Make your own free website on Tripod.com

Mạng Liên-Tín (Internet) và Người

 

Tôi sinh ra và lớn lên ở một nền văn hóa quư trọng t́nh người, t́nh hàng xóm láng giềng đă quen.. Cho nên tôi chưa bao giờ có nhu cầu phải t́m bạn "bốn phương".. Bạn bè của tôi là những người tôi biết mặt, biết giọng nói, cảm được nụ cười, nét giận hờn, nỗi buồn vui của nhau.. phải cách mặt nhưng không xa ḷng..V́ thế dù đă gần 20 năm xa xứ tôi vẫn không nhiễm cái bệnh hoạn của thời đại là kết bạn thư-tín, bạn trên mạng..rồi ở nhà vân vê con chó con mèo trong ḷng.. chung quanh hàng xóm vẫn hiếm hoi một lời chào, lời mời ngồi chơi uống nước..!! Cũng chính v́ như thế mà tôi đă cố gắng trở về Quê Hương để kết bạn, t́m người quen cùng gịng máu, văn hoá.. Khi tôi cần phải liên lạc nói chuyện với người quen, bạn bè thân thuộc, v́ yếu tố thời gian.. dù là trên mạng, tôi vẫn biết và cảm được nỗi hân hoan, buồn giận, trách móc, hay lời thật lời đùa của họ ngay trong hàng chữ thô thiển, nghèo nàn của mạng điện toán.. V́ tôi biết mặt họ, đă từng cầm tay, bá vai bá cổ, nằm chung, ăn chung, chia nhau nụ cười, ánh mắt, ly cà phê điếu thuốc, chén trà, bát ốc, bữa cơm bụi....(hay là nụ hôn nếu là người yêu dấu) vv..

 

Nhưng nếu khi thật sự nhớ nhau, cần phải nói với nhau những điều trăn trở... Tôi và bạn tôi, những người quen xa cách, vẫn thường viết thư tay, dĩ nhiên không phải đánh trên bàn phím điện toán rồi đem in....; thư tay là viết chính bằng tay của ḿnh, xong rồi đem gửi bưu điện. nếu yếu tố thời gian không quan trọng. Như vậy chúng tôi sẽ cảm nhận t́nh của nhau sâu xa hơn qua gịng chữ sống động, đặc biệt và duy nhất mà thân quen này..Không có ǵ hạnh phúc hơn khi nhận được thư của người thân quen.. ngồi một ḿnh bên ly nưóc trà, ly cà phê, hoặc nếu có th́ một điếu thuốc ...mà chậm răi nghe từng chữ thân quen trong thư.. Giọng nói thân quen trầm bổng theo từng dấu huyền, dấu ngă... Nếu phải vội vàng hơn một tí, chúng tôi sẽ gửi lá thư tay này bằng ảnh-thư, với cái máy quét h́nh và bộ hoán-tín..(Cái lối gửi của người Nhật nghĩ ra, mà Tây phương gọi là Fax hay Fascimile ǵ ǵ đấy, chung quy cũng là chụp nguyên bản của lá thư mà chuyển đi ấy mà).. Dù không được bằng thư tay.. nhưng cũng vẫn c̣n là nét chữ duy nhất và quen thuộc để có thể "nghe" được thư và "thấy" được người..

 

Nhưng mà tại sao tôi lại lên mạng nhỉ?? A! Có chứ.. để học hỏi chuyên môn, t́m kiếm dữ liệu v.v Chẳng hạn như tôi bị trở ngại ǵ đó về máy điện toán, th́ tôi vào pḥng Windows ở Yahoo để hỏi rồi đi ra... Hoặc cần biết và để đối chiếu tin tức thế giới th́ tôi đọc ba bốn tờ báo các nước như tờ Le Monde, Washington Post, the Australian, Nhân Dân, Lao-động, News Strait Times, và The Star..vv.. A..a.. C̣n nữa chứ, đôi lúc tôi vẫn ghé qua VietChat, căi bẫy của Việtcộng, chỉ để nghe những lũ con cháu vong bản từ khắp nơi trên thế giới tụ về nói những lời tầm phào mất dạy...Rồi biết thế và chẳng bao giờ ghé lại nữa.. Và cuối cùng là để xem thư người thân ở quê hương..Điều này là mục đích tối quan trọng..Xem coi người thân bên quê nhà có cần khẩn cấp nhắn ǵ ḿnh không.. Có muốn cấp báo ḿnh điều ǵ hay không.?! Vậy thôi..

 

Ngoài những nhu cầu đó ra....Tuyệt nhiên và sẽ không bao giờ tôi chấp nhận cái sự quen biết bệnh hoạn qua mạng cả... Nó phí giờ, bệnh họan, và vô nhân tính, mất nhân t́nh...

 

Chào mọi người nhé..

 

Nguyên-Khả Phạm Thanh Chương