Make your own free website on Tripod.com

Đôi gịng to nhỏ nhân ngày kính viếng Quốc Tổ.

 

Quê hương đấy trăm đường, cả  ngàn nỗi.

Chốn tạm  đây hai  nẻo, chỉ  một đời!.

 

Ngày kỷ niệm Bà Triệu đă qua cả mấy ngày nay thật lặng lẽ. Đâu đó vẫn cứ lặng như tờ. Ở cái cơi thị trường toàn cầu này, Bà Triệu c̣n giá trị bao nhiêu nhỉ? Hồn Bà anh linh chắc vẫn khắc khoải cho giấc mộng chém cá ḱnh ở biển Đông không ngựi nối chí. C̣n đức quốc tổ Hùng Vương vẫn phải trăn trở hàng năm v́ vong linh mựi tám đời nơi đền Phú Thọ  bị đem ra "tiếp thị." bán buôn che đậy cho quyền lực, cho tội bán nước hại dân.

 

Xin kính vái các Ngài ba lạy tha cho những gịng viết sau đây, những gịng viết lộn xộn băn khoăn nhân ngày giỗ Tổ của cả một dân tộc, mà lẽ ra đă phải được kính viếng trân trọng như một ngày họi lớn của cả dân tộc.

 

Chuyện nưóc ḿnh vẫn rối như tơ ṿ. Xă hội đang quằn quại v́ tham nhũng, lạm quyền. Đồng bào đang vận động nhau nối tiếp nỗ lực kêu gọi nhau chống tham nhũng, thúc đẩy dân chủ hóa khởi đi từ ông Phạm Quế Dương và Trần Khuê. Công cuộc dă buớc qua một bưóc ngoặt quan trọng khi cả hai ngựi đều đă  bị chế độ CSVN bắt bỏ tù. Trong khi nỗ lực vận động quần chúng nhân dân Việt Nam bưóc vào cuộc đấu tranh dành lại quyền làm chủ vận mệnh trong tay ḿnh, bằng sức của ḿnh, th́ đâu đó vẫn có những th́ thụp, lấp ló mong chờ "hiệp sĩ Dân Chủ Mỹ" đem quân giải phóng Việt Nam. Chắc họ thấy một "tia sáng" loé ra từ cục diện Ia Rắc trưóc mặt chăng?!!!

 

Tôi bỗng thương cho nhân dân Ia Rắc vô cùng, nhất là thế hệ kế tiếp hôm nay. Họ, nhân dân Ia Răc thoát được cái nhục nhỏ Sa đam Husen, để rồi vĩnh viễn mang cái nhục lớn hơn : Bị ngoại nhân tràn vào "giải phóng" bằng bom đạn tối tân với phong cách đế quốc và nguồn lợi dầu hỏa. Danh dự của cả một dân tộc vĩnh viễn hoen ố từ đây! Khi chính họ không tự cố gắng giải phóng ḿnh để rồi bị buộc phải cúi đầu nhận " cái ơn" của kẻ bành trướng thế lực. Nỗi nhục to lớn này, thể thế hệ bây giờ, thế hệ đă đói khổ lơ láo dưới bàn tay Sa Đam Husen, chưa kịp nhận ra. Nhưng chắc chắn các thế hệ kế tiếp,sẽ không bao giờ c̣n cơ hội để cởi bỏ đưọc nỗi nhục sâu đậm này.   

 

Không phải bỗng dưng tôi phí giờ nói chuyện thưong vay khóc mướn cho nhân dân Ia Rắc. Mà v́ mấy ngày qua, có mấy ngựi quen bắng  nhắng hỏi quan điểm của tôi. Một bạn trẻ đă "thao thức" chuyện này với tôi. Tôi hy vọng là đồng bào Việt Nam ḿnh sẽ khác. Tôi nhớ đến một bạn trẻ sinh viên trong một lần trao đổi về vấn đề CSVN nhưọng đất tổ cho Trung Quốc đă nói rằng "Nếu nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại cương quyết chống Trung Quốc giữ giang sơn, Cháu sẽ là ngựi đầu tiên trở về cùng họ đánh Trung Quốc." 

 

C̣n tôi, nếu Mỹ tối dạ và có dă tâm đem quân "giải phóng Việt Nam", một chuyện mà chín mươi chín phần trăm sẽ chẳng thể xảy ra, v́ VN không có dầu hỏa, không phải nước Hồi giáo  bên cạnh VN c̣n là Trung Quốc, và nhất là Mỹ đă học một bài học nhớ đời ở VN, th́ tôi cũng sẽ là ngựi đầu tiên trở về cùng đồng bào , quân đội "đánh cho Mỹ cút" một lần nữa!

 

Tôi đă trao dổi như thế với các thân hữu, và được một bạn trẻ "cảnh cáo" "Như vậy là anh coi chừng đấy! Anh đứng vào thế đối nghịch với cộng đồng người Việt hải ngoại rồi! "

 

Tôi không hiểu câu "cảnh cáo" này là loại tếu, hay "chân t́nh", hy vọng cụm từ "Việt hải ngoại" người bạn trẻ đề cập chỉ tiêu biểu cho một thiểu số to mồm tối dạ. Nhưng mà  Giời ạ! Tưởng đối nghịch với nhân dân, dân tộc Việt Nam th́ quả thật là sợ quá!  Chứ  đối nghịch hẳn với ngựi Mỹ , Pháp, Anh, Úc v.v  tôi c̣n chưa sợ xá ǵ một dúm nhỏ Mỹ, Pháp, Anh, Úc v.v gốc... Việt ... chỉ muốn lăm le làm tay sai, quen thói ăn sẵn nô lệ như vậy!

 

Có ai c̣n nhớ một nửa đất nước Việt nam đă từng là "tiền đồn tự do" để rồi hậm hực rên rỉ "bị phản bội bỏ rơi" không nhỉ?  Để rồi bệnh hoạn sụt xùi khóc lóc tưởng nhớ ghi công những kẻ đă phản bội ḿnh!!! Mà thôi, nhớ hay không là chuyện của họ.

 

C̣n tôi, tôi nhớ rất rơ những bài học rước voi về dày mả Tổ trong lịch sử Việt Nam. Mỗi trựng hợp ruớc voi  về dày mả tổ đều tự khoác vào một lư có chính đáng, một "chính nghĩa" đen x́. Bởi v́ rước voi về dày mả tổ vẫn cứ là ruớc voi về dày mả tổ.  Cù Thị- Triệu Ai Vương,  Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Gia Long, chế độ VNCH, Hồ Chí minh và đảng CSVN  v.v  khi rưóc voi về dày mả tổ đều có lư cớ chính đáng v́ "công cuộc" cả.

 

Tôi không muốn thế hệ nối tiếp của tôi vẫn phải trăn trở cái "ơn khai hóa" của Pháp, rồi cay đắng cộng thêm cái ơn "dân chủ hoá" bằng bom đạn của Mỹ. Tôi không muốn kư ức của dân tộc, đồng bào, lịch sự VN của ḿnh có thêm thảm cảnh Mỹ Lai, Thanh Phong trong "t́nh nghĩa" "đồng minh dân chủ tự do". Tôi muốn đồng bào ḿnh được tự hào ngẩng đầu với  mọi ngựi v́ nền Dân chủ Tự do đích thực của Việt Nam được xây dựng từ chính bồ hôi, xưong máu, và nhất là phải khởi đi từ ư thức giá trị tự do dân chủ  trong nỗ lực tranh đấu của đồng bào tôi.

 

Sự tự tại đích thực của một con ngựi là phải do chinh bản thân cá nhân ư thức quyết định hành xử. Với một dân tộc, nền  dân chủ tự do, cũmg phải do chính dân tộc ấy kiến tạo. Những giá ttị này không thể vay mượn hoặc nhờ vả đuợc. V́ nếu vay mượn nhờ vả sẽ chỉ là giả tạo và dễ vỡ.

 

Cá nhân tự tại, xă hội dân chủ tự do là những giá trị hành xử mà nếu không tự xây dựng sẽ không biết cách bảo vệ và khai triển thăng tiến.

 

Với tôi, cái nhục bị đảng CSVN độc tài cai trị sẽ phải gỡ được và đang gỡ được. Vấn đề chỉ là sớm hay muộn. Chứ cái nhục "được" ngoại nhân xoa đầu ban phát tự do dân chủ ,sẽ măi măi in hằn trong lịch sử Việt nam, mà thế hệ con cháu sau này, dẫu có phát triển hùng cường, sẽ chắc chắn phải quặn ḷng nuốt hận khi nghe lịch sử ngựi ta kể công! Tôi không muốn thế hệ con cháu của ḿnh bị buộc phải "mồ cha không khóc, đi khóc tổ mối bên đường" do tính ỷ lại nô lệ ươn hèn của cha, mẹ, anh, chị họ để lại.

 

Con ngựi không chỉ sống bằng miếng cơm manh áo, đất nước dân tộc không chỉ cần phát triển kinh tế, vượt trội khoa học kỹ thuật v.v mà c̣n sống với giá trị  tinh thần, danh dự và tự hào.

 

Đành rằng lúc đói khổ, thiếu thốn cùng cực ngựi ta thựng có khuynh hưóng bạc nhược t́m giải pháp nhanh chóng dễ dăi:  là đi nhờ cậy, ăn xin. Nhưng lúc no ấm trở lại mới thấy nỗi nhục của việc làm đó và hối hận. Lúc ấy có muốn chết cũng không c̣n rửa được nhục nữa! Miếng ăn đă vậy, giá trị của cả một dân tộc, sức sống tinh thần trựng tồn của cả một dân tộc  phải được cẩn trọng cân nhắc.

 

Ngày giỗ đức Quốc tổ hôm nay, với tôi lặng lẽ lắm, nhưng tràn đầy niềm tin và hy vọng vào đồng bào của tôi. Tôi đọc bài của ông Tuệ Minh viết về tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam mà thấy bầu trời phương Nam lóe sáng. Tôi chưa đưọc vạn hạnh gặp gỡ ông Tuệ Minh, nhưng rơ ràng lần  này ông nh́n vấn đề Việt Nam chính xác và chuẩn bệnh rơ ràng. Ông Trần Khuê và Phạm Quế Dương hẳn phải rất vui và vững tâm, v́ dù bị trói buộc trong không gian nhỏ bé của nhà tù, nhưng con đường mà hai ông khai mở đă rộng hơn và có nhiều ngựi đang tiến bưóc xa hơn.

 

Căn bệnh hiện tại của Việt Nam đă đưọc phát hiện rơ ràng và chuẩn xác. Chúng ta cần môt thầy thuốc đầy đủ bản lănh và kiên tŕ, nhất là quyết chí tận tâm chữa trị trong tinh thần trách nhiệm. Ngựi thầy thuốc này chính là nhân dân đồng bào Việt Nam. Ngoài ông thầy thuốc nhân dân Việt nam này ra, tất cả chỉ là y tá nếu tốt, c̣n không chỉ là lang băm, dù lang tây hay lang ta, cũng lũ bịp bợm mà thôi.

 

Đất tạm dung, Kính viếng đức Quốc Tổ Hùng Vương  mùng 10 tháng 3 Quí Mùi.

Tưởng nhớ bà Triệu  21-tháng 2- năm Quí Mùi.

(11-4-2003)

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.