Make your own free website on Tripod.com

Góp ư với ông Phạm thanh Chương,

                                                                   Hoàng-Đạo

 

Tôi đă nhận được bài của ông Chương và các bài góp ư với ông về bài “Bảo vệ lằn ranh ǵ ????” từ  ít  ngày trước, nhưng hôm nay mới viết góp ư.  Một phần v́ bận, một phần v́ tôi  muốn đợi xem kết quả cuộc trưng cầu ư kiến của ông ra sao. Cho đến nay, theo những ǵ ông gửi cho tôi, có 5 người góp ư tất cả, không kể tôi.

Người thứ nhất là bà 'Mylinhng', tán thành bài của ông Chương nhưng không tán thành việc ông

Chương...“đem cả cá nhân nhà thơ Nguyễn Chí Thiện ra để mà làm ǵ.” (Nhưng ông Chương viết trong bài rằng chỉ v́ muốn nói chuyện với nhà thơ NCT  ông viết bài đó, chứ ông đâu có thèm đôi co với những người khác. Cho nên nếu để nhà thơ ra ngoài th́  ông không c̣n lư do để phê phán, đả kích).

     -  Người thứ hai là ông Ngô trọngAnh, đă viết: “Chỉ có một lằn ranh giữa Đảng Cộng sản và dân Việt-Nam mà thôi, bảo vệ những lằn ranh khác là làm chuyện không có ích cho sự đoàn kết quốc gia trong lúc này”. Như thế là ông Anh, một mặt  xác nhận có một lằn ranh, nhưng mặt khác lại gọi đó là Lằn Ranh giữa Đảng Cộng sản và Dân tộc Việt Nam. Oâng tránh  dùng hai chữ  'Quốc-gia' mà dùng ba chữ 'Dân Việt Nam', v́ cho rằng dùng 2 chữ 'Quốc gia' không có ích cho sự đoàn kết quốc gia.

-  Người thứ ba là ông Minh-triết NCD, tán thành bài của ông Chương, cho rằng chỉ nên có lằn ranh

giữa độc tài và dân chủ. Oâng viết khá dài để chứng minh rằng các chế độ ở miền Nam độc tài, chỉ  dân chủ giả hiệu. Tuy ông không nói rơ hẳn như ông Chương là miền Nam cũng độc tài thối nát như miền Bắc, song đă hàm ư như vậy.

- Người thứ tư là bác   Tôn thất Sơn, không tán thành, v́: “Đọc toàn bài, tôi không hiểu ǵ mấy qua

giọng văn đao to búa lớn”;  “Oâng (Chương) quả quyết rằng những người kư vào bản văn 'Bảo vệ lằn ranh' là những người thuộc chế độ cũ của VNCH  muốn làm sống lại chế độ ấy”;  và: “ quả quyết chắc như bắp rằng ở hải ngoại này chẳng có nguy cơ Vc ǵ ráo”

- Người thứ năm là bà Trần nam B́nh, không tán thành bài của ông Chương, v́ bà: “Tưởng được nghe

những sự kiện đúng với lịch sử và những phân tích hợp luận lư, tiếc rằng TNB chỉ là nghe thêm những lời chưởi đổng như từ các cán bộ tuyên huấn.”

          Như thế cuộc trưng cầu ư kiến, được phổ biến cho: “quí đồng bào, quí anh chị thân hữu khắp nơi”, nhưng chỉ có 5 người đáp ứng. Và trong mấy người này th́ chỉ có ông Minh-triết là tán thành ông Chương hoàn toàn, c̣n bà Mylinhng và ông Ngô trọng Anh chỉ tán thành một phần. Hai người c̣n lại là bà B́nh và ông Sơn  th́ hoàn toàn không tán thành.                                                             

                   ***

Bây giờ là phần góp  ư của tôi. Nhưng trước hết  tôi xin đề nghị với ông Chương ba điều. Nghe nói ông là một trí thức trẻ, một giáo sư đại học (?) bên Uùc, nên hy vọng ông sẽ chấp nhận:

1- Để cho các cuộc trao đổi ư kiến được công bằng, từ nay, khi phê phán bài nào, xin ông làm ơn đưa bài đó lên để cho người góp ư thấy rơ vấn đề, khỏi bị mang tiếng là thiếu ṣng phẳng, không lương thiện.

2- Quan trọng  hơn nữa là, để cho sự phê phán khỏi đi lạc đề, mỗi khi chỉ trích điểm nào, xin ông vui ḷng trích dẫn nguyên văn điểm đó, hoặc nói rơ nó nằm ở đoạn nào, ḍng thứ mấy, rồi hăy đưa ra lư luận phi bác của ḿnh, hầu tránh điều mà bà TNB gọi là “chưởi đổng như từ các cán bộ tuyên huấn”

3- Và sau nữa, khi phổ biến bài cho ai, xin ông đề rơ địa chỉ  điện thư của họ, để người đọc, nhất là những người có liên quan, biết ông gửi bài nào cho những ai, và không gửi bài nào cho những ai, thay v́ chỉ để “Undisclosed-recipient”.

        Sau đây là mấy nhận xét của tôi về bài chỉ trích của ông Chương, dưới nhan đề: Bảo vệ Lằn Ranh Ǵ ????  - đă được ông Chương phổ biến từ trước. (1)

 

          1/ Ngay ở đoạn đầu bài, ông Chương đă viết là ông nhận được bài từ lâu nhưng không buồn đọc, v́  “Nh́n thoáng qua cái danh mục những người kư tên, thấy chẳng có cái ǵ lạ lùng cả! Cũng chỉ toàn một nhóm khoa bảng con cháu, và cựu quan chức của chế độ miền Nam”...

Góp ư :   Chỉ qua câu mở đầu này thôi người ta đă thấy ngay cái thiên kiến, ác cảm, của ông Chương, không những đối với cái “chế độ miền Nam” cũ mà với tất cả mọi người miền Nam  (thường vẫn được gọi là người Quốc gia) v́ trong 48 người đứng tên có những người chẳng dính ǵ đến chế độ cũ cả!

Theo cách nói của ông Chương th́ các quan chức miền Nam  có vẻ như là loại 'cường hào ác bá',nhưng không hiểu những “khoa bảng con cháu” th́ có tội t́nh ǵ mà ông khinh miệt, hằn thù họ như vậy?  Hay “khoa bảng” mắc cái tội “trí thức”? C̣n “con cháu” mắc tội con nhà giầu, con địa chủ phú nông hay tư sản mại bản?  V́ ông chỉ nói bâng quơ vậy thôi nên người ta có thể coi là ông đă nhắm đánh toàn bộ bọn Trí, Phú, Địa, Hào?

          2/  Sang đoạn hai, ông nói ông “hơi  ngạc nhiên là khi nh́n kỹ lại danh sách thấy có tên của nhà thơ Nguyễn chí Thiện”. Rồi bỗng ông “giật ḿnh lạ lùng hết sức”, là sao ông Thiện lại đứng chung với bọn Ngụy miền Nam.  Oâng “đoan chắc rằng nếu ông Thiện sống ở miền Nam th́ cũng sẽ bị tù y như ở miền Bắc”, bởi theo ông th́ miền Nam cũng độc tài như miền Bắc vậy. Giả tưởng như thế rồi ông “thấy có một vài điều không ổn thỏa cần phải thưa chuyện” (với ông Thiện).

Tiếp  theo, ông Chương đă tự nói về ḿnh: “Giời ạ! Thấy điều sai không nói là bất nhân, nói mà không hết là bất nghĩa! Tôi không thể làm con người ngụy tín”, rồi ông bảo nếu sợ mất  ḷng th́: “ nhân cách của ḿnh ở đâu?” Cho nên: ”Tôi viết để giăi bày cùng ông (Thiện), và cho thế hệ đi sau tôi, có cơ hội nh́n, và trao đổi về cận sử Việt Nam... viết  để  giữ công bằng cho những anh chị em, đồng bào yêu dân chủ tự do, đă và đang là đảng viên đảng csViệt Nam. Tôi không viết để đôi co với những người nuối tiếc quá khứ, đấu tranh bằng mồm”...rồi có lúc ông than: “Giời ạ! Nghe cứ như là lũ trẻ con căi nhau, chứ không phải người lớn có ăn học hiểu biết!”

Góp ư :   Đọc ông viết về ông th́ mọi người phải nghĩ  ông là người lớn, học nhiều, tự trọng, nhân nghĩa, trung tín, công bằng, có nhân cách, có đủ tư cách để dạy dỗ mọi người và các thế hệ mai sau v.v.

Nhưng trong bài viết  của ông lại đầy rẫy những điều chứng tỏ không phải vậy. Tôi chỉ  xin kể ra mấy điểm chính.

-  Đối với ông Thiện, là người ông rất tôn kính, mà chỉ   đứng tên chung với người Quốc-Gia trong bài

'Bảo vệ lằn ranh Quốc/cộng', đă bị ông dài ḍng “góp ư, giăi bày”, đúng hơn là lên giọng chỉ trích nặng nề. Điều đó chứng tỏ cái hạn hẹp, sự thiếu tự trọng, và tính độc đoán cao ngạo ít  ai b́ kịp của ông.

-  Oâng chửi rủa người Quốc gia không tiếc lời, buộc tội cả “chế độ miền Nam”, nhất là mọi giới chức

cao thấp ở miền Nam, làm tay sai ngoại bang, tham nhũng thối nát...nhưng lại tận t́nh bênh vực những “anh chị em, đồng bào” “đă và đang là đảng viên đảng csViệt Nam”! Đây quả là thứ công bằng và trung tín của riêng ông Chương mà thôi!

-  Oâng nói không viết để đôi co với những người tiếc nuối quá khứ, đấu tranh bằng mồm...(Ông Nguyễn chí Thiện cũng thuộc loại này sao?). Nhưng nói thế mà rồi ông vẫn hàm hồ nhục mạ, xuyên tạc trắng trợn người  Quốc gia trong suốt cả bài của ông. Thật không  ai hiểu nổi cái tâm năo không ngụy tín của ông.  Xin quư vị hăy đọc kỹ bài 'Bảo vệ lằn ranh Quốc/ cộng', rồi đọc lại bài “Bảo vệ lằn ranh  ???? của ông Chương để hiểu rơ thêm con người thực  sự của ông.

-  Oâng viết: “Cái biên giới lằn ranh quốc cộng là cái lằn ranh ảo tưởng, ăn theo mà thôi” chứ hồi chống Pháp làm ǵ có lằn ranh! Oâng nói thế có thể là cố t́nh hay cũng có thể v́ lúc ấy ông chưa ra đời, không biết đến vụ cs thanh toán người Quốc gia, nên hồ đồ kết luận việc đặt làn ranh là ăn theo chiến tranh lạnh giữa các siêu cường!

  nhiên dù đẻ sau ông vẫn có thể học ở sách. Đáng tiếc là sách cs th́ không nói đến những vụ giết người Quốc gia, c̣n sách không cs th́ ông không thèm đọc! Thành ra cái sự thật của ông chỉ là sự thật mù ḷa, và sự khẳng định của ông chỉ là sự khẳng định bừa băi! Thật đúng với câu nhà văn hào/triết gia

Hoa kỳ Eric Hoffer (1902-1983) đă viết:  Căn bệnh của thời đại chúng ta là, tuổi trẻ đă quá bận bịu dạy dỗ chúng ta đến nỗi không c̣n th́ giờ để học hỏi nữa! (It is the malady of our age that the young are so busy teaching us that they have no time left to learn)

Cũng về điểm này ông Chương c̣n biện  chứng thêm rằng: “Và họ (Mỹ, Úùc, Pháp) có đảng cs, đảng xă hội, khuynh tả v.v.hoạt động tham chính như bất kỳ đảng phái 'quốc gia' nào! Bởi v́ họ thực  sự yêu chuộng và thực thi dân chủ tự do b́nh đẳng và pháp trị!  Chẳng có lằn ranh quốc cộng nào cả!”

Thật là một lối lư luận ṿng vo và so sánh kỳ lạ. Một người ấu trĩ nhất cũng phải biết rằng đă dân chủ th́ làm ǵ có thống trị và bị trị mà có lằn ranh, và ngược lại, khi một quốc gia có độc tài áp bức th́ đương nhiên là phải có lằn ranh rồi! V́ vậy so sánh độc tài cs Việt Nam với Cộng ḥa Pháp...là một việc hoàn toàn vô nghĩa.  Nó chỉ có tác dụng làm cho người nhẹ dạ lầm tưởng rằng nếu Pháp, Mỹ... không có lằn ranh Quốc/cộng th́ tại Việt-Nam cũng chẳng cần phải có lằn ranh Quốc/cộng!

Có thể là ông Chương  không dở đến thế. Oâng biết  ở Việt Nam có lằn ranh, nhưng ông gọi là lằn ranh độc tài/dân chủ. Oâng tránh  gọi lằn ranh Quốc/cộng, v́ ông kỵ hai chữ Quốc gia. Oâng muốn d́m cho “Quốc gia” chết luôn đi! Ngoài ra, việc  tránh  dùng 2 chữ cộng sản c̣n có một ư nghĩa vô cùng đặc biệt, tôi sẽ nói đến trong một dịp khác.

          3/ Oâng Chương viết trong một đoạn ở đầu trang 2:  Tất  cả vẫn cứ là 'điểm son' của 5 chế độ trong hai nền 'cộng ḥa'! Dù 5 cái chế độ phi dân chủ độc tài này, nó do ngoại bang giựt dây, đảo chính cung đ́nh, thay phiên nhau tung hoành...chứ không phải do nhân dân bầu ra...”

Góp ư :  Trong suốt bài Bảo vệ lằn ranh Quốc/cộng, không có chỗ nào bênh vực sự độc tài thối nát của bất cứ chế độ nào tại miền Nam trước kia, mà chỉ  nêu cao cái hay, cái tốt của 'thể chế Quốc gia' và sự hy sinh chiến đấu của quân dân miền Nam chống lại bọn cs xâm lược miền Bắc.  Nhưng  ông Chương không cần biết điều đó. Oâng bịa đặt, xuyên  tạc rằng những người đứng tên trong bài BVLRQ/C bênh vực các chế độ độc tài thối nát, và mưu đồ dựng lại các chế độ đó!

Oâng cũng nhất định không chịu đếm xỉa đến điều mà bài BVLRQ/C đă nói thật rơ là: miền Nam dù có ít nhiều khuyết điểm nhưng vẫn c̣n hơn miền Bắc rất nhiều, đúng như nhận xét của nhiều cán bộ cao cấp miền Bắc. Như ông Hoàng minh Chính, đă nói:  Đồng bào miền Nam phải bỏ nước ra đi chỉ v́ ḷng yêu nước, yêu tự do, không thể sống với  cs độc tài được;  Xứ Uûy Nam bộ Nguyễn Trấn, và Tướng Trần Độ, đă nói: Chế độ báo chí của cs c̣n thua cả thời thực dân; và bà Dương thu Hương c̣n nói trắng hẳn ra:  So với miền Nam th́ chế độ miền Bắc chỉ là mọi rợ.

Bài BVLRQ/C cũng đă tŕnh bày rất  minh bạch rằng, ủng hộ phía Quốc gia và các chính quyền miền Nam hoàn toàn chỉ có nghĩa là: chọn cái xấu ít, hơn cái xấu nhiều. Nhưng ông Chương vẫn nhất  định không chịu hiểu. Oâng cứ chửi  rủa và kết tội. Oâng nhất định bảo rằng miền Nam cũng độc tài thối nát, làm tay sai ngoại bang y như miền Bắc, không thua chút nào! Oâng khẳng quyết rằng tội lớn tội nhỏ ǵ cũng như nhau, và không thể lấy tội lớn để biện minh cho tội nhỏ! Nếu đúng vậy th́ nhân loại tất phải đổi lại hết luật lệ, v́ tội nặng cũng như tội nhẹ. Và nếu Nguyễn văn Thiệu cũng có tội như Hồ chí Minh, th́ Hồ chí Minh cũng có tội như Pol Pot, Mao trạch Đông, Hitler, Staline vậy?!  Rơ ràng đó là cái luận điệu cố hữu, nói lấy được, đánh bằng được:  nhất định diệt đến cùng cái chính nghĩa quốc  gia! Và hệ luận của nó đương nhiên là: chỉ c̣n lại một ḿnh chế độ cs mà thôi! Thế là cộng sản lại đại thắng!

4/ Một luận điểm quan trọng khác của ông Chương, nêu ra ở phần cuối bài, để phi bác đề nghị của bài BVLRQ/C, là phải bảo vệ các cộng đồng  người Việt hải ngoại chống các mưu toan lũng đoạn, khai thác, và khống chế của Vc. Oâng Chương  bảo rằng Vc không thể khống chế được, v́ lẽ: “Bây giờ

họ là những công dân gốc Việt mà thôi”, và luật pháp sở tại sẽ bảo vệ họ.  Oâng nói đă có sự  suy diễn

sai lầm rằng: “csViệt Nam đang lấn chiếm những sinh hoạt kinh tế văn hóa ở hải ngoại, rồi la hoảng,

không hiểu nguyên nhân gốc rễ của nó.” Oâng bảo tại sao không dùng lá phiếu để tranh đấu đ̣i được trao đôi văn hóa kinh tế 2 chiều với VC, “Mà lại tự co ḿnh lại ở thế bị động pḥng thủ bằng cái 'lằn ranh quốc cộng' giả tưởng đă chết cách đây gần 30 năm?.. không ra sức tiến công đem ngọn gió tự

do về quê nhà.” ?!!!

Góp ư :  Dù sự xâm nhập phá hoại của cs đă quá rơ ràng, và đă có bao nhiêu vụ đấu tranh chống lại chúng, có vụ cả thế giới biết, nhưng ông Chương vẫn không nh́n nhận. Ong nhất định nói là cs không thể khống chế được, v́ một khi đă là dân Mỹ, người Việt ở đây sẽ được chính quyền bảo vệ. Nhưng bảo vệ cách nào khi cs dùng đủ thủ đoạn để xâm nhập, lũng đoạn,và nắm các cộng đồng rồi dùng các cộng đồng để phục vụ cho các mục tiêu chính trị của chúng; bảo vệ cách nào để chúng khỏi loại dần, như đang làm, các nhà buôn Quốc gia và chiếm lĩnh thị trường; và bảo vệ cách nào để tránh các sự đe dọa, khủng bố của bọn găng tơ và mafia chính trị?  Chắc chắn  ông Chương không bị Vc quấy nhiễu, đánh phá, nên không hiểu được những thủ đoạn vô cùng thâm độc của chúng.

Nhưng  một mặt ông Chương nói không có sự khống chế của Vc, một mặt ông lại bảo cs hoạt động ở đây hợp pháp, có chống cũng không được, rồi ông lại nói muốn chống hữu hiệu th́ phải dùng lá phiếu, và hơn nữa phải “tiến công” về quê nhà! Một lần nữa đây lại là cái lối lư luận biện chứng loanh quanh, ồn ào, làm ra vẻ trí thức, cao siêu, nhưng thực chất  th́ rỗng tuếch.

Rút lại th́ điều ông Chương thật sự muốn làm trong bài đả kích của ông là:  triệt để đánh phá người Việt Quốc gia, qua sự chửi đổng thiếu tư cách, và qua những lư luận luẩn quẩn để mà mắt những người khờ dại, để khuyến dụ họ đừng bảo nhau hợp lại chống cộng qua việc Bảo vệ Lằn ranh Quốc/ cộng! Nhưng người Việt Quốc gia hải ngoại đâu có ai ngu dại tin theo lời xúi bảo của ông. Ai không biết rằng, với hiện trạng, có giỏi lắm th́ chúng ta cũng chỉ đủ phiếu để bầu được một vài dân biểu tiểu bang, liên bang, và gây ảnh hưởng được với dăm bảy dân biểu khác. Như vậy làm sao đủ sức để đ̣i chính quyền liên bang bắt Vc phải giao lưu 2 chiều!  Kết quả của vụ chống bằng phiếu do đó sẽ không ǵ khác hơn là: giao cho Vc tiếp thu các cộng đồng tỵ nạn, để cho ông Chương đại thắng!

V́ bài của ông Chương không có tính cách xây dựng, không phê b́nh một cách đứng đắn những điều nêu ra trong bài Bảo vệ Lằn ranh Quốc/cộng, mà chỉ lải nhải chửi bậy trong suốt cả bài, nên tôi phải kết luận là ông Chương viết bài “Bảo vệ lằn ranh ǵ ????”, chỉ để đánh phá 'chế độ Miền Nam', và như thế ông đă tự đặt ḿnh vào vị trí thù địch của người Việt  Quốc gia hải ngoại. 

----------------------

Những câu hay chữ trong ngoặc kép “...” là nguyên văn  trích từ bài của ông Chương.

 

Viết thêm.

Tôi đă viết xong bài góp ư nói trên, khi nhận được thêm bài của ông Hưng Việt. Đọc vội qua th́ tôi thấy đây là một sự góp ư xây dựng, đứng đắn, vừa đồng ư vừa bất đồng với cả hai bên. Các nhận xét đưa ra khá khách quan.  Người viết đă có sự phân biệt giữa lănh đạo và dân chúng miền Nam, đă nh́n nhận sự ưu việt của miền Nam hơn miền Bắc, đă nh́n nhận QLVNCH chiến đấu là để bảo vệ miền Nam chống xâm lăng miền Bắc chứ không phải để phục vụ các chính quyền bê bối, và đă xác nhận là có lằn ranh giữa những người cs và không cs Việt Nam. Nhưng có một  điểm ông Hưng Việt bị lầm là, nói rằng bài BVLRQ/C coi tất cả những người miền Bắc là cộng sản. Trái hẳn lại, bài đó đă nói rơ hơn cả ông Hưng Việt, rằng dân quân miền Bắc đă bị cs lừa bịp, và hầu hết họ là những người yêu nước, yêu tự do dân chủ, nên phải coi họ là người Quốc gia. Tóm lại, ông Hưng Việt có vẻ như muốn đứng giữa nhưng nội dung bài nghiêng về phía bài BVLRQ/C của 48 người hơn.