Make your own free website on Tripod.com

Lê Chí Quang: Chỉ Dấu Hồi Sinh của Dân Tộc

 

Cách đây hai năm, khi lang thang làm thủ tục hồi hương, lần ṃ vào Viện Quan Hệ Quốc Tế ở Lăng Trung. Trên tay cầm tập tài liệu bồi dưỡng giảng dạy về QHQT của bộ Giáo Dục Đào Tạo biên soạn. Tôi đọc và đă kinh hoàng! Và càng kinh hoàng hơn nữa cho hiện t́nh đất nước khi "may mắn" được nghe một giảng viên ưu tú tốt nghiệp ở Liên Xô đang hùng dũng nói về địch và ta, Xă Hội Chủ Nghĩa và Tư Bản. Đất nước quả đang nằm im ĺm đưới đám mây u ám của trí tuệ Đảng..Thật là ngao ngán, tuyệt vọng.

 

Hôm nay bất ngờ nhận được bài viết của một trí thức trẻ viết về Việt Nam trên b́nh diện Quan Hệ Quốc Tế, ḷng không khỏi hân hoan.. Quả thật đất nước đă có cơ hồi sinh!

 

Sở dĩ nhận định như vậy- thứ nhất ,v́ đă không có biết bao nhiêu bài viết kiến nghị, góp ư, nhận định, nhưng hầu hết là do lớp người già, "bậc thầy". Thứ hai- là đại đa số những bộ óc già cẩn trọng ấy vẫn không có được cái nh́n thoáng, khá chuẩn xác, và nhất là cái cung cách "bỏ lờ quá khứ", không dựa dẫm, xoay vần, quẩn cối vào những cái giá trị hư cấu, giả tưởng  Bác Đảng” để phê phán và  nhận định như của tác giả Lê Chí Quang.. Đây là đặc tính của ǵới trẻ! Mà ǵới trẻ đă nhập cuộc là chỉ dấu của xă hội hồi sinh!

 

Lê Chí Quang đă nh́n ra được bản chất của QHQT và vị trí, nhất là vai tṛ của một quốc gia trên chính trường thế giới. Ít nhất là trên lănh vực quốc tế kinh thương. Tính nối kết và cộng hưởng của các quyền lợi tương quan giữa các quốc gia, và quyền lợi của chính đất nước ḿnh, và trên hết: Dân Tộc ḿnh, nhân dân ḿnh.

 

Về Quân Sự chưa hẳn đơn giản như Lê Chí Quang nhận định, nhưng đây cũng là một ư kiến "mới", thực dụng, và táo bạo so với nếp tư suy, năo trạng u tối của đảng CSVN. Đă bảo trẻ hẳn phải thế!

 

Trên chính trường thế giới, sự đối đầu quân sự, ngay cả về kinh tế, giữa hai siêu cường rất khó xảy ra nhất là lại v́ một quốc gia thứ ba. Ta cứ xét lịch sử các đồng minh của Mỹ ắt sẽ thấy. Người ta đă nói "làm kẻ thù của Mỹ th́ dễ chứ làm bạn của Mỹ rất khó, huề đă là thắng, nếu không th́ chỉ là bị bỏ rơi hoặc bị bán đứng!!".

 

Người Mỹ rất thực dụng.. Họ chỉ can thiệp kinh tế, quân sự, khi quyền lợi tối thượng, sống c̣n của quốc gia họ bị đe dọa. Lấy điển h́nh là Do Thái, KU-Oét, Ả Rập Xê-út.. Và đừng quên họ là một nước dân chủ hàng đầu của thế ǵới. Có nghĩa là Chính Phủ Mỹ muốn nhưng nhân dân Mỹ không muốn vẫn không được.

 

Nh́n lại trận chiến biển Đông giữa miền Nam Việt Nam, đồng minh VNCH của Mỹ, với Trung Cộng năm 1974, ta cũng đă rơ là Mỹ không muốn "đụng nặng Trung Quốc" chỉ v́ một ông "bạn nhỏ bá vơ, tạm thời"! Nước VN thống nhất hôm nay chưa đủ thế chân VNCH trong lănh vực chiến lược quân sự và về kinh tế cũng chưa đủ được xếp vào hàng chiến lược quan trọng của Mỹ trong t́nh h́nh hiện tại. Họ đă phải theo ư dân Mỹ, chọn thị trường Trung Quốc và nhả Đồng Minh miền Nam để nhường cho Đảng CSVN làm kẻ chiến thắng Anh Hùng mở đầu bằng hiệp định Ba Lê 1973!!!

 

Rít-cha Nít-Xơn khi viết "Beyond Peace" đă tŕnh bày quá rơ đựng hướng ngoại giao và quan điểm quyền lợi quốc gia của họ:

 

     -... Trong một thế giới vắng một kẻ thù vượt trội. Chúng ta (Mỹ) phải suy xét từng trường hợp theo giá trị tương xứng của nó. Sự tham dự của chúng ta có phù hợp với những giá trị lư tưởng (Tự Do , Dân Chủ) của chúng ta hay không? Nó có phục vụ quyền lợi quốc gia của chúng ta không? Nó có phục  vụ quyền lợi của đồng minh chúng ta không? Nó có phục vụ quyền lợi của những kẻ trực tiếp liên hệ hay không? (Richard Nixon, Beyond Peace, Random house , 1994. Trang 39)

 

Ngày xưa Lư Quang Diệu và Rít-Cha Nít-Xơn đă có một nhận định phũ phàng nhưng chuẩn xác về vai tṛ của các quốc gia . Hai ông đă ví thế giới giống như khu rừng cây, mà trong đó có những cây non, cùng những loại giây ḅ sát. Những cây cổ thụ vĩ đại là Nga, Tầu, Tây Ầu, Mỹ và Nhật. Trong khi có những quốc gia khác là những cây non có tiềm lực trở thành cây lớn, đại thụ.

 

Nhưng đại đa số các quốc gia khác chỉ là những loài giây mơ rễ má ḅ leo măn đời vậy thôi.V́ thiếu tài nguyên hay thiếu lănh đạo bản lănh tài ba, sẽ không bao giờ trở thành cây lớn đại thụ được. (Richard Nixon,1994. Trang 29).

 

Có nghĩa là những quốc gia "giây leo" này chỉ là những con bài rác, những con chốt thí, với cuộc sống chùm gửi mà thôi...

 

Như vậy, vấn đề của Việt Nam, nếu theo đề nghị rất sáng ư của Lê Chí Quang, th́ phải làm sao biến ḿnh thành một quyền lợi chiến lược sinh tử của quốc gia Mỹ, như Nam Hàn, Nhật v.v Nó đ̣i hỏi Việt Nam ít nhất phải có một tương đồng quan điểm tối thiểu trên mặt ngoại giao (Dân Chủ, Tự Do Báo Chí, Tự Do Kinh Tế v.v), sự đồng hành về hướng quân sự , và trên hết là một thị trường đối tác đáng kể của Mỹ về mặt tiêu thụ lẫn trao đổi kỹ thuật. Đây là vấn đề "nội lực" của VN.

 

Tức là Dân Trí Việt Nam , được thể hiện qua Cơ Chế Chính Trị và giới lănh đạo Việt Nam.. Chứ Cam Ranh hay Trường Sa Hoàng Sa không đủ giữ một hạm đội! VNCH đă học bài này đắt giá!!!

 

Nh́n chung Lê Chí Quang đă thể hiện được một sức sáng tạo của tư duy trong hoàn cảnh mới. Vạch được đám mây mù để nh́n lại và xác định vị trí của đất nước trong khu vực và trên trường quốc tế tương tranh đa phương. Có lẽ nhờ kiến thức sâu sắc về Luật, Lê Chí Quang đặc biệt đă nh́n ra hiện t́nh trống rỗng của quốc gia Việt Nam: Sự tuyệt bóng của pháp chế dân chủ và tự do, mà thiếu nó xă hội không trưởng thành, nội lực nhân dân không được triển khai một cách tích cực, để chống chỏi và vươn lên trong khung cảnh toàn cầu hoá đa phương đầy sức ép hôm nay.

 

Đất nước cần có một cơ chế dân chủ để nhân dân có thể chọn lựa những bộ óc như Lê Chí Quang vào vị trí lănh đạo để phục vụ nhân dân, hay ít nhất là những người "thầy" đại học trong tự do tư duy giáo dục , th́ Việt Nam mới có cơ hội trở thành đại thụ.. C̣n không VN sẽ măi măi là những giây leo chùm gửi ăn bám vào ḷng từ tâm của thế giới. Và tệ hơn nữa , sẽ chỉ là những con bài rác trên ván bài quốc tế , mà máu xương dân tộc sẽ chỉ là những nắm bạc vụn, như đă từng là những nắm bạc vụn của họ..!!!

 

Lê Chí Quang là chỉ dấu của sự hồi sinh của giới trẻ , của nhân dân Việt Nam. Dĩ nhiên một con én không thể làm nên mùa xuân.. Nhưng nó báo hiệu những ngày rạng rỡ đang đến!

 

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương