Make your own free website on Tripod.com
Thư Hà Nội, ngày 14-11-2002
Kính gửi ông Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.
 
Hôm nay,do t́nh cờ tôi được đọc bài viết của ông: Lại thêm một bản cáo trạng về tính man rợ trong sự ngu đần phá hoại dân tộc của chế độ CSVN, viết ngày 4-11-2002. Tôi xin được bày tỏ sự cảm mến trước một ng̣i bút cứng rắn và trung thực.Trước hết,là sự trung thực trong cách biểu đạt ư nghĩ ấy trực tiếp, không lượn lờ uốn éo,không ẩn dụ ví von…Đă từ lâu, tôi nghĩ rằng ngườI Việt phải học lại cách nói thẳng thắn, chính xác, trực tiếp.
 
Bởi đă từ lâu, một bộ phận không nhỏ trong cộng đồng của chúng ta quen nói dối! Nói dối như hít thở như bài tiết. Từ Thủ tướng xuống kẻ ăn mày đều quen với thao tác dối trá như nhau. Nếu không nói dối th́ họ nói quanh co, mập mờ, nói nước đôi để có thể dễ dàng phủ nhận lời nói của ḿnh khi cần thiết. V́ lẽ ấy, tôi rất mừng khi đọc bài viết của ông. Nếu có được nhiều người đủ can đảm nghĩ và viết như ông, hẳn tương lai của dân Việt Nam sắp lại gần.
 
Tuy nhiên, có một điều, tôi xin ông b́nh tĩnh nh́n lại.  Trang 2, ông viết:
 
“…Cùng là đồng bào, cùng đấu tranh cho dân chủ, nhưng chẳng mấy ai ở đất Bắc thắc mắc những trường hợp của người trong Nam như thầy Tuệ Sĩ, Nguyễn Đan Quế, cụ bà Thu, Hồ Tấn Anh…và bây giờ là Nguyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn thị Hoa. Chẳng mấy các cụ cách mạng lăo thành nào hoặc các chiến sĩ dân chủ nào phân tích lư giải bênh vực biện hộ cho những nạn nhân, đồng bào chiến hữu dân chủ thuộc đất Nam bộ này cả…”
 
Tôi không dám tự nhận là chiến sĩ dân chủ, nhưng là một người viết văn đấu tranh cho dân chủ,và tiêu chí đó không thay đổi v́ là kẻ độc hành, lại không hề có tham vọng chiếm lĩnh vũ đài chính trị nên từ lâu nay tôi vẫn nghĩ mỗi người mỗi phận tuỳ lương tâm tuỳ tài trí mà góp phần vào cuộc đấu tranh chung thế là đủ. Nay đọc bài viết của ông, tôi bỗng giật ḿnh. Đúng là có những ngộ nhận hiển nhiên. Đúng là có những kẽ nứt lớn trong nhận thức chung của cộng đồng. Đất nước ta dài dặc, hai đầu sơn thuỷ, cỏ cây, khí hậu, tập tục, thậm chí tính khí không nhiều th́ ít có khác biệt nhau. Nếu không thật b́nh tĩnh thận trọng trong suy tư th́ sự cách trở của quan san dễ đưa tới ḷng người cách trở. Có lẽ ông cũng biết rằng mọi sự bắt bớ của chế độ cộng sản đều diễn ra trong bóng tối, và với cung cách sao cho dân chúng không hề hay biết, hoặc giá có hay biết thoảng qua th́ họ cũng bị những tiếng ồn ào của các cuộc đấu tranh, các cuộc thi hoa hậu (nào hoa hậu thời trang, hoa hậu thể thao, hoa hậu sinh viên, hoa hậu áo dài…) hoặc tiếng rao kích thích của những vụ sát nhân:(nào là giết người dùng dao phay chặt ra ba khúc, nào là giết người bằng thuốc trừ sâu, nào là giết người bằng tạt axit…).
 
Một lư do nghiêm trọng hơn: Sự sợ hăi chế độc tài buộc họ phải giả  câm giả điếc. Chúng ta cũng chẳng thể trách họ, bởiv́: “đừng trách móc những kẻ hèn nhát, hăy lên án cái chế độ đă biến con người thành hèn nhát”. Về phía  những người đấu tranh cho dân chủ, tôi không có cơ hội để quen biết nhiều, tôi không thuộc nhóm cách mạng lăo thành,cũng không phải nhóm các chiến sĩ dân chủ. Tôi là kẻ chiến đấu đơn độc. Theo tôi biết, hiện nay mới chỉ có các nhóm nhỏ và một số cá nhân.
 
Muốn liên kết chặt chẽ, muốn có thông tin chính xác và đầy đủ về một phong trào, muốn có mối liên hệ rộng răi giữa các thành viên, nhất thiết phải có Đảng Dân chủ, Đảng Tự do hoặc một tổ chức chính thức hợp pháp.
 
Mục tiêu này, tất cả những ai có khát vọng với tương lai đất nước, đă và đang đấu tranh, dù là người ở trong tù hay ngoài tù. Như ông biết, đây là cuộc đấu tranh cam go bởi những kẻ đang cắn chặt đặc lợi đặc quyền không dễ dàng nhả ra cho một h́nh thức xă hội phổ thông đầu phiếu và đa đảng, bởi chúng đủ thông minh  để hiểu toàn bộ sức mạnh của chúng là đàn áp. Một chính quyền xây nên từ ṇng súng sẽ không bao giờ đủ nội lực và duyên cớ nội sinh để chuyển sang h́nh thức dân chủ. Trong giai đoạn hiện hành, những người đấu tranh cho dân chủ vẫn chỉ là những cá nhân bột phát,những nhóm tự khởi, tản mạn khắp đất nước.Trước khi lịch sử cho phép hội đủ các yếu tố để có thể lập được những đảng đối lập hợp pháp có tôn chỉ hoạt động rơ ràng chúng ta chỉ có thể làm giảm thiểu những sự hiểu lầm vô cớ, những thông tin lệch lạc (hoặc do kẻ cầm quyền tung ra để gây chia rẽ, hoặc do những thiên kiến xui bẩy) bằng cách b́nh tĩnh suy ngẫm và cố gắng khoan dung lẫn nhau. Tôi không rơ liệu ai đó có “Tư tưởng chính thống kẻ cả” hay không, nhưng bản thân tôi, và tôi cũng tin rằng đa số những người có lương tri ở đất Bắc không ai có cái ư tưởng kỳ cục đó cả. Việc thiếu thông tin giữa các cá nhân đấu tranh  cho dân chủ là lẽ đương nhiên, bởi đa phần những người này cũng đang c̣n cắm cổ lo mưu sinh. Bọn quan chức phè phởn sống đế vương th́ c̣n lo t́m quán nhậu chân gấu, đầu khỉ, tinh hoàn ḅ rừng, dê núi, chẳng đứa nào lao vào con đường này cả. Cá nhân tôi,tivi không có, báo không đọc, computeur cũng không sử dụng, cắt đứt toàn bộ các mối giao lưu với xă hội, nhờ ông Trần Dũng Tiến mới biết được Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ B́nh. Nay nhờ ông, biết thêm được Nguyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn thị Hoa. Tôi rất lấy làm tiếc, nhưng đó là do sự hữu hạn của hoàn cảnh.
 
Tôi xin bày tỏ sự ân hận của ḿnh bằng cách đề nghị tất cả các vị có trong tay bài viết của tôi: 
 
              NHỮNG TÊN TÔI TỚ CHO NGOẠI BANG. 
 
Nhà văn Dương thu Hương trả lời Bộ CA và báo CA.T.P.Hồ Chí Minh.
 
Xin quư vị ghi dùm tôi tên của những người thanh niên phương Nam đang tranh đấu cho nền dân chủ: Nguyễn Vũ Việt,Nguyễn Trực Cường, Nguyễn thị Hoa, Hồ Tấn Anh trên cùng bảng danh sách của những thanh niên đất Bắc, bắt đầu bằng Lê Chí Quang.
 
Và xin quư vị xem đó như lời xin lỗi chân thành của tôi với những sơ xuất ngoài ư muốn. Tôi cũng hy vọng rằng trong tuơng lai, những người đang đấu tranh cho tương lai của dân tộc sẽ có điều kiện để hiểu biết
lẫn nhau nhiều hơn, và cho dù quan san cách trở hay chính sách chia để trị cũng không thể lung lạc được ư chí của họ.
                                                                                  
Hà Nội 14-11-2002
Dương Thu Hương.