Make your own free website on Tripod.com

Chuyện láu cá vặt.

 

Ngày nghỉ mở máy đi lang thang xem thiên hạ sự. Nghĩ rằng sẽ gặp chuyện vui. Ai dè!!! Đă bảo người Nam Bộ vẫn cảnh cáo rằng chỉ có xe đạp mới có dè., người ta ai mà có dè bao giờ. Thấy một hai lá thư với câu sấm lạ lùng:

 

-Rồng qua rắn đến mới vừa

Minh quân thánh chúa có thừa tài năng.

Thượng Hoàng vẫn ở trong lăng.

Con vua cháu chúa san bằng bất công!!!

 

Nghe mà mở cờ trong bụng. Giật bắn cả người. Tí nữa th́ té khỏi bàn máy điện toán. May mà nó là cái máy xách tay!!! Vội vàng gọi điện thoại cho bà con, anh em, bè bạn, chung vui, báo tin mừng! Báo rằng lần này tao khỏi phải mệt hơi viết lách chửi thiên hạ, chửi Đảng, chửi Bác, chửi mấy cái mặt mẹt ở bộ chính trị nữa rồi. Minh quân, thánh chúa lên ngôi. Con gịng cháu giống đàng hoàng một chăm phần chăm. Nhân dân ta khỏi cần tranh đấu nữa, vừa mệt vừa nguy hiểm đến tính mạng tài sản. Cứ chờ đấy, mọi sự từ từ sẽ sáng lạn! Báo tin mừng rồi, cười khoái chí một ḿnh. Vậy là cứ để tiền, đủng đỉnh ta về lấy vợ, lập nghiệp gần Ba đ́nh. Thế là một đời dong ruổi ngưng lại từ đây...

 

Chép lá thư xuống. Tắt mạng điện toán. Pha một ly cà phê. Đốt điếu thuốc sảng khoái. Chưa cháy được nửa điếu. Tiếng chuông cửa cứ reo liên hồi, em út nó kéo đến hà rằm. Mặt mày sáng rỡ. Chúc mừng Bác...Đâu Bác cho em xem thử câu sấm kư ở đâu mà hay quá! Của cụ Trạng Tŕnh hay là chắc rồi! Mở máy lên cho nó xem.. Bỗng cả lũ đăm chiêu ngờ ngợ! Ḿnh đánh thêm một đ̣n cân năo tự tin ngoan cố.:

 

-Nói cho chúng mày biết. Sấm này rất phù hợp vói các lời b́nh luận của các hăng thông tấn thế giới. Chuyên gia quốc tế đàng hoàng.

 

Nói có sách mách có chứng, bèn đưa cho tụi nó xem bài mới chép về từ Le Monde, Le Figaro, và nhất là nhận định của nhân viên World Bank... Nó chi tiết rành rành c̣n ngờ ǵ nữa..

 

Thằng em gốc Quảng Ninh, nó gỡ cặp kính ra nh́n ḿnh xong đưa tay sờ trán! Giận quá mới bảo:

 

-Mày đừng hỗn nghe! Anh là bậc văn gia, chiến lược. Nghĩ và nói cái ǵ, đều có nghiên cứu t́nh h́nh thế giới hẳn ḥi.. Đây là sự ăn khớp tuyệt vời của sấm kư ngàn năm và trí tuệ tư duy hiện đại!

 

Dụi điếu thuốc, mặt cứ câng câng thách đố tụi nó! Thằng Quảng Ninh vốn con cháu “Bác”, nó đứng xa thủ thế, sợ ḿnh ỷ thế gia trưởng làm càn, rồi mới tà tà bóng ngả về Tây nói:

 

-Chắc Bác làm sao rồi! Lâu ngày không có Bác gái, lại nhớ người yêu Nam Định đâm ra mê sảng! Chứ cụ Trạng Tŕnh làm ǵ mà có cái lối dùng từ hiện đại thế. Bác vẫn chỉ tụi em cái cách nhận diện văn bản ngôn từ của từng thời đại mà!

 

Cứng họng, nhưng mà phải cố dương cổ lên chứ! Văn gia, chiến lưọc gia, b́nh luận gia, nghiên cứu gia, đâu dễ bị nhục đơn giản thế.

 

-Tụi mày chẳng học, ít đọc, ít theo dơi t́nh h́nh th́ biết mẹ ǵ! Này nhé, cái Đảng xưa nay vốn ngoan cố, vốn một lũ già nua, tay cùm tay súng. Dốt nát học hành. Vậy mà phải chọn một ông c̣n "trẻ", có bằng cấp "học đại". Lại chưa hề có tai tiếng hay dính líu súng ống ǵ. Nhất là lại con gịng cháu giống. Con trưởng ông Hồ. Cái thần khí nó đă tiết ra là cả đảng sợ. Rồi ngay sau đây Tây nó cảm cái uy của Minh quân, nó nhảy vào. Nhân dân đượcc ban bố tự do. C̣n đ̣i ǵ nữa? Minh quân! Minh Quân! Thánh Chúa! Thánh Chúa! Nhất định lần này tao phải đúng một chăm phần chăm!!!

 

Thằng em gốc Nam bộ, nó vốn nể ḿnh tài trí, ít khi dám căi. Hôm nay nó nghe xong bực quá bỗng thẳng thắn văng tục:

 

-Mẹ nó ! Anh thiệt là khờ! Sấm th́ phải ra trước chứ làm sao lại đẻ ra sau cớ sự dzậy! Anh dzẫn thường mắng tụi này là người xưa người ta làm sấm để dzận động ḷng dân, v́ hồi ấy dân trí sơ khai. Nên Cụ Nguyễn Trăi mới diết mật lên lá. Ông Lư Thường Kiệt mới sai lính núp sau dzách núi mà hô hoán inh ỏi. Chớ thời này, thằng con em cũng biết dzào mạng in-tờ-nét. Ai mà tin! Cái này nhất định là của Trạng ban Văn Hoá Trung Ương anh à!

 

Ḿnh tức quá hoá bất lịch sự. Không thèm pha thêm cà phê mời. Mày chỉ trích ông, ông uống một ḿnh! Thằng em gốc Quảng Ninh biết ư tự đi pha b́nh trà. Ḿnh mặt dày bảo nhà cúp điện rồi, dù máy điện toán , ḷ sưởi vẫn cứ chạy ́ ́ ra đấy. Nó cứ lờ tít đi xuống nhà bếp pha nước. Miệng c̣n lẩm bẩm:

 

-Đàn ông mà thiếu đàn bà thật khổ! Chả trách bác Hồ loạn thần kinh ôm ngay cái chủ thuyết Mác!

 

Thằng em Nam Bộ, cái tính ruột ngựa, phang với ra ngay:

 

-Ê cha! Cha lầm rồi nghen! Chả có dzợ, có con đàng quàng à!

 

Ḿnh đang bực và đầu óc căng thẳng sau khi bị tụi nhỏ nó ch́ chiết nên không thèm tham dự, lư sự ǵ cả. Cứ ngồi phà khói thuốc. Mong cho chúng nó về sơm sớm cho rảnh sự đời. Bực ơi là bực. Hy vọng vừa nhen lên. Chúng nó qua, xối ào gáo nước lạnh. Biết vậy, Ông đấm vào gọi cho chúng mày. Lũ bất nhân, vô thần! Vô niềm tin! Cái thứ hạng như tụi mày mà đ̣i dạy Ông đây à!!!

 

Thằng Quảng Ninh con cháu Bác đă lên. Tay cầm b́nh trà da tru, cái tính Bắc chưa bỏ, sinh sự luôn:

 

-Lúc tôi đi xuống ông nói cái ǵ? “Bác” có vợ có con đàng hoàng hả. Cái đó là đột xuất lên cơn, rồi thỏa măn thôi ông ạ! Chứ không b́nh thường, t́nh cảm lứa đôi, như tôi với ông! Công khai ôm ấp tâm sự mỗi đêm, nó cân bằng, nó khác! Hơn nữa sau đó “Bác” cũng về già rồi, lúc đó đất nước đă ngập lún trong chủ nghĩa. “Bác” đâu c̣n lư ǵ đến nữa! Ông ta lo "hồi xuân" thôi!

 

Chúng nó thấy ḿnh cứ im lặng nhả khói. Coi bộ tỉnh ra rồi. Nó mới nhỏ nhẹ nói chuyện:

 

-Bác thấy không! Ở đâu nhân dân người ta cũng nổi lên chống. Đến dân tộc ít người cũng nổi lên. V́ vậy họ mới bày ra cái tṛ này để x́ hơi căng thẳng, không những trong nội bộ Đảng mà nhất là dư luận quần chúng b́nh dân. Thế thôi!

 

Mẹ cha nó tức không chịu được! B́nh thường ḿnh làm "thầy đời", lư sự phân giải với tụi nó. Hôm nay phải gió thế nào, lại mời ngay tụi nó đến để lên lớp ḿnh mói đau chứ! Hậm hực định lư sự cùn. Thằng miền Nam đế thêm vào:

 

-Em thấy nó có lư Anh à! Mấy cha đó ngu mà cứ nghĩ dân chúng ḿnh ngu nên nó mới làm càn như dzậy! Anh có thấy bà nhà giăng ǵ mà diết truyện "Ảo Dzọng ảo déo" ǵ đó. Bả dừa nói mấy hôm rày nè. Anh có khoe tụi em mà!

 

Thật là giàn đổ b́m bịp leo! B́nh thường hai thằng này gặp nhau là gấu ó, Bắc Nam. Đứa bênh bác Hồ, đứa bênh Cụ Diệm. Có thánh dạy cũng không dám lên lớp với ḿnh. Sao hôm nay chúng nó ăn khớp với nhau thế cơ chứ! Tụi mày phản ông hả! Rồi nó tự nhiên như người Hà Nội xoay cái máy xách tay bấm liên tục xong quay trả lại trước mặt:

 

-Đây nè! Anh c̣n để ch́nh ́nh ra đây!

 

Tự ái không thèm nh́n! Nhưng liếc qua giật nẩy ḿnh! Cha nó, cái bài này ḿnh mới xem mà quên béng đi. Khoe tụi nó hồi nào ḱa! Mới vờ vĩnh xem lại. Thấy viết rằng:

 

“Tóm lại, những ngựi do Đảng cử ra đại đa số là họ tự bầu cho nhau, nhân dân không bầu họ. Cho nên cái mặt của họ trông tăm tối lắm, ăn nói th́ nham nhở, ngu độn, nói chung là câu nọ chửi bố câu kia, chẳng ra cái thể thống ǵ cả. Nó ngớ ngẩn đến mức độ tất cả những người dân Việt Nam, dù người mù chữ đi nữa cũng xấu hổ v́ vua chúa sao mà tối tăm ngu dốt đến thế. Tôi cũng chẳng biết ông Nông Đức Mạnh có lên cầm quyền được không, nhưng vấn đề là ngay cả trường hợp ông Nông Đức Mạnh nắm quyền đi chăng nữa th́ cơ chế này vẫn cứ phải thay đổi. Không một cá nhân nào có thể tử tế được. Vấn đề phải có cơ chế để buộc con người phải tử tế.” (Dương Thu Hương)

 

Cứng họng đuối lư. Nhưng đă lỡ khoa bảng, lỡ chuyên gia, lỡ làm thầy đời, dễ ǵ bỏ. Vớt vát được th́ cứ vớt. Không th́ Ông chơi cái t́nh lờ! Bèn đúng dậy không thèm nh́n. Bảo trống không:

 

-Tao phải đi ra thư viện t́m sách ngâm cứu chiến lược đếm cua trong lỗ.

 

Chúng lại tưởng thật, vội nhanh nhẩu đoảng:

 

-Để em đưa Bác đi! Mưa gió thế này, đi một ḿnh lên, lạnh lắm!

 

Thế có mất nết không chứ! Nó lại mỉa ḿnh độc thân lạnh lẽo!

 

-Tao không cần! Tao thích đi bộ cho khoẻ! Lội mưa cho thú vị. Chúng mày về trước đi. Tao thay quần áo.

 

Chúng nó ngớ ra! Há hốc mồm. Từ nào tới giờ có nghe ông anh chuyên gia thời cuộc thay quần áo khi ra ngoài bao giờ!!! Nhưng may quá ! Chúng nó cũng sáng ư ! Rút lui có trật tự. Tiễn ra cửa , đóng cái Rầm, rơ mạnh....

 

Giật ḿnh tỉnh giấc mới hay ḿnh ngủ lả, quên cài cái cửa kính, gió lộng vào làm đổ b́nh hoa... Ngoài trời mưa xối xả. Hú hồn cứ ngỡ kỳ này tiêu cha nó mấy đứa em đồng bào thân thiết nơi xứ lạ! Tiêu cha nó cái danh hờ chuyên gia b́nh luận thời sự! Phải cẩn thận hơn ! Không thể tin mấy cái tṛ láu cá vặt. Dẫu là trong mộng, ngủ mơ!

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.