Make your own free website on Tripod.com

 

Một nén hương nhân ngày kỷ niệm Hai Bà.

 

NKPTC.

 

Ngựi ta sinh ra đời, chẳng ai được quyền chọn lựa mẹ cha, cũng không có ai đưọc quyền chọn lựa dân tộc gịng máu. Sinh vào nhà nào, làm con ai, sinh vào đất nưóc nào, mang gịng máu dân tộc nào v.v nó ngoài sự định đoạt của cá nhân con ngựi. Gia đ́nh ấy, dân tộc ấy của ḿnh dĩ nhiên là có những quá khứ, di sản cả xấu lẫn tốt cả hay lẫn đẹp. Ḿnh vui vẻ được quyền thụ hưởng di sản, lợi lộc tốt đẹp, th́ cũng phải gánh trách nhiệm chịu nỗi niềm xấu xa, nợ nần ân oán. Ḿnh không thể gạn lọc chỉ nhận cái lợi, cái hay, cái đẹp, c̣n cái dở, cái xấu, cái ân oán th́ chối bỏ, hoặc đổ vấy cho ngựi xưa. Quyền lợi và trách nhiệm của hiện tại kế thừa là như thế. Nhưng hẳn nhiên, quá khứ góp phần tạo nên hiện tại, nhưng không quyết định hiện tại và càng không quyết định tạo dựng tương lai.

 

Tôi sinh ra làm ngựi Việt Nam, điều này không thay đổi được! Có muốn thay đổi cũng phải chờ đến ngày măn kiếp theo nhân quả rồi chờ ..... đầu thai!!! Quá khứ, lịch sử của dân tộc tôi, giầu hay nghèo, vinh hay nhục, tôi cũng không làm khác hơn được. Nhưng tôi và thế hệ của tôi, những nhân tố hiện tại, có khả năng thay đổi hiện trạng của đất nưóc ḿnh, dân tộc ḿnh theo nguyện vọng của ḿnh, nhục trở nên vinh, vinh xuống thành nhục, cũng như giầu mạnh hay nghèo khó, được tự do hay bị kềm kẹp, được tôn trọng hay bị nô lệ v.v  tất cả là trách nhiệm và quyền hạn của thế hệ này, hôm nay, tự lo liệu lấy.

 

Với tôi quá khứ lịch sử của gia đ́nh, của dân tộc, dẫu thế nào đi nữa, cũng cho tôi giá trị tinh thần tích cực. V́ nếu quá khứ thua thiệt, nghèo khó, xấu xa, lịch sử quá khứ sẽ là tấm bản đồ chỉ dẫn những cặm bẩy, hố thẳm của sai lầm để thế hệ của tôi né tránh mà vươn lên cho bằng ngựi . Nếu quá khứ giầu mạnh, oai hùng vẻ vang, lịch sử quá khứ sẽ là những bài học nhắc nhở ǵn giữ cho thế hệ tôi phải tài bồi thêm chứ không được làm mất mát, hay điếm nhục gia đ́nh, xă tắc.

 

V́ thế, tôi không có cái thói quen tự hào xuông  về quá khứ tốt đẹp, oai hùng, để khỏa lấp, an phận hèn mọn với thực tại nghèo nàn trống rỗng của ḿnh. Càng không có cái thói xấu lôi cổ cha ông tổ tiên ra để mà bắt ăn năn, đổ vấy tội t́nh, lư giải cho sự ngu độn tối dạ, bất lực, hèn kém thua thiệt của hiện trạng đời ḿnh, thế hệ ḿnh!  Trách nhiệm thời đại này là của tôi, của thế hệ chúng tôi.

 

Cho nên những ngày tháng kỷ niệm anh linh tiền nhân, anh thư, anh hùng không chỉ   những lúc cảm tạ tiền nhân theo tinh thần đạo lư nhân bản Việt Nam, mà c̣n là những bài học nhắc nhở cho việc giải quyết vấn nạn hôm nay.

 

Tôi vẫn nghĩ đến ngựi xưa trong những ngày kỷ niệm với tinh thần như thế. Nghĩ đến sự tận tâm, tận lực làm tṛn nhiệm vụ của thế hệ họ với đất nước với dân tộc, với xă hội thời của họ, một cách b́nh thản và tự tin, cương quyết mà bao dung. Rồi soi bóng để nhận chân về hiện trạng việc làm của thế hệ ḿnh ngày hôm nay.

 

Soi bóng rồi nh́n nhận xem bản thân ḿnh, thế hệ ḿnh có thể hiện hết khả năng trách nhiệm hay chưa? Hay chỉ   một lũ bất mục, phá gia, tán quốc chi tử.  Đồng bào anh chị em một nhà, một tổ một tiên, cùng một gịng máu, có thương mến bao dung cho nhau, có cùng nhau chung sức tài bồi? hay lại hư đốn, hận thù chém giết nhau không biết ngán?

 

Cái hoài bảo, chí hướng " Tôi muốn cỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá ḱnh ở biển Đông, quét sạch bờ cơi để cứu dân ra khỏi cơn đắm đuối. Chứ không thèm bắt chước người đời, cúi đầu cong lưng làm t́ thiếp cho người ta" (Bà Triệu). Có c̣n nuôi chí ấp ủ? Hay hoài bảo một đời  thấp thỏm làm sao "được may mắn đi khỏi đất nước, may mắn ra đến ngoài này", để rồi cũng chỉ đến mức mơ được đi nằm  ngủ hiên ngựi, c̣n không, th́ cũng chỉ mơ mộng đưọc nắm gấu quần, gấu áo ngựi ta.

 

Bởi thế khi nh́n lại đất nước ḿnh, đồng bào ḿnh, bản thân ḿnh, có những lúc đă không cầm được nưóc mắt... Làm sao có thể cầm được giọt nưóc mắt đắng cay của t́nh "đồng bào", của cái nghĩa cùng chung một bọc trăm trứng, nở trăm con, khi nh́n lại thế hệ của ḿnh mà so vói những ngựi dân Nam Phi. Họ là những dân tộc trắng, đen, vàng đỏ, không cùng gịng máu mầu da! Họ chiếm đóng, nô lệ, chém giết, hành hạ, khinh bỉ nhau một thời cả mấy trăm năm ! Thế mà ngựi ta đă ngồi lại để ḥa giải cùng nhau, cùng đưa ông da đen "nổi loạn" Neo-sơn-man-đa-la lên làm tổng thống. Sau đó ngựi ta  đă không nặn óc vắt tim t́m cách trả thù nhau cho hả, mà c̣n đồng lập ra một ủy ban ḥa giải để nạn nhân và tội đồ trong quá khứ gần xa, thẳng thắn, chân thật đối mặt nhau mà nói về dĩ văng đầy tội ác và đau khổ của nhau ... chứ không phải để ch́ chiết, trả thù nhau... mà để ḥa giải tha thứ cho nhau!  ngựi ta có đè đầu cắt cổ nhau, ch́ chiết nhau như chúng ḿnh đâu?

 

Có phải chúng ta gọi nhau là đồng bào không nhỉ? Mà tại sao lại gọi nhau là đồng bào nếu không phải v́ chúng ta được cưu mang trong cùng một bào thai trăm trứng, uống cùng một gịng sữa  Âu Cơ, cùng khởi từ cái nôi Ngũ Lĩnh?

 

Thế mà hôm nay, thời gian đă qua hơn nửa thế kỷ, nhân danh một chủ nghĩa không tưởng, chúng ta thẳng tay giết anh em đồng bào ḿnh, ăn cướp nhân quyền nhân phẩm của đồng bào ḿnh, cai trị đồng bào ḿnh tàn độc, khốn nạn hơn cả thực dân ngựi ngoài.

 

Chúng ta đôi lúc đă tối dạ lừa bịp con em ḿnh, tự hào xuông về quá khứ dân tộc, hănh diện kệch cỡm về trí tuệ của Việt Nam mà nh́n các dân tộc láng giềng với ḷng khinh mạn. Chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay có xấu hổ hay không? khi nh́n thấy thanh niên Cao Miên can đảm biểu t́nh phản đối tội bán nưóc của chế độ cầm quyền Hun Sen? Trong khi tuổi trẻ Việt Nam im ĺm cúi mặt khi  CSVN bán nưóc cho Trung Quốc!  Hay là chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay, đồng lơa với Hun Sen, v́ Hun Sen bán nưóc cho CSVN?  Và CSVN bán nưóc cho Trung Quốc là lẽ "đồng chí hữu nghị thường t́nh"?

 

Nếu chúng ta và thế hệ của chúng ta không giải quyết được vấn nạn của thời đại ḿnh mà cứ măi viền quạnh cái hào quang khóa khứ th́ những ngày kỷ niệm tiền nhân kia của chúng ta c̣n có ư nghĩa ǵ?

 

Bạn trẻ Bến Xuân, từ Sài G̣n đă viết cho chúng ta :

 

 "Thế hệ trẻ Việt Nam phải được tạo điều kiện để nối tiếp những giá trị và nền tảng của cha anh chứ không thể là những người phải dọn dẹp những đống rác của lịch sử trên đường đi của Dân Tộc."

 

Tôi không thể không đồng ư với bạn Bến Xuân về nhận định này. Nhưng chỉ xin được tâm sự thêm một tí nữa rằng:

 

Nếu hiện tại của chúng ta không được thừa hưởng điều kiện để nối tiếp giá trị và nền tảng của cha anh, mà phải dọn dẹp những đống rác của lịch sử trên đường đi của Dân Tộc, th́ cũng phải đành mà làm! V́ đây cũng chính là quyền tự do chọn lựa thái độ, và trách nhiệm của thế hệ ḿnh hôm nay, là phải dốc tâm dốc sức quét dọn đống rác lịch sử để tự tạo điều kiện cho chính thế hệ ḿnh nối tiếp những giá trị nền tảng của cha anh. V́ chính ư chí và hành động trách nhiệm này, là giá trị và nền tảng của cha anh Việt Nam. Tự tại, tự chủ, tự túc tự cường để có tự do đích thực.

 

Không ai làm, th́ ḿnh phải làm! Đă không ai làm, ḿnh cũng không làm, th́  mong ai làm cho đây?

 

Chúng ta có thấy khói sương vẫn c̣n quyện vật vờ nơi sông Hát.

Và văng vẳng xa xa, non nước vẫn trăn trở  một giọng hờn.

 

Xin dâng một nén hương tạ lỗi cùng anh linh Hai Bà.

 

 

Ngày kỷ niệm Hai Bà Trưng

Mùng 6 Tháng 2 Năm Quí Mùi

 

Nguyên Khả Phạm ThanhChương.