Make your own free website on Tripod.com

Vài điều suy nghĩ khi đọc bài “ Ngựi Việt Quốc Gia và nhu cầu bảo vệ lằn ranh quốc cộng”  và bài "Bảo Vệ Lằn Ranh Ǵ?"

Hừng Việt.

 

Khi đọc qua các bài “ Ngựi Việt Quốc Gia và nhu cầu bảo vệ lằn ranh quốc cộng”, và bài “Bảo Vệ Lằn Ranh Ǵ?”, tôi cảm thấy có vấn đề với một số điểm lư luận trong cả hai.  Trước khi đi vào mổ xẻ, tôi xin tŕnh bày quan điểm riêng về “lằn ranh”. Muốn nói ǵ th́ nói, trong ṿng 50 năm qua, đấu trường chính trị của Việt Nam xin tạm chia làm hai phe: cộng sản  và không cộng sản. 

 

Đảng Cộng sản Việt Nam mưu cầu no ấm cho người dân, xây dựng xă hội b́nh đẳng trong một thế giới đại đồng không c̣n biên giới quốc gia dưới sự kiểm soát của Quốc Tế Cộng Sản.  Ngay trong phần lư thuyết, ta đă thấy đảng Cộng sản Việt Nam đă hy sinh quyền lợi dân tộc đất nước nhằm phục vụ Quốc Tế Cộng Sản vốn kiểm soát bởi đảng Cộng sản Nga.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam đă làm được ǵ? Ngay trong những ngày chống Pháp, đảng Cộng sản đă vạch rơ lằn ranh “không đội trời chung” với các đảng phái không cộng sản.  Năm 46 Họ Hồ kư thoả ước với giặc Pháp, cho phép Pháp trở lại miền Bắc hầu rảnh tay tiêu diệt Việt Quốc, Đại Việt... qua vụ án số 6 phố Ôn Như Hầu tại Hà nội. Chiếm được miền Bắc, họ thi hành chính sách kiểm soát dân chúng, công an trị rập khuôn kiểu Thương Ưởng thời Đông Châu Liệt Quốc với chính sách ngũ gia (năm nhà liên đới). Chế độ ngu dân bưng bít thông tin, nắm người dân bằng hộ khẩu, tem phiếu hầu dễ bề điều khiển, sai khiến. “Đảng lănh đạo, nhà nước quản lư, nhân dân làm chủ” là châm ngôn cai trị của chế độ. Hành pháp do đảng viên điều hành. Đại biểu Quốc hội của ngành Lập pháp tất cả là đảng viên. Tư pháp do bộ Công An với những đảng viên trung kiên nhất điều hành. Tất cả những quyết định quan trọng đều do bộ Chính trị Trung Ương đảng quyết định. Đảng là Tổ Quốc, là chính phủ, là chân lư.  Người dân chỉ là con bọ, con chốt cho Đảng xoay vần.

 

Người dân dưới sự cai trị của Đảng được những ǵ? Quyền tư hữu bị xóa bỏ. Tầng lớp trung nông miền Bắc bị tiêu diệt qua các đợt cải cách ruộng đất. Người dân chỉ có bổn phận “người người thi đua, nhà nhà thi đua” ngoài ra, không có quyền bầu cử, chọn đại biểu hay tự do ngôn luận, tư tưởng đừng nói chi thành lập đảng phái chính trị để sinh hoạt đối lập trong chính trường. Tất cả mọi sự khác biệt chính kiến ngoài tư duy cộng sản đều bị trấn áp thẳng tay. Tất cả giới truyền thông đều nằm trong tay đảng cầm quyền.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam đă làm ǵ cho đất nước?  Họ đưa người dân VN phiêu lưu vào 1 cuộc nội chiến tương tàn bậc nhất trong lịch sử, 20 năm và vài triệu xác người để củng cố quyền ăn trên ngồi trốc của giai cấp thống trị.  Họ cúi mặt để đồng minh lớn Trung cộng chiếm dần Biển Đông rồi cắt đất xưng thần. Điều duy nhất mà họ đă làm được là xoá tan các thành phần giai cấp trong xă hội chỉ c̣n có giai cấp thống trị: đảng Cộng sản, và giai cấp bị trị.  Họ xây dựng nên một tập đoàn phong kiến cai trị đất nước nhằm bảo vệ quyền lợi bản thân và phe nhóm.  Những cải cách về kinh tế gần đây chỉ là xả xú-bắp hầu giảm nguồn chống đối đang manh nha mà thôi.

 

Tóm chung, từ căn bản lư thuyết đến thực hành, đảng Cộng sản Việt Nam chính thực là kẻ thù của dân tộc, là bọn bán nước cầu vinh.

 

Ở phiá bên kia của “lằn ranh”có ǵ?

 

Trên mặt tư tưởng, các đảng phái không cộng sản theo các lư thuyết dân chủ Tây Phương, dẫn tới miền Nam theo thể chế đại nghị dân chủ pháp quyền (trên lư thuyết, xin nhấn mạnh) Tây phương.


Chính quyền được tách làm ba với Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp. Người dân được bảo đảm các quyền tư hữu, tự do ngôn luận, chính kiến. Họ có quyền bầu cử để tuyển chọn người đại diện của ḿnh trong quốc hội. Họ có quyền đệ đơn thưa kiện để nghành Tư pháp phân xử, giải quyết những vấn đề gút mắc mà người dân không trực tiếp thu xếp được với nhau. Ngành truyền thông tương đối độc lập, do tư nhân trực tiếp điều hành.

 

Trên mặt thực hành, những người lănh đạo miền Nam đă không phát huy được hết tính dân chủ của thể chế chính trị mà miền Nam chọn lựa. Họ thường t́m cách duy tŕ “chỗ ngồi”, tham quyền cố vị mà không theo đúng nguyên tắc chuyển giao quyền hành của thể chế cộng ḥa.

 

Ông Diệm tuy là nguyên thủ quốc gia nhưng đă để t́nh cảm cá nhân-gia đ́nh và tôn giáo xen vào việc lănh đạo đất nước khiến chế độ Đệ nhất cộng ḥa trở thành độc tài, gia đ́nh trị.

 

Các chế độ kế tiếp do những quân nhân xuất thân từ đạo quân thuộc địa Pháp thay phiên nhau cầm quyền. Không đủ kiến thức kinh nghiệm chính trị và thiếu tinh thần yêu nước, họ không hết ḷng trong việc thực thi tính dân chủ của thể chế cộng ḥa miền Nam. Đất nước miền Nam chỉ là món mồi cho họ ḅn rút.  Họ đánh mất chính nghĩa v́ dân v́ nước.  Họ ỷ lại vào đồng minh “chủ lớn” Hoa Kỳ và cuối cùng khóc lóc trách móc bội phản khi đồng minh phủi tay.

 

Tuy nhiên đời sống người dân miền Nam tương đối sung túc hơn miền Bắc. Ít nhất, người dân có quyền làm ăn để tự nuôi sống.  Nếu giỏi, th́ giàu.  Tệ quá cũng đủ ăn.  Người dân không bị bưng bít và có thể phát triển sự hiểu biết và kiến thức trên mọi phương diện: chính trị, xă hội, kinh tế.... Người dân có được sự bảo vệ tối thiểu của luật pháp và báo chí.

 

Tóm lại, về mặt lư thuyết các đảng phái không cộng sản làm đúng dựa theo các mẫu mực của thể chế dân chủ Tây phương.  Nhưng về mặt thực hành, các người lănh đạo và nhóm tay chân của họ đă tạo ra một thể chế dân chủ giả hiệu hay đúng ra một chính phủ quân phiệt.

 

Nhưng không v́ vậy mà ta có thể lên án thể chế miền Nam v́ chỉ có những cá nhân lănh đạo bên trên là những “con sâu làm rầu nồi canh”. C̣n về mặt lư thuyết, thể chế miền Nam so ra có nhiều ưu điểm vượt trội chế độ cộng sản mà miền Bắc chọn lựa. Một bên là thể chế dân chủ với ít nhất các quyền tự do căn bản được ghi trong hiến pháp. Một bên là độc tài đảng trị.

 

Cứ xem sự khác biệt giữa Nam và Bắc Hàn sau 50 năm chia cắt. Một bên là một đất nước hùng mạnh, dân chủ sau thời kỳ quân phiệt. Một bên là độc tài đảng trị đưa tới đói nghèo, phải sống nhờ viện trợ nước ngoài. H́nh ảnh này cho thấy ngay lư thuyết chính trị nào đúng..Cộng ḥa Hàn quốc hay Cộng ḥa Dân chủ nhân dân Triều tiên.

 

Nếu không có cuộc chiến do cộng sản Bắc Việt phát động. H́nh ảnh tương phản của Nam-Bắc Hàn cũng rất có thể đă là h́nh ảnh miền Nam-miền Bắc sau thời gian chia cắt về ư thức hệ. Điều này đă được thấy rơ sau ngày 30/4/75 khi bộ đội miền Bắc tiến vào tiếp thu Sài-g̣n và chính mắt thấy được sự phồn thịnh, sung túc của miền Nam dù trong thời chiến và cho đến nay khi miền Nam vẫn là đầu tàu kinh tế, đóng thuế cho Trung ương nuôi sống cả nước.

 

Quân lực VNCH không là một quân đội “đánh thuê” trong cuộc chiến “huynh đệ tương tàn” như những ngộ nhận, dèm pha v́ họ chỉ chiến đấu bảo vệ xóm làng, quê hương họ. Đó là cuộc chiến tự vệ. Không một lần quân VNCH vượt vùng phi quân sự để tấn công miền Bắc. Vậy th́ cuộc chiến chỉ có một bên đánh là miền Bắc, nhất quyết thống nhất đất nước bằng vũ lực. C̣n một bên, không chấp nhận việc này, cố gắng pḥng thủ, ǵn giữ quê hương, mảnh đất tự do không bị nhuộm đỏ c̣n lại.

 

Điều cần phê b́nh trong cả hai bài là thái độ vơ đũa cả nắm khi nói về con người và chế độ.  Không phải nếu ai là đảng viên cộng sản hay bộ đội miền Bắc là không yêu nước.  Không phải v́ ai đă từng phục vụ dưới trướng ông Thiệu ông Kỳ đều là phường tham nhũng. 

 

Trong cuộc chiến vừa qua, chúng ta không thể nào chối căi được rằng trong hàng ngũ bên này hay bên kia đều có những người yêu nước. Yêu nước không là độc quyền của miền Nam hay miền Bắc. Ngoại trừ một thiểu số thối nát, lợi dụng xương máu người khác để mưu cầu lợi lộc cho cá nhân, phe phái ḿnh. Hầu hết những người lính bên này hay bên kia đều có ḷng yêu nước khi chiến đấu, chịu đựng gian khổ và hy sinh. Họ đều cố gắng phục vụ, hoàn thành trách nhiệm của ḿnh với chế độ (tượng trưng cho đất nước) mà họ đang sống.

 

Đối với người thanh niên miền Bắc sinh ra và lớn lên trong xă hội bưng bít thông tin và mù mờ về t́nh h́nh đất nước, họ cảm nhận quân Mỹ là quân xâm lăng.  Ai giúp quân xâm lăng là Việt gian.  Khi gia nhập bội đội vào Nam chiến đấu, họ chỉ quan niệm đơn giản “Giặc đến, ta đánh”. Những người Mỹ cao lớn, da trắng đă bị tuyên truyền cộng sản bóp méo để thành những "tên thực dân mới". Nhưng khốn nạn thay, những người nông dân chất phát đồng bằng sông Hồng đă tin vào điều đó để ra chiến trường, "kháng chiến chống Mỹ cứu nước". Nếu họ may mắn sống sót qua chiến trận, được tuyên dương dưới cờ, rồi thành đối tượng đảng-kết nạp đảng th́ bản thân họ vô t́nh trở nên đảng viên dù họ không đọc xong tờ báo, lấy chi ư thức chính trị. Làm sao ta có thể bảo rằng người này không yêu nước.  Nếu cứ khăng khăng theo Cộng sản là phản quốc, th́ những người bỏ ḿnh trong cuộc chiến biên giới Việt-Hoa 1979 và đảo Trường Sa năm 1982 và năm 88 để bảo vệ đất nước Việt đều là phản quốc hay sao?

 

Đối với người lính VNCH miền Nam, họ chỉ chiến đấu đơn giản để bảo vệ gia đ́nh họ, xóm làng họ, cuộc sống của chính họ chứ không v́ những người lănh đạo thối nát. Họ không để ư đến ư thức hệ đến cuộc chiến tranh lạnh giữa 2 khối cộng sản, tư bản mà Việt Nam là một điểm nóng. Họ chỉ ư thức được cộng sản là mối đe dọa lớn nhất đối với những ǵ họ và gia đ́nh họ đang có.  Họ chiến đấu tự vệ cho người dân miền Nam được yên ổn học hành làm ăn.  Họ chết để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa, bảo vệ sự toàn vẹn lănh thổ cha ông để lại.  Họ chấp nhận tù đày, và con cái họ cũng lănh hậu quả làm người công dân hạng hai trên đất nước Việt Nam hay trễ tràng khi qua Mỹ.  Xin đừng đồng hoá những vị anh hùng này với ông Thiệu ông Kỳ, các quan to chức lớn ăn hút máu mủ của đất nước.  Tôi hoàn toàn đồng ư với ông NKPTC về những nhận định đối với các nhân vật lănh đạo của miền Nam nhưng ông sai nặng khi ông vơ đũa cả nắm rằng miền Nam, thể chế và toàn bộ con người, là như nhau.  

 

Việc vơ đũa cả nắm, đồng hóa những người từng phục vụ VNCH với những người lănh đạo quân phiệt của các thể chế miền Nam này dễ gây ra những xích mích, ngộ nhận và phân hóa. Vô h́nh chung làm yếu đi việc đoàn kết tất cả những người yêu nước chân chính trong việc tranh đấu cho một nước Việt Nam tự do. Cũng như nếu chỉ cho rằng chỉ có những người miền Nam là quốc gia chân chính, những người yêu nước th́ vô h́nh chung ta đă bỏ quên những đồng bào miền Bắc với tinh thần yêu nước đă bị lợi dụng trong cuộc chiến vừa qua.

 

Cho nên, việc phân định bạn thù cần tránh những ngộ nhận không cần thiết. Lằn ranh quốc cộng nên là lằn ranh dân chủ-độc tài v́ nó thể hiện đúng hơn những khát khao của đồng bào trong và ngoài nước với quê hương. Phải chấp nhận rằng trong hàng ngũ cộng sản có những người yêu nước hay ngây thơ yêu nước rồi đứng vào hàng ngũ cộng sản rồi kẹt trong đó, trong sự suy nghĩ của chính ḿnh, với lá cờ ḿnh từng phục vụ. Nếu ta nới rộng làn ranh quốc cộng thành làn ranh dân chủ độc tài, vô h́nh chung ta đă mở ra lối thoát cho những con người này.

 

Lằn ranh Quốc cộng hôm nay không phải dừng lại ở những người theo “quốc gia” từng phục vụ chế độ Việt Nam cộng ḥa cũ đối lại với chế độ cộng sản mà nó phải được mở rộng để bao gồm tất cả các thành phần yêu nước, yêu dân chủ tự do, không kể họ theo chủ nghĩa nào và thế lực độc tài, độc đảng..Lằn ranh đó phải trở nên làn ranh của dân tộc và bất cứ tập đoàn độc tài thống trị nào, ngược lại ư dân trong đó có đảng cộng sản hôm nay.

 

Lằn ranh mới này phải là sự thách thức dân chủ với thế lực độc tài đảng trị hiện tại..Cao trào dân chủ không phân biệt chủ nghĩa nào, liệu những người cộng sản có lương tri có dám đứng thẳng, xoay lưng với đồng chí của ḿnh mà đứng về phía dân tộc hay không? Cái đó c̣n tùy thuộc một phần cái lằn ranh mà người Việt chống độc tài vẽ ra....

 

Tháng 3-2003

Hừng Việt.