Make your own free website on Tripod.com


Tuổi trẻ, Sinh Viên Tinh Thần Đại Học

 

Rào Trước Đón Sau.

 

Viết thư cho một người để giải bày "cái xa nhớ" đă khó. Viết cho cả một bầy, một đám lại càng khó. Mà viết giải bày cùng các cô cậu "sinh viên" lại khó hơn nữa. Phải trí tuệ, khoa học mới ăn thua!!!

 

Nhưng viết cho cả hai gịng đời tuổi trẻ "trí tuệ" Việt Nam hôm nay là khó nhất: Trí Tuệ Việt Cộng, Trí Tuệ Việt Kiều. Đành rằng Việt Cộng và Việt Kiều cũng chỉ khác nhau có một chữ. Nhưng v́ các cô các cậu học ở hai môi trường khác.. nên... khác xa. V́ thế chỉ xin được trả lời cùng Sinh Viên Việt Cộng thôi. Việt Kiều dẫu sao cũng chỉ là gốc Việt. Hay Tây nó nhờ, dở Tây nó chịu... May mắn nếu có ai nghĩ sẽ về Đất Nước trả nợ núi sông, đó là điều đại phúc! Bằng không th́ cũng là sự thường, chẳng liên quan ǵ tới ḿnh... Đó là vấn đề của Tây, Mỹ, Anh, Úc, Canada v.v

 

Nhưng các cô cậu sinh viên Trí Tuệ Việt Cộng dù thế nào đi nữa cũng là Việt Nam, đang sinh sống trên mảnh Đất nước mà tôi đang cố gắng nỗ lực bằng mọi cách để trở về sống hết kiếp người. Cho nên một cách nào đó, tôi có trách nhiệm và bổn phận trả lời rành mạch. V́ trí tuệ các Sinh Viên Việt Cộng có Hay th́ đất nước Việt nhờ, mà Dở tất đất Việt, dân Việt gánh chịu... Chuyện Trả nợ núi sông, dân tộc, là chuyện b́nh thường đương nhiên của giới trẻ Việt nam. C̣n nếu có ai không muốn trả nợ núi sông mà lăm le làm giấy tờ bỏ nước đi làm người ta, th́ đó mới là điều khốn nạn cho đất nước và nhọc tâm ḿnh...

 

Người viết vốn dĩ không thuộc hàng học giả uyên bác nên hay viết dài ḍng. Thường vẫn cứ xẹo đầu này, nhéo đầu kia một tí, rồi lại hay lôi chuyện cá nhân của ḿnh ra mà tỉ tê dẫn chứng. Xin Cô Cậu Trí Tuệ, Khoa Học v́ mục đích Tư Duy mà bỏ qua cho.... Đường nào cũng về Hà Nội cả.!! dài ḍng rồi cũng phải vào đề thôi..

 

Chia Xẻ Một Kinh Nghiệm Nhỏ về Tinh Thần "Đại Học" Cũ.

 

Việt Nam là một dân tộc có văn hoá tôn sư trọng đạo.: Hiếu học, Nhất là tuổi trẻ họ học hăng say, bước vào Đại Học là cả một niềm tự hào đầu đời niên thiếu. Hănh diện cho cả gia đ́nh. Hănh tiến với cái học của ḿnh!!! Dẫu mới chỉ là Học thôi chứ chưa Đại...Mà Đại Học là ǵ nhỉ.? Nó chỉ là một ngôi trường để vào và "học" như các ngôi trường khác chăng? Chắc thế ! Nên ai cũng nói tôi đang đi học "đại học", ở "trường Đại Học" v.v Và v́ thế cho nên chúng tôi không thể làm ǵ khác ngoài cái sự "học"...và nhiều khi "học đại" cái ǵ đấy cho có với người chung quanh, không lại thua chị kém em. Học miệt mài vất vả. Nghe cái bản nhạc ǵ mà "bạn tôi đứa đi dạy thêm, đứa chạy bàn, đứa làm tiếp thị, c̣n tôi về ăn ḿ gói con Tôm v.v" để học đại học th́ biết.. Học Đại Học nó ghê gớm đến mức độ nào..!!

 

Xưa Tôi cũng nghĩ thế! Dù bố cũng đă răn đe rằng trường học cái Lớn nó khác, học trường Đời c̣n khiếp hơn nũa! Mà khổ cái tính trai trẻ! Cụ dạy thế th́ cứ dạ nhưng mặt cứ câng câng tự đắc vơí mấy cái nhai lại của đám khoa bảng già hơn ḿnh. Rồi cứ khinh khỉnh thiên hạ làm như ḿnh đă lên tới giời mới khổ! Ngang bướng mà cứ nghĩ ḿnh hay, ḿnh đúng. Trẻ con mà nghĩ ḿnh già đời. Cái tính thích làm khác người là cái trẻ con. Người lớn người ta chọn cái nào đúng, có lợi, có nghĩa người ta mới làm. Lại bắt đầu coi thường người xưa! Lẩm bẩm bảo mấy Cụ cổ hủ phong kiến! Đến lúc vào đại học một hai năm mới thấy khác. Rồi ra đời lại thấy khác! Nhưng ôi thôi! Cụ Ông đă quy tiên. Có muốn quay lại học thêm ở Bố cũng không được nữa.

 

Đại Học không phải như các trường khác vào để tiếp thu rồi đi ra! Có nhiều gia đ́nh nhắn nhủ con cái cứ vào được rồi học đại cái ǵ cho xong để đi ra có việc làm khá hơn. Chỗ đứng trong xă hội cao hơn! Cũng có lẽ đúng! Hệ quả của giá trị trí thức trong xă hội trọng bề ngoài khoa bảng nó vậy. Nhưng xem trong sách "Đại Học" của Nho giáo, mà Ông Cụ đă giảng giải cho lúc thiếu thời, có nói :

 

Đại học chi đạo, tại minh Minh Đức, tại tân (thân?) dân, tại chỉ ư chí thiện. Tri Chỉ nhiên hậu hữu định, định nhiên hậu năng Tĩnh, Tĩnh nhiên hậu năng An, An nhiên hậu năng Lự, Lự nhiên hậu năng Đắc.

 

Chủ trương đường lối của cái học Lớn, Đại Học, là ở chỗ làm sáng cái Đức Sáng, ở chỗ làm mới con người hơn, gần cận với quần chúng hơn và tại v́ mục đích của Đại Học là đến chỗ chí Thiện. Khi biết được Mục Đích th́ sẽ có ổn định tâm lư, Ồn Định tâm lư mới có khả năng Tĩnh tâm, Tĩnh tâm rồi mới có khả năng An nhiên tự tại, An nhiên tự tại rồi mới có khả năng Tư Duy Minh Bạch đến nơi đến chốn. Tư Duy Minh Bạch đến nơi đến chốn rồi mới có khả năng Đạt Được.

 

Nghe rồi bỏ đó không kịp nghĩ! Lúc ra đời nghĩ nát cả người thấy đúng quá. Hèn ǵ các cụ ta ôm vào làm kim chỉ Nam. Chỉ tiếc đám con cháu bất mục trí thiển, nghĩ cạn hiểu lạc. Các thế lực chính trị nhảy vào ăn có, đẻ ra cái lối nói tóm gọn. Rồi cứ quy vào đấy mà "mắng" ngược các Cụ là tối dạ, theo phong kiến Tầu học bá quyền nước lớn. Rồi hè nhau một lũ cả mấy thế hệ ôm cha nó cái chủ thuyết Xă Hội Chủ Nghĩa của Mác-Lê, cũng của ngoại nhân có khác ǵ!!! Khốn nạn, nhồi nhét vào đầu mấy thế hệ con em. Hậu quả là Đất nước th́ tan hoang.. Mà phải có một ḿnh nước ta tan hoang đâu.. Thằng nào dính vào Chủ Nghĩa Xă Hội Mác Lê, đều khốn nạn lạc hậu cả.. Bằng chứng nó rành rành...Nhưng cả dân tộc này đă mù chữ, lại mù cả mắt, rồi mù cả óc, nh́n vẫn không ra, mơ vẫn chưa tỉnh!!!

 

Hồi xưa, một bọn khoa bảng Tây học, Cộng Sản Học, chúng nó cứ tóm gọn cái câu Tu Thân -Tề Gia- Trị Quốc- B́nh Thiên Hạ mà mắng chửi! Ḿnh nghe rồi, học thuộc ḷng, mà cũng không kịp nghĩ xét suy..cứ nhai lại, rồi đem về căi ông Cụ. Ông Cụ tôi cầm "quyển Đại Học" đặt lên bàn bảo :

 

Anh xem có chỗ nào nói như thế chỉ cho Bố! Bố sẽ ôm sách hầu Anh đi học Đại Học!!

 

Quả thật "sách" Đại Học kỳ thật chỉ có hơn 200 chữ Nho mong manh đơn bạc (h́nh như 206 chữ chính xác!). Mà có t́m đâu ra cái cụm từ gom lại một cách láu cá mất dạy như vậy! Cái nghĩa của "Thiên Hạ B́nh" nó khác hẳn với "B́nh Thiên Hạ", nhất là với cái tiếng Việt của phim tập thời bây giờ, lại càng khác!!! Nghe cứ như Nă Phá Luân, Thành Cát Tư Hăn, kéo quân sát phạt!!! Ông cụ thấy ông "học giả trẻ" đă bớt hung hăng, mới nhỏ nhẹ bảo:

 

Anh vào thư viện quốc gia t́m cho Bố các bộ sách Nho giáo. Anh đọc và t́m được chỗ nào nói "Quân xử thần tử, Thần bất tử, bất trung. Phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu!" Anh đưa về đây để Bố học lại nhé! C̣n đây Anh đọc cái này.

 

Ông Cụ đă giở sẵn cái trang, may mà có đoạn viết vừa quốc ngữ vừa Hán, chứ nếu không, làm sao mà thằng "học giả", vốn-chỉ-biết- đi-nghe-rồi-nói-lại, này đọc được. Cho nên chỉ c̣n nhớ mang máng là đoạn viết có ông Tử tử ...ǵ ǵ đấy, học tṛ Ông Khổng, bị bố điên lên đánh, lấy guốc phạng chí tử, không dám bỏ chạy, bị ngất ở ngoài đồng. Ông Khổng Khâu nghe tụi nhỏ kể lại. Đến khi cái ông Tử tử này vào học, tưởng được Thầy khen chí hiếu, lại bị Thầy Khâu già lẩm cẩm mắng cho một trận:

 

Mày là đứa bất hiếu, bất nhân! Bố mày điên lên đánh, th́ phải bỏ chạy để Bố nguôi cơn mà quay lại phân minh chứ. Lỡ mày chết ra đấy th́ Bố mày mang tiếng sát nhân, tù tội quan gia à? Học tṛ của tao làm ǵ có thứ hạng tối dạ, xuẩn động như thế...

 

Ở cuối trang ông Cụ cũng đă cắt sẵn một đoạn vừa quốc ngữ vừa chữ Nho, v́ biết thằng con "học giả" của ḿnh "mù "chữ Nho. Chỉ quen nghễnh tai nghe rồi nhai lại mà chưa biết xét suy, lập luận. Mắt tôi lúc ấy đă hoa lên, thành ra cũng chỉ nhớ đại khái rằng có ông Mạnh ǵ đấy, khi bị hỏi về cái sự giết Vua Kiệt, vua Trụ ngày xưa bên Tầu, đă lập luận rằng:

 

Dân Vi Quí Xă Tắc Thứ Chi, Quân Vi Khinh... Vua phải ra Vua, Cha phải ra Cha,..v.v và v.v C̣n không th́ chẳng có đứa nào ra đứa nào cả... Cho nên Kẻ Giết hại nhân dân là Tàn, Đưá Bóc lột nhân dân, làm dân thống khổ là Tặc. Ta nghe nói giết đứa Tàn là Kiệt, đứa Tặc là Trụ, chứ chưa nghe nói giết Vua bao giờ!

 

Thằng "trí thức" con cứ đực ra, mặt cứ thộn và cứ thuỗn dài... mà chịu trận. Và từ đó ông Cụ không cần nói nữa. Tự động ḿnh đi lục lọi đọc thêm cho bớt ngu, bớt nhục. Chỗ nào vướng Hán Nho không hiểu th́ thưa với Cụ... Chỗ nào sợ có lời bàn sai.. Lại cũng hỏi ư Cụ...

 

Nghĩ lại các Cụ ḿnh hay dạy kiểu "cách không điểm huyệt" về chính danh, về thực chất và giả h́nh... Cụ "mắng" khéo cái đầu rỗng của thằng con mà cứ vỗ ngực mở miệng "trí tuệ". Trí Tuệ hay không cứ nh́n hành trạng kết quả. Cụ dạy Tri Hành Hợp Nhất.. Chứ không hô hoán cái miệng... Mười voi không được bát nước sáo..

 

Thưa các cô cậu Sinh Viên, giới trẻ! Các Cụ ta rất cẩn trọng. Ḿnh vẫn thường nghe các ông già bà cả từ quê ra tỉnh hay nói nửa nho nửa táo "Cẩn Tắc vô áy náy" là v́ thế. Ông Cụ tôi th́ bất cứ khi hỏi hay giải thích điều ǵ từ các sách vở, tác giả khác, hoặc báo chí nghị luận, vẫn nhắc:

 

Chúng ố chi, tất sát yên. Chúng hảo chi, tất sát yên! (Thiên hạ chê cái ǵ, phải xét lại cái đă! Thiên hạ thích cái ǵ cũng phải xét lại luôn.. cho khoa học.)

 

Cái tinh thần tư duy khoa học và "cách vật tri trí" này đâu phải đợi học ở xứ Tây Phương mới có! Hủ lậu quê mùa như ông cụ thân sinh Tôi cũng đă biết tỏng...

 

Bây giờ ngồi nhớ lại cứ hoang mang và xao xuyến cái cách dạy con của một ông Bố Nho Sĩ cuối cùng này... Cụ không dùng quyền làm Cha mà lấn áp, đe nẹt. Cụ không dùng kiến văn uyên bác, kinh nghiệm hơn mà nhồi nhét. Cụ dùng lối thuyết phục của chứng cớ. Cụ khuyến khích, tạo cơ hội cho thằng con căi, lư sự... và dạy cách căi phải thuận lư có sở cứ. Cụ đánh động tính tự trọng của trí tuệ và sự tâm phục tự nguyện của kiến văn. Cụ gieo hạt mầm cung cách học hỏi phản bác, vấn, luận vào đầu một thằng tự kiêu, hănh tiến lố bịch...nhưng rỗng tuếch...Tất cả phủ bên ngoài bằng phong cách rất "mô phạm, tâm lư" là tôn trọng thằng con "trí thức" tân học!!! Quả Thật Y khả giả, Lễ khả Sức...Kiến Văn Bất Khả Trá.....Cho nên cái đám Việt Cộng, từ Hồ Chí Minh trở xuống cứ trịnh trọng ngậm miệng đi đi đứng đứng, th́ không ai biết.. chứ mở mồm là ḷi cái dốt ngay, Ông Bảy Trấn đă thấy.. Giờ cả nước nghe thấy Đỗ Mười, Phiêu, Lương, Khải, Mạnh v.v Thương cho mấy cha này không được như tôi.. Tôi c̣n có Bố dạy...c̣n chúng cứ bị bà Dương Thu Hương mắng xa xả...Không biết nhục..!!

 

Sau này thấy Đại Học cũng chỉ dạy đến thế chứ có hơn ǵ được cụ Tôi dâu???? Cũng cái phương pháp, cung cách trí Tri tại Cách Vật rồi Cách Vật nhiên hậu tri Trí... Thế thôi... Ầy thế mà Tây nó ứng dụng tri hành hợp nhất nên nó tiến ào ào.. C̣n Ta th́ chỉ nhai đi nhai lại, bốc phét như vẹt như sáo.. Rồi đủng đỉnh làm quan, làm tay sai chế độ.. Thật, mười voi trí thức trí tuệ, đất nước không được một bát sáo...

 

Ôi! có một bài học nhỏ là không nên chỉ biết nghe, mà phải nghĩ, suy xét điều thiên hạ nói. Phải biết nghi ngờ, lập luận, truy t́m chứng cớ, phản bác, rồi mới có thể tin tưởng và kết luận, Thế mà ông Cụ tôi đă phải dàn cảnh cẩn thận để dạy con và tránh tự ái hănh tiến, lố bịch cho con.. Thế mới biết t́nh thương trí tuệ của Bố...

 

Thưa các cô cậu Sinh Viên Ưu Tú,! Đấy cái học "cũ" nó từ chương cũng chỉ một phần nào thôi. Chứ nó đào tạo bao nhiêu thế hệ nhân cách, bao thế anh hùng dựng nước, giữ nước....nhưng giữ chặt quá ! Nước tiến không được....dậm chân đến bây giờ...

 

Hiện Trạng Cái Học của Ta:

 

Cái cung cách tổ chúc trường sở ḿnh có hiện giờ là tiếp nối cái học của Tây, của Nga, rồi biến chế thành của Việt Cộng. Một Khoa biến thành một trường Đại Học... cho có vẻ nhiều đại học. Đại Học Y, Đại Học Kiến Trúc v,v Thật ra chỉ mới được là một khoa! Chưa đủ điều kiện học chính, học vụ để gọi là một Trường (mang tính chất huấn luyện chuyên môn, cán sự, hơn là nghiên cứu tham bác) chứ nói ǵ đến chữ Đại Học... (nguyên ngữ La Tinh, Universitastatis = Toàn vũ trụ). Chứ cả nước gom lại chưa chắc được 3 trường Đại Học đúng nghĩa, đủ chức năng...

 

Khi ngồi viết những trần t́nh với các cô cậu Trí Tuệ. Lục lọi trong đám sách vở ghi chép cũ thời đi học, bỗng cũng thấy nguệch ngoạc một gịng viết tháu như thế này ở trang đầu quyển sách nháp:

 

University is not a sanctuary from life, but a contributory to larger society. University is a not a passive learning place but a place where we learn by challenging every establishments ....etc

 

Đại học không phải là một nơi "kỳ bí trú ẩn tôn nghiêm" tách biệt đời sống, mà là một nơi góp phần gánh nặng cho một xă hội rộng lớn hơn. Đại Học không phải là nơi để học thụ động mà là nơi chúng ta học bằng cách thách đố, mổ xẻ tất cả những giá trị hiện tại v.v

 

Không biết là của ai? Hay là của ḿnh nghĩ quẩn rồi viết? Nói cho vui chứ chắc chắn không phải của ḿnh rồi! Mà của ai thây mặc! Cứ hay th́ ghi ra đây chia xẻ với các cô cậu Sinh viên.

 

Vậy ra Đông Tây rồi cũng có gặp nhau. Ít ra là ở điểm giáo dục. Về cái nh́n về sự Học Lớn! Cái học phải ứng dụng làm tốt cho nhân quần xă hội, nhân loại. Chứ không phải học chỉ là phục vụ bản thân, để kiêu kỳ hănh tiến với đồng loại. Học để không chấp nhận sự tuyệt đối và thách đố thường trực mọi giá trị. Không phải để chỉ đả phá cái cũ mà xây cái mới, làm cho tất cả tốt hơn.

 

Nền giáo dục, học tập của Việt Nam hỏng nặng từ thời Nguyễn Gia Long trở đi. Cái học chỉ c̣n là học để làm quan. Cho đến khi thực dân vào cũng không khác. Học để làm tay sai. Phục vụ quan thầy thống trị.. Đến các chế độ nối tiếp như trong Nam th́ Diệm cũng ra sức uốn nắn Giáo Dục theo ư chế độ nhưng bất thành.. Ngoài Bắc từ ngày Đảng Cộng Sản thao túng nắm quyền, Giáo Dục trở thành công cụ ca tụng chế độ và phi giáo dục. Ngu dân để trị. Người dân, Sinh Viên không được học ǵ ngoài cái chuyên môn phục vụ. Không được phép tư duy, phản bác, lư sự. Chỉ biết tuân theo như con vẹt cái máy.... Trải mấy chục năm không đổi... Mới vừa đây, Ai đă đọc lá thư ngỏ của nhà văn Trần Khuê gửi Tổng Bí Thư Việt Cộng Nông Đức Mạnh , tất có thể suy diễn ra nhiều thứ tồi tệ hơn những cái mà Ông Khuê tŕnh bày. Ông nhà văn này vốn "ít nói, nhưng nói không ít" thành ra vẫn cứ phải "tư duy" thêm ra để thấy xa hơn...

 

Ta đă quen vói cái lối học dạ gọi vâng. Óc trọng khoa bảng làm cái học không những hỏng, mà c̣n biến cái trường thành một loại thánh địa của giới "ngon lành"; một mặt khác lại là nơi đào tạo "thợ, cán sự cấp cao" cho chế độ đặt hàng, hơn là nơi của những tư duy hội tụ để cống hiến cho nhân quần xă hội.

 

Bằng chứng là kể từ sau thời thực dân đến bây giờ đă hơn non nửa thế kỷ mà một dân tộc với 5 ngàn năm văn hiến văn hoá không thấy có ǵ là chứng tích tư tưởng, thành quả tư tưởng cả!!! Hầu như tất cả các "đại trí thức" của cả hai bên Nam Bắc, Ngụy và Cộng đều phải được đào tạo từ ngoài về... Và tất cả cứ câng câng lấy làm hănh diện...Nền học thuật, tư tưởng, nghiên cứu, nói thẳng ra là coi như con số KHÔNG.... Dẫu vẫn phải công bằng mà nói rằng giới trí thức tư tưởng miền Nam cũng đă vùng vẫy một thời và để lại một kho tư duy, dẫu so ra ngoài th́ không bằng ai, nhưng so với đất Bắc của già Hồ vĩ đại và Đảng ưu việt trí tuệ, th́ hơn gấp cả triệu lần về mọi mặt...

 

Nói như vậy để thấy cái nối dài tệ hại từ khi có Đảng của đất Bắc, nó kéo vào miền Nam và đục khoét cái kho tàng văn học nghệ thuật tư duy miền Nam, vốn đă nhỏ bé, trong suốt 26 năm th́ c̣n ǵ cho cả nước!!!

 

Những bước đầu của Hành Tŕnh Giới Trẻ Sinh Viên Nơi Đại Học:

 

Thưa các cô cậu trẻ, sinh viên ưu tú, giới trí thúc trẻ của đất nước! Đấy nhận xét sơ sơ nó đă thế! Nghe nó nóng cả mặt, nó bực cả ḿnh, như nhiều người Trung Quốc bực Bá Dương viết người Trung Quốc Xấu Xa! Bực như nhiều người đọc Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng... Như thế muốn cất bước đi lại cuộc hành tŕnh tư duy cũng khó... Cho nên giới trẻ, sinh viên Việt Nam hôm nay, muốn cất được một bước đầu trong hành tŕnh tư tưởng, cần có những điều kiện phải đạt được trước... Đó là Tinh Thần Đại Học:

 

1-Dẹp bỏ tính bốc phét cường điệu.

 

70 năm sống với đám thầy cô, đám lănh đạo ngu tối, hay bốc phét cường điệu đă quen. Nên bây giờ giới Sinh Viên dẫu có cơ hội nh́n ra xa hơn vẫn xem chừng khó bỏ cái tính này....Người Việt Cộng nịnh nhau gọi là nạn kiêu căng Cộng Sản. Thực ra Kiêu Căng, Ngang Bướng, là do cái dốt nát, u tối mà ra... Nó giống như đứa trẻ ngang bướng, v́ thiển cận, ít hiểu biết, nên nó thích làm khác người ta, thích chọc tức người khác mà bất biết đúng sai, phải trái. Nhưng lại nghĩ thế là hay là giỏi và dương dương tự đắc.

 

Khác với cái thẳng thắn. Thẳng thắn là nói toạc ra cái thật, cái đúng, cái sai, như Ông Bá Dương viết Người Trung Quốc Xấu Xa là thẳng thắn, như Ông Nguyễn Hộ viết Quan Điểm và Cuộc Sống là thẳng thắn. C̣n như báo An Ninh Thế Giới hay Đỗ Mười là nói càn, nói ngang bướng.

 

Mà trong tư duy, tư tưởng khoa học cần có sự chân xác. Phải Thẳng Thắn nh́n ra được cái bệnh ngoa ngôn ấu trĩ một thời do hèn hạ, sợ hăi, phải bưng tai bịt mũi mà ngửi..

 

Cứ lấy các bài thơ của Tố Hữu ra làm chuẩn để thấy cả nước ta mắc bệnh nặng. Bệnh hèn tư duy. Ông Hà Sĩ Phu đă phân tích bài thơ "bốc thơm" cách mạng tháng 10 Nga, là thuở "Anh" chưa ra đời, nhân loại sống trong đêm ngàn năm man rợ v.v. Man Rợ mà giờ này nó sống hùng, sống mạnh. C̣n Anh Cách Mạng th́ chết tiệt, con em của Anh Cách Mạng, là Việt, Miên, Lào, Bắc Hàn, phải ḅ, ngửa tay ăn xin.. Trung Quốc th́ đang làm đơn ly dị ngầm gịng họ nhà Anh!!! Đấy là chưa nói ra cái trơ trẽn lố bịch như ông HSP đă giải là trước tháng 10-1917 cả nhân loại, những đại triết gia, khoa học gia, toán học như Newton, Voltaire, Khổng,v.v là man rợ cả à?!?! Đấy! Cái lối nói lấy được, cả vú lấp miệng em, nó thế! Có ai biết mà căi! V́ chỉ biết quen nghe và quen vỗ tay, quen hô khẩu hiệu!!! Mà có biết đi chăng nữa cũng có dám căi đâu?!? Và thế Một Ḿnh một chợ nó quen rồi..... Bây giờ quay lại làm sổ thống kê thế kỷ, hỏi Tố Hữu xem từng tuổi đấy rồi, gần đất xa trời mà hắn đă sáng ra chưa. Có ai hỏi xem Tố Hữu có đưa ra được thành quả nhân bản, khoa học nào của cách mạng Nga trước khi nó tắt thở, Hay nhân loại "man rợ" đă sáng tạo đủ thứ sản phẩm cho Tố Hữu duỡng già!

 

Thưa các cô cậu trẻ, sinh viên ưu tú, giới trí thức trẻ của đất nước! Không kể câu đầu môi chót lưỡi của cả nước ta là Người Việt Nam thông minh, đất nước Việt Nam tiền rừng bạc biển v.v nó đă rỗng tuếch....Không những rỗng tuếch mà c̣n nát hơn nữa sau 70 nhồi nắn đưới cái mà nhà văn Dương Thu Hương gọi là mô h́nh man rợ của ANH Cách Mạng Tháng Mười...do Hồ Chí Minh tối dạ khiêng về đất nước, dí súng bắt mọi người tin theo...

 

Hăy cứ nh́n lại ngày xây cái cầu Thăng Long khí gió của ta trên đường ra Nội Bài ấy, mà báo chí, truyền thanh cả nước rêu rao đây là "Công Tŕnh của Thế Kỷ"...Bắt các em sinh viên, học sinh "chúc tụng ăn mừng". Nh́n ra bên ngoài các nước mà so sánh, th́ nó chỉ là một cái cầu "khỉ" vớ vỉn...Nh́n lại Cũng chẳng ai ngượng...!!!! Trong các cô cậu Sinh Viên bây giờ có ai đă biết ngượng chưa? Tôi biết là chưa! V́ nếu biết ngượng thái độ đă khác... Ít ra là như mấy chú em gốc Bắc của Tôi.. Đi vượt biên qua Hồng Kông. Nh́n những cái cầu của xứ thuộc địa bị Anh bóc lột mà há hốc mồm và bây giờ đă biết ngượng....mới bắt đầu chửi cha Bác Hồ, chửi bố mấy thằng Thầy con Cô lấy trôn làm miệng...dạy láo dạy lếu...mà bây giờ khi họ về thăm Việt Nam vẫn thấy chúng tiếp tục làm thầy!!!

 

Một chứng minh nữa là nước ta lạc hậu, mới mở cửa mấy năm nay, vi tính tràn vào, ta mới chỉ đang ờ ngưỡng cửa tập tễnh (nói theo chuyên từ điện toán là Newbees). Ắn học nhờ người c̣n nhiều, nhưng lại lấy cái tên rất lố bịch và rỗng tuếch " Trí Tuệ Việt Nam"... T́m cả nước Mỹ, cha đẻ và dẫn đầu kỹ nghệ điện toán cũng không thấy cái tên nào "kêu" đến thế.. Cứ Mircrosoft, Linux, Unix v.v Kể cả Nhật Bản nước trí tuệ hàng thứ hai cũng chẳng thấy ba hoa chích choè Trí Tuệ, Trí Téo cái ǵ cả.. Thật cái thói tinh tướng, tự măn, thích khoe khoang, chuộng bề ngoài, nó khó bỏ...

 

Chả trách cả nước nhà nào cũng treo đầy bằng khen, dù mái tranh, mái ngói loang lở, cơm ăn bữa đực bữa cái!!!. Sinh viên chỉ thích đuợc bằng khen, khoe có tên đăng trên báo, với những ngôn từ sáo ngữ hoa mỹ rỗng tuếch...Phải chi có tên trong viện hàn lâm thế giới như Giáo Sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, hoặc ít ra như Giáo Sư "ranh con" Đinh Việt, được Quốc Hội Mỹ phê chuẩn làm phụ tá Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang Mỹ ấy.... th́ ....th́ ....th́ ... sao nhỉ???? (Khổ! Người Việt ta, khen người "khác" trước mặt họ là "bất nhă"...)

 

Tôi gặp rất nhiều du sinh Việt Nam ra ngoài này. Nói chuyện với các cô cậu về vấn đề này họ không "ngượng" mà c̣n mím môi, rồi cúi đầu lẩm bẩm bỏ đi. Họa lắm mới có một vài cô cậu nh́n lại rồi góp ư chép miệng...C̣n không th́ chỉ nói cho qua chuyện và nhờ "t́m giúp cho cháu cái chân chạy bàn nào đó hay hái trái cây, ủi là ǵ ǵ...." Đại Học vẫn chỉ là thế!!!!

 

Làm sao chúng ta những người được ngồi vào Đại Học phải bắt đầu thấy ngượng với những cái rỗng tuếch ấy.. Ngượng rồi phải phản ứng bằng những ư kiến có suy tư, sở cứ...lập luận vững chắc đứng với vai tṛ sinh viên đại học. Nếu Cần cô cậu khoa Văn, kịch nghệ có thể làm kịch viết bài châm biếm...Nghĩa là phải biết sỉ nhục cho cái tư cách trí thức và trí tuệ thật sự của ḿnh..

 

Thấy được như thế ta mói đ̣i hỏi môi trường giáo dục, phuơng cách giáo dục phải thay đổi. Nghĩa là Sinh viên phải được quyền phản bác bất cứ điều ǵ, miễn có sở cứ, chưa cần biết đúng sai, miễn là hữu lư, thuận lư. Xa hơn ra, là Sinh Viên phải có quyền được SAI, như tất cả mọi người trên trần gian này. Đảng sai cả hơn 70 năm c̣n ǵ!!!!

 

Đại học là nơi học bằng cách thảo luận, nghiên cứu, chất vấn, phản bác...liên tục. Không phải là nơi để tiếp thư một chiều như tiểu học. Muốn như thế phải bắt đầu bằng việc dũ bỏ cái tinh thần tự ái rởm, tự ái vặt.

 

Bỏ cái tự ái vặt..

 

Cái tự ái vặt của người Việt Nam nó chung và người Việt Cộng nói riêng nó lạ lắm...Chúng ta nhất quyết kêu gọi nhân dân các nước mạnh dạn tố cáo tội ác và những xấu xa của họ cho ḿnh nghe, ḿnh đọc trên báo... Ta đọc báo thấy Mỹ tố cáo Richard Nixon, thấy moi lại sự bê bối của gia đ́nh Cố Tông Thống Kennedy; thấy nói về sự dă man của người da trắng với các dân da đen..ta hả hê nhảy tưng tưng: Đấy Mỹ nó có tốt lành ǵ đâu!!!!... Ta đọc báo thấy Mỹ nó bôi nhọ tổng thống Clinton của nó qua vụ lem nhem với cô tập sự Lewinsky.. Ta khoái chí cười toét miệng...Bây giờ, với Ông đương kim tổng thống George W Bush, dân Mỹ nó làm cả một chương tŕnh hài riêng: "That' s My Bush" để phê b́nh chế nhạo ông Bush...Người ḿnh xem thấy đă quá...ḿnh chưa kịp chửi Bush, dân Mỹ đă chửi giúp ḿnh!!!!

 

Nhưng người ḿnh tuyệt đối không được đăng tải những nhơ bẩn sai trái của ḿnh, như thế là vạch áo cho người xem lưng, là bôi gio trát trấu vào anh em và nặng hơn là... phản bội, phản quốc!!!!.(giời ạ!!!) Thế cái tính tôn trọng sự thật, chân lư, bằng chứng trong Đại Học làm sao mà có được???. Hành tŕnh tư duy, con đường tư tưởng sẽ đầy "cứt" nếu năo trạng các Sinh Viên Việt Nam vẫn c̣n nghĩ như thế!

 

Bỏ những tự ái vặt vănh của đứa trẻ con chỉ thích được khen ngợi, nuông chiều, thích nghe lời đường mật,. Bỏ cái tính trẻ con là làm và nói theo ư thích, cảm tính. Để trở thành Sinh Viên Đại Học, người trưởng thành. Chúng ta học và thực tập từ đầu cái tính "người lớn" (v́ ḿnh học "cái học to lớn" mà phải không???). Có nghĩa là "không nói, làm theo ư thích, hay ư sợ"!!! mà nói và làm theo sự tư duy cân nhắc, giữa cái đúng và chưa đúng, cái nên và không nên. Trong tiến tŕnh tư duy chúng ta sẽ phải thường trực kinh qua những giai đoạn để Nhận biết cái sai ḿnh đă từng cho là đúng, nhận biết cái đúng mà ḿnh đă từng cho là sai.

 

Vậy Sinh Viên hôm nay tranh đấu đ̣i hỏi Đại Học Việt Nam phải thay đổi để Cái Học Lớn trở lại chân diện mục mà làm cái học của người Tư Duy có cơ sở có khoa học. Thật sự trí thức. Thảo luận và được quyền phản bác giảng sư, thầy cô v.v. Trong giảng đường, ư kiến, tư tưởng của mọi người b́nh đẳng, miễn là có sở cứ lập luận hẳn ḥi..

 

Như vậy cái tinh thần Đại Học cần được khai triển, học tập khắp nơi. Không nhất thiết là ở trong sân trường Đại Học hay không. Tự Thiên Tử dĩ chí ư thứ dân ..... tinh thần Đại Học vi bản!!!!! Phải chi đất nước ta ứng dụng tinh thần này th́ lúc "Bác Hồ hô hố tuyên bố theo chủ nghĩa XH khoa học Mác Lê", th́ các chiến sĩ kháng chiến can đảm ư kiến thảo luận, tranh luận "phản bác"tự do như Đại Học th́ giờ này đâu đến nỗi!!! Nhân Dân, Giới Trẻ, Sinh Viên Việt Nam mà được quyền học tập tinh thần Đại Học thật sự, th́ bố bảo thằng cha Đỗ Mười dám nham nhở trả lời báo chí về cái vụ hối lộ, tư bản với vô sản như thế... Bất cứ cô cậu sinh viên năm thứ nhất nào cũng đều có dư trí tuệ và khoa học đốp chát với hắn trong 30 giây...Thưa có đúng không ạ?!? Nếu mà nước ta thực thi tự do ngôn luận tư tưởng thật sự như ông Trần Khuê góp ư trong thư ngỏ , th́ chỉ cần một cô cậu sinh viên khoa nào đó cũng dư sức khóa họng cả Ban Chính Trị Trung Ương Đảng chứ phải chơi.. Chúng nó mạnh chỉ v́ có súng, có nhà tù.. Thế thôi có đúng không ạ! Cho nên Tôi nghĩ tụi nó vất cha lá thư ngỏ, tâm huyết của Ông Khuê và bà Nguyễn Thị Thanh Xuân vào sọt rác rồi...Các cô các Cậu cứ đọc khắc biết, chứ lại bảo tôi phịa chuyện nói bậy!!!

 

Kính thưa các cô cậu giới trẻ, sinh viên ưu tú Việt Nam! Hành tŕnh tư tưởng mênh mông lắm. Nhưng để khởi sự cần có thế thôi ạ! Bước chân vào hành tŕnh rồi nó sẽ lôi cuốn ta đi miên tục và măi măi... Cái trí thức chân chính nó hấp dẫn lắm. Cho nên Ông bác học Albert Einstein mới quên cả tắm rửa, thay quần áo và chải đầu!!! Các cô cậu mà bước vào hành tŕnh tư duy, đại lộ tư tưởng rồi th́ xe Dreams xe tréo, nhạc rock nhạc riếc chỉ là đồ bỏ, thứ trẻ con!

 

Kính thưa các cô cậu giới trẻ, sinh viên ưu tú Việt Nam! Lời quê góp nhặt giông dài như thế.! Chỉ mong mua vui cho các cô cậu vài cái bấm chuột trên máy điện toán đă là măn sở nguyện. Chỉ sợ nó làm nhiều người tức hộc máu mồm ra mới .....mới ... mới ǵ nhỉ???? Thôi! xin phép. Kính thư...

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.

Tháng mùa Thu năm Tân Tỵ.