Make your own free website on Tripod.com

 

Ngồi Buồn Gơ "Cửa Tử Sinh"!

 

Cái tật của kẻ to mồm là  dốt lại hay nói chữ… Biết ít lại thích nói nhiều.. Đă một lần nổi cơn dại, viết nhăng viết cuội về ông Cao Chu Thần, gây ân, gây oán tùm lum. Nay bỗng được bạn Trần Nghi Hoàng gửi cho tập thơ “ Mở  Cửa Tử  Sinh" , nói rằng “đọc chơi”…. Đọc xong, cũng thấy chơi được ti tí!  Và cũng thấy nó làm sao ấy! Có một cái ǵ nó cứ cḥng ghẹo cái tật biết ít nói nhiều của ḿnh! Một phần v́ đoán ṃ rằng chắc Tác Giả thấy Tôi "sỉ vả" cái tội tự-lừa-dối-chính-ḿnh của chúng ta, nên mới gửi cho bài "Mở Cửa Tử Sinh" để banh ra mà xem, cái ǵ nó ngồi trong đó , nó dơ cái lưng ra ngoài " ...Thành ra liều mạng lần nữa, ngồi xuống viết ngay vài lời bù khú đáp lễ bạn Hoàng đă quí mến dẫn ḿnh đến "Cửa Tử Sinh" của anh!  Và cũng để bà con thiên hạ đọc chơi thôi!

 

Tác giả Mở Cửa Tử Sinh, nh́n cuộc đời chung quanh, vườn thơ lởm chởm như là một nơi cào cấu, bẹo nhéo v.v nên mọi ngựi cần mánh lới cuối cùng để đạt cái ǵ đó... H́nh như  có vấn đề là lạ:  sau khi đă dùng mánh lới tối hậu xong rồi c̣n ǵ nữa không? Hăy để chúng ta đi một ṿng qua Cửa càn khôn này xem sao!

 

Cửa Sinh, Tác Giả đến mở cả bằng  cách mượn khéo nhạc Chopin!  bộ môn mà Tôi chẳng biết khỉ ǵ! Mà biết hay không cũng chẳng quan hệ chi cho lắm,  v́ chung cuộc cũng vẫn chỉ là câu hỏi ngàn đời ấm ớ: 

 

"từ đâu đến làm ǵ, và đi về đâu?" 

 

Rồi h́nh như Tác Giả muốn lôi những bực ḿnh nho nhỏ nơi đồng loại ra, (Tôi cứ nghĩ chỉ có kẻ vô công rồi nghề như Tôi mới làm tṛ phí giờ này), những điều bực ḿnh không thể tránh, mà tưởng như lạ lẫm chưa bao giờ từng gặp.. để lần đường đi đến cửa Tử cho thanh thản!

 

Tác Giả có "đôi mắt" lạ kỳ, nh́n cái chi cũng không giống ngựi ta! Chẳng hạn như Tác Giả  "thấy"  điếu thuốc lá "làm hành động tự sát"  ...trong cái gạt tàn.. Mà thật ra, có lẽ Ngựi Ta "vô t́nh tự sát" bằng cách bắt nó, điếu thuốc lá -sản phẩm của Con Người Tự Hủy, chết oan uổng chờ đợi dần ṃn trong cái gạt tàn th́ phải ..

 

Tôi bỗng thấy Tác Giả  đi trên đoạn đựng mà h́nh như ai cũng đi qua! Lộ tŕnh đầy trằn trọc  của một lưu dân v́ lư do khỉ gió nào đó "lỡ tay rớt mất quê hương"... rồi lang thang, cứ bỗng chốc dừng lại ngắm nh́n chung quanh lạ lẫm, và tự hỏi ḿnh nhiều câu hỏi...  đôi lúc bằng một thứ ngôn ngữ lạ tai với chính ḿnh... Một đôi khi như lôi ngược con ngựi ḿnh ra cầm trong tay mà ngắm nghiá rồi hỏi "mày là ai! Mày từ đâu đến ? Làm cái khí gió ǵ ở đây? Và đi về đâu?"    Giống như Trịnh Công Sơn hỏi một ngựi con gái, con giai nào đó :

 

"Đi về đâu hỡi Em ? Khi trong ḷng không chút nắng!"

 

Mà thât ra, có lẽ  là T.C Sơn hỏi chính ḿnh v́ không biết đi đâu làm ǵ với bài toán cuộc đời trước mặt ?.... Khi trong chính tâm tư ḿnh không một chút ánh sáng.. dẫu là một tí ánh sáng leo lét cuối đường hầm! Ḿnh lại cứ hay vờ vĩnh hỏi ngựi khác! (Cái này là Tôi suy từ bụng Tôi mà ra đấy!)

 

Có điều hơi vui, có lẽ  là nhờ đứng từ trong "bóng tối" ấy, mà Tác Giả nh́n ra đưọc những tṛ cay đắng, độc địa của loài người văn minh hôm nay bằng con mắt sắc bén hiếm hoi:

 

....

bức thư gửi từ bên ngoài trái đất

dán những con tem bằng da người

có đóng dấu vết răng kẻ sống sót

(MCTS)

....

Nó cấu xé gớm như thế đấy chứ phải chơi! Mà thật! nó gớm đến độ thiên hạ hôm nay, đọc những "lá thư"  như thế cứ tỉnh như ruồi! Tác giả có vẻ chán những tṛ này lắm rồi thành ra có đôi lúc Tác Giả  muốn xếp xó hết tất cả lại - để........!!! (làm ǵ nhỉ?) Chẳng hạn như:

 

xếp lại nếp nhăn trí tuệ

cất thấp cao theo độ ngắn dài

cất biền biệt thơ ngây

cùng lương tri và các thứ...

 

Chân Thiện Mỹ....

 

  nhiều điều, dĩ nhiên Tôi không chia sẻ được với  Tác Giả.  Một trong những điều đó là sự soi mói Trí Tuệ như thế!  Theo tôi hiểu, th́ không bao giờ Trí Tuệ có nếp nhăn cao thấp hay ngắn dài...v́ thế chẳng cần cách biệt thơ ngây cùng lương tri và các thứ ..Chỉ có  cái-biết-nhiều là có nếp nhăn, có cao thấp ngắn dài dầy mỏng ... nên mói phải cách biệt ngây thơ,  xa lánh lương tri và các thứ.. v.v . và v.v  V́ sự-biết-nhiều nó là quá tŕnh của tập tành gian lận theo tính phân biệt của con người thời đại.. đánh lừa chính nó để tự nhận là  Trí Tuệ..!!!! đấy! bạn Tác Giả của Tôi ạ..!!! C̣n sắp xếp để làm chi, hay để phân biệt Đàn Bà và Trinh Nữ, hoặc chỉ để chơi , hay  để thấy chân lư!!!!  không quan trọng!!!

 

Đại loại,  ngồi  buồn chơi không,  đọc "Mở Cửa Tử Sinh" của bạn T.N Hoàng, đâm ra nói vớ vẩn như vậy đấy! Thật ra :

 

-Ở trong "Mở Cửa Tử Sinh" c̣n lắm điều hay!

Nếu không, ai mất tiền hoài đem in!

 

Nhưng nó dài quá! Trựng Ca mà lị! Dù chỉ để nói về chuyện ngắn ngủn, chuyện sống chết! Như thế ,Tôi nói bù khú đă dở, mà bây giờ lại dài gịng cái chuyện cụt ngủn, bố ai chịu được! Thôi! Tôi xin phép đi tắt đến khu vực chính, nơi có cánh cửa Tử Sinh bạn Tác Giả đă mở khép, để thử chui qua một ṿng xem cho biết!

 

Theo chỗ hiểu nho nhỏ của tôi về lẽ sinh tử, ít nhất là theo tinh thần nhà Phật “ít ỏi” của Tôi, th́ cái Tử Sinh không có cửa rả mẹ ǵ hết! Ṿng luân hồi mạnh đứa nào nặng nghiệp chưa thoát th́ cứ ùn ùn mà chui vào chạy ra xồng xộc thế thôi! Nhân duyên giả hợp, chủng tử nào hiện quả, h́nh tưóng đó!

 

Thế nhưng đọc Cửa Tử Sinh của bạn Hoàng đâm thấy ngờ ngợ! Nó tựa như cái lẽ nhập nhằng lư giải của mấy anh duy vật, duy lư phương Tây! Tử Sinh như một cơi hai đầu cửa rả chằng chịt, ngơ đi ḷng tḥng, kẻ thấy ngựi không ! Một nơi con ngựi phải ăn thua đủ với những mánh lới tối hậu, để đạt mục tiêu tối hậu! Đọc hết đoạn này, thấy kinh cả ngựi!

 

Tử Sinh là một cơi, đầu đuôi làm một, mênh mông mà nhỏ tí tẹo. Trống vắng mông quạnh chẳng cửa rả ǵ ráo trọi...Có có không không! Sao Tác Giả lại đặt cho nó một cánh cửa nhỉ? Lại tùy vào mỗi ngựi mà chui ra, chui vào khác nhau nữa cơ!!! Làm tôi nhớ đến kinh Bát Nhă, có nói cái ǵ mà " Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc.... Thọ Tưởng Hành Thức đều như thế cả! v.v. Tất cả là KHÔNG! Ḿnh đặt cho nó có cửa, th́ nó có cửa!

 

Mà vào cái nhà  "Tử Sinh" nhân duyên giả hợp như thế, th́ cần ǵ qua cửa với rả cho mệt! Trừ khi ḿnh bắt chước trẻ thơ chơi tṛ ngựi lớn, lấy chiếu manh làm nhà làm cửa tạm thời, chui ra chui vào vui đùa như thật! dẫu biết là "đồ chơi". Đến khi mưa thật kéo đến, hoặc hết giờ chơi đùa, phải thu vén cả "cơ nghiệp đồ sộ" chạy về nhà cha mẹ... ăn đ̣n!

 

Cuối cùng, điều Tôi cảm thấy nao nao là một vài lời chú thích của Tác Giả.

.....

mánh lới cuối cùng của một CON NGƯỜI

là làm sao

đánh lừa được CHÍNH M̀NH

.......

 

mánh lới cuối cùng của một NHÀ THƠ

là làm sao

giết được

CHÍNH M̀NH

mà không cần tự sát...

.....

 

Tôi đoán Tác Giả nhắn nhủ ngựi đọc điều ḿnh đă thấy đưọc ở tâm địa của Ngựi, của kẻ "mần " thơ!  Tác Giả đă chỉ rơ ra “mánh lới” của họ.. mà đă là mánh lới th́ chỉ là đoản hậu, kết quả hiệu nghiệm không lâu bền..

 

Thiên hạ, những kẻ mơ ṃng, mộng ngày thựng vẫn phải cần mành lới tối hậu để bước qua "cánh cửa" cơi ngựi ta này.. Đánh lừa chính ḿnh… cho xong chuyện.. Bởi v́ trả lời với thiên hạ tha nhân nó dễ ợt à.. Cứ tinh tưóng, bốc phét ́ mặt ra là xong! Chứ phải trả lời với chính bản tâm của ḿnh nó khó lắm… Tối về vắt tay lên trán, hay trước lúc đi đâu soi gương mà tự hỏi..Dù điều này không mấy ai làm được.. Nó đ̣i hỏi ít nhất là một góc nhỏ của đại lực hùng tâm...  của kẻ biết trọng chính mính.... mơi dám đối diện với chính bản ngă của ḿnh. Có lẽ v́ thế nên phải có mánh lới cuối cùng là lờ ḿnh luôn và bốc phét với chính ḿnh, phủ nhận ḿnh luôn cho được việc- chứ không phải quên ḿnh, v́ quên ḿnh, không nhớ ḿnh ắt đă không cần có mánh lới….

 

Bạn Tác Giả ghi chú chỗ này thật tâm đắc! Nhưng Tôi vẫn không “yên tâm” ở chỗ  tại sao  ngựi mần thơ lại cần phải có mánh lới? Mà cái mánh lới “tự tử” trong guồng máy dệt thơ mới “nghệch” làm sao!!! Dù ở một ư nghĩa bóng bẩy nào đó nó cũng chỉ là thái độ gian trá, hoặc chạy trốn! mà không có cái can đảm đúng lại đối diện để giải quyết, dù là giải quyết cái bản thân ḿnh, cái Tôi của ḿnh!!! Nhà thơ, cái phẩm tính đầu tiên là can đảm chân thẳng nh́n thẳng, thấu suốt gịng tư tưởng và sự vật, và đưa tất cả đến “nhân sinh” hay “nghệ thuật” ǵ ǵ đó, bằng chân tâm mẫn tiệp tự nhiên, chứ không phải bằng mánh lới!

 

Nếu mánh lới cuối cùng của con người là đánh lừa được chính ḿnh, th́ ông nhà Thơ (thẩn )kia , cũng chỉ là một con ngựi thơ thẩn, tự lừa ḿnh bằng cái chết do chủ định ḿnh "dàn dựng gây ra" mà không tự sát... th́ quá dễ dàng cần ǵ mánh lới...Cứ điện thoại mấy ông thầy lang chuyên nghề an-tử-quyết (euthanasia) là xong! Điện Toán vi tính đấy chứ phải chơi! Để ǵ̣ tự động !

 

Mà làm như thế để làm ǵ chứ nhỉ ? Muốn không thấy ḿnh nữa, không thấy "Tôi" trong tác phẩm, trong bài thơ, th́ trưóc tiên phải nh́n ḿnh, chính ḿnh cho thật rơ - rơ đến mức độ chẳng thấy ḿnh khác tha nhân cái khổ nào, chẳng ghê gớm hơn, chẳng ngầu hơn, chẳng hèn hơn hay tệ hơn, nhà thơ hay chẳng nhà thơ cũng chẳng khác ǵ nữa! th́ ắt sẽ  "không c̣n ḿnh" "quên cha nó cái "ḿnh" rồi ! Tội khỉ chi mà giết ! nghe phát khiếp...! Chí Nhân vô Kỷ, Thần nhân vô Công, Thánh nhân vô Danh mà lị!!!

 

Nhà Phật đă chỉ cho con Ngựi, ít nhất là Tôi, cái giải pháp cuối cùng, không phải mánh lới, để đi ra khỏi cơi sinh tử, cái cơi "Tôi", là nh́n thẳng lại ḿnh, kiến tâm kiến tính…  Nhà thơ cũng chỉ là con ngựi vói cái nghiệp hơi khác (có lẽ v́ có thơ chăng!), cũng không có ǵ đặc biệt để tự “giết ḿnh” dẫu là giết đi cái "ḿnh" trong khung cửi dệt thơ! Cũng cứ phải nh́n lại bản lai chân diện mục của ḿnh mới nói chuyện chữ nghĩa, thơ văn!

 

Mà thôi! Chuyện ấy là chuyện của một lưu dân! mở Cửa Tử Sinh của ḿnh, của một biến chuyển, một biến cố... một năo trạng .. một thế hệ, dẫu có nói rựm rà ngôn ngữ đi nữa... cũng vẫn  qui về một câu hỏi mà chẳng bao giờ có câu trả lời thoả măn cho những ngựi chỉ- hỏi- chỉ -v́- muốn -hỏi -mà -thôi... Từ đâu đến, làm ǵ và đi về đâu?

 

Riêng Tôi, sau khi đú đởn chui qua Của Tử Sinh của Tác Giả, dù cửa đẹp lắm, lại hấp dẫn! Ai chẳng muốn ở ĺ mà chơi! Vẫn cứ bận ḷng về với đồng bào, với quê hương trần thế!  Dù Tôi đă biết câu trả lời đơn giản, ít nhất là với con mắt ti hí của Tôi, tất cả là  ...KHÔNG!

 

Nếu đă có một định nghĩa cho Quê Hương th́ ắt ngựi ta đă hoặc đang thu xếp hành trang  để đi về nơi chốn ấy! C̣n đă không cần,  th́ khỏi định nghĩa rườm rà  để rồi vờ vĩnh đi t́m măi một "quê hương", như những di dân suốt đời chẳng có quê hương ngoài ṿng đo của cái bao tử! Cái mánh lới cuối cùng là Lừa Được Chính Ḿnh của một "di dân du mục", nó như thế thế  thôi!

 

Tôi không muốn đánh lừa chính ḿnh trước sự bất lực hay tinh thần chủ bại cầu an hèn yếu của ḿnh, bằng cách ngồi đục đẽo vài ba cái  vảy của tư tưởng Tính Không, vốn mạnh mẽ hiên ngang, để chạy chốn một chặng đường làm ngựi, ngựi Việt Nam của Tôi, hôm nay...

 

Rồi có một ngày,

khi mọi ngựi chia tay...

sẽ không ai chào lời từ biệt...

nhưng cựi rạng rỡ ...

như hạnh ngộ ngày mai...v.v và v.v

 

Mẹ cha nó ! Tôi lại bắt đầu nói vớ vẩn nhăng cuội nữa rồi ! Thôi, xin chào mọi ngựi...chúc tất cả một ngày chăm chỉ mưu sinh, có một phút nghĩ đến  cái Cửa Tử Sinh , và một phút nghĩ cho quê huơng nếu thấy ḿnh c̣n cần...

 

Cảm tạ bạn Trần Nghi Hoàng đă đục đẽo làm một Cửa Tử Sinh, dẫu là nhân duyên "chữ nghĩa" giả hợp mà thành, nhưng cửa đẹp và dễ thương lắm dù nó nằm ở nơi không cần cửa rả!!!..(Tôi đoán anh Hoàng "đẻ ra" là làm thợ mộc thợ nề lại biết vẽ nên xây cửa đẹp như thế! ).  Không chừng đêm qua ngài Điều Ngự Giác Hoàng đến đặt một bông hoa ở "cửa"  cho bạn đấy.. Bạn Hoàng mở lại thử xem có phải không nhé!  

 

 

Mùa Phật Đản - 17-4- Nhâm Ngọ (28-5-2002)

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

Một ngày không biết làm ǵ - gơ "Cửa Tử Sinh" của Trân Nghi Hoàng..