Make your own free website on Tripod.com

Xin hăy Phẫn Nộ như một Con Ngựi!

 

Đồng bào Việt Nam kính mến,

Các bạn trẻ Việt Nam thân mến,

 

Các cụ ta xưa đă nói rằng:

 

Làm Người mới khó,  làm chó th́ dễ.

 

Như thế là các cụ ḿnh đă nhắn gửi cho các thế hệ chúng ta một nhân cách hành xử tuyệt vời trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Đó là tranh đấu thường xuyên không ngừng nghỉ để vượt thoát khỏi thân phận động vật nguyên thủy tiến lên đời sống làm Con Ngựi.

 

Các cụ đă dạy chúng ta rơ ràng như vậy dựa trên một chân lư nhân bản: Con Ngựi là động vật nhưng có đời sống tinh thần là suy nghĩ. Nếu không làm chủ được đ̣i sống tư duy, tinh thần, chúng ta cũng vẫn chỉ là một con động vật nguyên thủy dù cũng ăn ngủ, mặc áo quần, đọc báo, xem truyền h́nh, lái xe, dùng điện thoại di động, hay gơ vi tính v.v

 

Rơ ràng kinh nghiệm ngàn năm của các cụ ta nhấn mạnh giá trị con ngựi đích thật nằm  ở phần tư duy, hành xử văn hoá nhân bản trách nhiệm với nhau, với đồng loại, chứ không nằm trong phần vật chất ḿnh đang có, đang thụ hưởng hay đang sử dụng.

 

“Làm Ngựi mới khó”, KHÓ- v́ không những phải  tranh đấu với cơ chế xă hội, chế độ cai trị đàn áp, mà c̣n phải khởi đi từ chính bản thân của ḿnh. Điều này đ̣i hỏi cá nhân mỗi con ngựi vượt thoát khỏi sự Sợ Hăi, để có tính tư duy độc lập. Trong khi “làm Chó th́ dễ”, bởi v́ chỉ biết cúi đầu vâng lời chủ, nghe theo lệnh, biết sợ chủ  là được, không cần tư duy ǵ cả.

 

“Làm Ngựi mới khó” , RẤT KHÓ- ở chỗ tiến tŕnh tranh đấu với bản thân, tư duy phải liên tục không ngừng nghỉ, v́ nếu ngừng nghỉ v́ sợ hăi, v́ ham muốn ích kỷ hưởng thụ dễ dăi v.v chúng ta lại rơi ngay trở về đ̣i sống động vật nguyên thủy,  “làm chó th́ dễ” là như vậy.

 

Để thức hiện và hành xử trong tiến tŕnh không ngưng nghỉ để làm Con Ngựi này, các cụ ta cũng đă dạy chúng ta những hành xử rất cơ bản tối thiểu của đ̣i sống hàng ngày trách  trong xă hội.

 

Biết mà không nói là bất nhân, Nói mà không nói hết đến nơi đến chốn sự thât là bất nghĩa. Nói hết mà không đứng ra dấn thân làm trưóc là bất trí. Kiến nghĩa bất vi vô dũng giă- Thấy điều nghĩa mà không dám làm là không có dũng khí! Không đáng làm Con Ngựi trong xă hội.

 

Chính v́ vậy mà các cụ nhà ta không chỉ nói xuống, mà đă làm,  không bao giờ chịu sống đ̣i con Chó nô lệ chủ, động vật nguyên thủy, cúi đầu nghe lệnh, biết sợ roi vọt cựng quyền, nên đă đánh đuổi phong kiến Trung Quốc, tháo cùm gông nộ lệ Trung Quốc suốt mấy ngàn năm. Đánh đuổi tháo gỡ cùm gông thực dân Tây trắng, để thoát khỏi đ̣i sống động vật nguyên thủy, giữ vững quyền làm ngựi, nhân cách làm ngựi Việt Nam cho chúng ta.

 

Các cụ c̣n dạy chúng ta sống có tinh thần cộng hưởng, có trách nhiệm, v́ các cụ  Việt Nam ta, quan niệm hạnh phúc của con ngựi khác hẳn với lối suy nghĩ của  chủ nghĩa cộng sản dạy, hay chủ nghĩa cá nhân Tây Phương quan niệm, đó là cá nhân chỉ hạnh phúc thật sự khi nhận đưọc sự cộng hưởng hạnh phúc của đồng loại chung quanh. Ngựi cha , ngựi chồng, ngựi mẹ ngựi vợ, ngựi con v.v  không thể thấy hạnh phúc khi một cá nhân trong gia đ́nh đau khổ. Một ngựi trong xă hội không thể thấy hạnh phúc khi trưóc mắt chung quanh ḿnh đầy những ngựi bất hạnh mất mát, đau khổ.

 

“Môt Con ngựa đau cả tầu không ăn cỏ!” Các cụ đă dạy như thế! Và không chỉ đơn giản như vậy, các cụ c̣n dạy rằng làm con ngựi muốn có được hạnh phúc đúng nghĩa phải  biết lo cái lo của mọi ngựi, và vui với cái vui của mọi ngựi.

 

Đồng bào và quí anh chị em trẻ Việt Nam kính mến!

 

Tại sao tôi lại mạo muội nhắc lại những giáo huấn của các cụ ta như vậy? Bởi v́ trong mấy tháng qua tôi có đọc đưọc hai lá thư của hai ngựi phụ nữ Việt Nam, cùng v́ chồng ḿnh bị ức hiếp bắt bớ giam cầm mà viết lên những đau khổ của gia đ́nh ḿnh. Và tôi, cũng như bao nhiêu đồng bào Việt nam của ḿnh, đă đọc, và đă phẫn nộ! Nhưng lần này không phải là tôi phẫn nộ với cựng quyền CSVN, kẻ ăn cướp bất nhân từ suốt 60 năm nay, mà phẫn nộ v́ cách tŕnh bày của hai ngựi vợ Việt Nam đau khổ.

 

Lá thư thứ nhất là của chị Bùi thị Kim Ngân, ngựi vợ đảm của nhà đấu tranh dân chủ , anh Nguyễn Vũ B́nh. Và lá thư thứ hai là của bà Đặng thị Thanh Biên, vợ hiền của nhà dân chủ Hà Sĩ Phu- Nguyển Xuân Tụ.(nguyên văn hai lá thư được đăng ở cuối thư)

 

Thưa chị Kim Ngân kính mến,

 

Có phải anh nhà ta đă xác quyết cùng chị và với nhân dân đồng bào Viêt Nam rằng.  Nếu em ngăn cản anh không làm các việc đó th́ thà rằng em bắt anh phải chết c̣n hơn. Đấy là tâm huyết của anh, anh làm các việc đó không phải mang lại quyền lợi cho bản thân anh, mà v́ lợi ích của đất nước và của mọi người”.

 

Như vậy rơ ràng anh Nguyễn Vũ B́nh đă suy nghĩ rất kỹ, và đă xác quyết hành xử quyền và trách nhiệm làm Con Ngựi của anh với nhân dân đồng bào của anh và xă hội loài ngựi. Anh không muốn tiếp tục sống cuộc đời con động vật nguyên thủy:  chỉ biết đi t́m nguồn lương thực, ăn ngủ, cúi đầu nghe lệnh… nếu tiếp tục cúi đầu mà sống  như con động vật nguyên thủy, th́ thà chết đi c̣n hơn. Ngắn gọn lại là anh Nguyễn Vũ B́nh muốn nói đơn giản rằng anh muốn : “làm Con Ngựi Tự Do hay là Chết”!

 

Thưa chị Kim Ngân, từ những lời nói từ đáy ḷng này của anh Nguyễn Vũ B́nh, Tôi cũng có đưọc những suy diễn sâu xa của anh, dù không đưọc hân hạnh kề cận với anh như Chị và hai cháu nhỏ. Chắc chắn những ḷi nói quả quyết này đă đi từ những nhận định đơn giản hàng ngày trong đ̣i sống của nhân dân Việt Nam  chung quanh anh. Miếng cơm anh ăn, bộ quần áo anh mặc, chiếc xe anh đi, điện thoại anh xử dụng, truyền h́nh anh em, máy vi tính anh dùng để làm việc v.v tất cả đều là do những công sức trí tuệ lao động tự do sáng tạo của nhân loại khắp nơi mà có đưọc…và ở nưóc ta, mới chỉ đưọc Trần vào khi mở cửa, sau khi đảng CSVN đă tối dạ đóng cửa đất nưóc để thực hiện giấc mộng không tưỏng là xây dựng  xă hội chủ nghĩa, một h́nh thái xă hội chưa bao giờ có và không thể có! Cái h́nh thái xă hội không tưởng đă ngăn chặn quyền tự do làm Con Ngựi, làm khốn nạn biết bao nhiêu dân tộc trên thế giới, Nga, Ba Lan, Tiệp, Hung, Bun , Việt Nam, Trung Quốc v.v .

 

Thưa chị, tôi dám chắc rằng anh Nguyễn Vũ B́nh đă trải qua những quá tŕnh tư duy như vậy, cho nên anh mới xác quyết bổn phận, trách nhiệm làm ngựi của anh để góp chung cho nền nhân bản của loài ngựi, mà trưóc tiên là với nhân dân, xă hội, đất nưóc Việt Nam của anh.

 

Điều bất hạnh là cái đảng CSVN và nhà nưóc của họ là một tập đoàn phản động, thay v́ phải hoan nghênh những việc làm ích lợi cho xă hội hành xử nhân bản và dân chủ như vậy của anh, họ đă bất nhân chà đạp và vu khống anh Nguyễn Vũ B́nh, một công dân chân chính, một ngựi chồng gương mẫu, một ngựi cha trách nhiệm, và trên hết một con ngựi đúng nghĩa. Điều này rơ ràng đă chứng tỏ là đảng CSVN và cái nhà nưóc của họ là tội phạm, họ chủ trưong chà đạp con ngựi.

 

Như vậy đâu phải đợi đến khi cái bà Mỹ Săn Chê, Săn Khen nào đó cảm phục anh Nguyễn Vũ B́nh, tiếp xúc với anh và gây hoạ cho anh và chị cùng hai cháu nhỏ?

 

Tội phạm trong việc này là ai? Là ngựi công dân chân chính, ngựi chồng gương mẫu đáng mến, ngựi cha đáng phục đáng yêu? Hay ngựi đàn bà Mỹ bá vơ nào đó nể phục anh Nguyễn Vũ B́nh? Hay chính là nhà nưóc và đảng CSVN và cái cơ chế bất nhân phi dân chủ của nó?

 

Thưa chị Kim Ngân kính mến! Mà đâu phải chỉ có một ḿnh anh Nguyễn Vũ B́nh! Cùng thời điểm đấu tranh với anh, có Cụ Trần Đô, cụ Bảy Trấn, Anh Lê Chí Quang, Anh Phạm Hồng Sơn,  rồi bà Dưong Thu Hưong, Ông Trần Khuê, ông Phạm Quế Dưong, Ông Trần Dũng Tiến, Ông Hoàng Tiến v.v đều là nạn nhân, chỉ v́ tất cả nhũng con ngựi quả cảm này muốn đứng thẳng dậy bước đi làm Con Ngựi, muốn tất cả nhân dân Việt Nam chúng ta, gia đ́nh thân nhân của tất cả chúng ta, đưọc sống làm Con Ngựi ! Có tự do, có dân chủ, có nhân phẩm, được sống trong xă hội nhân bản đưọc điều hành bởi một chính quyền do nhân dân trực tiếp bầu ra.

 

Những ngựi này, nếu không v́ ư thức “một con ngựa đau, cả tầu không ăn cỏ”, đau cùng cái đau chung của mọi ngựi, và vui cái vui chung của mọi ngựi,  th́ họ cũng đă ích kỷ t́m kiếm hạnh phúc riêng cho bản thân, cho riêng gia đ́nh, và chắc chắn có thu nhập cao, đ̣i sống vật chất rất thoải mải. Anh Phạm Hồng Sơn cũng có gia đ́nh, vợ là chị Vũ Thúy Hà và hai cháu nhỏ. Anh là Bác Sĩ cơ đấy! Anh Lê Chí Quang là Luật sư, c̣n có mẹ già! Anh Nguyễn Khắc Toàn cũng c̣n mẹ già sau khi cụ thân sinh mất mà không đưọc gặp mặt! Cụ Trần Đô nếu không dấn thân đấu tranh cho dân chủ  v́ mọi ngựi, v́ tương lai đất nưóc, v́ thế hệ mai sau!  Th́ khỏi cần thưa, chị cũng biết, lẽ ra cụ đă an hưỏng tuổi già rất sung túc, cụ từng là Trung Tưóng, Ủy Viên Trung Ương Đảng, Phó Chủ Tịch Quốc Hội.. Nhưng nhân cách Con Ngựi không cho phép những ngựi như Cụ, anh Nguyễn Vũ B́nh, Anh Phạm Hồng Sơn, Anh Nguyễn Khắc Toàn, Anh Lê Chí Quang, Ông Phạm Quế Dương, Ông Trần Khuê, Ông Hà Sĩ Phu v.v  ích kỷ im lặng chỉ biết lo cho bản thân như loài động vật không suy nghĩ, không màng đến đồng loại, đồng bào chung quanh!

 

Chính v́ như vậy mà khi đọc lá thư của chị gửi cho cái người đàn bà Mỹ xa xôi nào đó,  Tôi đă phẫn nộ v́ thông cảm cái khổ nạn mất mát của chị và hai cháu nhỏ, nhưng buồn cho anh Nguyễn Vũ B́nh, cho nhân dân Việt Nam, v́ chị đă không hiểu hết ư chí của anh, ngựi chồng tuyệt vời, ngựi công dân đầy nhân cách. Chị đă trách sai ngựi và trông chờ sai chỗ!

 

Chị trách khéo cái ngựi đàn bà Mỹ Săng Chê ở xa xôi: Do thực hiện yêu cầu của bà mà chồng tôi, tôi và các con tôi lâm vào hoàn cảnh cực kỳ gieo neo.” 

 

Chị Kim Ngân và hai cháu nhỏ thân mến! Chị trách sai ngựi rồi! Có cái ngựi Mỹ bá vơ nào đó hay không, th́ chồng chị cũng đă  “có tội” theo chủ trương của đảng CSVN, cái tội dám đ̣i hỏi làm Con Ngựi ở cái xă hội phi dân chủ, “đuợc” cai trị bởi lũ bất nhân đảng CSVN, bất nhân đến độ cụ Trần Độ đă phải lên tiếng rằng nó tàn độc bất nhân hơn cả Tần Thủy Hoàng và Hít Le, mà thật ra , đúng như bà Dương Thu Hưong đă tố cáo công khai, họ chỉ là những tên ăn cắp, tôi tớ ngoại bang! Chị có thấy cụ Trần Độ, ông Trần Khuê, ông Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dưong, Anh Lê Chí Quang, anh Phạm Hồng Sơn có  làm cái ǵ theo yêu cầu của cái ngựi Mỹ nào đó không? Mà sao họ cũng chung số phận như anh Nguyễn Vũ B́nh?

 

Chị lại trông chờ sai chỗ nữa:

 

 “Hiện nay tôi chỉ c̣n biết trông chờ vào sự phán xét công minh của các nhà lănh đạo cao cấp của đất nước tôi. Do đó tôi liên tục gửi đơn kêu oan cho chồng tôi. Tôi đă gửi đơn cho ông Tổng bí thư, ông Chủ tịch nước, ông Chủ tịch Quốc hội và rất nhiều ông lănh đạo cao cấp khác của đất nước tôi. Mong muốn của tôi là các ông ấy bớt chút thời gian xem xét đơn thư của tôi để chồng tôi sớm được trở về cùng mẹ con tôi.”

 

Chính “các nhà lănh đạo cao cấp” của đảng CSVN đă thiết lập cái cơ chế độc tài tập quyền kiểu phong kiến, và chủ trương trấn áp tất cả những ngựi muốn làm Con Ngựi như chồng chị, như các ông Trần Độ, ông Trần Khuê, ông Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dưong, Anh Lê Chí Quang, anh Phạm Hồng Sơn, anh Nguyễn Khắc Toàn v.v 

 

Nếu họ “công minh” th́ đă không thiết lập cơ chế độc tài, phi dân chủ bất nhân, và chỉ trương trấn áp những ngựi như chồng chị! Họ là những kẻ tàn bạo từ trnog quá khứ, từ khi họ đưọc h́nh thành Đảng và nắm quyền! Chị và đồng bào của chúng ta chắc không thể quên cái gọi là Cải Cách Ruộng Đất, và Xét lại Chống Đảng -Nhân Văn Giai Phẩm chứ? Đảng CSVN đă bất nhân sai lầm từ xưa, chứ phải đợi ǵ đến hôm nay! 

 

Và họ vẫn tiếp tục hành xử bất nhân tàn độc v́ xă hội có quá ít những Con Ngựi xứng đáng như anh Nguyễn Vũ B́nh, nhưng lại quá nhiều động vật hai chân chưa đủ can đảm tiến hoá đứng lên làm Con Ngựi, tiếp nối ư chí v́ xă hội, v́ mọi ngựi như Chồng chị !

 

Thưa chị Kim Ngân và bà Thanh Biên kính mến! Tại sao chúng ta lại gửi đơn đến thằng tưóng cướp đă sai lũ ăn cắp đến giựt nhân phẩm, bắt chồng của ḿnh? Rồi lại mong ở sự công minh, nhân từ của thằng tưóng cướp, với những lời lẽ nhũn nhặn giải thích và van xin?  Rồi lại gửi thư mong chờ hoặc oán trách những kẻ bàng quan xa xôi ở tận Mỹ hay Âu Châu ? Quyền công dân-làm Con Ngựi đưọc đối xử công bằng công lư, là quyền tự nhiên phải đ̣i hỏi- đâu phải là ân huệ để van xin. Mà có van xin cũng chẳng được! Đă bao nhiêu đơn khiếu kiện, đă bao nhiêu lời lẽ nhũn nhặn góp ư, thế có ǵ khá hơn không? NHà nưóc CSVN đâu phải vô t́nh hoặc lỡ tay sai phạm của cấp dưới! Chúng ta đều biết tất cả là lệnh, là chủ trương của “cấp lănh đạo tối cao” rồi cơ mà! 60 năm nó vẫn cứ như vậy!

 

Pháp luật bất nhân nó đi từ trên đi xuống, rồi lại tùy tiện cá nhân thừa hành thay đồi theo từng trựng hợp nạn nhân “cá biệt” như trựng hợp ông Nguyễn Xuân Tụ! Nó là chủ trương của đảng CSVN từ xưa đến nay! Và đây đâu phải là lần đầu xảy ra cho ông Nguyễn Xuân Tụ! Và càng không phải là lần đâu tiên xảy ra ở xă hội Việt Nam của chúng ta- Đă 60 năm nhu vậy!  

 

Anh Nguyễn Vũ B́nh, Anh Phạm Hồng Sơn, Cụ Trần Độ v.v  chấp nhận tù đày, kể cả cái chết để làm ǵ? Có phải để cho chúng ta đi năn nỉ chế độ thả họ ra hay không? Hay là những ngựi như anh mong muốn chúng ta nối tiếp tinh thần trách nhiệm hoài bảo làm Ngựi, và ư nghĩa việc làm của họ? Nghĩa là đ̣i lại toàn bộ quyền làm ngựi, làm chủ xă hội, chứ không chỉ cái quyền đưọc đi lại tự do ngay chính trên đất nưóc của ḿnh!

 

Lẽ ra chúng ta phải đánh chiêng gơ trống, gửi thư thông báo tội ác của thằng ăn cướp và lũ tay sai ăn cắp đến khắp cùng quần chúng, đến bà con anh em bè bạn của chúng ta, để mọi ngựi tỉnh thức cùng nhau ngăn chận bọn “cướp ngày” để giải thoát cho chồng con, anh em bè bạn, để lấy lại  quyền sống, sự  b́nh an, hạnh phúc cho xă hội làng xóm mới đúng chứ ! V́ chỉ có nhân dân quần chúng của chúng ta mới là nạn nhân trực tiếp của bạo quyền, ăn cướp bất nhân, mới đau nhức tùng giây như chị! Và chính v́ như vậy, mới  quyết chí có đủ sức mạnh giải trừ đảng cướp đang cưỡi đầu cươi cổ chúng ta! Có phải không ạ?

 

Thưa đồng bào và quí bà quí chị! Nói như vậy để xác định rơ là ngoài chính chúng ta ra, chẳng ai thật sự quan tâm và dấn thân cho chúng ta cả. Kể cả những ngựi Việt Kiều như Tôi! Có thông hiểu đưọc nỗi đau mất mát của chị th́ Tôi cũng chỉ biết to mồm chửi đổng CSVN! Hoặc hơn một tí nữa là níu áo một ngựi Tây da trắng nào đó trong chính giới nưóc mà chúng Tôi đang cư ngụ, làm côgn dân, như bà Săng Chê  chẳng hạn, để nhờ vả nêu lên “vấn đề vi phạm nhân quyền” với chính quyền của họ nhờ can thiệp. Mà như Chị đă thấy, chị Vũ Thúy Hà cũng đă phải nhỏ lệ mà than rằng:

 

Chị Vũ Thúy Hà : Nhân cái tin mà anh vừa nói, th́ tôi cũng có một chút suy nghĩ như thế này muốn bày tỏ với cộng đồng người Việt và cộng đồng người nước ngoài, là từ khi chồng tôi bị bắt đến nay, tôi đă nghe rất nhiều tổ chức lên tiếng cảnh cáo chính quyền Hà Nội về sự vi phạm nhân quyền của chế độ, mà cụ thể là trường hợp của bác sĩ Phạm Hồng Sơn. Quả thực là tôi mong muốn mọi người phải có một biện pháp ǵ đó, một giải pháp ǵ đó hữu hiệu hơn nữa. Chứ c̣n nếu cứ như từ trước đến nay th́ mọi nỗ lực chỉ là những lời cảnh báo đưa ra rồi lại rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Trong khi những người như anh Sơn th́ lại phải gánh chịu một bản án, chịu một phiên ṭa bất công như ngày hôm nay. (Trả lời đài Sài g̣n nhỏ phỏng vấn..).

 

Chị biết tại sao không? V́ mỗi chính quyền của mỗi nước họ có cả ngàn việc để lo cho ngựi dân của họ trưóc, quyền lợi quốc gia họ trưóc. Nhất là v́ họ là nưóc dân chủ, chính quyền nhà nưóc dân chủ không có cái “quyền uy” muốn làm ǵ th́ làm theo ư riêng như đảng CSVN độc tài ở Việt Nam của ḿnh- họ phải lo cho dân chúng của họ trước, nếu không họ mất chức! mà vấn đề xảy ra ở Việt Nam của chúng ta không phải là ưu tư chính của nhân dân nưóc họ! Chứ chồng của chị và của chị Vũ Thuư Hà chỉ là ưu tiên thứ một trăm! Được nhắc đến như là một thủ tục chính trị  kiếm phiếu thế thôi. V́ họ chẳng sốt ruột vội vàng làm ǵ! Họ đâu có đau sát da sát thịt như chị và hai cháu! Hơn nữa nó bị giới hạn nguyên tắc chủ quyền quốc gia, quyền lợi kinh tế của hai nhà nưóc! Chưa kể là hiện nay các “chính quyền” nưóc này, như Mỹ, Úc, Anh, cũng đang bị nhân dân của họ tố cáo nhà nước Mỹ, Anh Úc, vi phạm nhân quyền, lừa dối quần chúng nữa đấy chị ạ! Họ cũng đang sốt vó lo chống đỡ để giữ ghế trong mùa bầu cử. Chứ không b́nh chân như vại như đảng  CSVN trong chế độ độc tài ở nước ta, chẳng sợ nhân dân tố cáo, chẳng sợ phải đối đầu với bầu cử mất chức, mất quyền! Chính quyền dân chủ ngựi ta sợ dân lắm chị ạ.. Chứ không như ở nưóc ḿnh, nhân dân sợ chính quyền nhà nước CSVN như chó sợ chủ nhà! Phải không thưa chị? Thưa đồng bào, thưa các anh chị em trẻ Việt Nam?

 

Nói thành thật, ngay cả bản thân Tôi, rất lo lắng và thấu hiểu đưọc nổi đau khổ, mất mát, của chị và hai cháu, nhưng tôi ở ngoài này làm ǵ đưọc? Chửi đổng lên án CSVN, gửi kiến nghị đến chính giới Tây trắng v.v Rồi nếu c̣n  tốt hơn, th́ tôi cùng mọi ngựi cố gắng chia sẻ gánh nặng cùng gia đ́nh chị một cách thực tế hơn, là t́m phương cách kín đáo nào đó gửi một hai trăm Mỹ Kim để chia sẻ  phần nào nỗi đau khổ của chị và hai cháu nhỏ.. chứ cũng không làm thể hơn đưọc! Bởi v́ đ̣i sống ở ngoài này mỗi ngựi cũng c̣n phải lo cuộc sống trưóc mắt, tiền nợ ngân hàng mua nhà, mua xe, tiền để đi du lịch v.v! Thuyền to sóng lớn, đồng Mỹ Kim về Việt Nam nó lớn, chứ ở Mỹ, ở Úc v.v nó chẳng thấm vào đâu, cũng phải chắt bóp làm đổ bồ hôi, nhịn nhục, nhí nha nhí nhố với ngựi Tây trắng bản xứ mà có!

 

Và nhất là,cái đau khổ của chị và hai cháu nhỏ nó không thựng trực từng ngày, từng giây sát da, sát thịt chúng tôi, như đối với chị và đồng bào chung quanh của chị. Đó là chưa nói đến một số rất lón ngựi ngoài này của chúng tôi, ngựi ta c̣n phải bận tâm dồn sức dồn tiền đánh bóng cái quá khứ của họ, tranh đấu để cắm cờ, tranh đấu dựng tượng chế độ cũ miền Nam của họ, để rửa mặt kết chặt t́nh thân ái với ngựi bản xứ,  vói xứ sở họ đang sống! Đó là ưu tiên trưóc mắt của họ! Dù Chị và đồng bào ḿnh và những ai c̣n bộ óc hoạt động b́nh thường th́ đều biết rằng lá cờ của một chế độ, mà lại một chế độ Ngụy không chính đáng, không đại biểu cho ư nguyện dân tộc, khi đă chết, th́ giá trị  của nó có hơn ǵ tấm vải mầu!  (Cờ Đỏ Sao Vàng của đảng CSVN số phận sau này khi hết quyền bính-cũng như vậy mà thôi!)

 

Chị có biết tại sao không? Để Tôi xin phép thưa với chị cùng đồng bào cho rơ! Bởi v́ khi chúng tôi bị đánh lọt xuống biển, chạy theo chân “đồng minh” dù đến bến bờ “tự do”, nhưng mà trống ngực vẫn chưa thôi, bồ hôi vẫn c̣n đổ từng hột. Chúng tôi nh́n đâu cũng thấy CSVN, Cho nên chúng tôi sợ CSVN đến đây lấn chiếm, không chế chúng Tôi, dù đă có pháp luật dân chủ của đất nưóc sở tại, nhưng chúng tôi vẫn sợ, và phải vạch ra lằn ranh, treo cờ “cũ” để phân biệt “quốc cộng”. Chúng tôi c̣n phải dựng nhiều tượng đài “lính” để xác định “lănh thổ tị nạn” ngay trên đất “tự do”, đ tỏ ḷng biết ơn “đồng ḿnh”, dù biết thừa rằng họ từng cươi đầu cươi cổ, nhổ nưóc miếng vào mặt ḿnh, bỏ rơi ḿnh chạy lấy thân! Chưa kể là thời chiến tranh tương tàn ngu xuẩn của VN ḿnh, “đồng minh” c̣n hiếp dâm phụ nữ, bắn giết tàn sát đồng bào trẻ thơ ngựi ḿnh như tṛ chơi thể thao hàng tuần nữa! Nhưng chúng tôi phải giả câm giả ngây Chị Kim Ngân và Bà Thanh Biên ạ! Đang ở xứ ngựi ta, “ăn cây nào rào cây đấy!”

 

Chị Kim Ngân, Bà Thanh Biên kính mến, đồng bào anh chị em trẻ Việt Nam thân thương tội nghiệp của tôi! Của đáng tội, mà thật CSVN chúng nó rượt đến nơi rồi! Các chính quyền đất nưóc chúng tôi đang cư ngụ đă kư thông thương kết bạn với CSVN v́ quyền lợi chính trị kinh tế của họ! Cờ CSVN treo ở nơi cao nhất, trong khi “cờ chính nghĩa ba sọc” của chúng tôi chỉ treo ở sân sau, xó nhà! Mà kệ các chị ạ, treo ở đâu th́ treo, miễn là cứ treo để đỡ mặc cảm mất mát thua cuộc! Chúng tôi đă mất cái nhà lớn, th́ tài hèn sức mọn c̣n lại bảo vệ cái nhà vệ sinh xót lại ở sân sau… nơi nhà ngựi ta!!! 

 

Cái tập thể “quốc gia chính nghĩa tị nạn” của chúng tôi nó rách dần, nát dần như tổ đỉa. Chỉ  có gần 30 năm, trong gia đ́nh chúng tôi hôm nay, lớp già th́ chết dần, mà dâu, rể, cháu chắt nội ngoại đă pha đủ thứ mầu da, đen trắng vàng đ̣ xanh! Tên tuổi cũng đă dần dần nghe lạ hoắc, mở miệng ra nói lơ lớ tiếng Việt tức là c̣n may mắn, c̣n không th́ “du, ai, dơ, tuy, moa, toa” hết rồi thưa các chị! Chúng nó dần dần bỏ chúng tôi để về Việt Nam hí hửng du lịch như những ngựi ngoại quốc xa lạ, chứ không phải đi về thăm cố hưong dấu yêu! Chúng tôi tuyệt vọng đến độ c̣n phải dồn hết tâm sức, kể cả hư cấu dối trá để vẽ vời về “lịch sử chính thống” của lá cờ cũ của chế độ miền Nam là “biểu tưọng chính nghĩa, biểu tượng dân tộc Việt Nam!!!”

 

Quí Chị, Quí Bà, cùng những vị đấu tranh dân chủ, đấu tranh làm ngựi Việt Nam có thấy, có biết lá “cờ vàng ba sọc” không? Có nhận nó là biều tượng của chính nghĩa mà anh Nguyễn Vũ B́nh, Anh Phạm Hồng Sơn, Anh Nguyễn Khắc Toàn, Cụ Trần Độ, ông Phạm Quế Dương, Ông Trần Khuê v,v đang xả thân đấu tranh và chấp nhận ở tù không?  Tôi biết chắc chắn đây không phải là vấn đề của đồng bào nhân dân ḿnh trong nưóc, nhất là với các anh, chị dân chủ, hoặc của chị và của hai cháu nhỏ! Chứ đừng nói là ưu tiên! Nhưng với một số lớn người ngoài này của chúng tôi, nói là vấn đề ưu tiên sinh tử chính đáng bận tâm- Việc của chị, của đồng bào hạ hồi phân giải- V́ thực ra chúng tôi, những ngựi ngoài  này, có muốn ưu tiên v́ chị v́ đồng bào cũng chẳng c̣n cách nào hơn!!! Xa mặt cách ḷng!

 

Đấy! Tôi xin thưa với chị, với bà, với các anh chị em đồng bào về những căn bản, ǵói hạn của đ̣i sống ngoài này! Chúng tôi c̣n có quá nhiều “ưu tiên” trưóc mắt để bận tâm! Cái cuộc đ̣i tha hưong cầu thực ở nới đất nưóc ngựi, gốc Á, gốc Âu tương phản rơ rệt, nó không đơn giản thưa các chị!

 

Chị đă trách cứ không đúng ngựi, rồi lại trông mong không đúng chỗ! Là như vậy đấy!

 

Những ngựi giao tiếp, liên lạc, trao đổi với chồng chị , với những ngựi dân chủ khác về tư duy xă hội, về giá trị Con Ngựi không phải là nguyên nhân, hay thủ phạm gây ra những gian nan đau khổ cho chồng chị , gia đ́nh chị, hay gia đ́nh những ngựi dân chủ! Mà chính là đảng CSVN, và cái cơ chế độc tài thối nát bất nhân phi pháp luật của nó!

 

Chị và những ngựi Việt Nam khác trông mong không đúng chỗ! Đảng CSVN đă cố t́nh chà đạp gây đau khổ cho gia đ́nh chị và nhân dân Việt Nam, mà chị lại chị mong đợi  duyệt xét công minh!!! Những người nuóc ngoài, Việt Kiều, và thế lực nưóc ngoài cũng bó tay ǵói hạn rơ muời mươi mà vẫn c̣n nhiều ngựi Việt Nam trông chờ nương cậy!!!

 

Những ngựi có thẩm quyền và sức mạnh chính đáng để chị và mọi ngựi trông đợi và gửi đơn tố cáo đến đó là chính chị, chính đồng bào, nhân dân cùng khổ nạn - những nạn nhân như chị,  đang sống chung quanh chị!  Nhân Dân luôn luôn là đa số có sức mạnh hơn  đảng CSVN- Họ là thiểu số!  Vấn đề là Chị và nhân dân đồng bào phải nhận ra ai là thủ phạm gây ra những bất công đày ải, tham nhũng bóc lột đè nén chồng chị, gia đ́nh chị và nhân dân đồng bào của chị! Và khi nhận ra rồi mà tất cả đồng ḷng nhất quyết  vứt bỏ sợ hăi như Cụ Trần Độ, Cụ Bảy Trấn, ông Trần Khuê,  Ông Phạm Quế Dương, Ông Hoàng Minh Chính, Ông Trần Dũng Tiến, Ông Vũ Cao Quận, Ông Hoàng Tiếnh, Ông Hà Sị Phu, Bà Dưong Thu Hưong, Anh Phạm Hồng Son, Anh Nguyễn Khắc Toàn, Anh Lê Chí Quang, và anh Nguyễn Vũ B́nh v.v. Khi 80 triệu đồng bào nhân dân đồng ḷng không sợ như các vị dân chủ đă dẫn đựng nữa, th́ 2 hay 3 triệu đảng viên và công an không những phải trả lại ngựi chồng cho chị, ngựi bố cho hai cháu nhỏ- Mà trả lại cho toàn thể nhân dân Việt Nam sự Tự Do Dân Chủ, Quyền Làm Con Ngựi!  Đúng như   ư nguyện tâm huyết của anh Nguyễn Vũ B́nh, nguời chồng gương mẫu đáng kính đă nói với chị-  Nếu em ngăn cản anh không làm các việc đó th́ thà rằng em bắt anh phải chết c̣n hơn. Đấy là tâm huyết của anh, anh làm các việc đó không phải mang lại quyền lợi cho bản thân anh, mà v́ lợi ích của đất nước và của mọi người”.

 

 Thưa chị Kim Ngân và bà Thanh Biên kính mến! Hai vị đă đưọc làm bạn đ̣i của hai Con Ngựi chân chính, hai con ngựi đă vưọt lên đuọc nỗi sợ hăi để làm Con Ngựi đích thật.. Hai nhân cách tuyệt vời Hà Sĩ Phu, Nguyễn Vũ B́nh đă nhắn gữi cho Tôi và mọi người rằng: ai rồi cũng phải chết, chết th́ cũng như con mèo con chó chết thế thôi! Cái khác là lúc sống, phải sống cho đưọc tự do thẳng thắn như một Con Ngựi. Đây  mới là điều mà ngựi chồng của quí chị, quí bà trăn trở thực hiện và mong muốn mọi ngựi tham gia tiếp nối.

 

Tôi hy vọng là lá thư này sẽ  là một xúc phạm đến ḷng tự trọng của quí chị, quí bà! Tôi hy vọng như vậy! Và mong quí chị quí bà phản ứng phẫn nộ của những Con Ngựi đáp trả  lại với sự xúc phạm của tôi! V́ một con ngựi đúng nghĩa có giá trị , sẽ phải biết phản ứng phẫn nộ thích đáng khi bị ngựi khác xúc phạm.

 

Tôi sẽ không nề hà ǵ khi quí chị, quí bà phản ứng lại thái độ, lời lẽ xúc phạm của tôi, mà trái lại Tôi sẽ sẽ rất vui mừng! V́ tôi biết rằng đồng bào nhân dân Việt Nam c̣n có ngựi biết nhục, biết phản ứng lại với sự xúc phạm đến nhân phẩm nhân cách của họ, của gia đ́nh chồng con họ.  Với hy vọng rằng sự phản ứng thích đáng từ sự xúc phạm của tôi - sẽ đưọc nhân lên ngàn lần đối với đảng CSVN và cái nhà nưóc bất nhân của họ! V́ sự xúc phạm của cá nhân Tôi với quí chị, quí bà không thể lớn bằng sự xúc phạm mà đảng CSVN và nhà nưóc độc tài của họ đă và đang xúc phạm nhân dân Việt Nam, đặc biệt là gia đ́nh quí chị, quí bà.

 

Tôi mong chờ và tôi ưóc ao nhận đưọc sự phản ứng, phẫn nộ chính đáng của quí chị quí bà, quí anh chị em, đồng bào Việt Nam đến với cá nhân Tôi. Tôi sẽ đón nhận những phản ứng phẫn nộ của quí chị, quí bà, của nhân dân Việt Nam bằng cả ḷng trân trọng, bằng những giọt nưóc mắt hạnh phúc biết ơn! 

 

V́ Tôi sẽ rất sung sướng hạnh phúc khi nhận đưọc bằng chứng cụ thể rằng trong 80 triệu đồng bào Việt Nam quí mến của Tôi, vẫn c̣n có ngựi biết nhục! Biết phẫn nộ khi bị xúc phạm như những Con Ngựi có tư duy, nhân phẩm, chứ không lầm lũi lom khom nhẫn nhịn sợ hăi đ̣n vọt như loài động vật!

 

Trân trọng kính thư,

 

Đất tạm dung ngày  21 Tháng Giêng, Giáp Thân (18-02-2004)

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.