nhưng ngôn ngữ muốn chuyên chở cho minh bạch rơ ràng những tư tưởng trong sáng rơ rệt quả thật vất vả, nếu không muốn nói là cần phải gọt dũa, đục đẽo, tuần tự và mạnh dạn. Nếu không lại chở vàng ra ch́, chở ngọc thành cát! Trừ những lối mật ngữ của các bậc thiền sư đạt đạo chỉ cần một chữ mà nắm bắt cả một tư tưởng. Hay trong lănh vực thuần tư duy, ngôn ngữ trở thành phương tiện có thể bỏ được mà "đạt ư quên lời", biện giải bất thiện!. Nhưng Trang Tử đă phải than rằng "t́m đâu ra được người biết quên lời mà đàm đạo". Thế th́ đủ biết ngôn từ vẫn cứ phải dàn trải cho rơ, cho đến, không thể vài khẩu hiệu, một vài chữ làm tiêu- chỉ để bám trụ được. Để rồi từ đó ai muốn vẽ vời thêm bớt xoay ṿng cũng được. Nhất là từ những kẻ có súng, có nhà tù th́ không những máu xương vạn dặm mà đau khổ lưu xú có thể là vạn niên cơ đấy!!

 

Văn bản pháp luật vốn rơ ràng minh bạch mà c̣n phải có luật sư, chánh án diễn giải, tranh căi chí mạng, không th́ mạng dân cứ chết v́ luật, thay v́ được bảo vệ bởi luật. Hơn nữa bản chất của "Quyền" là "Lạm". Cho nên hành pháp, lập pháp, tư pháp, phải tách biệt độc lập, và chi phối kiểm soát lẫn nhau, ngôn luận báo chí phải được tự do là v́ thế.

 

Có một thân hữu rất thẳng thắn đề nghị với tôi rằng trước khi đối-thoại, (lại đối thoại!) cần phải nhất trí với nhau những điểm sau đây:

 

1-Phải công nhận một sự thật là đến năm 1975, đất nước VN thực sự được Độc Lập, thống nhất.

 

2-Phải chấp nhận một sự thực tế là ở VN ,đảng Cộng Sản đang nắm quyền.

 

3-Rút gọn đề tài tranh luận lại (những kiến nghị cụ thể đối với chính quyền CS hiện tại).

 

Về điều thứ nhất, đối với riêng sự hiểu biết của tôi. Không có ǵ lấn cấn bàn căi. Độc Lập, Thống Nhất. Xong!

 

Điều thứ hai cũng đúng và thứ ba cũng đúng.... có một nửa! Đứa con trẻ cũng không chối được, nhà cầm quyền CSVN được có ghế tại Liên Hiệp Quốc cơ mà! Khốn nỗi chữ "Chấp Nhận" ở đây lại phải dăn ư cho rơ. V́ ư kiến thứ hai(2) và ba(3) là nguyên nhân và hệ quả của nhau, cho nên có thể gom lại thành một.

 

Lấy thí dụ tôi chấp nhận thực tế rằng thằng Ầt, thằng Giáp có ăn cướp nhà của tôi. Nhưng chấp nhận việc ăn cướp của nó là đúng, là chính đáng lại là hai chuyện khác nhau. Ở đây Chấp Nhận sự kiện đảng CSVN đang nắm quyền th́ ai không biết. Có hoạ là người hành tinh. Nhưng bảo sự kiện đảng CSVN nắm quyền là chính đáng là hai chuyện khác xa một trời một vực. Nếu không khéo chữ nghĩa, th́ lại ra Mă Giám Sinh và Tú Bà mất.

 

Lập lờ đánh lận con đen,

 

Mượn màu "Chấp Nhận" lại là "ngồi im".

 

Tôi muốn đạt ư quên lời nhưng không được. V́ đây không thuần phạm trù tư duy suông. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến sinh mạng đời sống của hàng triệu nhân dân từng ngày. Lẽ ra nói như thế này th́ ổn hơn và dễ đồng ư 100% hơn và "nhất quán" hơn.

 

-Nh́n nhận thực trạng là đảng CSVN đang cầm quyền, nhưng không Chấp Nhận tính chính đáng của nó.

 

- V́ vậy tập trung vào đối đầu với đảng CSVN, không đối đầu với đảng CS Cuba, hay Trung Quốc, hay Đế Quốc Mỹ. hay nói thẳng ra là những cơ chế thừa hành, tay sai của đảng là những ông Bí thư Tỉnh Huyện. Mà tập trung vào cái trụ Trung Ương Đảng..

 

Cứ thử hỏi ông Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp và các ông cùng thời xem lúc lănh đạo mặt trận Việt Minh mà cũng Chấp-Nhận sự thật là thực dân Pháp đang cai trị Việt Nam để chỉ có kiến nghị không th́ bây giờ ra sao?

 

Chính v́ nh́n nhận thực trạng là thực dân Pháp đang cai trị chúng ta cho nên nhân dân Việt Nam đă không tập trung lực lượng để đánh Đức Quốc Xă!!! Mà tập trung vào thực dân Pháp mà tỉa, mà đấm, rồi đá, rồi đạp, tuỳ lúc tùy cơ, cho đến khi đuổi được nó đi, v́ mục đích là hất nó ra khỏi VN. V́ bản chất thực dân là gian ác..

 

Chứ nhân dân Việt Nam không Chấp Nhận thực dân Pháp và con rối Bảo Đại, để rồi gửi hết kiến nghị này đến kiến nghị kia, năn nỉ van xin, khóc lóc với nó. Ước mong nó sáng suốt anh minh, rủ ḷng nhân từ ban phát cho nhân dân Việt Nam, đời sống ấm no hạnh phúc, độc lập, tự do, dân chủ v.v

 

Vấn đề này nó là cơ chế! Như ông Trần Độ, và nhà văn Văn Thanh đă nhận định rất chính xác :

 

Với cái cơ chế độc đảng độc quyền trên mọi lănh vực, th́ cho dù tổng bí thư có anh minh sáng suốt như "bác Hồ" thần thông quảng đại đi nữa, th́ vẫn cứ đẻ ra những tệ nạn xă hội, với những cán bộ dốt nát tham quyền, ác độc; và không bao giờ có được Tự Do Dân Chủ. V́ cũng rất đơn giản về cả mặt ngôn ngữ lẫn thực tế. Đảng đă Độc Quyền cai trị, lănh đạo, chỉ đạo tư duy, văn hoá tư tưởng. Th́ c̣n ǵ là Dân Chủ, Tự Do!???

 

Mà nếu nói theo biện chứng th́ con người là sản phẩm của xă hội, cơ chế. Vậy với cái lư thuyết Mác, Cơ chế độc đảng, độc quyền, toàn quyền th́ nó chỉ đẻ ra được những người sơ cứng đầu óc, nghiện ngập quyền bính mà thôi. Chưa nói là dân chúng bị tê liệt khả năng lập luận chỉ biết nghe lệnh bằng niềm tin được xây dựng từ ḷng sợ hăi. Nó giống như tôn giáo vậy. Khi đă hệ thống hoá để cai quản tinh thần con người, với một giáo chủ có quyền tuyệt đối bất khả sai, bất khả tư nghị, th́ nó cũng sẽ đẻ ra từng ngần ấy thứ. Lịch sử nhân loại và hiện trạng tôn giáo khắp nơi trên thế giới đă và đang minh chứng rơ rệt.

 

Phong kiến cũng thế! Khi đă Chấp Nhận, ông vua là con trời, với quyền uy tuyệt đối, vua không thể sai.. th́ làm sao dân vi quí được!! Chỉ c̣n nước "dập dầu binh binh chảy máu, can gián, nài xin vua "thể ḷng trời bất sát, mở đức hiếu sinh" mà tha cho dân..Mà yêu lấy dân. Gặp ông Vua hiểu biết, được ba năm miễn thuế, phóng thích tù nhân. Nếu ông ấy bị bà cung phi nào cho ăn phải dấm chua hay ớt, Ông ấy đổi ư, th́ lại can gián, kiến nghị năn nỉ...Nếu may mắn c̣n sống chưa bị cái tội dám can gián, kiến nghị cơ! Tuổi trời ngày hạnh phúc không lấy lại được khi đă ngồi tù,. Người chết không sống lại được để hưởng ơn mưa móc anh minh...

 

Nếu cứ Chấp Nhận để Kiến Nghị măi, dù biết rằng kiến nghị sẽ vào thùng rác, th́ làm ǵ có cuộc khởi nghĩa ở Tây Sơn của anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ. Làm ǵ có khởi nghĩa Mỹ Lương của Ông Cao Bá Quát cơ chứ. Nhân dân Mỹ mà cứ Chấp Nhận sự cai trị của Anh Cát Lợi, rồi cứ kiến nghị th́ làm ǵ có bản hiến pháp vĩ đại để "Hồ Chủ Tịch" ngưỡng mộ và mượn tạm mấy ư điền vào bản tuyên ngôn độc lập năm 1945.

 

Thôi bây giờ không nói xa nữa! Theo đúng yêu cầu của lời đề nghị là tập trung vào kiến nghị đảng CSVN. Mà Đảng cứ không nghe, cứ làm sai, như đă từng sai, từng bậy cả mấy chục năm nay. Đảng vẫn cứ vu khống, bắt bớ, bỏ tù, khinh thường nhân dân, th́ làm sao nữa??? Lại làm kiến nghị, lại kư tên, nhưng không được đăng báo công khai, tán phát rộng răi!!! Rồi làm ǵ nữa! Kiến nghị, góp ư cho đến khi bị ghép tội "lạm dụng dân chủ", và bị bỏ tù. Ai biết đó vào đâu! Rồi lớp người khác lại kiến nghị! Mà Dân Chủ đă tập trung vào tay Đảng rồi sao ai lạm dụng được, nếu lạm dụng th́ người nắm cất dân chủ trong tay là Đảng lạm dụng mới đúng chứ!

 

Thành ra đă không nói th́ thôi, nói phải nói cho hết, như Ông Trần Khuê đă nhắc lại lời người "nho sĩ" xưa: "Biết mà không nói là bất nhân. Nói mà không hết là bất nghĩa". Cho nên tôi không ngại ǵ mà nói tiếp luôn đến cái ư Đối Thoại của Ông.

 

Vói cung cách và tư tưởng của Ông Khuê và bà Nguyễn thị Thanh Xuân th́ quả là vạn hạnh để được Đối Thoại. Đối thoại với "Đối Thoại" không những học hỏi được kiến văn, mà c̣n tu sửa được cá tính nữa.

 

Như tôi đă tŕnh bày, đối thoại bao gồm quyền nói và bổn phận lắng nghe nữa! Cho nên với "Đối Thoại" th́ quá đúng. Chúng tôi tương kính, chu tất cho nhau từ cái nhỏ, gửi bài sợ không có kiểu chữ thích hợp bèn vội vă đính kèm. Cái khổ của người Việt có một ngôn ngữ, một văn tự mà mỗi ông một bộ gơ dấu! Gửi nhiều quá sợ hộp thư mạng bị nghẽn và sợ Công An lấy trộm, bèn gửi làm hai lần, để riêng, rồi ép lại. Sau đó lại yêu cầu kiểm. Có tin ǵ hay th́ lại gửi, dù không biết có phải gửi củi về rừng hay không nữa! Nhưng quí thông tin, kiến thức, nên cứ canh cánh cho nhau... và cứ gửi.. có dư nhấn nút xóa cũng nhanh!!! Ông Trần Khuê kiến văn, tuổi đời, kinh nghiệm hơn tôi, nhưng cứ một lời là kính, là thưa, là trân trọng. Thật là con người văn hoá. Dù đôi lúc tôi viết bài cứ chơi chữ kiểu "phiếm" kiểu tú Vị Xuyên... Cũng may ông người Vị Xuyên, Nam Định chắc chỉ chiêu ngụm trà, rồi chỉ cho bà nhà xem "Ghi vào giấy dán ngay lên máy! Hỏi bu mày rằng có tếu hay không?" mà cùng cười khà. Đoán thế! Chắc anh Lội Ngược cũng phải đồng ư thôi!

 

Tôi yêu Nam Định lắm, không phải v́ tôi "h́nh như" cũng quê Nam Định nơi ông cụ bảo có cái trường Pháp thánh Tô Ma, tô quỷ ǵ đấy! Cũng không v́ có Ông Khuê! Lại càng không phải v́ có Tú Xương.... mà v́ người yêu tôi hiện ở Nam Định! Xa mặt thấy tên Nam Định đâm xao xuyến, thiên vị! Tôi nhỏ nhen thế!

 

Chỗ nào không đồng ư viết bài nói chung cho tất cả mà không cố tấn công cá nhân, nói lấy được. Nói để hiểu, góp ư để học. Đối thoại quả tốt hơn đối đầu! Chỉ thấy ích lợi, lành mạnh ,vui tươi! Có thêm bằng hữu. Dù không có được niềm vui "hữu bằng tự viễn phương lai", nhưng đọc bài của nhau, thấy chữ như thấy người, cũng "bất diệc lạc hồ" như ai! Ở cái thời mạng thông tin vi tính này th́ nó thế! Cứ độc “Thinh kỳ văn, bất kiến kỳ h́nh" th́ làm sao!!!

 

Nhưng bảo áp dụng đối thoại với đảng CSVN hiện tại th́ ḿnh chửi cha các cụ kháng chiến chống Pháp, anh linh những người chống Mỹ của ḿnh. Ḿnh bây giờ đối thoại với Pháp, với Mỹ, v́ hai đưá nó đă về nhà nó! Ḿnh đă ngang bằng b́nh đẳng trên pháp lư. Chứ lúc nó đè đầu ḿnh, ḿnh có đối thoại với nó hay là ḿnh đối đầu!!!

 

Đảng CSVN đang cầm quyền hôm nay cũng thế. Đối thoại sao được khi họ thích th́ bắt, không thích th́ quản chế tại gia. Họ nói ḿnh phải nghe! Ḿnh nói ra th́ họ bịt miệng. Họ phê b́nh chửi ḿnh như tát nước, th́ đăng báo khắp nơi. Ḿnh "kiến nghị" nhă nhặn tử tế, th́ ḿnh chỉ gửi cho ḿnh đọc, thậm chí vợ con bạn bè cũng không được phép đọc! Đối thoại và Đối đầu nó có môi trường và nguyên nhân của nó cả. "vật hữu bản mạt, sự hữu chung thủy"mà lị. Chứ không cưỡng từ đoạt lư được. (Gớm! không biết hôm nay có được ngày nghỉ lễ công cộng ǵ của bản xứ, ảnh hưởng gió máy nào mà ḿnh lại xổ Nho xổ táo, gơ mơ qua cửa nhà sấm thế này! Đă bảo ai chứ Ông Khuê th́ lại gọi bà nhà ra và cùng cười khà thôi!)

 

Sở dĩ đang nói chuyện "chung" mà phải xen chuyện "riêng" một tí là v́ tôi cũng nhớ lơm bơm người "nho sĩ" nào đó có nói "chí lư" đại ư rằng:

 

"Đối với người c̣n nói được mà không nói là bất nghĩa. Đối với người không thể nói được mà cứ nói là bất trí".

 

Đối với cá nhân Ông Khuê tôi không muốn làm người bất Nghĩa. Nhưng đối với Đảng CSVN, tôi không muốn làm kẻ bất Trí vậy.

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

 

18 tháng 2, Tân Tỵ (12/3/2001)