Make your own free website on Tripod.com
Dân như nước

Dân là chủ, là mẹ, là nước

 

Đọc bài vẽ râu cho ông Nông Đức Mạnh của ông Ngô Nhân Dụng, bỗng thấy vui vui. Tất nhiên không phải vui vì tưởng tượng ra cái hình của Ông Mạnh có chòm râu. Dù quả thật mặt ông Mạnh mà có râu thì quả "buồn mà cười", nhưng cái cười đã bị triệt tiêu ngay khi lại liên tưởng đến cái "buồn" cho cảnh đau đớn của mẹ con bà Nông thị Xuân và anh Nguyễn Tất Trung. Cũng không phải vui vì "tự nhiên" nhận ra rằng nhân dân người ta đã biết những "chuyện ấy" hay sao! nhân dân đùa, nhân dân mỉa, cái này đã cũ. Nhân dân mà, họ muốn làm gì nghĩ gì mà chẳng được. Quyền của họ. Nhân dân khen ai, chê ai, dựng ai lên người đó nhờ, có đạp bỏ ai cũng ráng mà chịu. Đã bảo dân chủ , nhân dân làm chủ nó phải thế! Nhưng ở Việt Nam nhân dân chưa dựng được, chưa đạp được. Cứ phải bưng tai mà nghe, cứ phải che mắt mà nhìn, cứ phải ngậm miệng mà nói, mà phát biểu. Nhưng nhân dân đã biết như vậy là sỉ nhục! Vui mừng là vì thế.

 

Nhân dân mình họ biết sỉ nhục cho nên bây giờ trong hoàn cảnh của đất nưóc Việt Nam hôm nay. Mặt trận đấu tranh cho dân chủ đang diễn ra hàng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây, dưới nhiều dạng khác nhau. Một người khó biết hết.

 

Nhân dân đã bị đảng CSVN và các bè phái khác sỉ nhục cả gần thế kỷ nay cho nên nhân dân chẳng thèm màng đến đưá nào lên đứa nào xuống. Nói như bà Dương thu Hương, là Nhân dân cũng chẳng thèm nghe và chẳng thèm nhìn. Nếu có bị ném vào trước mắt thì cũng liếc qua như một phản ứng tự nhiên sinh hóa của cơ thể mà thôi. Những cái mặt mẹt hơi đâu ai rỗi hơi mà ngắm. Bà này không thuộc lớp trí thức có bằng cấp, Bà là sĩ phu. Bà ngồi bệt, ăn tống nói tướng. Nên nghe nó chạy, nó chói. Đã bảo lời thật mất lòng là thế. Nói nho nói táo là trung ngôn nghịch nhĩ ấy mà!

 

Ai bắng nhắng là chuyện của họ! Báo chí nhà nưóc thi hành bổn phận. Nhân viên báo chí thì lo lắng, cố gắng không vi phạm lầm lỗi "tán mạng" phạm thượng nào đó, như đặt hình không đúng vị trí như Ông Bùi Tín kể. Phải tính để còn về nhà gặp vợ gặp con đã đủ bạc đầu. Chỉ còn những Ông chuyên gia ngoại quốc họ dùng kính hiển vi của họ chế tạo để xăm xoi bàn tán. Ông Nguyễn Minh Cần và ông Ngô Nhân Dụng không lạ gì cái uyên bác này của báo chí bình luận gia phương Tây. Cho nên hai Ông phê ngắn gọn rằng những cái nhận định ấy nó không có cái sự ăn trong máu, sát trong da thịt như người mình, đồng bào mình, thì thế! Cũng chẳng rỗi hơi đâu mà bàn làm chi. Có bàn thì phải bàn cách khác. Hai ông đã bàn rồi, không nói ở đây.

 

Ông Muời, Ông Một, Ông Khải, Ông Khiêu, Ông Kiệt, Ông Lực, Ông Mạnh, Ông Yếu, cũng chẳng khác gì. Cái đảng ấy, cái cơ chế ấy có thánh làm tổng bí thư, chủ tịch thì cũng thế. Không chừng càng thánh càng tệ, hiểu theo cái quan niệm thánh của một số người nhìn về Ông Hồ. Vì rõ ra là thời Ông Hồ còn sống nắm toàn quyền tối cao, thật tệ hơn bây giờ. Xã hội, cơ quan quyền lực lúc ấy, và cả bây giờ, như là một thứ triều đại phong kiến nhà Nguyễn. Không ai được phạm húy. Nói ra một điều gì là cứ phải dẫn Bác đã dạy, Đảng đã nói.. Ước mơ vĩ đại là cái đài, cái xe đạp Phượng Hoàng. Bây gìờ Đảng còn bày trò lố bịch đưa ông Hồ vào chùa chiền để thờ và phao lên rằng do nhân dân tự nguyện!!! Ở đền núi Yên Tử, trước khi lên đền An Sinh Vương trên cao, có cả cái miếu thờ Cô gì đấy người yêu Bác Hồ nữa cơ, ngay bên cạnh Bác. Thế mới tếu! Nhân dân đi qua cứ chửi! Thậv là bố láo bố lếu! Đây là âm mưu nhồi nhét để muôn năm trường trị. Sức mạnh của Đảng từ súng ống, nhà tù chỉ là phụ. Cái chính cốt lõi là ở những cái miếu "hoang" này! Chứ không dưng một đám "vô thần duy vật" lại lập đàn Nam Giao, rồi để cho nhân dân "tự nguyện" xây chùa thờ Bác à!

 

Nhân dân mình đã biết sỉ nhục nên chẳng ai thèm nghe những trích dẫn ấy nữa. Báo cáo chính trị chính em của mấy ông Yếu ông Mạnh, Ông Kiệt Ông Quệ thì họ nói họ nghe. Đảng cố "tạo điều kiện" cho mọi người xôn xao bắng nhắng. Thì cũng có chuyên gia bắng nhắng! Nhân dân suy tính cách của nhân dân là cứ đòi lại quyền làm chủ của họ. Họ chẳng phân tích văn bản hiến pháp luật pháp để năn nỉ van xin Đảng cái gì cả. Nhân dân lót đường cho cái đảng này, hy sinh đóng góp tiền của xương máu cho cái đảng này đánh thực dân đế quốc, bây giờ nó phản nhân dân, ngồi trên đầu nhân dân, thì nhân dân đang tìm cách hất xuống, có thế thôi. Nhân dân không nói không viết, nhân dân làm! Thái Bình, Tây Nguyên, Nguyệt Biều, Hoà Hảo v.v Nói theo cách thơ đơn giản, bộc toạc của Ông Nguyễn Chí Thiện thì đúng là:

 

Đảng là hòn đá tảng,

Đè lên vận mạng nhân dân.

Muốn sống trong hạnh phúc yêu thương

Phải tìm phương hất xuống!

 

Mà nếu nhân dân có nói thì chắc chắn họ chẳng văn hoa, nhẹ nhàng khoa cử, nên hẳn nhiên có nhiều người không nghe được. Có những cái nhân dân làm, họ khiếp! họ chịu không thấu! Cái đó là tại họ, không phải tại nhân dân.

 

Ngày xưa cụ Nguyễn Trãi có dạy rằng "Lật thuyền mới biết dân như nước", nâng thuyền cũng là nước mà úp thuyền cũng là nước. Ngày nay nhân dân ta ước vọng, đòi hỏi dân chủ. Dân chủ đã trở thành giá trị căn bản cho mọi xã hội tiến bộ. Thước đo hạnh phúc. Nhân dân không ăn học khoa bảng nhiều nhưng người ta là con người với lương tri, thiên tính. Ắn cắp tiền của nhân dân, bồ hôi lao động của họ, họ đã biết, đã khinh huống hồ ăn cướp hết cả gí trị nhân phẩm!

 

Nhân dân miền Bắc người ta đã biết những vụ buôn người, nói là đưa đi làm công nhân lao động ở Đông Ấu, tốn đến bảy tám ngàn đô, nhưng trước khi đến nơi làm lao động, các cô, các bà đã bị chuyền tay làm gái trong một thời gian. Thân gái dặm trường, lạc nhà xa xứ, đành phải chịu! Có những cô vì dùng quá liều lượng ngừa thai, thân hình chỉ còn da xám, xương gầy! Nát như tương! May mắn thì đến được nơi, gặp được đồng bào tử tế giúp đỡ, còn không thì lại bị thế lực toà đại sứ CSVN tại nơi kiểm sát, răn đe hù dọa, và bóc lột.

 

Những con người này chẳng cần ai phân tích dạy dỗ họ về tính ưu việt và đạo đức vô sản của cái Đảng CSVN nữa. Họ đang là những vị thầy về khoa nghiên cứu Đảng và Chủ Nghĩa Xã Hội! Họ là những bậc thầy của kinh nghiệm và "bất lập văn tự".

 

Đấu tranh dân chủ. Tức là cho dân và vì dân, và trên hết phải là của dân từ dân. Như thế người dân là chủ động, là đối tượng. Thế nhưng trong những thời gian qua, ngoài những sự kiện nhân dân nổi lên đòi lại quyền cho chính họ, ta vẫn thấy hầu như các nỗ lực chính từ giới trí thức tập trung vào phân tích văn bản của nhà cầm quyền, đối thoại với cầm quyền, mà ít thấy có những nỗ lực tập trung để nói với dân. Có lẽ trừ trường hợp thượng tọa Quảng Độ và nhà tu Nguyễn văn Lý.

 

Xét trong quá khứ. Lấy Nhân Văn Giai Phẩm làm thí dụ. Ta thấy được sự thiếu vắng tính quần chúng. Những nỗ vận động, giải thích với quần chúng về ý nghĩa của đấu tranh quyền lợi của nhân dân, kết hợp nhân dân làm nền tảng trong tự do dân chủ, hầu như không thấy. Kết quả các là văn gia, văn sĩ đã bị cô lập và bị triệt tiêu.

 

Ngày nay có khác hơn là thêm được nỗ lực vận động dư luận qưốc tế. Dẫn chứng dư luận thông tin quốc tế. Đảng CSVN khôn ranh, một mặt lên án "dư luận quốc tế", một mặt gián tiếp thừa nhận nó. Vì đảng biết dư luận quốc tế thường có lợi cho họ. Dư luận quốc tế ở xa, thường quan tâm đến hiện trạng ổn định và giao thương có lợi. Còn đời sống thật đến da thịt của nhân dân Việt Nam như Ông Dụng và Ông Cần nhận định, thì không thể biết đến hoặc không cần biết đến. Họ cứ từ từ mà chê mà khen nào là đổi nới, bảo thủ. Được thì họ hốt bạc. Không được thì nhân dân khốn khổ này cứ è đầu è cổ ra mà gánh, năm này qua tháng khác! Còn họ ở ngoài vẫn cứ chăn ấm nệm êm, dư giờ dư thóc nằm chờ cơ trời vận nước Việt Nam!

 

Nói như thế chứ nhân dân họ hiểu hoàn cảnh của những sĩ phu của họ. Đám cầm quyền cố tạo khó khăn đi lại, thông tin. Phương tiện thông tin đã bị kềm chế. Ai có uy tín với nhân dân, được nhân dân yêu quí thì bị quản thúc chặt chẽ. Những người còn lại ở ngoài thì bị khóa tay, khóa chân bởi hệ thống độc quyền thị trường. Giá cả thông tin, họ cứ lấy thật đắt. Lương bổng, hưu trí cứ để thật thấp, (dĩ nhiên là trừ những kẻ có quyền thế bổng lộc của Đảng thì quá dư thừa, dư thừa hơn những người ngoại quốc nữa cơ!). Có muốn đi đây đi đó để gần cận, chan hòa với nhân dân cũng khó khăn.

 

Vấn đề là làm sao trợ giúp phương tiện cho những sĩ phu này có thêm tí điều kiện để đi vào nhân dân khắp chốn. Mỗi người một ít, làm theo lối riêng cá nhân, hay tập thể cứ tùy. Làm như ông Tưởng Năng Tiến và anh em ở khắp nơi đã làm với ông Vũ Huy Cương. Làm như cụ thân mẫu ông Vũ thư Hiên đối với ông Nguyễn Trung Thành. Như vậy những sĩ phu của chúng ta sẽ bớt khoảng cách không gian với quần chúng. Nhất là họ ấm lòng ấm cõi vì biết sau lưng mình vẫn có cả nhân dân khắp chốn, dù bị biệt giam cũng không thấy quạnh quẽ. Nghe tiếng không bằng thấy mặt. Nhân dân nghe tên bây giờ thấy cả mặt thì vững tin ở nhau. Chẳng có tên bồi bút nào bôi nhọ, bôi bẩn được nữa. Bức tường nghi kỵ, ngăn cấm cứ thế mà đổ, Đảng có lấy đá, lấy sắt, lấy quyền lực từ nòng súng của Mao, của Mác Lê cũng không xây lại được.

Nói tóm lại, bất cứ cái văn bản gì của mấy bố đảng CSVN, bất cứ ai có lên hay xuống hay bị "cơ tim", hoặc "cơ chim "[1], đều vô nghĩa với nhân dân hết! Còn nó có ý nghĩa gì với ai thì xin chịu. Có xóa cái gì đi vẫn cứ không ổn. Nhân dân chỉ muốn xóa đảng luôn. Còn tử tế một tí thì cho sinh hoạt bình thường chung với mọi người trong dân chủ đa đảng, pháp trị. Đất nước hôm nay cần như thế, và đây là sự đòi hỏi của nhân dân. Thực hiện theo thì nhân dân mướn, không thực hiện thì nhân dân sa thải.

 

 

[1]

Ba ông nhồi máu cơ tim,

Một ông nhồi máu "cơ chim" bị về.

 

(Ca dao mới Hà Nội nói về ba cán bộ chết đột ngột, và một ông đi thăm em út bị nhân dân bắt gặp nên phải về vườn.)

 

 

Đất tạm dung ngày 28-3-Tân Tỵ, (21-04-2001)

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

24 MacPherson Victoria Australia

610393181730

nguyenkha@ykien.net
http://nguyenkhaptc.00author.com
http://www.ykien.yucom.be/indexnk.html
http://www.ykien.yucom.be/indexdt.html 

* trở về