Make your own free website on Tripod.com

                        ĐI CHẦU QUỐC HỘI LÀM CHI ?                        

Minh Triết 11/04

 

Khi ông Mai Văn Dậu (cựu thứ trưởng bộ Thương Mại) bị đ́nh chỉ công tác và bắt giam về vụ án chạy « quota » xuất khẩu hàng may mặt sang Mỹ có dính líu đến MVH-con trai ông,  người ta thấy rằng vấn nạn tham nhũng đang đục rỗng bộ máy nhà nước khiến đảng CS phải có những biện pháp xoa dịu quần chúng để giảm áp lực và tai tiếng từ việc cách chức MVDậUcho tới việc các đại biểu nhân dân chất vấn thủ tướng và 5 bộ trưởng trước Quốc hội vừa qua.

 

Thật ra, ông Dậu chỉ làm một điều b́nh thường như tất cả các viên chức chế độ khác là bảo vệ quyền lợi gia đ́nh (cho ông, và con ông) với  cái mức thu nhập «đặc biệt” có được từ quyền lực do vị trí và những ưu đăi nhờ vào chức vụ trong bộ máy nhà nước cho phép ông ta hối mại quyền thế. Cơ chế hiện tại với đồng lương chết đói không cho phép nhân viên nhà nước được quyền sống trong sạch khi tất cả đều đi theo con đường kinh tế thị trường sau thời bao cấp. Cộng thêm việc bổ nhiệm tùy thuộc vào bè phái, quen biết v.v khiến tất cả những người được đặt vào các vị trí then chốt ở tất cả các cơ quan, công ty quốc doanh.. phải hối hả « ăn, uống » mạnh bạo cho nhỡ khi phe phái đổi thay..  từ VN Airlines « uống » xăng, Tổng công ty Dầu khí « uống » dầu và « nuốt » luôn ống dẫn,  đến Hải quan ăn « công-ten-nơ hàng » hay Công An ăn tiền « bảo kê » nhà hàng-vũ trường-động măi dâm-đường dây buôn lậu (như Bùi Quốc Huy bảo kê Trần Thế Hùng-trùm xăng lậu), Thuế vụ ăn tiền « trốn thuế »…

 

Đó là chuyện thường ngày ở huyện… !!! V́ những vị này có thể tự đặt câu hỏi rồi tự trấn an để khỏi cắn rứt (Nếu họ có lương tâm để cắn rứt !!!) « Tôi không ăn cũng có thằng khác ăn !!! », « Nếu ăn không nhanh chóng mất chức rồi khi nào biết có cơ hội… », « Ngu sao không ăn !!!» và nhất là họ tự biết khả năng « lănh đạo thật sự » của chính ḿnh, nên phải phát huy hết cơ hội, tận dụng công suất trước khi buộc phải nhường chức vụ cho người khác.

 

Việc duy tŕ và chuyển giao quyền lực bằng sức mạnh vũ lực áp đặt trong cơ chế chuyên chế đảng tịch của đảng CS, khiến nhà nước không thể bỏ cái cùm và cây súng để « lănh đạo » nhân dân bằng trí tuệ của đảng !!! Sự « lănh đạo anh minh và vĩ đại » ấy cần có một lực lượng công an-cảnh sát, quân đội, các lực lượng vũ trang « nhân dân » đông đảo hỗ trợ v́ nếu nói chuyện phải trái ôn hoà, chủ nghĩa cộng sản Mác-Lênin, kim chỉ nam xây dựng của đảng sẽ bị nhấn ch́m bởi cơn đại hồng thủy «kinh tế thị trường » nhận xuống tận đáy…V́ vậy, mà các vị « lănh đạo » đảng và nhà nước mới cần lập riêng cơ quan mật vụ tổng cục-T2-an ninh chính trị để ḍ xét lẫn nhau, bảo vệ quyền lợi, tiêu chuẩn riêng của ḿnh…và sẵn sàng hạ nhau, bôi nhọ nhau v́ miếng « ăn ». T́nh đồng chí cộng sản-của chung là thế đấy. Viêc hy sinh cao quí những tháng ngày chiến tranh gian khổ chỉ có những người dân đen được diễm phúc làm dũng sĩ diêt Mỹ với liệt sĩ, nhịn đói đạp rừng Trường Sơn « ăn » bom đạn Mỹ, uống nước hố bom có lẫn máu thịt con người như loài thú, ca bản anh hùng ca, « tiếng hát át tiếng bom »…Việc thiếu vắng một định chế chuyển giao quyền lực trong ổn định và trật tự chỉ có được trong các thể chế dân chủ, khiến việc kiểm soát cơ quan-viên chức nhà nước với sự độc tôn quyền lực trở nên chuyện mộng mị ban ngày.

 

Ngay cả thuật ngữ « đồng chí lănh đạo » thường dùng cũng là một kiểu « hiếp dâm lỗ tay » v́ đạo là con đường tiếng Hán, lănh là tiếp đón, hiều rơ. Lănh đạo có thể dịch nôm na là (người) hiểu rơ con đường, đường lối để chỉ đạo, để nhờ vào khả năng đó hướng dẫn người khác…Ngay cả các vị tai to mặt lớn trong ban chấp hành Trung ương đảng, thậm chí kề cả ông Trưởng ban tư tưởng văn hoá Trung ương đảng có tin và dám hy sinh kiều đồng chí Pavel, con người cộng sản trung kiên, tận tụy v́ lư tưởng trong tác phẩm Liên Xô « Thép đă tôi thế đấy » thường được họ ca ngợi hay chỉ hô hào cửa miệng, đầy rặt ngụy tín.

 

Những người CSVN hôm nay có « chỉ huy » nhưng không lănh đạo v́ không được sự đồng thuận chọn lựa của đại đa số nhân dân Việt Nam. Sự chỉ huy bắt nguồn từ ṇng súng, bằng bạo lực cách mạng và trấn áp những người không đồng chính kiến thậm chí cựu đồng chí ḿnh nếu cần như vụ án T2 cho thấy khi các nhân sự cao cấp của đảng tố lẫn nhau là tay sai ngoại bang. Tŕnh độ thấp, b́nh dận nói dễ hiểu, cứ lấy việc dọn dẹp ḷng lề đường, nếu không có công an vũ trang lấy xe tải đi « xúc » bàn ghế, tủ, gánh của tầng lớp lao động buôn thúng bán bưng th́ chắc chắn chẳng ai màng đến, chẳng ai dọn đồ để chạy cả !!!

 

Những tranh chấp quyền bính-bến băi này, tự nó có đem lại việc trong sạch hóa nhà nước, « xây dựng xă hội công bằng văn minh, nhà nước pháp quyền » như đảng thường rêu rao ?!? Trước t́nh h́nh đó, nhân dân có cần biết nội bộ chuyển biến của những tranh chấp quyền bính, những « đảo chính cung đ́nh » trong ruột non-ruột già của đảng CSVN không ?!?

 

Thưa có, dưới góc độ thông tin để hiểu chiều hướng chuyển biến của tầng lớp đặc quyền đặc lợi này. Và chỉ trên góc độ đó mà thôi !! Tất cả những hy vọng, những lời cổ vơ, mong mỏi đảng làm sáng tỏ các vụ án này từ tham nhũng tới T2 cho nhân dân chỉ là những ư tưởng ngây ngô, khù khờ…Nhân dân không là người b́nh chọn các cấp chỉ huy nội bộ, bầu báng trong cơ chế đảng-nhà nước th́ dĩ nhiên cái quyền sửa sai, chỉnh đốn đảng cũng là không. Và đảng, với 74 năm đủ cả chiều dài, chiều sâu đấu tranh cách mạng với thù trong giặc ngoài từ những năm 1930 Xô Viết Nghệ Tĩnh th́ cũng không dại ǵ « vạch áo cho người xem lưng ».

 

Riêng những người, từng cúc cung phục vụ trong hàng ngũ đảng nay về già với những ư tưởng viễn vông về sự trong sáng của cách mạng, có lẽ đó chỉ là bệnh suy nhược thần kinh tuổi già…V́ thử hỏi mấy ai muốn sống lại những năm tháng đen tối thời tiếp thu Hà Nội với hàng loạt các chiến dịch cải cách ruộng đất rồi Nhân văn giai phẩm, xét lại chống đảng mà sự thật đang dần dần được phơi bày ra ánh sáng mặt trời với nhiều oan ức…Một sự thật trần truồng cho thấy Đảng và cái ông Bác « thánh Hồ » cũng không « bất khả tư nghị », không bao giờ sai.. nhưng cũng chỉ đầy những sai lầm, thiếu sót, bất nhân, bội bạc như những con người xương thịt thành viên của nó.

 

Các vị « lăo thành cách mạng » có thật sự mong ước chiêm bao lại giấc ác mộng có chiếc cày- cày nát đầu người, có công an gơ cửa ban đêm, có những bản án tử h́nh ban ra và thi hành ngắn gọn tại chỗ bởi « toà án nhân dân », có đánh tư sản, đổi tiền khiến nhiều người nhảy lầu tự tử, có những vùng rừng sâu-nước độc mà bây giờ chúng ta vẫn gọi là vùng sâu-vùng xa nơi bọn người khốn nạn mang cái tội thuộc về giai cấp tiểu tư sản hay mang cái tội mù mờ « kẻ thù của nhân dân » bị lưu đày hay không ??? Nếu sống lại được, đi ngược lại thời gian các vị có sẵn sàng hy sinh nếu biết rằng Liên xô-quê hương cách mạng tháng Mười cùng khối xă hội chủ nghĩa sẽ sụp đổ, đất nước nghèo nàn lạc hậu phải chịu sức ép của cả tư bản Mỹ và đồng chí anh em Trung quốc ?

 

Chính những xơ cứng tư duy này cản trở những chân lư đơn giản nhưng rất chặt lư (lô-gíc) tư duy về việc phổ biến rộng răi tư tưởng dân chủ trong các tầng lớp nhân dân để họ hiểu rơ, có thể chọn lựa chính định mạng của ḿnh và đất nước. Chỉ khi nào người Việt Nam thấy được hết những mất mát của chính họ do thiếu vắng dân chủ và đồng loạt đứng lên đ̣i lại dân chủ, tự do, hạnh phúc của chính họ, cho chính họ, của con chaú họ hôm nay và trong tương lai. Lúc đó, định mệnh đất nước sẽ bước vào khúc ngoặc mới cho dân tộc do chính những con người Việt Nam quyết định, chứ không từ một góc trời Âu Mỹ hay Tàu Nhật nào cả.. Điển h́nh như việc quốc hội Mỹ « đánh rớt » dự luật Nhân quyền cho Việt Nam vừa rồi đă cho thấy../.