Make your own free website on Tripod.com

Thư ngỏ gửi đồng bào Việt Nam (thư số 2)

Kính thưa đồng bào Việt Nam,

Sau khi viết lá thư gửi quí đồng bào, Tôi có nghe được buỏi nói chuyện qua điện thoại giữa chị Vũ Thúy Hà , vợ anh Phạm Hồng Sơn và một đài phát thanh Việt Kiều ở Mỹ.  Tôi cũng đă gửi nguyên văn buổi điện đàm này đến đồng bào ngay sau đó.  Bây giờ xin phép được giải bày vài suy nghĩ của tôi về nỗi uư lo của chị Vũ Thúy Hà trưóc khi cuộc điện đàm kết thúc. Tôi xin ghi lại đây nỗi ưu lo của chị, một ngựi vợ, một ngựi mẹ có hai con thơ, và trên hết một đồng bào Việt nam đang là nạn nhân của chế độ CSVN.

Little Saigon Radio : Nhân đây chúng tôi cũng xin thông báo với chị vài tin tức, là trong mấy ngày qua, nhiều tổ chức quốc tế đấu tranh cho nhân quyền như Ân Xá Quốc Tế, Human Rights Watch, cũng như nhiều người Việt hải ngoại đă lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do tức khắc cho bác sĩ Phạm Hồng Sơn. Điều này cho thấy mọi người rất quan ngại đến t́nh trạng bị giam cầm hiện nay của bác sĩ Sơn. Một lần nữa, xin hỏi là chị c̣n điều ǵ cần nói thêm với những thính giả đang nghe cuộc phỏng vấn này ?

Chị Vũ Thúy Hà : Nhân cái tin mà anh vừa nói, th́ tôi cũng có một chút suy nghĩ như thế này muốn bày tỏ với cộng đồng người Việt và cộng đồng người nước ngoài, là từ khi chồng tôi bị bắt đến nay, tôi đă nghe rất nhiều tổ chức lên tiếng cảnh cáo chính quyền Hà Nội về sự vi phạm nhân quyền của chế độ, mà cụ thể là trường hợp của bác sĩ Phạm Hồng Sơn. Quả thực là tôi mong muốn mọi người phải có một biện pháp ǵ đó, một giải pháp ǵ đó hữu hiệu hơn nữa. Chứ c̣n nếu cứ như từ trước đến nay th́ mọi nỗ lực chỉ là những lời cảnh báo đưa ra rồi lại rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Trong khi những người như anh Sơn th́ lại phải gánh chịu một bản án, chịu một phiên ṭa bất công như ngày hôm nay.

Thưa quí đồng bào,

 

Nỗi ưu lo và sợ hăi của chị Vũ Thúy Hà không phải là của riêng cá nhân chị. Trưóc tiên nó cũng chính là nỗi ưu lo của hai cháu bé bơ vơ xa bố.

 

Quả thực là tôi mong muốn mọi người phải có một biện pháp ǵ đó, một giải pháp ǵ đó hữu hiệu hơn nữa. Chứ c̣n nếu cứ như từ trước đến nay th́ mọi nỗ lực chỉ là những lời cảnh báo đưa ra rồi lại rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Trong khi những người như anh Sơn th́ lại phải gánh chịu một bản án, chịu một phiên ṭa bất công như ngày hôm nay.

 

Thưa đồng bào, đây chắc cũng phải là nỗi ưu lo của gia các gia đ́nh Việt Nam khác như gia đ́nh ḥa thượng Huyền Quang, thượng tọa Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lư, thượng toạ Tuệ Sĩ , Nguyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn thị Hoa, ông Nguyễn Đan Quế, Trần Khuê, ông Phạm Quế Dương, Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ B́nh v.v

 

Như vậy câu hỏi không phải là của riêng chị Vũ Thúy Hà, mà là của chung tất cả chúng ta, những con ngựi Việt Nam đang sống dưói một chế độ, mà cụ Trần Độ lúc sinh thời đă nhận đnịh thẳng thắn là bạo ngược phi nhân bản hơn cả Tần Thủy Hoàng và Hít Le.

 

Chị Vũ Thúy Hà mong "muốn mọi ngựi phải có một biện pháp ǵ đó, một giải pháp nào đó hữu hiệu hơn." Hữu hiệu hơn là cứ vận động thế giới, rồi chờ nghe thế giới cảnh cáo! Quả thật "thế giới" đă cảnh cáo quá nhiều lần!!! Mỗi một lần có ngừơi Việt Nam yêu nưóc, yêu dân chủ bị CSVN khủng bố bắt giam, là một lần tổ chức này, nghị sĩ nọ, dân biểu kia lên tiếng cảnh cáo... ồn ào.... .  Để rồi tất cả "lại rơi vào một sự im lặng đáng sợ!"

 

Kính thưa đồng bào, Tôi không biết trong tâm chị Vũ Thúy Hà thât sự mong ước cái "giải pháp nào đó hữu hiệu hơn" đó nó sẽ  có xu hướng nào? Nhưng tôi biết không ít ngựi chỉ muốn tiếp tục vận động áp lực thế giới làm sao đó "mạnh hơn"! để làm sao cho thân nhân của họ được thả ra. Thưa đồng bào, tôi không dùng từ "trả tự do", V́ được thả ra đâu phải đă được tự do? Và nếu thả ra rồi mà những con ngựi này không  chịu khuất phục, vẫn cứ tiếp tục ngoan cường, tiếp tục sống theo nhân cách tự do, tiếp tục cất tiếng nói cho lẽ phải, cho nền dân chủ Việt Nam như ông Trần Khuê th́ sao? Họ cũng sẽ lại bị bắt nữa!!! Họ chỉ không bị bắt lại khi đă biết sợ và rút lại sống trong im lặng hèn nhát mà thôi.Nghĩa là họ chấp nhận từ bỏ nhân cách con Ngựi Tự Do của họ. Và rồi tất cả cũng sẽ lại rơi vào im lặng đáng sợ nữa hay sao?

 

Đă có không ít ngựi mong rằng cái "giải pháp hữu hiệu hơn" này là chờ "thế lực quốc tế" đến giải phóng cho Việt Nam như trường hợp Ia Rắc! Nói của đáng tội, xin lỗi đồng bào, những ngựi mong mỏi cái "giải pháp thần diệu đơn giản ngắn gọn này" đầu óc họ là đầu con tôm! Họ chỉ thấy cái đầu mà không thấy cái đuôi, và càng không thấy cái ruột bên trong.

 

Đồng bào chúng ta nh́n thẳng vào Ia Rắc hôm nay xem, ngựi dân Ia Rắc, đất nước Ia Rắc đă có dân chủ chưa?  Hay là "liên quân giải phóng" đă nắm kiểm soát hết nguồn tài nguyên của đất nưóc Ia Rắc, Khi ngựi dân Ia Rắc biểu t́nh đ̣i "liên quân" rút đi để họ tự quyết bầu chính quyền của họ th́ ngựi dân Ia Rắc bị đối xử như kẻ bị trị, bị xét hỏi, bắt bớ, bỏ tù không xét xử, hoặc bị bắn chết khơi khơi!!!

 

Kính thưa đồng bào, đấy là nói về thực trạng Ia Rắc thôi, chứ ở trường hợp Việt Nam nưóc ta nó khác. Khác xa lắm, v́ ngựi chủ "liên quân" là Mỹ, họ chỉ "giải phóng dân chủ hóa" quốc gia  nào có đe dọa trực tiếp đến quyền lợi thiết yếu an ninh và kinh tế của họ  mà thôi. Đồng bào có thấy chế độ độc tài quân phiệt hồi giáo của tưóng Mu Sa Ráp được Mỹ "tưởng thưởng" v́ biết nghe lời, làm lợi cho quyền lợi của Mỹ không? Ngựi Mỹ đâu có bỏ tiền tỉ, bỏ xương máu của quân đội họ cho nền dân chủ nào đâu?

 

Hiện nay chế độ CSVN đâu có đe dọa quyền lợi kinh tế và an ninh của phưong tây, đặc biệt là Mỹ. Nếu chưa muốn nói là chính Mỹ muốn duy tŕ chế độ CSVN để có lợi cho họ, như họ đang duy tŕ chế độ độc tài quân chủ Ả Rập Sê Út, Hồi Quốc (Pa Kít Tan) v.v

 

Kính thưa đồng bào, thế th́ "giải pháp hữu hiệu hơn" c̣n lại là giải pháp nào đây?

 

Những đồng bào đáng kính như ḥa thượng Huyền Quang, thượng tọa Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lư, thượng toạ Tuệ Sĩ , Nguyễn Vũ Việt, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn thị Hoa, ông Nguyễn Đan Quế, Trần Khuê, ông Phạm Quế Dương, Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ B́nh, và  anh Phạm Hồng Sơn đâu có phí giờ chấp nhận tù đày chỉ để được vận động thả ra mà vẫn không có tự do ! Họ mong muốn chúng ta thức tỉnh và tranh đấu cho họ, cho tất cả chúng ta được tự do, xă hội đưọc dân chủ! Được thả mà không có tự do th́ họ sẽ lại vào tù nữa, trừ khi họ trở thành Trần Mạnh Hảo, đánh mất nhân cách con ngựi của ḿnh! Trở về thân thận tay sai, nô lệ!

 

Tự do dân chủ không thể từ trên trời rơi xuống, lại càng không thể do ngựi khác đem đến ,và lại càng không thể đến từ bom đạn ṇng súng ngoại bang. Thế th́ tôi trộm nghĩ  chỉ c̣n có chính chúng ta, đồng bào chúng ta  mới có khả năng đem lại Tự Do dân Chủ đích thực cho chúng ta mà thôi!

 

Chị Vũ Thúy Hà nói đến "sự im lặng đáng sợ." Tôi cũng không biết chị Vũ Thúy Hà nói về sự im lặng nào? Sự im lặng của "Lực Thế Ǵói" hay là sự im lặng của chính xă hội, đồng bào Việt Nam chúng ta?

 

Tôi nghĩ là sự im lặng của đồng bào Việt nam chúng ta mới đáng sợ, phải nói là kinh hăi mới đúng! Tôi tin rằng chị  Vũ Thuư Hà có ư nói đến sự im lặng ghê tởm này!

 

Nó kinh hăi v́ thái độ cầu an ích kỷ rất tăm tối. Nó ghê tởm v́ thái độ câm lặng nh́n đồng bào ḿnh bị bạo ngược tù tội cho sự nghiệp chung, trong đó có quyền lợi của ḿnh, dân tộc đất nước ḿnh. Có lẽ v́ thế mà chị khóc! Tôi không nghĩ là vợ của anh Phạm Hồng Sơn lại tủi thân khóc cho riêng chị và hai cháu nhỏ của chị! Mà chị khóc cho xă hội, đồng bào chị! Khóc trong giận dữ, phẫn nộ! Giận giữ, phẫn nộ cho nên Chị mới đặt câu hỏi cho mọi ngựi, tất cả chúng ta, đồng bào chúng ta như thế!

 

Khi những đồng bào khác, ngoài gia đ́nh thân nhân ḿnh bị cường quyền trấn áp, khủng bố, bắt bớ, ngựi ta thường tự nhủ:

 

- "Ấy, không phải chuyện của ḿnh! Đùng xen vào mà mang họa!" Họ chủ quan tự nhủ như thế trong sự chủ quan cho rằng sự độc ác, cường bạo này sẽ chẳng thể xảy ra cho bản thân ḿnh, gia đ́nh ḿnh!

 

Đến khi chính ḿnh, bản thân của chúng ta, ngựi thân của ḿnh trở thành nạn nhân trực tiếp, chúng ta  mới lại cất tiếng kêu cầu mọi ngựi bênh vực! Th́ ô hô! Chính những đồng bào chung quanh ḿnh cũng đang nghĩ như thế: - "Ấy, không phải chuyện của ḿnh! Đừng xen vào mà mang họa!"

 

Và thế là sự im lặng cứ tiếp diễn đến kinh hăi!!! Và chế độ CSVN hiện nay tiếp tục hành xử độc ác dă man. Cái khốn nạn là họ "khôn ngoan" chỉ đối xử dă man với đồng bào của ḿnh, với ngựi Việt Nam chúng ta mà thôi! Chứ đối với bên ngoài th́ nhũn nhặn đến cả đất đai của tổ tiên cũng đem dâng được. Và chế độ CSVN càng không dám "trở thành mối đe dọa kinh tế , an ninh của Mỹ, của Trung Quốc."

 

Đồng bào kính mến, gia đ́nh  các vị dân chủ thân kính! Biện pháp hữu hiệu duy nhất c̣n lại với chúng ta, là hăy vận động kêu gọi đồng bào chung quanh ḿnh lên tiếng. Đừng im lặng nh́n đồng bào khác của ḿnh chịu đầy ải, tù đày, để rồi khi chính thân nhân gia đ́nh ḿnh, chính bản thân ḿnh trở thành nạn nhân của chế độ bạo ngược, mới cất tiếng nói th́ đă quá chậm trễ.

 

Những con ngựi quả cảm đang bị ngược đăi, chấp nhận tù đày là v́ tất cả chúng ta, đồng bào Việt Nam, v́ chính tương lai tự do dân chủ của đất nưóc chúng ta!

 

Đảng CSVN, Chế độ độc tài CSVN không sợ ai hết! Họ không sợ các nghị sĩ dân biểu thế giới! Chỉ lên tiếng xong rồi th́ thôi! tiếp tục bận rộn công việc chính trị với cử tri của họ! CSVN càng không sợ quần chúng thế giới, vốn cũng phải bận tâm cho việc nhà, việc cửa, quyền lợi riêng của họ trưóc, mà lại ở xa! Chuyện ở Việt Nam không phải là chuyện của họ!  

 

Chế độ CSVN hiện nay, Họ chỉ sợ chúng ta!!! Nhân dân quần chúng Việt Nam, những ngựi đang sống sát nách họ, bị họ cai trị và bóc lột phi nhân. Thấy rơ bản chất đồi bại gian ác của chế độ từng ngày, từng giờ! Là nạn nhân trực tiếp của tham nhũng đang cắn thấu da, thấm thịt chúng ta, phá hoại đất nước từng giây!  Chníh v́ vậy mà đảng CSVN và công an của họ lùng sục, vu khống bắt bớ để mong khủng bố trấn áp tinh thần đồng bào chúng ta, đặc biệt là giới trẻ có trí tuệ và ḷng yêu nước!

 

Khi chúng ta dám can đảm cùng lên tiếng bênh vực tranh đấu cho nhau, đó là lúc đảng CSVN phải đầu hàng sức mạnh quần chúng, lực dân chủ.

 

Đồng bào kính mến! Giải pháp hữu hiệu nhất là chính từ nơi chúng ta. Chính đồng bào Việt Nam là giải pháp duy nhất, rốt ráo và hữu hiệu nhất.

 

Trân trọng kính chào,

 

Ngày 27 tháng 5, năm Quí Mùi (26-6-2003)

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương