Make your own free website on Tripod.com

Cái nghĩa với người chết, kẻ sống "lộn tùng phèo”.

Chúng Tôi đă kể lể về cái nghĩa với người chết, cái nghĩa với kẻ sống. Nay xin gom lại, chộn lại xem sao?

Người chết th́ đă chết. Có mắng nhiếc chửi rủa cũng đă rồi.. Mà thật ra mắng chửi, phê b́nh ch́ chiết người Chết, chẳng qua là v́ kẻ sống mà thôi. Chúng Tôi ch́ chiết Hồ Chí Minh hay Ngô Đ́nh Diệm là v́ lẽ người sống. Chúng Tôi muốn những người sống sáng đầu sáng óc ra khi nh́n lại quá khứ, để học bài hiện tại và dự phóng cho tương lai. Vậy thế ǵới, nhân loại mới có môn sử học, mới có nhu cầu truy t́m chứng, để lư luận, t́m ra cái thật, cái cái phét lác ẩn nấp trong lời đẹp, t́nh cảm khen chê v.v. Phiền ḷng người sống, nhưng cũng v́ người đang sống cả... Lời thật vẫn luôn luôn chói tai..

Nhân ngày qua 7-tháng 9-năm 2001, có việc tang ma cố Tổng Thống độc diễn quân phiệt, nền đệ nhị Cộng Hoà miền Nam. Một thời làm tên chăn ḅ hạng bét cho Mỹ...Những năm đầu di tản, Chúng Tôi những đứa trốn chạy lấy thân, thề mà có gặp Thiệu là "oánh bỏ mẹ" nó, thằng bịp, buôn lậu c̣i hụ Long An, bán nước, bỏ chiến hữu chạy làng trưóc với đủ vàng bạc, mỹ-kim, đồ quư cổ quốc gia v.v.. Nhưng ôi! Bỗng chốc bao nhiêu là nưóc mắt, lời hay ư đẹp, chúc tụng khen vùi.. Khổ người ta lại lấy cái chữ nghĩa tử là nghĩa tận để mà...biện minh...

Cái thói đời , Mẹ chết con khen hay! Nhưng là mẹ "chúng tôi" thôi nhé, chứ mẹ chúng nó th́ cứ chửi thoải mái.. Hồ Chí Minh chết, chúng tôi những đưá "yêu tự do" chửi rủa, nhảy cẫng vui mừng... Chẳng thấy ai hát bài nghĩa tử nghĩa tận cả.. Ví phỏng nghe tin Usama Bin Laden chết, không biết có nghĩa tử là nghĩa tận hay không? Chác chắn là không rồi!!!! Nghĩa ǵ với quân khủng bố!!!

Mà thật phải vui mới đúng chứ! Những phường bán nước hại dân, bịp bợm như lăo già Hồ mà chết là phải ăn mừng, mà cả lũ bộ chính trị mà đều nhồi máu cơ "chim" lăn đùng ra chết th́ cả nước liên hoan, v́ là đại phúc cho dân tộc Việt Nam cơ đấy . Như thế, những đứa và gia đ́nh chúng, đục khoét niềm tin quốc gia, hăm hại nhân tài như Ngô Đ́nh Diệm, có "chết hai lần thịt da nát tan", th́ vẫn là niềm vui cho xă hội, có ǵ mà thương tiếc nhỉ. Chẳng có cái nghĩa tử là nghĩa tận ǵ với cái lũ này! Ai cố gân cổ căi , th́ chờ tin Usama Bin Laden chết, hoặc đám đầu lănh V.C bị dân nổi lên đập đầu, tất biết!!!

Chưa hết, cái nghĩa tử là nghĩa "tận dụng" rất kịch tính nữa cơ. "Nước" đă mất, quyền bính đă mất, cả chức vụ không c̣n, chạy lấy thân, quốc tịch không c̣n, đă thành Tây cả, vậy mà một lũ cũng bày binh bố trận, mặc quân phục, đeo lon lá bồng súng, "quốc táng" Thiệu ở Mỹ!!! Không hiểu cái quân cách Quốc Táng này là "Quốc Táng Việt Nam", hay "Quốc Táng Mỹ Gốc Việt, hay "Quốc Táng Mỹ"??? Thế ǵới lại được một dịp nh́n tṛ diễn tuồng, hát chèo, hát bội.. Lịch Sử lại được một trang cười ra nước mắt.. Ôi những năo trạng đặc cứng, những khuôn mặt dầy, nhăo nhẹt!

Cứ tưởng tượng ra cảnh bên Đông Âu, các con cháu lăo Hồ, cũng quấn khăn rằn đội nón cối vào, nghiêm chỉnh, rập rập, "quốc táng" một cán bộ cao cấp nào lỡ bị "cơ chim" ở Đức hay Nga, hay Ba lan, Tiệp ǵ ǵ đấy..v́ tội xét lại, chống đảng. Hay là tưởng niệm ngày sinh giả tưởng của Hồ đi cho nó thật một tí! " Uống nước nhó nguồn" mà! Không hiểu trong Chúng Tôi có ai tham gia nghĩa tử là nghĩa tận không nhỉ? Hay lại súng ống ́ ầm...!!!

Nói của đáng tội, cá nhân ông Thiệu cũng biết điều, biết thân. Từ ngày chạy làng ôm gia tài đi du hưởng với vợ con. Ông im lặng "chịu đựng cảnh giàu sang dư giả", (lâu lâu cũng có phỏng vấn lai rai, dù ăn nói không đầu đuôi, viết tiếng Việt không ra câu cú). Nói chung là ông ta sống "lặng lẽ nơi này" chờ ngày viên tịch. Nhưng khi chết th́ cái đám chúng tôi bèn thừa cơ tứ ngược làm đ́nh đám cho vui.. Cơ hội ngàn năm một lần để trưng bày. Sắm tuồng đă lâu, giờ có dịp diễn mà bỏ, th́ phí quá! Tội cho ông Thiệu, chết cũng không yên thân...Xin trao ông cựu tham nhũng hai gịt nước "cá sấu" này làm quà xuống cơi âm!!!! (Nói để Ông đừng giận, nước mắt, Chúng Tôi đă khóc hết cho cha Hồ rồi, v́ nó ra đi trước ông cả vài chục năm cơ đấy, Ông chết sau, mà lại chết bên Mỹ, nên chỉ c̣n vậy, mong Ông nhận tạm !!!)

Đến đây lại nhớ ngày nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ĺa cơi nhân gian có dấu chân quen này. Không ít người trong chúng tôi cũng hả hê "cho đáng đời quân phản phúc". Rồi Chúng Tôi c̣n viết bài moi móc đủ chuyện, chuyện "lạ lẫm nhất" vẫn là Chúng Tôi chê luôn nhạc Trịnh!!! Bảo là nhạc ǵ mà ấm ớ, nói mông lung làm nhiễu ḷng người. Thế là ai có ḷng yêu văn nghệ, những bài nhạc hay tuyệt, độc đáo của Trịnh đă được Khánh Ly đem vào ḷng người một thời, mà dám tổ chức hát hỏng là Chúng Tôi phản đối "ném đá dấu tên" ngay!

Có một chuyện "vui" xin kể ra ở đây cho quí bạn hiểu thêm cái năo trạng của Chúng Tôi. Số là Chúng Tôi hay táy máy văn nghệ. Về VN thấy mấy bài Trịnh vừa sáng tác về Hà Nội, hay quá . Bèn lấy máy Ghi CD, ghi ra làm mấy bản tặng bạn bè! Nhưng chúng tôi biết ư nên không giới thiệu "tác giả". Chỉ nghe Khánh ly hát thôi, cũng có vài giọng ca mới trong nước nữa, và bảo là nhạc mới. Thế là bà con khen quá! Nhạc rất "thấm" và trữ t́nh người, t́nh quê v.v Mấy hôm sau, chắc có ai "thối mồm" cho biết là nhạc Trịnh làm ở trong nước đấy! Ghé qua chơi, và lần này nghe toàn là lời chê, xỉa xói v.v Thật là lạ lùng cho năo trạng con ngựi Chúng Tôi hôm nay!

Chuyện vui nhất là "cô bé" mồm loa mép giải Phan Thúy Thanh của V.C cũng hát bài "nghĩa tử là nghĩa tận" với cựu buôn lậu tham nhũng, độc diễn Thiệu... nào là văn hoá của Cha Ông Việt Nam v.v và v.v !!! Nghe mà cảm động, chảy cả nước "đái"... Chẳng qua Thiệu ở bên Mỹ, chứ mà về VN th́ nghĩa "tận" diệt cả cái xác thối. Cứ nh́n cảnh bà cụ Thu của Phật Gíao Ḥa Hảo, Ông Hồ tấn Anh, và ngay những người lính chiến đă khuất ở nghĩa trang Biên Hoà th́ biết cái nghĩa tử của V.C nó tận đến mức nào! Mả cụ Hùng Vương , mấy hôm nay chắc bốc khói, lung lay khu núi Phú Thọ!!!

Cái nghĩa tử là nghĩa tận mà pha với cái ăn cây nào rào cây ấy th́ nó buồn nôn như vậy. Nó buồn nôn như các đài các báo Việt Kiều lên án "hành động" ủng hộ Usama Bin Laden v́... Mỹ vậy! Nhân dân vô tội ở các nơi có chết v́ quyền lợi Mỹ với những vũ khi tối tân nhất, cũng là quyền lợi của Chúng Tôi mà! Buồn cười nhất là Chúng Tôi nghiến răng trợn mắt cùng Mỹ tuyên bố nhất định sẽ thắng: Mỹ tối tân, giàu có, hùng mạnh.. Th́ không thể thua cái xứ hồi giáo chân đất quấn khăn dị hợm được.. Chúng Tôi quên rằng sự hiện diện "tị nạn, di tản" của chúng Tôi trên đất nước Mỹ, rải rác kiếm cơm ở các nước phương Tây là bằng chứng, là hậu quả của một cái "thua" : Nước Mỹ hùng mạnh, vũ khí tối tân, và chính nghĩa "bảo vệ Tự Do Dân Chủ", đă thua độc tài, đảng trị, chân đất, khăn rằn V.C !!!!

Thế mới lạ cho cái trí nhớ của chúng Tôi... Chúng Tôi nhớ có chọn lựa, hay không muốn nhớ, phải chăng v́ chúng tôi không có khả năng lư giải sự "kỳ cục" này. Nhưng Thôi, Mỹ và Anh đă mở màn bắn những phi đạn tối tân nhất, lần đầu tiên để thử luôn...trên đầu người dân A phú Hăn... Chứ cơ hội ngằn năm, không thử nó nôn nóng lắm.. Cũng mừng!!!

A!!! Mà không lần này Mỹ có chính nghĩa, "Chính Nghĩa" hơn cả chính nghĩa "bảo vệ Tự Do, xây Dựng Dân Chủ" cho miền Nam Việt Nam nũa cơ! Chính Nghĩa mà phải dùng áp lực và mua bằng tiền hàng tỷ Mỹ Kim: hứa hẹn viện trợ, bỏ cấm vận và nghưng chỉ trích vi phạm nhân quyền cơ đấy... Mỹ lại kết bạn ủng hộ những tên độc tài quân phiệt như Mu sa ráp của Hồi Quốc!!!

Mà Mỹ đă có bằng chứng về "tội lỗi" của Usama Bin Laden rơ ràng cớ đấy! Những bằng chứng cụ thể, không thể chối căi được! (Concrete- Compelling evidences) Nhưng Mỹ chưa thể cho thế giới biết được.. V́ là bí mật cơ đấy! Chỉ rỉ tai với vài vị quốc trưởng "Bạn" thôi.. Như thế là rơ ràng rối đấy nhé! Mẹ! Nghe mà đau cả ruột non! Chi tiết hành quân, tấn công th́ bí mật đă đành! Đến bằng chứng phạm tôi mà cũng bí mật th́... th́ th́.. Chỉ là bốc phét...Chúng nó khinh thường trí thông minh của thiên hạ, v́ đă có sẵn một lũ nô lệ, tay sai "ăn cây nào rào cây ấy" sẵn sàng phùng mang trợn mắt dơ nắm đấm ra để căi mà, lo ǵ!

Khổ thế! Chúng Tôi bèn tuyên bố rằng chính là CIA và FBI là thủ phạm của vụ không tặc vừa rồi! Chúng Tôi cũng có bằng chứng rơ rằng không thể chối căi cơ đấy. Nhưng v́ bí mật nên không thể thông báo cùng quần chúng được... Chỉ có những ngựi như chúng tôi mới biết thôi...Nghe cứ như nhà hùng biện của thế kỷ!!!

Nó giống cái chính nghĩa của V.C đè lên đầu cổ những người, những báo chí hội đơàn trong nước...Người Anh có cái chữ dùng để diễn đạt cái loại "chính nghĩa" này là "Chính Nghĩa Hù Dọa", "Black Mail Just Cause". Chúng Mày không ủng hộ "chính nghĩa của Chúng Ông" th́ bỏ mẹ chúng mày ngay.... Hồi c̣n bé học Pháp Văn vỡ ḷng, Chúng Tôi được học vè La Fontaine, Le louf et l'agneau, mở đầu bài: La raison du plus fort est toujour la meilleure. Cái lư của kẻ mạnh bao giờ cũng là đúng nhất cả!!!

Cả thế giới chỉ c̣n sót lại vài ba ông có tí tư cách là dám lên án sự tấn công bừa băi của Mỹ! Mục đích chỉ để làm vùa ḷng dư luận nhất thời quần chúng Mỹ, mà không thật tâm giải quyết cái gốc của vấn đề: Chính sách Trung Đông bất chính của Phương Tây và Mỹ nói chung, và cái thái độ "trịch thượng" lấy thịt đè người của Mỹ. Mahathir của Mă Lai, một vài anh chàng nước Hồi Giáo như Ba Tư. v.v

Ô hay! C̣n Việt Nam nữa chứ! Trong một triệu cái ngu, hàng tỉ cái hèn, lần này phải công bằg mà nói V.C chơi cứng.. Thương ước vẫn kư, Mỹ đă phải kư, tiền mà!!! Nhưng V.C vẫn lên án hành động "hiếu chiến" của Mỹ mới "hay" chứ! Mỹ cứ phớt lờ. Rơ ràng mấy thằng V.C chẳng có ư tốt, nhân bản, nhân quyền mẹ ǵ cả. Cứ nh́n hiện trạng người cùng máu mủ với chúng nó th́ biết ngay.. Cũng một chín một mười với Taliban thôi... Nhưng ít nhất V.C, nó "không tham vàng" bỏ "nghĩa"!!! Lần này V.C vừa được "vàng" (Thương Ước, đầu tư), lại được cả "nghĩa"... Thế mới thấy cái "bất nhất" nói láo "yêu chuộng Tự Do Dân Chủ, Công Bằng, Van Minh" của Mỹ và của V.C nó ḷi đuôi... Chẳng bịp được ai! Vấn đề ai dám nắm mà kéo??? Chỉ biết các bố "Việt Kiều Quốc Gia" chúng tôi là ức hộc máu với "đồng minh", đành xỉa xói V.C là nói láo, đạo đức giả , tiền Mỹ thơm hơn v.v và v.v thôi!!!

Viết đến đây bỗng nhớ đến ông triết gia cổ Hy Lạp nào đó thắp đèn, không phải đưốc đi chơi đêm như các cụ nho nhà ta, mà giữa ban ngày để t́m cho ra "một con ngựi"!

Ôi hai vầng sáng nhật nguyệt, cộng với đủ thứ đèn điện cao thế , tân kỳ, to nhỏ soi rọi suốt ngày, quanh năm suốt tháng, mà sao vẫn chưa thấy "một con người". Chỉ rặt một loại nô lệ cơm áo, nô lệ tư duy, như chó giữ nhà, như một lũ vẹt sáo, hót vui.. Chỉ có khác là sáo vẹt, chó mèo, nhà giàu th́ nó cho ở ở lồng son,. C̣n sáo "ta", chó ta mèo "ta", nghèo khó th́ phải ở lồng tre, chuồng củi khô, thế thôi! Cũng chỉ là một lũ sáo, lũ chó nuôi trong nhà làm tṛ cho chủ. Có khác ǵ mà sủa nhau, cắn nhau nhỉ?

Thế Giới con người, Đất Nước Chúng Tôi, vẫn cứ một mầu sương là v́ thế....

Nói lời nhỏ nhẹ!

"Chim khôn hó tiếng rảnh rang, người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe". Các cụ Việt ta đă dạy thế. Tôi là kẻ mất dạy, mất nết hư thân đă từ chín kiếp. Cứ phang ngang bổ ngửa, nói phứa... Nói phưá không v́ chán cơi nhân sinh này như ông nhà văn Tàu nào đó viết truyện ma hồ ly tinh:

Nói bứa bừa đi nói bứa bừa,

Dàn dưa giăng mắc sợi tơ mưa,

Chuyện đời chán ngấy người lên được,

Nghe quỷ mồ thu hát thấy ưa.

(Vũ Hoàng Chương diễn nôm)

Tôi không chán ngấy t́nh cảnh, thế thái nhân t́nh thiên hạ để nghe chuyện qủy mồ thu hát. Mà viết bằng những nỗi đau, có thể hơi chua chát như người bạn không biết mặt nhận xét. Anh Lê-Hiền nào đó, "chúc mừng", phảng phất mốt ít mỉa mai, rằng viết về những lố bịch của người Chúng Tôi ngoài này là đă t́m được nguồn hứng vô tận. Quả thật ,đọc lời chúc tụng của người phương xa, mà ngậm ngùi cay đắng!!!

Trần Viết Đại Hưng, nhẹ nhàng hơn một tí, gỡ khéo rằng " Cái quan định luận". Đêm nay, đêm thứ ba trong cuộc đời 20 năm làm tên lữ khách bước ra ngoài sân lặng lẽ nh́n trăng khuyết sát tận lông mày..mà cúi đầu tư cố hương. Người ta làm nhà văn, viết những tuyệt tác bất hủ, đi vào ḷng người, bất tử với nhân gian. C̣n Chúng Tôi, cứ phải xoay vần với những sự đời vớ vẩn không thôi. Những vớ vẫn có lẽ chỉ chấm hết, khi không c̣n con người nữa. H́nh như người Pháp cũng có nói "Tant qu' il y a des hommes..." Ḷng tự hỏi, ḿnh viết tản văn về những cái lố bịch ấy có vui không? Có thật sự thú vị không? Có hả hê với những pha chèo cổ, hát bội của đồng bào ḿnh không? Có thật đó là nguồn cảm hứng không?

Những bậc sinh thành ra chúng tôi, khi hài tội nọc roi đánh con, dạy con, "thương con cho roi cho vọt, ghét con cho ngọt cho bùi", có vui, có hứng thú không nhỉ? Tôi chưa từng được hân hạnh làm cha mẹ dẫu đă nửa đời hư hỏng, nhưng cũng đoán biết được rằng khi phải nọc con ra mà hài tội, mắng nhiếc mỉa mai, ḷng các Ngài đau đớn lắm! Chuyện Chẳng đặng đừng!

Đấy là ḷng cha mẹ thương dạy con, cái ḷng trời biển là thế, đánh con hằn vết mà ruột cắt tim se. Chúng Tôi chỉ là những đồng bào của nhau. Có gỡ mái tóc đen, thoa dầu cho xanh mắt, hộ chiếu đủ màu, khi phải ngồi đối mặt lặng nh́n nhau cuối chân của cuộc đời này, dẫu có dơ bẩn tồi tàn, hay cao sang thành đạt, th́ cái chân tính, chân tướng Việt Nam vẫn hiện rơ như một nghiệp quả cưu mang.. Nước mắt của chúng tôi, những gịot nước mắt thật, giả cho nhau, những lời oan nghiệt, khen chê, phủ mặt nhau vẫn là những t́nh tự từ nước nguồn Cửu long, Vàm cỏ, sông Hồng sông Đuống! Chúng Tôi có vác gạch, vác đá ném nhau, đào đất vùi nhau, th́ cũng vẫn là những t́nh tự từ nắm đất Bà Đen, Ba V́, Tam Đảo...

Mà quả thật, sau hơn một phần tư thế kỷ chấm dứt chiến tranh, nh́n lại những chặng đường oan khiên, Chúng Tôi mới biết được cuối chân trời này chỉ có chúng tôi, những đứa con, đứa cháu Cụ Lạc Long, Bà Âu Cơ, mơí bận ḷng nhau mà ch́ chiết, dằn vặt nhau măi, dẫu có bỏ đi nơi đâu, phương trời nào..

Đất trời quả bao la, mà ḷng Chúng tôi nhỏ bé, cái nhỏ bé vụn vặt ngàn đời rớt rơi từ ḷng mẹ bao la như Thái B́nh Dương kia. Nhưng dẫu có bé đến đâu đi nữa, trong tận cùng của một chấm li ti của tâm hồn Việt Nam, Chúng Tôi vẫn c̣n cái t́nh Việt bao la của Mẹ Âu Cơ trong ấy.. Để đêm về, mộng nửa ṿi trăn trở, nghĩ thương cho một đời con người. Lạc nhà ngàn dặm theo những u mê, ch́m ngập hư danh để được ǵ? Một nắm mộ con bên rừng Trường Sơn không nhang khói, hay một cái Lăng đồ sộ, hoặc một tấm bia khắc khoản hoa văn nơi xứ người xa xăm, lạ lẫm?

Ông Hồ được ǵ, c̣n lại ǵ? Cậu bé Nguyễn Sinh Cung say mê danh vọng chủ nghĩa ấy, đất nước Nga vẫn cứ là Nga, Tầu vẫn cứ là Tầu; gịng Volga vẫn cứ là Volga, trôi đời Volga; sông Duơng Tử vẫn là Dương Tử chảy xiết đời Trung Hoa; và cái khốn nạn vẫn nằm ở Việt Nam, in hằn lên cuộc đời chúng tôi, lẫn trong đất phù sa sông Hồng, sông Cửu. Khi c̣n tại thế, Ông Hồ vẫn phải sống cô đơn, thậm thụt những mối t́nh, t́nh chồng vợ, t́nh cha con, t́nh chị em, những mối t́nh thiêng liêng mà b́nh thường người đời tự do hưởng trọn như đất tṛi mưa nắng. Xét một cách chân t́nh nào đấy, Ông mất nhiều hơn là được. Mồ mả gia tiên của Ông, cũng hoen ố măi măi từ đấy. Ông Ngô Đ́nh Diệm cũng một đời dâu biển, danh vọng quyền uy, có c̣n ǵ ngoài những hoen ố nưóc non, dân tộc... và một nắm mộ trơ tráo đổi họ tên Huynh, Đệ! Giờ đây Ông Thiệu cũng không đi ra ngoài vết xe lăn śnh lầy quá khứ. Mỹ vẫn đi con đường đời của người Mỹ. Chỉ c̣n lại những người Việt Nam chúng tôi, đay nghiến nhau, v́ biết đau cho nhau, đau cho dân tộc, đau cho đất nưóc..

Lặng trong đêm đen của không gian, Chúng Tôi thấy rơ tâm tư của nhau! Trong tận cùng của tĩnh lặng , Chúng Tôi nghe tiếng khóc, tiếng cười của nhau. Chúng Tôi thấy rơ từ trong những danh vọng, quyền uy hư ảo, những đau khổ thiệt tḥi cá nhân của những con người Hồ Chí Minh, Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn Văn Thiệu.. tất cả là những bi hài kịch cá nhân một đời người măi măi là về không. Nhưng trên hết, và khốn nạn trên hết tất cả những khốn nạn là những mất mát mà cả dân tộc và đất nước chúng tôi phải gồng gánh theo những con người này...Tầu, Nga, Pháp, Mỹ , họ đến rồi đi như những thương buôn, những thương buôn muôn thuở,: nhẫn tâm và lạnh lùng quay bước, lẩm bẩm hay cười vang, đếm những đồng tiền lăi. Chỉ c̣n lại chúng tôi, cũng vẫn chúng tôi, đồng bào cùng máu mủ, cùng một mẹ một cha, là c̣n nhớ họ từng giậy, từng phút, cho dù là ch́ chiết, nguyền rủa hay thương yêu.. Chúng Tôi v́ nhau mà níu áo, nắm tay... Xấu hay tốt, Chúng Tôi vẫn nhớ măi những con người này như Chúng Tôi đang từng nhớ những Đề Thám, Phan Bội Châu, hay như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống.. Và từ đây sẽ rất c̣n nhiều người sẽ đi vào kư ức của Chúng Tôi, dân tộc chúng tôi, như Ông Hoàng Cơ Minh, Lê Hồng, Trần Thiện Khải, Trần Văn Bá , Vũ Huy Cương, Phùng Quán v.v Bởi v́ những nghiệp quả cay nghiệt của những tham vọng u mê vẫn c̣n đấy..

Các bạn ơi! Đấy là T́nh tự dân tộc! Nó là gói ghém của tất cả những máu xương, nụ cười và nước mắt của ngựi chung giống ṇi..Vạn dặm xa xăm, nợ cơm áo hàng ngày mà Chúng Tôi vẫn cứ phải phiền ḷng phí giờ với bên kia bờ đại dương, nơi rặng tre đời đời măi biếc xanh ŕ. Cơ khí vi tính có thay đổi mặt địa cầu th́ hạt gạo kia có nát ra thành tấm cám, vẫn cứ một mùi thân thương không quên, dẫu có ẩm mốc đến thế nào!

Có lắm khi Chúng Tôi thấy cuộc đời quả là như cơn gió thoảng. Chốc đà đă mấy mươi năm, bao nhiêu là máu xương, bao nhiêu là nước mắt, bao nhiêu là gấu ó... Tóc đă phai màu, nụ cười đă uá! Hận thù chùng xuống và thương cho đời nhau. Khóc cho đời nhau..

Kiếp nhân sinh một thuở,

Bờ sông lệ chảy loang..

Nấm đất nhỏ bên đàng,

Bia mộ cao hùng vĩ,

Cũng tan vào khói nhang..

Ước mơ một ngày nào thanh b́nh, Chúng Tôi đi dạo đến phần mộ của những con người cùng gịng máu ấy, để một lần nói lời chân t́nh: Sao các Ông, các Bà , các Anh, các Chị nỡ hành nhau đến thế! Về bên kia, chân trời xa thẳm hư không, các người có quay nh́n lại mà phân vân, có quay nh́n lại mà ăn năn hay chăng?

Ngững đầu nh́n trăng đă khuất, đêm đen dầy đặc đă mờ phai, lấp lánh đâu đó vài ánh sao đơn lẻ. Chúng Tôi hẹn có ngày được thắp lên ngôi mộ của những Hồ Chí Minh, Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, một nén hương, không long trọng ngưỡng kính, không hận thù căm tức, mà chỉ một nén hương đơn giản, một nén hương b́nh thường của con người với con người, của người Việt Nam với người Việt Nam, để chia sẻ với họ nơi hư không, huyễn mang xa mù, những thương cảm của thân phận phù du dại dột dưới ṿm trời bao la, trong đất nước Việt Nam b́nh yên hoan lạc... Ngày ấy Chúng Tôi sẽ quên hẳn những ch́ chiết lố bịch đi như khói mây, như một chuyện đời tiền kiếp...

Nghĩa Tử, Nghĩa Tận là đây!

Một đêm thức trắng...

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

Những lư sự của Loài Người ảnh hưởng vào Năo của Chúng Tôi.

Chúng Tôi chỉ muốn nói về Đất Nước của Chúng Tôi, "đất nưóc một mầu sương" thôi. Nhưng thế sự thăng trầm cứ tràn đến, dẫu muốn hay không, chuyện thời sự cũng ảnh huởng đến người của Chúng Tôi. Mà không ít ngựi trong Chúng Tôi. c̣n lôi cả đất nước vào để "rào "cái cây cái trái của họ nữa cơ, dẫu xa tít. Thế là phí mất cha nó vài khoảng thời gian trong tiến tŕnh phá "tan sương đầu ngơ vén mây giữa ǵời". Bây giờ đấm vào nói chuyện thiên hạ Âu Mỹ, Trung Đông, Nam Á làm ǵ nữa. Chúng Tôi trở lại lư sự phải trái với nhau, những tên da vàng mũi tẹt. Lần này th́ ngyên tử có nổ kệ cha chúng nó. Thù truyền kiếp của chúng nó để chúng nó lo! Đưá nào trong chúng tôi dại dột bám chân, bám đít ăn theo th́ kệ bố chúng nó. Chúng Tôi chỉ muốn nói về chúng tôi thôi! Người trong kẻ ngoài, hộ chiếu có màu ǵ th́ vẫn cứ rau giá, rau muống, nước mắm.

Phong Cách lư sự, Ngôn Ngữ lư sự, và Chứng Cớ lư sự.

Các cụ ta thường nói rất bặm trợn, những bặm trợn thuộc loại chân lư vĩnh cửu cơ đấy nhé! Các Cụ ta đấm vào những lịch sự ṿ vĩnh, ngôn từ hăo, giả vờ nhẹ nhàng tử tế để dấu dốt, dấu những cái hèn mạt, những cái thiếu can đảm và khả năng lư giải để đối thoại. Các Cụ ta không trốn né ngôn ngữ bộc toạc, các Cụ ta không giả vờ dùng cái "nho nhă" dởm : " Em chả thèm đếm xỉa đến những lời lỗ măng", để chạy làng sự thật, để chụp mũ khi ḿnh đuối lư. Túi khôn các cụ ta không tiềm ẩn ở đâu cả, mà nằm ch́nh ́nh, toang hoác ngay trước mặt, với những h́nh tượng cụ thể thường ngày trong từng bản thân con người, nhà cửa vườn tuợc đất đai. Nó như Tú Mỡ, trong Phong Hoá gọi là Bang Bạnh, là "nhi trành trạnh ra, nhi bành bạnh ra" vậy. Nó thẳng tim đen cật ruột của đời thường. Nào là "Lồn đẹp v́ lụa, lúa tốt v́ phân". Hay nhất vẫn là "Rắm ai, vừa mũi người ấy"!!! Đây là cả một chân lư. một triết lư xét, và xử đấy nhé..

Cái khổ là Chúng Tôi cứ hỉnh mũi chê rắm người khác thối hơn cơ. Nó khổ là ở chỗ này đây. Việt Cộng chúng nó nói ngang, nói ngược thế nào th́ cả "nước" cứ thế mà khen. Khi trong Chúng Tôi đứa nào muốn lên "Đảng" th́ cứ phải nghiến răng trợn mắt mà gọi thằng Bảo Đại, thằng Diệm, thằng Thiệu, thằng Nít Sơn, thằng Bin Tợn v.v Nhưng đến khi có những đứa khác, những đứa đă mất cả nghiệp nhà, tương lai mấy đời ,vỗ bàn hài tội mắng thằng giặc Hồ, tên Bán Nước, thằng Độc Tài, th́ mấy đưá đông chữ, hay giả vờ "đông chữ" Chúng Tôi, vội vă cầm bút nghiên, vuốt áo thụng, ra vẻ văn nho bảo rằng sao chúng mày ăn nói chẳng có văn hoá, văn học tí nào cả.

V́ thế mà Chúng Tôi đă ghét ai, th́ "dưa cũng có ḍi". Ai có hay đến đâu, có phải cách nào, chúng tôi đă "cạch" ra th́ không bao gị được khen. Mà ghét cái lư sự của chúng nó, nhưng căi không được, th́ chúng tôi nén giận vào ngực, và "nhỏ nhẹ" bảo: "tớ không thích căi với những lời ba trợn ấy, tụi tớ thuộc hạng văn gia cao sang, lời lẽ ôn ḥa mới đáng". Mẹ nghe mà lợm giọng.

T́nh thật mà nói, Chúng Tôi đâu phải văn gia, nhà nghiên cứu. Những loại "đông chữ tối dạ" này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, Bọn này thích dấu hèn dấu dốt, thích được mơn trớn khen hay. C̣n Chúng Tôi, nói là để nói đến cùng tận cái cong queo của vấn đề. Không phải viết và nói để được in sách, bán báo, hay khen tặng. Giời có đổ, Chúng Tôi cũng đấm vào. Chúng Tôi đánh rắm qua cửa cả nhà Sấm cơ đấy. Và chỉ chịu thua những bằng chứng. Chúng Tôi không lấy thúng úp voi hay bảo hai cộng hai có thể là hai mươi hai!!! (2+2=22).

Chúng Tôi có quyền được ăn nói,và thể hiện cái quyền diễn đạt theo cảm quan nhận xét những việc đă kinh qua bằng bản thân, xương máu cuộc đời chính ḿnh, gia đ́nh ḿnh, và trên hết, của dân tộc đất nước Chúng Tôi. Bởi v́ chúng tôi là những nạn nhân, những người đă dùng, bị dùng, chính bản thân, hay của anh chị em, cha mẹ, chúng tôi. Chúng tôi đă phải bương mạng sống ra mà trả cho những suy tính mưu đồ chính trị của những tên cầm quyền lănh đạo. Đượcc th́ mạng chúng tôi mất, máu chúng tôi đổ, nhưng sung sướng chúng nó hưởng. Thua, chúng tôi đương thân ra gánh mấy đời, chúng nó chạy làng di tản, hay lưu vong. Vẫn chẳng sứt một móng tay.

Cho nên nói hay chửi , hoặc có "đào mả bố" chúng nó lên, cũng là sự thường. Đấy là cái quyền của Chúng Tôi. Cũng như các Cụ xưa, chúng tôi nh́n vào mâm cơm, hành động thường ngày, và ngôn nhữ thường ngày để lư giải và phân bua. Cái giá trị của các Cụ chúng tôi là thực tế và chân xác thường nhật của con người. Nếu cứ dầm dề th́ phán ngay "ướt suốt ngày như đít đĩ". Ai hay làm chuyện trái nhân ngược ngạo. Các Cụ mắng ngay "Cứt lộn lên đầu". Thằng Tây cũng vẫn hay nói " Call a spade a spade". Thấy cái nhăn nhở giả nhân giả nghĩa, hay mặt trơ trán bóng, th́ gọi ngay "Nhăn nhở như lồn lở sơn"! Hơạc như Dương Thu Hương dùng ngay tục ngữ để vẽ những cái bộ mặt chính trị trung ương đảng là "Sằng Sằng như cặc phải nưóc sôi" ! C̣n cái hạng chỗ nào cũng cứ vờ vịt văn vẻ mà nói, mà vuốt, rằng Ai cũng hay cả, dẫu cũng có tí sai lầm v.v để mà được tiếng là người này nọ, th́ các Cụ bảo là hạng "Quân Tử nhất ngôn! chứ đâu Quân Tử sờ lồn hai tay" Chúng Tôi không sờ hai tay.

Nói cũng phải công bằng. Đă có kẻ "trí ngủ, học thật" trong chúng tôi vốn quen thói "danh gia", khi đọc lại kho tàng văn chương chữ nghĩa của đời trước đă à lên bật ngửa ra rằng các Cụ ngày xưa c̣n "bặm trợn, mất dạy, mất nết" hơn ḿnh nghĩ! Không kể ca dao "tục" ngữ, Nguyễn Công Trứ th́ lấy mo cau che "hĩm" ḅ cái. Tú Xương, Trạng Quỳnh, Nguyễn Khuyến, v.v .

Mà thôi cũng là cái quyền chọn lựa phong cách của họ. Chúng Tôi ít học, không lư thuyết phân tích lư giải như những học "giả" đứng ngoài. Chúng Tôi nói thẳng vào vết thương của chính ḿnh, cuộc đời của chính chúng tôi. Chúng Tôi đào mả bố những đứa đă làm tan nát đời chúng tôi, gia đ́nh chúng tôi, tương lai con em chúng tôi, bằng những ngôn ngữ phong cách b́nh dân chân xác như thế. Ai không thích th́ bịt tai. C̣n bảo chúng tôi sai th́ cứ đưa ra lư chứng. Không th́ câm mồm, đừng ơng ẹo ra vẻ văn nho, tử tế, "lấy thúng úp voi" mà làm "thằng Cuội kiện ngựi nói dối". Cái lối bàn sự việc của trường sở, thư viện không hợp với đa số chúng tôi. Chúng Tôi cũng chẳng ưa ǵ những điều ǵ Chúng Nó nói. Nhưng sẽ nhất quyết bảo vệ cái quyền được nói những cái khó nghe ấy của bất cứ ai, phe nào, khuynh hướng nào. Chúng tôi phê b́nh lư chứng, nhưng tôn trọng văn phong, cung cách của mọi người. Chẳng phải v́ ưa hay thích, mà v́ tôn trọng cái quyền đọc của kẻ khác không giống chúng tôi. Thế thôi.

Vấn đề là ai đưa ra được lư cớ xác đáng hơn ai! Lập luận chắc chắn và hữu lư đến độ nào! C̣n phong cách diễn đạt, chọn lựa ngôn ngữ là quyền của mỗi người. Độc giả bá tính người ta thích ai th́ đọc người ấy..Ḿnh không thích đọc th́ tôn trọng quyền đọc của kẻ khác, để người khác đọc. Không ai mướn ḿnh làm kiểm duyệt! Thiên hạ bao la, bá nhân bá tính, thế nó mới đa dạng, đa nguyên, đa văn, đa hoá.

Lại Chuyện Dân Trí , Sử trí Việt Kiều.

Sống xa đất nước cũng đă gần 20 năm. Dẫu nhớ quê nhà từng ngày, Tôi cũng chưa hiểu được rằng ḿnh có may mắn được sinh ra làm người Việt Nam không? Mà bàn làm mẹ ǵ cho mệt cơ chứ! Có may hay không may, vinh hay nhục th́ Tôi cũng không cải được nữa rồi, cho dù khoa học ngày nay có thể đổi giống, tạo sinh được, có thể đổi màu tóc, mầu mắt, màu da. Pháp luật th́ có thể đổi được tên, đổi quốc tịch v.v Nghĩa là cái ǵ cũng có thể đổi được trừ cái chất thật "người Việt Nam" nó cứ bám măi không thể đổi được nữa. Phiền thật!

Cũng chính v́ thế mà nó phiền nhiễu, hệ lụy. Cái hệ lụy đầu tiên là dù muốn hay không, Tôi cũng thừa hưởng di truyền trong máu, trong tiềm thức những cái ǵ ǵ đấy Việt Nam.. Nó gồm một "thứ hổ lốn": một tí tính không, tí trung quán của Phật, một tí lăng đăng hư vô của Lăo Trang, một tí "đại nhân, đại nghĩa của Khổng.. ! Cái ǵ cũng chỉ có một tí! Mẹ! Thế mới nói là phiền đử thứ chứ lị.

Đă nhiều lần Tôi cũng đă "ơng ẹo" học đ̣i như một ông đạo sĩ. Nghĩa là em chả thèm đếm xỉa đến cái cơi đời di tản ô trọc này. Nó tanh tưởi hôi mùi "chính nghĩa quốc gia, và công ơn ngàn đời của dân chủ tự do Hiệp Chủng quốc"; thật ra nó là một mặt của đồng tiền Việt Nam hiện đại mà thôi; mặt bên kia là "chính nghĩa Cộng Sản, và công ơn cách mạng tháng 10 Nga"! Cho nên Ta sẽ chui vào nhà luyện linh đan diệu duợc để.....(làm ǵ đó tôi nghĩ chưa ra!). Nghĩ chưa ra cho nên có những lúc ngồi "thừ" (không phải thiền) tập làm như một ông thiền sư, tự xưng "thượng tọa thích đủ thứ": Tiền, Danh, ăn ngon, mặc đẹp, lắm người yêu v.v . Nhưng khổ! H́nh như cái "Nhiễn sắc thể" của Nho giáo nó nhiều hơn th́ phải, nên Tôi cứ hung hăng mà "ở ĺ" với cái đám "thối tha" này! Và việc tối dạ đầu tiên là bày đặt, bắt chước lấy bút hiệu, theo cái kiểu lấy tên tự, tên chữ, để tỏ chí của mấy ông nội Nho sĩ, táo sĩ ǵ ấy mà. Nguyên Khả! Lấy trong Luận Ngữ đàng hoàng à nghe! Vô Khả Vô Bất Khả! (Chưa muốn tỏ "chết" nên chưa nghĩ ra tên "thụy"! Chắc phải dặn vợ làm sau.)

Người quen gần, quen xa, đứa chửi, đứa khen, đứa khuyên, đứa mỉa. Bảo: "Ông cứ gây vạ miệng, khẩu nghiệp! Chuyện bọn Việt Cộng với Hồ Chí Minh nó tanh như thế ai cũng biết! Chuyện ngoài này Việt Kiều nó bẩn như vậy ai cũng hay! Tất cả nó như đống phân, Ông càng chọc vào nó càng bốc mùi ra, nó c̣n dây ra, ông là người ngửi nhiều nhất đấy! (Thật ra oan cho Tôi! Tôi vốn ăn nói rất tồi, ǵờ này vẫn chưa có ai ngủ chung; nên đâu dám mở miệng với ai! Chỉ là viết mà thôi. Nên "thủ nghiệp" mới đúng!)

Nghe ra cũng đúng, cũng phải chứ phải chơi đâu. Cứ nh́n, cứ nghe những người "trong nước" theo bọn V.C, cho đến bây giờ vẫn hôn hít Liên Xô, kẻ lũng đoạn VN, dù bây giờ đă ră ra về lại chốn cũ tên Nga La Tư. Bây giờ vẫn cứ hôn hít Trung Quốc dù nó đánh cho dập mặt, lấy đất lấy sông của Việt-Nam. C̣n bọn Ngụy, bị Mỹ chơi sỏ, bỏ rơi, chạy lấy mạng ra ngoài này, vẫn ngàn đời đội ơn Đồng Minh; "cái phẩn" của Mỹ vẫn thơm hơn V.C...!!!! Quả thật, càng bươi ra càng thối. Ngặt cái Tôi nhớ lơm bơm h́nh như trong Luận Ngữ, chương Vi Tử, có chép chuyện Thầy Tṛ ông Khổng lẩn quẩn, long đong đi "dạy đời" đến tuyệt cả lương thực. Một hôm thày tṛ ông Khổng đi "đậu phọng" ở đất Thái (Không phải Thái Lan đâu!). Tử Lộ phải hỏi đường đến bến đ̣. Gặp ngay hai ông thần giời "hiền sĩ". Ông thứ hai tên là Kiệt Nịch, sau khi hỏi tên tuổi quốc tịch, cư trú và số điện thoại của thày tṛ ông Khổng, bèn nói với Tử Lộ rằng:

-Khắp cơi ta bà này, thiên hạ đâu cũng là ḍng nước đục cuồn cuộn, ai cũng vô đạo. Cái ông Khổng nhà anh sẽ hợp với ai được mà thay đổi thiên hạ? C̣n anh! Đi theo cái ông Khổng ấy mà tránh người vô đạo, chi bằng theo ta tránh đời ô trọc là hơn!

Tử Lộ nghe xong về kể lại với ông thầy Khổng. Ông Khổng nghe xong, bùi ngùi thở dài:

-Người ta không thể làm bạn với cầm thú; Ta không sống chung với lũ người khí gió trong xă hội này th́ sống chung với ai đây! Nếu mà thiên hạ đều "tôn trọng thực hành dân chủ, tự do", th́ cần Khâu này sửa chữa thay đổi con mẹ ǵ nữa!

Chả trách những hạng "hiền sĩ, trốn đời" thời nào cũng thựng ghét Nho Giáo, ít nhất là ghét như tôi, theo cái hiểu mỗi thứ mỗi tí. Cứ dí mũi vào sự đời! Lỡ sinh ra làm thằng ngựi Việt Nam, cái máu tam giáo nó nằm trong máu. Đi tu th́ bất khả năng! V́ không hẹn ḥ lấy vợ được, mà giai nhân lại nan tái đắc, bỏ là không có cơ hội gặp lại ở cuộc đời này. Bèn chọn làm Nho! Lại bất tài, vô đức, không làm Nho Lớn được, nho ngọt, th́ đành phải làm Nho nhỏ, nho chua vậy! V́ không sống với cái lũ này th́ sống với ai đây? Không lẽ lại cướp phi thuyền vượt biên lên mặt giăng hay sao? Cũng chẳng thoát! Chúng nó đă ṃ lên cả rồi! Mà có về bên kia thế ǵói th́ , một lũ chúng nó cũng đă về trước bên ấy, ngồi lù lù đầy cả! Có cả Minh Râu, Mác râu, Lê Nin râu nữa chứ! Mao th́ mặt trơ trán bóng, nhẵn thín như Diệm và Thiệu.

Chạy không được th́ ông đứng lại đấu khẩu chơi!

Dân Trí Việt Cộng, Dân Trí Việt Kiều.

Khi nói đến vận động dân trí, người Việt nói chung, thường nghĩ ngay đến dân trí trong nước, những hiểu biết, kinh nghiệm về ư niệm tự do, dân chủ , nhân quyền, tự do ngôn luận v.v và v.v. Nói chung là những ư niệm tiến bộ về những gía trị nhân bản hiện đại. Dĩ nhiên là những đáp ứng "tự nhiên" này là đúng, nhưng thiếu sót một cách trầm trọng và nguy hiểm. Nguy hiểm ở chỗ nó hàm ư rằng chỉ có người Việt trong nước, và nhất là nhà cầm quyền Cộng Sản là cần ư thức, học hỏi và thực hành những giá trị tiến bộ nhân quyền này. Và, coi như đương nhiên, những người Việt Kiều nói chung là đă "tiến bộ" và không cần bàn ǵ nữa! Cái này mới bỏ mẹ người ta. Bỏ mẹ "người ta" không thôi chưa đáng sợ. Đáng sợ hơn , là nó sẽ làm bỏ mẹ cả cái nỗ lực "đấu tranh tự do, dân chủ thật sự" cho một nước Việt Nam. Mà nếu v́ một phép lạ nào đó đám "Dân Trí Việt Kiều" này về gieo rắc "lửa" th́ lại càng bỏ mẹ tương lai đất nước. Đă bảo cũng chỉ là hai mặt của một đồng tiền.."cu Hồ" (không có dấu nặng).

Ở ngoài này đám họ hô hào chửi rủa bọn V.C trong nước đủ thứ: Phi dân chủ, tự do, nhân quyền. Nào là ăn nói một chiều, độc quyền chính nghĩa, độc quyền yêu nưóc. Không tôn trọng tự do ngôn luận: kiểm duyệt, đục khoét, bưng bít, ép buộc mọi người nghĩ, viết, nói theo quan điểm "độc diễn". Không hiểu nhân quyền là ǵ, không tôn trọng nhân quyền ra ǵ. Dân trí thấp không ư thức dân quyền xă hội văn minh v.v và v.v nghe đúng quá. Mà đúng thật đấy chứ! Có sai tí nào đâu! Cái không ổn và sai ở chỗ đám người ngoài này cũng thế! Cũng chẳng khác ǵ cả. Chỉ khác ở chỗ đám người ngoài này không có quyền, cảnh sát công an trong tay để thực hiện cái "khát vọng ngàn đời" này mà thôi.

Lại cũng trong Luận ngữ có ghi lại : "Tri chi giả, bất như háo chi giả, háo chi giả, bất như lạc chi gỉa", Biết thôi chưa đủ, phải ưa thích nữa mới được, ưa thích chưa đủ, phải vui vả mà thực hiện mơí đúng!"

"Người " ngoài này biết hết cả đấy chứ! Sống trong cơ chế tự do, dân chủ mà lị: nào dân chủ, tự do, nhân quyền v.v Và cũng có vẻ ưa thích đấy chứ! Nhưng thích kêu gọi thiên hạ trong nước tôn trọng thôi. Cho nên bảo thực hiện tự do, dân chủ, nhân quyền trong đám ngoài này v.v th́ bọn họ chẳng vui tí nào cả.. T́m đủ mọi lư cớ để "buồn"! Nhất định không thực hiện. Chờ nắm "chính quyền" đă! Dân trí c̣n thấp mà thực thi ngay th́ không tốt cho công cuộc vận động dân chủ tự do!!!

"Tiên hành kỳ ngôn, nhiên hậu tùng chi" Làm được điều ḿnh nói rồi mới dạy người. Đấy bọn họ cũng như Cộng Sản vậy, hành xử độc tài mọi rợ, phi nhân, mà cứ ra rả mắng người khác là bóc lột phi dân chủ. Chưa ư thức dân chủ tự do một tí nào cả mà đ̣i vận động đấu tranh dân chủ tự do, th́ có bỏ mẹ thiên hạ không? Hồ Chí Minh mặt dầy láo khoét đ̣i dạy dân chủ tập trung, tự do trong khuôn khổ v.v th́ ai cũng biết rồi! Nguyễn Văn Thiệu, độc tài, tham nhũng, phi dân chủ, chạy làng là thế, mà có lần đ̣i chỉ dạy người Việt cách tranh đấu đ̣i dân chủ nữa cơ đấy! Bài phỏng vấn này thực hiện trước khi Thiệu chết, cách đây trên dưới một năm, có đăng trên Việt Báo, và Tôi có gửi thư ư kiến nhưng bị "lờ"!!!

Thế th́ cái dân trí hải ngoại này có hơn ǵ trong nước không nhỉ? Hay là họ nghĩ rằng ăn cơm Tây, ở nhà Tây, nói tiếng Tây, học bằng cấp Tây, gơ điện toán, lái xe hơi, cầm điện thoại di động, hát nhạc Tây nhảy như con choi choi v.v tức là đă có dân trí! Định nghĩa thế th́ trong nước dân trí nó cũng có, mà có phần hơn ngoài này nữa là khác! Hay là, cũng như Việt Cộng, v́ Ta là chính nghĩa, Ta thuộc lẽ phải, chính phái, nên ta được quyền miễn!

Nói cũng phải công bằng. Đâu phải cái bệnh này là của riêng người Việt Cộng trong nước, hay là của những người cựu Việt Cộng mới ra ngoài này, hoặc cái đám người di tản, vượt biên đâu. Bọn Tây Phương cũng thế mà thôi! Chúng nó dân chủ th́ tốt nhưng không muốn các nước khác dân tộc khác tự do dân chủ. Nưóc nào nhiều dầu hỏa, nhiều mỏ, hoặc dễ dăi cho tư bản đầu tư, dễ dăi ăn chơi đĩ điếm, th́ không cần dân chủ, không nên có dân chủ. V́ có dân chủ ,Mỹ khó nắm đầu ǵói "lănh đạo"mà thao túng. Nh́n các nước đồng minh "dầu hỏa, hầm mỏ quan trọng" của Mỹ, th́ rơ ngay.

Phê b́nh th́ cũng nên có bằng chứng làm thí dụ. Cái vụ băng nhạc h́nh Mẹ 40 ǵ đấy. Hay dở chưa biết. Nó là xuất phẩm văn nghệ thương mại tư nhân, cơ chế thị trường. Lời ăn lỗ chịu. Ai thích th́ mua, ai ghét th́ lờ, hoặc cứ phê b́nh. Thế mà một đám cũng hùng hổ nhẩy đỏng đ̣i người ta làm theo ư ḿnh, quan điểm của ḿnh. Vô lư độc đoán như thế mà đ̣i tranh đấu cho Dân Chủ Tự Do. Muốn bày tỏ, tuyên truyền quan điểm chính trị của ḿnh, phe nhóm ḿnh th́ bỏ tiền túi ra mà làm một băng nhạc riêng mà tuyên truyền. Sao lại bắt người ta làm theo ư ḿnh. Chính nghĩa với chính nghéo, nghe nhục cả chữ nghĩa. Mà cái đám người thực hiện cũng thuộc loại ngu hèn. Cứ trả lời loanh quanh. Sao không cứ trả lời thẳng là chúng tôi làm theo quan điểm thương mại của chúng tôi. Tiền chúng tôi bỏ ra, lời lỗ chúng tôi chịu. Làm theo các ông lời lỗ các ông có gánh không? Các ông bảo các ông đại diện chính nghĩa của đa số, vậy các ông cứ làm theo ư các ông, bằng tiền túi các ông, rồi đem ra thị trường cạnh tranh xem bán được bao nhiêu? Chính nghĩa tranh thủ chân lư, nhân tâm là ở chỗ tự do này!

Ngựi ta viết lách cũng thế! Cái đám độc quyền chân lư cứ nhẩy vào đ̣i hỏi phải như thế này đừng như thế nọ. Đúng, vậy các ông các bà cứ viết những cái "nên" cái "đúng", những cái ông bà thích ấy ra, hay phê b́nh chỉ trích bằng bài ḿnh viết lư chứng hẳn ḥi! Tự do mà. Người ta viết không đúng, th́ ḿnh phản bác và viết đúng hơn; người ta viết dở, th́ ḿnh cứ viết phê b́nh và viết hay hơn! Người ta viết cái điều ḿnh không thích, th́ ḿnh viét cái ḿnh thích. C̣n không biết viết th́ dựa cột mà nghe, hoặc không đọc thằng cha đó. Nhưng một ḿnh ḿnh thôi, phải tôn trọng quyền đọc của kẻ khác, dừng bắt ép người khác không đọc như ḿnh. Có thể họ thích cái mà ḿnh không ưa! Thiên hạ độc giả người ta là quan ṭa b́nh sự!

Sao mà bọn họ hành xử cứ như ban văn hóa tư tưởng trung ương của Việt Cộng thế chứ. Phải chi chỉ có đám "đồng bào" cựu con cháu già Hồ, v́ quen sống theo lề lối XHCN, chưa ngộ "độc" tự do ngôn luận th́ đành thông cảm người ta. Chứ cái đám phanh ngực phành phạch là được sống trong miền Nam tự Do Báo Chí, và có trên dưới 25 năm sống trong ḷng các xă hội dân chủ tự do cao độ mà c̣n như thế, th́ nền dân chủ đích thực cho Viêt Nam c̣n xa xăm lắm lắm!

Tôi không biết chân tâm Nguyễn Đạt Thịnh nghĩ ǵ khi đặt bút viết... "nhà văn Việt Nam không có thành tŕ nào hết. Họ không hệ phái, không thống thuộc, và cũng không lệ thuộc vào lợi tức kiếm được bằng ng̣i bút để sinh sống. Mỗi người là một thế giới. Họ viết cho họ. Họ viết đúng với lương tâm của họ. Không quyền lực chính trị, kinh tế nào chi phối được họ". (Phê b́nh Văn Học, hai nhà văn Hà Nội....)Tôi cũng chẳng cần biết! Chỉ biết tôi khoái cái nhận định này quá! V́ nó đúng với bản chất của những người cầm bút tự do và tự trọng. Nhưng tôi biết rơ là cái đám khen vùi Nguyễn Đạt Thịnh không phải v́ chúng cho là Ông nói đúng, mà v́ ông nói để "chống cộng" đúng theo điều chúng nó mong đợi và hả hê thế thôi. V́ cái đám ngoài này lúc nào cũng muốn "chi phối, lănh đạo" ng̣i bút của người khác như Việt Cộng vậy.Tôi ước mong Nguyễn Đạt Thịnh, nhận biết thật như thế, và yêu quí những cái như thế, và vui vẻ hành xử những điều như thế.!!!

Lại Chuyện Cái Quan Định Luận, Lịch Sử Phê B́nh.

Đọc cái bài "Cái Quan Định Luận" của anh chàng Đại Hưng, gửi đi xong rồi, mà động ḷng trắc ẩn. Chàng này viết cứ như giảng bài luân lư giáo khoa "sử". Phán như sử gia thứ "rữ": khen, chê, b́nh phẩm, đủ thứ. Đọc tức anh ách . V́ Chàng viết khen những cái tôi cho là "rởm", Chàng lại chê những cái "rởm" Tôi cho là hay.. Bực nhất là giả chê cụ Hồ, bậc thánh của dân tộc. Cha Đại Hưng này không biết điều ǵ cả. Bộ không thấy trong nưóc các bô lăo đang đ̣i trả Hiến Pháp Việt Nam, trả tên nước Việt Nam lại cho cụ Hồ đấy à! Đầu óc các "bô lăo" nó sáng thế đấy, nước Việt Nam không c̣n là của nhân dân Việt Nam nữa, mà là của cu Hồ cơ đấy! Mẹ cha nó! Vận động dân chủ kiểu này th́ chết cha, chết mẹ dân trí! Có đuổi được Việt Cộng đi th́ nền Dân Chủ Việt Nam cũng không thở được một ngày với những cái năo trạng như vậy!

Vả lại c̣n quá "sớm" để chê người ta như thế..nhưng khen th́ "sớm " bây giờ th́ được, cú tự nhiên, cũng chẳng hại ǵ!!! Chàng này không thấy là trong nước và nhất là ngoài Bắc người ta chỉ có khen cu Hồ thấy chưa! Và ngoài này, người ta vẫn chỉ khen Diệm, và ca ngợi Thiệu là yêu nước đấy! Con bà nó! đúng là sự đời! Chả trách Đại Hưng dằn ḷng không được! Đành bắt chước, đăng đàn giảng Sử "đấu" với Đại Hưng một phát, xem ai "hoà nhi bất đồng, đồng nhi bất hoà" .

Tôi cũng có cái lối ra vẻ ta đây ơng ẹo, đạo mạo của một số người "học giả" khi phải đối mặt với những thế lực chính trị, những nhân vật chính trị của phe phái nó rất là buồn cười và buồn nôn như thế đấy. Ḿnh đừng khen chê, để lịch sử khen chê! Chưa đủ lắng đọng để khách quan nhận xét! Mẹ, nghe chỉ muốn đánh rắm! Thế mà nhiều người hít hà ra vẻ "hiền giả" mới bỏ mẹ thiên hạ.

Nói như thế có nghĩa là cái đám lư sự như Tôi vậy. Chẳng hiểu và chẳng biết con mẹ ǵ về sử và sử chứng cả. Sử là ǵ? Là bia miệng người đời. Có nghĩa là tom góp tất cả những ư kiến phê b́nh nhận xét của mọi người rồi sắp xếp Viết lại theo lề lối quy củ, có hệ thống, cân nhắc suy t́m chứng cớ, tất cả những chứng liệu khen chê của người đương thời, th́ gọi là viết sử. Vậy lịch sử phê phán có nghĩa là mọi người phê phán.

C̣n sử chứng, sử liệu là ǵ, và ở đâu? Người đời sau làm sao biết thằng Vua nào xấu, ông Vua nào tốt, nếu không xem xét cộng thêm những khen chê của người đương thời. Ta xem xét ca dao để biết thêm ư dân và sự kiện thời xưa cũng là v́ thế. Hoặc đọc gia phả của nhiều nhà để t́m thêm chứng liệu liên quan, khen chê v.v về một triều đại, hay một nhân sự nào đó.

Nếu những ngựi đương thời không ghi lại, rồi cho thêm những ư khen chê chủ quan của họ theo chứng cớ có được, th́ làm sao người sau có được đầy đủ dữ liệu mà xem xét, bổ khuyết, cân bằng được?

C̣n nói về tính khách quan hả? Ai dám nói là Tôi hoàn toàn khách quan? Khách quan là con mẹ ǵ? Thật là khách quan chỉ có nghĩa là cái nh́n của một kẻ thứ ba, kẻ đứng ngoài, nhưng mà vẫn là chủ quan . Sử quan, sử gia cũng nhận định theo những giá trị thời đại của họ mà thôi. Thế mới có những sự tranh luận điều chỉnh hàng thập niên một về một quyển sử, hay đoạn sử một cách "khách quan" đầy " tính chủ quan" theo người đương thời. Ở những nước có quyền tự do ngôn luận, và ư thức tự do ngôn luận cao như Mỹ, Pháp, Nhật, Anh, Úc, v.v họ đă, đang và sẽ tiếp tục đánh giá, xem xét lại "Sử" theo quan điểm giá trị , cách nh́n của người đương thời.

Nếu người đồng thời. đương cuộc, không phê b́nh với những bằng chứng c̣n nóng hổi, th́ làm sao người đời sau "viết sử" chính xác được? Nhũng "sử gia" đời sau sẽ lấy ở đâu ra những bằng chứng? Lấy ở những sách vỏ, tài liệu tuyên truyền "chính sử" chăng? Hay lấy ở những "bằmg chứng" cách "hiện trường lịch sử" mấy trăm năm sau ở thời đại họ đang sống cho quân b́nh không bị ảnh hưởng thời cuộc?

Thế mới biết cái thái độ ơng ẹo "sử gia" của những thằng không ưa Đại Hưng như Tôi, chẳng qua là của một năo bộ hèn kém, biết một nhưng chưa biết mười; sợ sệt không muốn ma sát lập luận hoặc không đủ bản lănh để chà cọ chứng lư hiện tại.

Thà cứ như Trần Viết Đại Hưng , (dù tôi ghét cái cứ khen Diệm cho có của giả, mà lại cứ chê cu Hồ!), "Cái quan định luận", đậy nắp ḥm xong là ta vác dao, mổ xẻ xấu tốt ngay, cứ việc mổ xẻ mạnh bạo vào, càng nhiều càng tốt, có chứng cớ, lập luận đủ hoặc thiếu, chủ quan, khách quan, người nhà quan, đầy tớ quan v.v cứ thế mà mổ xẻ cho hết sức, hết khả năng, theo cái nh́n của ḿnh, hết tâm ḿnh. Thế hệ này và những thế hệ sau họ sẽ mổ thêm và xẻ ra nữa mà, lo ǵ. Chẳng ai trở thành chân lư đâu mà lo.

Đây là một cách giúp thế hệ sau tránh khỏi những khổ cực trong việc truy t́m sử chứng, sử liệu, và ảnh hưởng, phản ứng của người đương cuộc về một nhân vật, một biến cố ngay trong thời đại của "lịch sử". Giúp cho thế hệ sau có những chứng liệu về ảnh hưỏng trực tiếp cụ thể của biến cố lịch sử.. Thế hệ sau, họ sẽ xét theo những gíá trị và quan niệm của họ, chúng ta chẳng thế xen vào được v́ lúc đó sẽ chết tiệt hết rồi! Nhưng, những thế hệ sau chúng nó sẽ không thể nhổ vào mồ mả, linh vị chúng ta được. V́ ít ra chúng ta đă làm cái bổn phận, công việc "lịch sử" của ḿnh, không để chúng đóan ṃ, cũng cho thế hệ sau biết ư kiến của ḿnh về những sự việc nóng hổi mang tính thời đại của chúng ta, cái mà lũ hậu bối không thể "đẻ" ra được. Trừ khi nó vẫn c̣n là Viêt Cộng!

Chỉ mới có trên 30 năm từ ngày "cái quan già Hồ", mà định luận đă khó khăn khổ cực. Chỉ v́ một lũ hèn, im ĺm ngậm tiếng, đồng lơa với bưng bít, và tạo dựng hư cấu. C̣n lại một lũ th́ sợ bóng vía, ơng ẹo "để lịch sử phê phán". Bọn họ cứ làm như lịch sử là một thằng cha vơ, chú váo nào ở ngoài đám con người này, hôm nay.

Câu chuyện chép sử thẳng thừng nóng hổi của Tầu cách đây mấy ngàn năm đă nói rơ điều này. Chuyện Thôi Trữ nưóc Tề giết vua Tề Trang Công! Sử quan chép liền tức th́ "Thôi Trữ thí Vua". Bị Thôi Trữ chém. Ông em "hấp tấp" lên thay anh "vội vă" chép lại y chang như thế. Cũng bị chém. Nước láng giềng có thằng cha "nhiễu sự", cũng "xớn xác" chạy qua xin chức chép sử v́ sợ Thôi Trữ chém hết những người "hăm hở" không c̣n ai ghi lại sự cố. Thôi Trữ hăi quá đành chịu những thằng cha "nóng nảy sự đời". C̣n cái vụ Tướng Quốc Triệu Thuẫn, đi thả bộ ra ngoài thành thư giăn! trong khi ông Vua "cà chớn" bị giết ở trong vườn Đào. Ông Sử Quan lại vội vă ghi lại trong sách: ngày.. tháng.. năm .. Triệu Thuẫn thí Vua tại vườn Đào! Triệu Thuẫn tức quá căi rằng: "Lúc Vua bị giết tôi có ở đó đâu! Tôi đi hát karaokê ở ngoại thành mà!". Ông Sử Quan bèn lư sự: " Ông là tướng quốc một nước, lại đi hát karaoke bên ngoài, lúc nước có loạn để Vua bị giết trong vườn Đào, mà bảo không biết th́ ông chủ mưu giết vua chứ c̣n ai!" Triệu Thuẫn uất quá than trời, nhưng mà căi không được với cái ông Sử này, lại nhát tay không dám chém, sợ chém không xuể, bèn để đời sau "lịch sử sẽ xét soi". Mẹ! nghe mà "lạ lùng" cho cái tật "vội vă dựng đứng" theo quan điểm cá nhân khinh trọng của cha Sử Quan này! Thế mà đời sau "lịch sử" cứ khen cái cách vội vàng ghi chép nóng hổi, không đợi cho nó nguội lạnh này, mới "chết cha" những đứa cầm quyền chính, mà bất cẩn chứ.

Những ông thần giời này xem việc phê b́nh thẳng ngay tại chỗ là việc Nghĩa cơ đấy: "Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dă!".. Họ có cái Dũng của kẻ "vi vội vàng, vi hấp tấp"..

Xét điểm này, trong nước, cứ nh́n cái thân xác già của Vơ Nguyên Giáp ta, nay không c̣n nguyên giáp, cùng đám "các cựu lăo thành" cứ ngậm câm những sự cố đă mục kích; c̣n ngoài này những cái xác Tây gốc Việt cứ ca bài Mỹ hay, Pháp giỏi Úc, Anh v.v mà ngậm câm về những đốn mạt của đám cầm quyền miền Nam đă từng vi phạm, và Mỹ đă và đang vi phạm.v.v th́ Viêt Nam không bằng cái "rắm"của Tầu. Chúng nó chỉ muốn phá huyền thoại của thằng khác để thay lại bằng huyền thoại của chúng nó! Chẳng có thằng nào, quốc gia hay việt cộng là hiểu biết, yêu quí, và muốn phát huy sự thật cả! Nhân Dân Việt Nam vào đầu thế kỷ 21 rồi mà vẫn cứ bị hai thằng giặc cũ nó thay nhau bịp...

Dân Trí quả thật cần được khai gấp rút cả trong lẫn ngoài..

Ai tức tối tự ái Việt Kiều, tự ái dân tộc, xin cứ tŕnh bày trong bài viết của qúi vị. Tôi xin đi ngủ!

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.

Gợi ư từ bài viết "ngoan cố vượt mặt lịch sử" "Cái Quan Định Luận" của Đại Hưng

14 tháng 9 Tân Tỵ, Trăng sắp tṛn. 30-10-2001

Những luận cứ của thói quen sợ hăi.

 

Tôi không có thói quen tin vào báo chí - Và cũng càng không có cái thói quen dựa vào báo chí Tây Phương để kiểm chứng một điều ǵ-  Với tôi - đọc báo bất cứ báo nào-Tôi đều để cho bộ năo của ḿnh một khoảng cần thiết nghiền ngẫm lọc lựa và tiêu hoá- Dĩ nhiên phần phải tiêu hoá đầu tiên là tính hữu lư của nó- Sau mới đến những giả thiết vượt những quy ước b́nh thường- Nói chung không có bản tin nào với tôi là có giá trị 100% cả- Bởi v́ kinh nghiệm đă cho thấy CNN hay NBC vẫn cứ tà tà đính chính tin vịt, tin cuội- C̣n chương tŕnh "kiểm sát thông tin" (Media Watch)- vẫn hiện hữu  với đầy dẫy những vụ việc như mạo tin, đăng láo của những ông phóng viên đứng tường thuật tin từ Kuwait nhưng thật sự ông đang trong pḥng ngủ tại khách sạn Hồng Kông! v.v - Hoặc lâu lâu lại ḷi ra những h́nh ảnh "nóng hổi thời sự", nhưng thật sự là của mưoi năm trước. Chưa kể lâu lâu lại có một ông Giáo Sư Sử Học tự thú đă hư cấu trong sách Sử của ḿnh-Hoặc một ông cựu kư giả tự thú là đă bịa ra nhũng bản tin từng làm thay đổi cục diện quốc gia X , Y và thế giói- Như trường hợp các kư giả phóng viên trong tḥi cuộc chiến Việt Nam... Thế mói nói hăy nghĩ đến những ǵ mà b́nh thường không thể nghĩ đến.

 

Chuyện "tư cách báo chí" Tây nó vậy đă đành. Chuyện thông tin lư sự Việt Nam nó c̣n vui hơn nhiều lắm- Nh́n vào chỉ thấy toàn "niềm tin" dựa trên căn bản đối nghịch hơn là tính thuận lư có sở cứ.

 

Hôm nọ, Tôi  được nghỉ ngơi không phải làm chi cả- Buồn t́nh mới táy máy thử mở pḥng Paltalk một chuyến- (Mấy đưá cháu nó cho xem cái vụ hội thảo trên mạng này vui lắm- Tôi đă xem và đi lang thang rồi- thật ra nó vô bổ và tạp nham- Đủ mọi thứ trên đời-Chỉ v́ chẳng ai biết ai vào với ai- cái thế ǵói vô diện vô sắc tưóng này- nó thế- nói chung trẻ con nghịch th́ cũng vui- có khi vào để hỏi nhau giúp đỡ  trao dổi những kỹ thuật điện toán-hoặc thân nhân gia đ́nh ở xa các nơi-có giờ hẹn nhau- hội tụ vừa vui mà không tốn tiền điện thoại-c̣n nh́n được mặt nhau- nếu có máy thâu tín-ảnh. Như thế kể cũng hữu ích)

 

Tôi mở một pḥng thảo luận chủ đề  "Người Việt Nam trước thời cuộc Việt Nam"- Tôi cố gắng thử tạo một diễn đàn "bỏ túi" bằng chân t́nh -tự trọng- vui vẻ trao đổi giữa đồng bào - trong tinh thần "khôn không qua lẽ khoẻ không qua lời".

 

Cũng chỉ được một đoạn. Rồi ôi thôi hai bên Quốc Cộng chỉ muốn nói lấy được, lấy phải về ḿnh. Thế th́ cũng chẳng sao- Có nhiều người, thay v́ nói, trịnh trọng  đọc những văn bản, , hùng , nhưng vô  hồn nữa!!!

 

Chẳng hạn có một ông lôi ngay một bản tin ở đâu đó trên mạng vào đọc- bản tin tố cáo những cá  nhân lănh đạo CSVN  có đến hàng trăm tỉ mỹ kim gửi ngân hàng thế gíơi v.v Tôi đẵ định đính chính giúp các  vị Quốc Gia chống Cộng này- Nhưng lại thôi-dù với tư cách chủ nhân pḥng hội thảo- Bởi v́ với giọng điệu hùng mà vô hồn như thế- th́ năo trạng chỉ rặt một niềm tin không trí tuệ-

 

Nếu có trí tuệ,  ắt hẳn họ đă nh́n ra rằng con số hàng trăm tỉ là không tưởng- Chủ Tịch Microsoft BillGates giàu nhất thế ǵói cũng chỉ đến trăm tỉ Mỹ Kim- Tổng sản lượng quốc gia của nước Úc cũng chỉ khoảng 500 tỉ Mỹ Kim- Vậy làm sao một cá nhân dù là lănh đạo ở một nưóc nghèo như Việt Nam lại có đến hàng trăm tỉ- mà không phải một ngựi đâu- vài chục người nữa chứ!!!! Nếu cộng tổng số tiền của mấy tên đầu lănh CSVN lại nó sẽ giàu hơn cả nước Úc- thậm chí hơn cả Nam Triều Tiên nữa!!!!! Nếu con số hạ xuống hàng trăm triệu Mỹ Kim - hoặc già vài tỉ- có lẽ chẳng mấy ai cho là vô lư cả!!!  Nhưng cái năo trạng "đối nghịch" nó mang theo cái thói quen cường điệu hoá thât ngu xuẩn.!!!! Có kẻ ngu xuẩn nào thấy ḿnh ngu xuẩn bao giờ! Khổ vậy!

 

Đấy cái năo trạng- cái thói quen giữ vững lập trường- lức nào cũng thủ thế đối nghịch -sẵn sàng chụp mũ - nó bỏ mất phần trí tuệ như vậy- Nó làm cho con người chỉ c̣n biết đỏ mặt, nổi gân cổ, phùng mang trợn mắt , rồi phun ra những quan điểm lập trường và hết....

 

Chưa hết- Có các cô- các cậu c̣n lôi những lập luận thật trẻ con ở đâu đó trong các bài báo đăng trên các diễn đàn vào làm luận cứ của ḿnh nữa cơ.

 

Thí dụ có một hai cậu rất hùng dũng lư sự rằng đa số người Việt Nam không chống Chế Độ CSVN- bằng chứng?

 

1- Nếu chống họ đă chống CSVN đă đổ- Họ im lặng là chấp nhận Đảng CSVN lănh đạo!!!!

2- Theo nghiên cứu của các chuyên gia thuộc Viện Khoa Học Xă Hội cho biết như thế, như thế v.v và v.v.

3- Theo kết quả thăm ḍ dư luận 95% đều chấp nhận sự lănh đạo của Đảng CSVN !!!!

 

Nghe qua ḿnh cứ tưởng toàn là những con số khả tín - mang tính cách nghiên cứu xă hội khao học!  Một cậu bé quen tôi nhắn riêng (Private Talk) " xin chú lư giải cái luận điệu này đi chú !" Tôi đoán rằng phe Quốc Gia của cậu "nóng" lắm! Nhưng chưa biết phản pháo thế nào cho ổn, đành cầu cứu ông "ba phải" chủ pḥng hội thảo. Nhưng đă lỡ lờ, th́ cũng lờ cả đôi bên cho công bằng- Tôi đă không vạch ra cái ngây ngô của bản tin "hàng trăm tỉ" th́ cũng nên lờ đi cái lư chứng ngu xuẩn của "thăm ḍ dư luận"- Tôi muốn để họ động năo- nhất là giới trẻ- Họ phải cần những kích xúc cường đột nào đó để phá vỡ cái thói quen  suy nghĩ quy ước. Tôi chỉ hy vọng thế thôi!

 

Chứ  b́nh thường ra- với tuổi trẻ như họ- sức học như họ- họ dư tŕnh độ hiểu rằng nếu muốn  biết ư kiên tâm tư của đa số quần chúng-trong một  xă hội, quốc gia cách chuẩn xác duy nhất là bỏ phiếu tự do -trưng cầu dân ư- phương pháp duy nhất mà các cơ chế dân chủ dùng đề biết người dân muốn ǵ và chọn ai làm lănh đạo!

 

Cách thứ hai ít chính xác hơn, nhưng tương đối nói lên được tiếng  nói của quần chúng là làm một cuộc thăm ḍ dư luận theo phương pháp sác xuất : hỏi những câu hỏi thẳng thắn  rơ ràng không hàm ư nưóc đôi, với những luợng số người chọn rải rác theo mẫu tương ứng.. Cách thực hiện là trả lời qua điện thoại hoặc phỏng vấn trện đường phố v.v

 

Nhưng khổ một điều là Việt Nam là một nưóc không có tự do ngôn luận, dân chủ, pháp trị- Không có cơ quan ngôn luận -nghiên cứu xă hội độc lập. Nhưng quan trọng nhất vẫn là bầu không khí ngột ngạt khủng bố đè nặng lên người dân đă gần một thế kỷ -nó quyết định yếu tố thăm ḍ. Làm sao bạn có thể biết được một người nghĩ ǵ khi mà người đó không dám tin một ai hết kể cả người chung chăn chung gối vói ḿnh? Bạn không thể có đưọc câu trả lời thành thật từ một người ở một xă hội, khi mà một lời nói hớ  hênh không hợp chủ trương chế độ, có thể dẫn đến tội đồ phản quốc -hậu quả tán gia bại sản thân bại danh liệt- và liên lụy rộng đến những người thân quen nữa.

 

Tôi có người bạn vong niên, làm giáo viên- Tôi đáp Tầu từ Hà nội về thăm anh và gia đ́nh. Trong bữa cơm đăi khách từ phương xa- Cả nhà vui vẻ chào mời-noí chuyện râm ran- đặc tính hiếu khách tuyệt vời của người Việt bỗng chốc rạng nở tràn đầy- Gia đ́nh hỏi thăm Tôi đủ thứ chuyện- Tôi thành thật kể hết những khó khăn khổ tâm của cuộc sống nước người- Không khí thân t́nh cởi mở bỗng khựng lại khi bất chợt cậu con trai Sinh Viên hỏi tôi về t́nh h́nh sinh sống của gia đ́nh tôi trong Nam trước năm 1975- Một thoáng căng thẳng nặng nề trôi qua khi tôi chỉ đơn thuần nói về sinh hoạt b́nh thựng của ngựi dân miền Nam- Thế rồi những phản ứng hàng loạt của gia đ́nh người bạn lôi kéo Tôi về với quá khứ chiến tranh gian khổ chống Mỹ- về nhiệt t́nh đấu tranh.. như có nhũng người không đủ cân kư đă phải đeo đá thêm vào người để được tham gia Bộ Đội đi Bê-(đi vào chiến trường miền Nam)-Buổi gặp gỡ thân t́nh biến thành một chiến trường thu nhỏ- Tôi thở dài và cố gắng lèo lái câu chuyện trở về những h́nh ảnh thực tế của gia đ́nh hai bên- bản thân tôi là bằng chứng của những mở rộng kiến văn đa nguyên- Tối đến ,bên ngọn đèn điện mờ của nguồn điện lực yếu đuối,  Chỉ c̣n Vợ chồng Ông và Tôi ngồi trên sạp gụ giữa nhà- Ông vào buồng riêng lôi ra khoe tôi những tập thơ văn Ông ghi lại thời trai trẻ- đầy những yêu kính Bác, Đảng v.v Tôi kiên nhẫn lắng nghe mà ḷng thương bạn vô hạn- Sáng hôm sau Ông chở tôi ra Tầu để về Hà Nội.  Khi ra tới đầu con đuờng làng đất đỏ lồi lơm- Ông nói nhanh như tranh thủ với cơn gió tinh sương đồng nội, nhưng rơ ràng:

 

-Anh ạ! Tôi đă phí mất cả cuộc đời trong những tập thơ văn ấy!

 

Và từ đó trên  suốt con đường gồ ghề ra ga tàu- Ông không nói ǵ nữa- Thỉnh thoảng Ông phải dừng lại để chào hỏi những ngựi dân trong làng, phụ huynh của học tṛ- Với những câu nhận định khuôn sáo như:

 

-Vâng Tôi đă thi hành triệt để nghị quyết mới- Nhất định sỉ số tốt nghiệp sẽ tăng- chất lượng giáo dục sẽ cao - Bác không phải lo- Trường ta sẽ đạt danh hiệu tiên tiến năm nay v.v

 

-Có  môt vài người quay hỏi về Tôi- Tôi chưa kịp trả lời Ông đă vội vàng giải thích:

 

-Thầy đây ở ngại về  đấy- Tôi cũng đă tŕnh bày với Thầy đường lối giáo dục mới của ta, thầy khen rất tiến bộ và có phần ưu việt hơn bên ấy nữa đấy !!!v.v

 

-Ông trở lại nguyên h́nh của một cán bộ giáo dục gương mẫu, nhiệt tâm- Lạ một điều là Ông không đính chính vơí Tôi về những lời giải thích ấy- Ông mặc nhiên Tôi là kẻ đồng t́nh và không hề tỏ một tí ngượng ngùng nào!

 

Ra đến Ga tàu, Tôi sách chiếc túi nhỏ đựng cái máy Điện Toán sách tay, xuống xe, nh́n thẳng mặt ông- Tôi không bắt tay mà với bàn tay c̣n lại, tôi bấu thật chặt vào vai Ông:

 

-Tôi hiểu Anh, và trân quí những t́nh cảm chân t́nh Anh dành cho Tôi- Không bao giờ quên- Trời c̣n cho Tôi sống và có cơ hội về quê hương- Tôi sẽ đến thăm anh- nhớ giữ ǵn sức khoẻ Anh nhé- Anh đă lớn tuổi rồi- Nên hưu đi anh ạ..

 

-Tôi lên tầu nh́n lại phía sau, bạn tôi, Ông giáo làng, vẫn ngồi trên chiếc xe máy, lặng lẽ vẫy tay-Lúc ấy , Tôi không c̣n thấy ở bạn Tôi một con người nhẫn nhin hèn nhát- Trong kư ức Tôi lúc ấy và hôm nay- chỉ c̣n lưu lại giây phút can đảm tột cùng của Ông nơi đầu con đường  làng với câu nói thoáng nhanh chân thành- Tôi biết đó là giây phút chân tín thành thật  nhất trong cuộc đời của Ông.

 

Từ đấy , Tôi vẫn luôn tự hỏi- tại sao lại có những thông tín viên ngây ngô đến độ lấy những lời phỏng vấn  từ một người dân "công khai" có hàng xóm, công an, tổ dân phố chung quanh làm bằng chứng, như trường hợp John Pilger! Làm sao một phóng viên dẫu có là cự phách được huấn luyện với kinh nghiệm lâu năm có thể nắm được câu trả lời rơ ràng từ một sinh viên trẻ ở Việt Nam khi mà một lời nói "khác biệt chủ trương đường lối" của anh ta, chị ta,  khi bị phát hiện chắc chắn sẽ đưa đến hậu quả  tồi tệ trực tiếp đến với  tương lai bản thân, tương lai anh chị em, cha mẹ trong toàn bộ gia đ́nh. Ánh mắt của bạn bè, h́nh ảnh của Cha Mẹ bị trù dập v.v Tất cả đă là những cân nhắc khi họ mở miệng- Chúng ta cứ nh́n những trường hợp của ông Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, Trần Độ, Trần Khuê th́ đă rơ. Riêng cả hai vợ chồng nhà nghiên cứu Trần Khuê đều bị quản chế, đấu tố, bị  tịch thu phương tiện thông tin căn bản nhất của một công dân trong thời đại tin học.

 

Phải thừa nhận rằng các chế độ CS nói chung và CSVN nói riêng đă thành công trong lănh vực quản lư an ninh nhân dân. Họ đă thành công trong công cuộc biến mỗi người dân thành một người công an tự nguyện không lương, qua hệ thống khủng bố tinh thần và vật chất thường trực. Chế độ đă biến nỗi sợ hăi nơi người dân thành một phản ứng tự nhiên hàng ngày, được nhắc nhở từng giây từng phút qua sự soi mói thường trực của hàng xóm láng giềng, và nhóm ngựi Tổ Dân Phố hay cụm Đội- công an khu vực..v.v

 

-Năm 2000 - Tôi về thăm đất Bắc - Tôi thấy một việc lạ là các bà bán phở cháo, bún v.v các nơi tôi ở, thường dùng kéo để cắt thịt ngan, thịt gà- Cho nên ngoài tiếng rửa chén bát, sắp xếp muỗng đũa ra, Tôi không được nghe những tiếng chặt ḍn dă của dao thớt như những hàng quán trong Nam- Cô bạn gái, có năm tuổi đảng- đă giải thích cho tôi biết rằng đây là "thói quen" từ những ngày Cải Cách Ruộng Đất đến bây giờ- V́ ngày ấy nhà nào mà có ăn gà ăn ngan  mà để  hàng xóm báo cáo, lộ ra th́ hậu quả sẽ không lựng được- V́ thế nhiều khi chỉ có một mảng thịt cho ngựi mới ốm dậy cũng phải dùng kéo mà cắt thịt cho nhẹ nhàng êm thắm! Tôi nghe ,chỉ biết kinh hoàng và cố gắng chấp nhận một sự kiện mà nếu không nh́n tận mắt, nghe tận tai- th́ chắc chắn với Tôi , nó chỉ là một câu chuyện giả tưởng Rô Bin Sơn Cru Sô mà thôi!

 

Một khiá cạnh khác của luận cứ cho rằng người dân chỉ lo miếng ăn không màng, không quan tâm chính trị- Luận cứ này thường lấy điển h́nh một vài kinh nghiệm của một số người về thăm thân nhân ở Viêt Nam cho rằng khi được hỏi về vấn đề chính trị- điển h́nh là vấn đề dâng đất , dâng biển cho Trung Quốc- người trong nước dường như không quan tâm !

 

-Thât ra không phải người dân không quan tâm, mà là họ khôg hay biết ǵ cả- V́ ngày hôm nay dù có khác hơn- khá hơn- thập niên Cải Cách Ruộng Đất- Nhưng thông tin đại chúng  vẫn bị kiểm soát, kềm chế chặt chẽ - Những diễn biến dù nhỏ nhưng nếu không có lợi cho nhà đương quyền đều không được thông tin rộng răi và chính xác- Huống hồ những việc trọng đại như vậy càng không được thông tin rộng răi- mà bị cố t́nh bưng bít- cho nên người dân không hề biết rằng nó đă, đang xảy ra !Th́ làm sao họ có quan điểm cho được- Chưa nói là nếu biết họ cũng không đuợc quyền phát biểu thẳng thắn và trung thực theo ư nghĩ của họ- Điển h́nh là nhà thơ Bùi Minh Quốc chỉ v́ thắc mắc và đi đến tận nơi thu tập bằng chúng h́nh ảnh cũng đă bị bắt - tài liệu h́nh ảnh bị tịch thu và tiêu hủy.

 

- Không thể tưởng tượng ở thời đại thông tin mở rộng mà một xă hội như Việt Nam lại có những chuyện mọi rợ như đốt sách vở của những ngựi khác biệt chính kiến-  không những khác biệt -mà ngay cả những người  đồng t́nh ủng hộ đảng như Nguyễn Thanh Giang và Trần Khuê-Nguyễn thi Thanh Xuân cũng không ngoài số phận- Trong trường hợp này Đảng CSVN đă để lộ sự thiếu tự tin - tính ấu trĩ cố hữu của những năo trạng bệnh hoạn. Nó bệnh hoạn ở chỗ những tác phẩm, đơn khiếu tố- thư góp ư chân thành với Đảng CSVN, đă được lưu truyền rộng răi khắp thế giới- Vậy th́ hành động đốt sách của các vị ấy chỉ là tṛ hề, làm điếm nhục nhân cách đất nước và con người Việt Nam- Dĩ nhiên chúng ta hiểu rằng CSVN muốn dằn mặt khủng bố nội bộ đảng của họ và nguời dân trong nước- Nhưng tính trẻ con mặc cảm sợ hăi tự ti- đă lộ rơ, v́ trong nước những ai quan tâm đến đất nước đều biết rằng chỉ một cái nhấn nút trên bàn phím máy Điện Toán là họ đă có đầy đủ những văn bản ấy từ các nơi trên thế giới- Những nơi mà guồng máy chuyên gia kỹ thuật-công an của chế độ bất lực không thể với đến được.

 

Có lẽ giải pháp duy nhất c̣n lại để biết người dân thật sự muốn ǵ trong một xă hội nặng nề mạng lưới khủng bố tinh thần ch́m nổi đă kéo dài hơn 70 năm, được thường xuyên răn đe nhắc nhở bằng những đ̣n điển h́nh như Nguyệt Biều, Thái B́nh, Tây Nguyên, Trần Độ, Trần Khuê, Nguyễn Đan Quế, Bùi Ḿnh Quốc hà Sĩ Phu v.v  là ức đoán theo căn bản nhân tính của con người.

 

Con người tự nhiên là biết so sánh, so b́  ghen tị, người ta đă thấy dẫu giới hạn, những cảnh tự do, sung túc trên phim ảnh, người ta tất biết so sánh cái ḿnh chưa có, chưa bằng, và muốn có cho bằng chị bằng em. Một người b́nh thựng dẫu ngu ối không học hành, lấy của người ta một cái sợi chỉ cây kim người ta đă ghét, đă muốn đ̣i, huống ǵ ngày qua tháng lại, chèn ép lấy của người ta sự riêng tư-tự do thoải mái. Ai cũng muốn ǵn giữ cái của ḿnh đang có- thế mà cái đang có có thể bị mất vô cớ bất cứ lúc nào- Ai không uất ức?!- Lương năng của một đưá trẻ cũng biết buồn ḷng khi cha mẹ thiên vị, huống hồ con người thấy nhan nhăn những thiên vi đặc quyền, đặc lợi bất công giữa ǵói cầm quyền và dân đen. Chính v́ ư thức rơ rằng người dân có lương năng biết ra những tṛ bóc lột chèn ép dối trá-Cho nên kẻ cầm quyền mới áp dụng khủng bố, bưng bít, chặn họng người dân. Đây là bằng chứng rơ ràng nhất- Bởi v́ nếu người dân u mê như đàn ḅ đàn trừu th́ đảng cầm quyền đă không phải nuôi nấng một lực lượng Công An mật vụ, chuyên viên quản lư thông tin to lớn như Viêt Nam. Đảng Cầm Quyền đă không ngăn chặn tường lửa tường khói, kiểm duyệt đốt sách- Và nhất là áp dụng chính sách trừng trị phi nhân kể cả những kẻ thân nhân quen biết liên đới với những người có tư tuởng quan điểm tiếng nói khác biệt, hoặc thậm chí chỉ nói lên tệ trạng tiêu cực nhưng vẫn ủng hộ Đảng Cầm Quyền như Ông Bà Trần Khuê và Nguyễn Thah Giang! Nhân Dân Việt Nam là con người với những lương năng hướng thiện như bao nhiêu con người trên quả địa cầu này. Họ có phải trâu ḅ dê cừu đâu mà không biêt nhục, biết đau khi chính bản thân gia đ́nh họ bị chèn ép mất mát, thua thiệt. Đâu phải cứ đợi đi ra ngoài rồi mới thấy ḿnh hèn kém thua thiệt! Ngay những thổ dân ở Amazone, và Châu Phi c̣n biết lên tiếng đ̣i quyền lợi của họ nữa ḱa!!! Chính v́ biết ḿnh hèn kém bị bóc lột, mất mát thua thiệt không bằng người cho nên họ lúc nào thèm khát h́nh ảnh ngoại nhân , việt kiều, thênh thang, ngay trước mắt họ! Và lúc nào cũng muốn đi, dẫu bán ḿnh mà đi! Ngay những người lănh đạo cũng biết đất nước thua thiệt, con cái họ thua thiệt trí tuệ, bất an, nên mới tham nhũng gom góp đưa con cái ra đi , ăn học sống định cư ở xứ người, pḥng khi thất thế , huống ǵ những dân đen cùng quẫn! Họ không nói bởi v́ không được nói, không hành dộng đưọc v́ bị khủng bố dă man. V́ Sợ! thế thôi.

 

Như vậy lư giải xa vời làm ǵ nữa những luận cứ của công cụ thông tin một chiều!

 

Cuối cùng, phải nói đến cái thói quen trịch thượng một chiều, hung hăn của những con ngựi chống Cộng, của những con người Cộng sản bảo thủ, đă đẩy người trong nước, ngoài nước, đặc biệt là những người dân miền Bắc vào tư thế bảo thủ chèo chống.  Cái thói quen quy ước, pḥng vệ giữ vững lập trường của những năo trạng cũ kỹ  đă đóng cổ b́nh vôi, đă làm cản độ truyền đạt của thông tin chuẩn xác-chính đáng từ hai phiá .

 

Với những năo trạng như vậy, những thói quen cố hữu như thế, đă đưa đến t́nh trạng thông tin như thế- Th́ hậu quả dĩ nhiên sẽ không có môi trường cho đối thoại thẳng thắn và chân t́nh có đất nẩy nở. Tất cả nó đến từ ḷng sợ hăi! Thói quen sọ hăi! mà cái sợ trước tiên là sợ sự thật. Sợ đối chất với sự thật.

 

Ngày nào người Viêt Nam chưa gạt bỏ được thói quen sợ hăi, sợ đối chất bằng sự thật, ngày ấy Dân Chủ Tự Do B́nh Đảng Pháp Trị c̣n xa, xa lắm! Khi chúng ta c̣n sợ  hăi  không công khai nh́n lại những sai sót tồi tệ của ḿnh, th́ chúng ta không có quyền đ̣i hỏi người khác nh́n nhận những sai sót của họ- Cộng Sản hay không Cộng Sản cũng vẫn thế!

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

14-Tháng chạp Tân Tỵ-(26-01-2002)

(nh́n lại  những buổi hội thảo trên mạng)

 

 

Chuyện Dông Dài ...

 

Cách đây mấy hôm, tôi có nhận được một bài  viết "than phiền" của tác giả nào đó về việc  "Đoá Ngụy Cành Diêu". Tôi đọc qua không nhịn được cười. Tôi không được, hay phải nói là "không bị" đọc đủ "ư kiến" chất vấn ! Mà theo lời kể chỉ là một cú điện thoại:

 

-" Đ... M... thằng này ĐĂ TỪNG ĐỌC CẢ NGÀN CUỐN SÁCH RỒI mà có thấy 4 chữ "Đóa Ngụy Cành Diêu" bao giờ đâu, thế mà dám viết là  trong sách vở, "người ta hay viết là ĐÓA NGỤY CÀNH DIÊU!"  Đ... M... xạo vừa vừa thôi chứ  nhà báo nói láo ăn tiền".....

 

Tôi không thể biết được thực hư, là có cái cú điện thoại ấy có thật hay không? Hay người viết chỉ tạo ra câu chuyện để viết lên một sư ngu xuẩn thật thường xảy ra!!! Tôi chỉ buồn cựi cho lối lập luận chủ quan rằng hễ ḿnh chưa hề nghe qua , thấy qua, th́ tất cái điều ấy không thể có!!!

 

Tôi  chưa đọc hết bài, và đă không đọc hết bài, v́ không muốn đọc tiếp, nhưng Tôi biết cái "thành ngữ" ấy ở trong Chinh Phụ Ngâm bản diễn nôm của bà Đoàn Thị Điểm. Tôi đă học, đă đọc Chinh Phụ, một trong ba tác phẩm cổ văn trựng thiên trong chương tŕnh lớp đệ tam....thời VNCH.

 

-Nhưng lúc ngồi viết những gịng trao đổi này cùng các bạn trẻ khắp nơi, đặc biệt là các bạn trẻ đă từng tham gia diễn đàn PalTalk "Người Việt Nói Chuyện Việt" do tôi chủ xướng, Tôi không cười được nữa, mà đâm lo sợ. Tôi bỗng sợ hăi cho tiền đồ của Dân Tộc này-Không biết sẽ ra sao khi những thói lập luận chủ quan như vậy cứ đang tiếp diễn. Mà nó lại được tiếp diễn từ những cái miệng hay say, tự xưng là lực lượng chính đáng của Dân Tộc chống cộng đ̣i Dân Chủ mới đáng "sợ" hơn nữa!

 

Bây giờ Tôi tin rằng ông nhà báo viết bài "than phiền chuyện Dông Dài " kia nói thật! Cái cú điện thoại mất dạy vô văn hoá ấy có thật, và tôi biết chắc rằng những lời lẽ chủ quan mất dạy vô văn hoá ấy nó đến từ cái tính hùng hổ, hăng say, độc quyền chân lư của một số các vị tự xưng "Quốc Gia" ! Nó đến từ sụ phản ứng trẻ con khi động nọc từ chữ  "Đoá Ngụy ...." cái từ tối kỵ với phe Quốc Gia ! Và chỉ có thế.. Tôi biết chắc như thế, và đâm sợ cho tiển đồ tổ quốc. V́ cũng mới vừa đây trong lần hội thảo ngày 27-28 tháng 02-2002, cái lập luận chủ quan quy ước như thế đă được lập lại rất hùng hồn từ những con người "Quốc Gia" hùng hồn nhiệt tâm chống cộng!

 

Thật sự mà nói, lỗi khởi đầu là do nơi Tôi, là  đă đưa ra một chủ đề có liên quan đến thời sự mà những ư niệm quá chuyên biệt thựng không phổ biến trong sinh hoạt của ngựi Việt. Mà lại đưa vào môi trường thảo luận PalTalk, "vô sắc, vô tướng", hạn hẹp thời gian, tiếng nói thường đứt đoạn...sự hiểu lầm ngộ nhận từ hai phiá tất phải xảy ra.

 

Chủ đề là Nhận Thức Chính Trị, miên man thế nào mà cả pḥng bàn luận về ư niệm Chính trị và chữ Chính Trị. Tôi mở màn bằng lời giới thiệu và dẫn giải tổng quát chữ Chính Trị trong quan niệm của Tây Phương-(politics) , của Á Đông ( Chính # ngược với Tà, Trị # ngược với Loạn), Chính Trị theo quan niệm nghiên cứu như một thuật ngữ, Chính Trị theo thông từ nói bóng của Tây Phương, và Á Đông, sự hành xử, tương tác giữa cá nhân, trong gia đ́nh, tập thể, tổ chức công quyền  v.v và v.v..

 

Thế là các vị Quốc Gia nhảy đỏng lên phản đối với lập luận là chúng tôi chưa bao giờ nghe qua, đọc qua!!!! Tôi biết chủ đích của họ là muốn định nghĩa để quy chính trị về việc "Chống Cộng" thôi!!! Nó trẻ con thế đấy!!!  Họ c̣n dẫn chứng vài ba quyển sách, vài quyển từ điển trưóc mặt, nói rằng không thấy ghi chú, giải thích như thế. Họ làm như trên thế gian này chỉ có những quyển ấy mà thôi v.v và v.v Khổ thế...Họ, tất cả những quí vị tham dự hầu như đều khăng khăng là Chính Trị chỉ để nói về Tổ Chức, Chính Quyền mà thôi v.v Thế mới biết là Tôi dại dột quá !!! Rồi đến cái chữ Qủy Biện nữa. Họ cũng phát biểu là chưa từng nghe qua!!! Thật sự Tôi thâm cảm với nỗi "bàng hoàng" của Tác giả bài chuyện "chuyện dông dài: Đoá Ngụy, Cành Diêu" vô cùng!

 

Lẽ ra Tôi cũng không nên chép lại sự kiện này làm ǵ, v́ nó nhỏ nhặt, dông dài.. Vả lại với những năo trạng như thế có giải thích cũng vô ích mà thôi. Nhưng nghĩ đến các anh chị em trẻ, thật sự muốn trao đổi kiến thức học hỏi lẫn nhau, Tôi đành ghi lại và trao đổi thêm, theo tinh thần :

 

" Khả dữ ngôn, nhi tất dữ chi ngôn, thất nhân.

Bất khả dữ ngôn, nhi dữ chi ngôn, thất ngôn. (Luận Ngữ-Vệ Linh Công)

 

(Với ngựi c̣n nói được , mà không nói , th́ phí người. Với kẻ không c̣n nói được, mà cứ nói, là phí lời.)

 

Với những vị "Quốc Gia Chân Chính" Tôi không muốn phí lời, nhưng với các bạn trẻ tôi không muốn mất ngựi vậy.

 

Thưa các bạn trẻ thân mến của Tôi! Cách đây hơn hai ngàn năm. Ông Khổng của phương đông có nói về chính trị, trong thiên Vi Chính, Luận ngữ như thế này:

 

-Có người hỏi Khổng Tử , ( Tử hà bất vi chính?)  tại sao Ông không làm chính-trị ở chốn quan trường chính phủ? -Khổng Tử trả lời:

( Thư Vân " Hiếu hồ duy hiếu, hữu vu huynh đệ", Thi ư hữu chính, thị diệc Vi Chính, hồ kỳ Vi Chính!)  Theo kinh Thư có nói " Từ những việc cư xử hiếu đễ trong nhà, mà thực hành việc chính đáng, th́ tức là làm Chính Trị rồi, đâu nhất thiết cứ phải tham gia tổ chức công quyền, cầm quyền chính phủ mới là làm chính trị!"  (Vi Chính)

 

Nói vậy để thấy ngay ở đạo học Phương Đông, ư niệm Chính Trị cũng đă bao quát rộng răi chứ không cô đọng hạn hẹp trong bộ máy cai trị cầm quyền mà thôi.

 

Cũng Trong thiên Vi Chính, Khổng Tử c̣n đưa chuyện Hiếu để dạy học tṛ về cách hành xử Chính Trị với quần chúng.

 

Khi học tṛ ông là Tử Lộ , hỏi Ông rằng nuôi cha mẹ, mà cho ăn uống, áo quần đầy đủ có phải là Hiếu chưa? ( Tử Lộ vốn người thích hành chính , thực dụng duy vật, duy cường). Ông Khổng trả lời rằng:

 

- Thời nay những người cho là Hiếu tử, chỉ nuôi Cha Mẹ cho ăn uống- Đến ngay như nuôi Chó Ngựa cũng phải cho ăn uống đầy đủ nữa là- Nuôi cho ăn uống đầy đủ mà không kính trọng - Th́ có khác biệt ǵ nuôi Chó Ngựa mà gọi là Hiếu!  (-Kim chi hiếu giả, thi vị năng dưỡng, chí ư khuyển mă, giai năng hữu dưỡng. Bất kính hà dĩ biệt hồ?)

 

-Ông muốn nói đến cái tính chính đáng của việc Hiếu là kính trọng- Cũng như Trị Dân, cho dân có đầy đủ kinh tế mà không trọng Dân (DânVi Quí)  th́ chưa gọi là Chính Trị được! Cứ nghe luận điệu của CSVN và những tên tay sai ẩn nấp lập luận rằng nhân dân Việt Nam chẳng cần ǵ khác ngoài cơm no áo ấm mà lạnh người. Họ coi nhân dân cũng như là Chó Ngựa- Nuôi ăn vỗ béo là đủ không cần kính trọng  nhân quyền, dân chủ của người dân! Như vậy đă đủ chính đáng chưa?

 

Đấy là theo tinh thần Nho học về việc Vi Chính. C̣n ở Phương Tây, khi định nghĩa Chính Trị ở mức độ nghiên cứu như một ngành khoa học, người ta nhận định nó rộng ra như một phương pháp, một nghệ thuật hành xử để đạt được mục tiêu ḿnh muốn.

 

Politics is an art of influencing  and resisting of being influenced ... to get things done. (Tôi viết trong luận án)

 

Trong từ điển thông dụng Collins English Dictionary- Chính Trị được dùng rộng răi như tính từ chỉ sự nghệ thuật khéo léo khôn ngoan, linh giảo v.v nghĩa là những hành xử bao gồm khôn ngoan hoặc giảo quyệt.

 

 Politic

-1- Artful or Shrewd, Ingenious

-2 Crafty or unscrupuluos; cunning

-3-sagaciuos, wise, or prudent .

 

Cũng theo Từ Điển này- Trong ư nghĩa như là một danh từ- ngoài các nghĩa chuyên môn khác- Chính Trị c̣n được dùng để chỉ bất cứ hành vi, hành xử mà liên quan đến chủ đích đạt được quyền lực , hay đạt được những mục đích của cá nhân v.v

 

Politics (5) functioning as sing or pl- any activity concerned with the acquisition of power, gaining one's own ends etc....

 

Cũng như chữ Ngoại Giao, khi sử dụng như tính từ , nó mang ư nghĩa của sự hành xử khéo léo: 

 

Diplomatic: Taciful in dealing with people..

 

- a diplomatic answer:  Câu trả lời khôn khéo

- be diplomatic in dealing with people: khôn khéo giao thiệp với mọi người..

 

Danh từ:

Diplomacy (3) = Tact, Skill, or cunning, in dealing with people ...

 

Như vậy nếu tối dạ "dịch trần"  và hiểu "trần "ra tiếng Việt là Ngoại Giao, th́ dĩ nhiên nó "chướng" và lạ lẫm như chữ Chính Trị vậy.. Có đúng không, thưa các bạn trẻ? 

 

 

Bản thân Tôi cũng đă học bài học cay đắng về sự ngu tối, cứ cho rằng cái ǵ ḿnh chưa biết, không nghe, chưa nh́n đến tức là không có, không hiện hữu.

 

- Ngày xưa khi c̣n là một thằng học sinh đầy tự kiêu, chúng tôi đă sỉ vả mắng nhiếc và từ luôn không chơi với một thằng bạn, chỉ v́ anh chàng này,  thuộc gia đ́nh khá giả có ăn học, đă kể cho chúng tôi nghe về một việc lạ lùng là con Đại Thử (Kangaroo) to tưóng, nhưng khi đẻ con, th́ đưá con ấy chỉ bé bằng cái ngón tay út! Chưa đủ "sạo ke" hắn c̣n bảo cái đứa  con  bé tí này đă biết tự động leo từ trôn của mẹ nó đi ngược lên chui vào cái túi của mẹ nó để sống cho đến lớn!!! Thế có bỏ mẹ không cơ chứ!

 

-Chúng Tôi nghe xong, xúm vào mắng anh chàng này tới tấp:

 

- Sư nhà anh! Anh ỷ vào nhà anh khá giả, có người du học , đọc được sách nước ngoài, anh định bốc phét bịp chúng ông đấy phỏng?  Chúng Ông đâu phải trẻ ranh đâu- Chúng Ông cũng học vạn vật đọc cả trăm quyển sách về đời sống tập tính của loài có túi mà chưa bao ǵ̣ nghe cái chuyện phi lư như thế. Xin Anh câm mồm và cút ngay cho!!!!

 

Và chúng tôi, những thằng có nhiều mặc cảm "thông thái đọc nhiều" đă từ nó luôn, và mời nó ra khỏi bàn cà phê trước sự lạ lùng của cô bé chủ quán! ( Một yếu tố "thêm" vào tác động đến quyết định "khai trừ"  bạn của chúng tôi!).

 

-Sau này, hơn 30 năm sau, khi có dịp học hỏi, xem phim ảnh tài liệu mới biết, cái thằng bạn "bốc phét bịp bợm" kia quả là "thông thái"... Đến bây giờ, cá nhân Tôi vẫn ân hận là chưa được gặp lại người bạn cũ để ngỏ một lời xin lỗi v́ sự chủ quan , ngu dốt của ḿnh.

 

Tôi bỗng thương Ông Gallileo vô hạn, Ông đă bị cả thế ǵói của Ông lên án, hành hạ chỉ v́ ông nói một sự thật, một sự hiểu biết của Ông,  mà tầm nh́n của thế giói lúc ấy, với niềm tin mù quáng vào kinh thánh, nh́n chưa đến: Quả đất tṛn, tự quay, và quay chung quanh mặt trời!

 

Từ đó , khi tôi nghe bất cứ chuyện ǵ, dẫu có vô lư đến đâu, Tôi vẫn để trong sự nghi hoặc- nhưng không gạt bỏ thẳng thừng nữa. Tôi vẫn lư giải, và lư giải có khi bằng cả ức thuyết nữa!

 

Tôi cố gắng bỏ cái thái độ hùng hổ chỉ chực ăn thua, thủ thế với những định kiến đối nghịch- Cái tư thế đối nghịch như thế nó không cho phép ḿnh lắng nghe, lư giải luận cứ đối phương trọn vẹn, mà chỉ xăm xoi những điều khác biệt với định kiến, kiến văn quy ước của ḿnh để tấn công những điều khác biệt, bất kể sự khác biệt ấy đúng hay sai, có hay không. Chỉ biết khác biệt với ḿnh là không đúng!

 

Thưa các bạn trẻ , bản thân Tôi xin chia xẻ với các bạn thêm một kinh nghiệm khác từ sự việc này - Từ những kinh nghiệm sự kiện Gallileo, cho đến kinh nghiệm nhỏ bé diễn đàn Paltalk- Người ta đă lấy đa số để chứng minh cho sự đúng đắn, và chính đáng- Đă có rất nhiều người lập luận rằng điều ấy, người ấy được đa số người ta khen, nhắc đến, và chấp nhận, hay  đồng t́nh v.v  tức là điều ấy đúng, ngựi ấy tài v.v Như một số người nhận định về Hồ Chí Minh vậy. Họ lập luận rằng Hồ Chó minh đưọc nhiều người biết đến, sách vở có ghi tên, có lăng tẩm, có tên thành phố v.v th́ đương nhiên là người tài, người tốt!!! Lập luận Đa Số, Số Đông quả là "tối dạ"- Cứ nh́n cái đa số lên án ông Gallieo cũng đă rơ "tính đúng" của cái  đám đa số ấy như thế nào rồi..

 

Trước khi chấm dứt những gịng trao đổi này với các ban trẻ ham học hỏi, Tôi xin được phép kể về cách nh́n đa số, thiểu số của Ông Ba Tàu Khổng Tử để quí bạn trẻ suy ngẫm:

 

Sách Luận Ngữ chép:

 

-Tử Cống ( Lại cái ông Tử Cống háo thắng, háo cựng. duy vật!!) hỏi Khổng Tử  rằng:

 

-(Hương nhân giai hiếu chi, hà như?) Ngựi mà trong  xă hội khen, yêu chuộng, là ngựi như thế nào?

-Khổng Tủ giả nhời: ( Vị khả giă!) Chưa thể gọi ngựi ấy là hay là tốt được!

 

-Tử Cống hỏi tiếp: 

(Hương nhân giai ố chi, hà như?) Người mà trong xă hội chê, ghét, là ngựi như thế nào?

 

Khổng Tử giả nhời:

 

-( Vị khả giă! Bất như hương nhân, chi thiện giả hiếu chi.  Kỳ Bất thiện giả ố chi)

-Chưa thề bảo ngựi ấy là xấu, là dở được! Không như một người được những người tốt trong xă hội yêu mến, mà kẻ xấu trong xă-hội ghét bỏ, chê bai ! ngựi này mới    thật tài, thật tốt..

 

Đa số đương nhiên phải được coi là một yếu tố của giá trị dư luận Nhưng trước tiên phải nh́n xem,  xét định xem  bản chất của đa số ấy như thế nào! Được kẻ ngu, bất thiện khen chưa chắc đă là Tốt, bị kẻ ngu, bất thiện chê chưa hẳn đă là Xấu...C̣n tùy vào nguyên nhân và động lực của những lời khen chê nữa , phải không thưa các bạn trẻ thân mến..

 

Như vậy ta cứ hướng điều Nghĩa mà theo, đừng bận tâm đến dư luận khen chê của đa số.

 

-Biết mà không nói là bất nhân- Nói mà không hết là bất nghĩa- Thấy điều Nghĩa mà không làm là không có dũng khí- (Kiến nghĩa bất vi- Vô dũng giă.) Đất nước tan hoang- Lănh thổ hao ṃn- Nhân dân cùng khốn- Bọn mị dân đầu cơ  buôn bán dân chủ nhân quyền đầy dẫy- Các bạn trẻ biết ḿnh làm ǵ! Mong lắm thay! Mong lắm thay!

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương

30-01-2002

(nh́n lại một ngày dài PalTalk...với đồng hương)

 

Đọc Cái anh Tính Nông Dân của Trần Đăng Khoa.

Những ngày c̣n ở Sài G̣n lang thang quán cóc.. Tôi vẫn thích nghe Khánh Ly hát câu "Địa Đàng c̣n in dấu chân bước quen" của Trịnh Công Sơn th́ phải.. Tôi không nhớ rơ lắm! Mà có hề chi! Ḿnh có làm từ điển, sách tham khảo đâu mà cần chuẩn xác.

Nhất là vào những buổi trưa.. Buổi trưa th́ ở Việt Nam vắng lắm.. ai cũng ngủ cả.. Chỉ c̣n lại một vài anh nhăi trẻ dở hơi, dư giờ nhàn hạ như Chúng Tôi mới thức mà nhâm nhi ly cà phê đen, trong một góc vắng của quán bên đường nào đó... Địa Đàng vùng mơ ước, quả thật khi đến nơi, bỗng thấy quen quen ...dấu chân ḿnh...Của chính ḿnh chứ ai!!!

Nhưng ông nhạc sĩ ấy nói về Địa Đàng cơ đấy..Cái cảm giác thấy lại Địa Đàng nó lạ lùng thế... Ḿnh đă từng ỏ Địa Đàng mà không biết...tiếc thật.!!!. C̣n Tôi đă từng ở trong cái thế- ǵới- hiện- sinh -như -là- một -thể -chế mà không biết tên.. Cho đến khi nghe ông Nguyễn Văn Trung nhắc tên th́ bỗng nao nao... Nao nao không giống như những buổi trưa ngồi hút thuốc vặt nghe Kánh Ly... mà nao nao núng núng... Nao núng v́ không hiểu làm cách nào vỗ vai để nói với mọi người rằng cái hiện sinh ấy là giả tưởng, là thuốc độc... !!!!

Khó lắm chứ phải chơi đâu!!! Hôm qua đọc câu chuyện ngắn của Trần Đăng Khoa " Nông Dân" mới hăi hùng..Mới thấy rơ là không thể, hay khó có thể...vỗ vai mọi người...

Lần này không phải bên ly cà phê giữa trưa hè Sài G̣n, mà là giữa đời mênh mông viễn xứ, tay cầm điếu thuốc Thăng Long hiếm hoi c̣n sót lại sau lần về Hà Nội.. Đọc đến đâu là hăi đến đấy.. Không phải v́ có ma có quỷ ! Cũng không phải v́ những cảnh ghê gớm kinh dị trong ấy.. mà là nó giống quá, giống y chang những ǵ ḿnh đă kinh qua, gặp gỡ, giao tiếp thường ngày trong những ngày tháng về sống nơi đất Bắc...nhưng c̣n thiếu.. thiếu đến kinh người..!!! Kinh người ở đây không phải những cái "gườm gườm" của ông chú Nông Dân, nh́n thằng cháu đảng viên cán bộ khi thấy nó dám "chê bai dưa của Việt Nam", cũng không kinh hăi v́ cái cả tin, cái nghi ngờ của một bà mẹ Nông Dân: lo sợ, khóc lóc khi "nhận ra" đứa con đảng viên, cán bộ của ḿnh đă mất lập trường...Cái lập trường Ta, Chủ Nghĩa Ta. Phe Ta (????) nhất định hay, giỏi, đúng, toàn thiện.. Không ai có thể hơn được.. dẫu có thế nào!!!

Kinh người ở chỗ cái tính Nông Dân ấy nó không chỉ là sở hữu của người Nông Dân đất Bắc, ǵói hạn ở phần đất cách mạng ṇi với 70 năm kinh nghiệm.. .Cơm áo, ơn nghĩa Đảng và Bác chỉ cân đếm qua cái cối đá thủng...hai sào đất chết tiệt..

"Người nông dân ta dường như không có thói quen so sánh ḿnh với người dân ở các nước tiên tiến, cũng không so với dân đô thị. Họ chỉ so ḿnh với chính ḿnh thôi. Và thế là thấy sướng quá. " (TĐK Nông Dân).. Có thật thế không???

Lẽ ra TDK c̣n phải nói thêm rằng : C̣n có một cái sợ bao phủ những nỗi đắn đo ấy! Có nhiều khi ngựi ta biết chứ, biế so sánh chứ ! Nhưng mà nếu mở lời so sánh than thở sẽ thành đại họa cho cả bản thân lẫn gia đ́nh... V́ thế mà bà mẹ của "anh cán bộ" đă không lư sự ǵ về cái hay cái giỏi, cái tốt, cái xấu cả ... Bà không những chỉ than phiền trách móc con mà c̣n khóc lóc nữa cơ đấy..Tất cả nó là của một cái hăi sợ âm thầm khủng khiếp bao trùm kư ức của Bà, bào trùm xă hội bà đang sống...Nỗi sợ hăi mà Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đă đặt để trong năo trạng tiềm thức của mỗi con người Việt Nam ngay từ khi nằm trong bụng mẹ, qua cái lối hiện sinh nhu là một thể-chế áp đạt khéo léo. ..

V́ mất quan điểm lập trường như thế mà để ḷi ra cho làng xă, huyện, tỉnh người ta biết là mất hết tất cả...là khốn nạn cả mọi người liên đới...Ngày hôm nay thế là tốt rồi! Ngày mai ư? Xa xăm lắm, nguy hiểm lắm, mông lung lắm!

Có lẽ cái tính Nông Dân thuần túy, tinh tuư hơn nó phải ở chỗ này cơ. Trần Đang Khoa cố t́nh quên v́ có lẽ nó là của chính tác giả chăng? Bởi v́ nếu nói đến cái sợ của người "nông dân" th́ phải nói đến nguyên nhân gây ra cái sợ ấy. Mà nguyên nhân của cái sợ ấy là ǵ? Là ai? Là Đảng CSVN, là cái chế độ man rợ vô nhân hiện tại chứ c̣n ǵ! Chính Tác Giả cũng sợ chính cái Đảng, cái cơ chế này, nên phải bấm bụng mà d́m nỗi sợ hăi của "Nông Dân", và của chính tác giả đi .. Không th́ sẽ không c̣n được viết, được xuất bản, và mất hết, sẽ mất hết sạch sành sanh! Thôi hiện tại được nói một nửa như vầy là sướng quá rồi.. So sánh với người ta, với văn nhân, văn sĩ người ta th́ hậu quả khó lường.... Cái "Nông Dân" nó là cái này đây mới đúng! Nhưng không phải chỉ có Nông Dân ở nơi xa xăm cách biệt là như thế đâu!

Cái tư duy, năo trạng "Nông Dân" này nó c̣n đậm đặc ở cả thành phố, nơi những con người có cơ may giao tiếp thông tin thế ǵới, dẫu vẫn c̣n giới hạn, hay đă có dịp đi ra ngoài nh́n ngắm, có cơ hội so sánh ḿnh và thiên hạ .... Mà kinh hăi hơn khi nó c̣n tồn tại ngay ở những người đă thành di dân, đă mang quốc tịch Anh, Mỹ, Đức, Pháp, Úc v.v Và, c̣n có khoa bảng nữa cơ chứ! Thế th́ kinh hăi biết chừng nào...

Tôi lạnh người không chỉ v́ khi thấy rơ Trần Đăng Khoa cũng đang "gườm gườm" nh́n Bùi Ngọc Tấn qua tác phẩm CK2000! như thế! Và, chung quanh Tôi, vẫn có những cái "gườm gườm" như thế! Nó bàng bạc ẩn hiện như những bóng ma!

Trần Đăng Khoa nhận định như đinh đóng cột rằng đó là:

"Nông dân ḿnh là thế. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Đảng chia cho họ một cái nồi đồng. một cái chảo gang, một cái cối đá thủng trong cải cách ruộng đất, cũng đủ để họ nhớ suốt đời, biên ơn suốt đời. Rồi họ mang xương máu của chồng, của con của chính họ ra để trả nghĩa. Hàng triệu người chết trong mấy cuộc chiến tranh. Hàng vạn người cho đến tận hôm nay vẫn không t́m thấy được hài cốt. Họ chiến đấu hy sinh để bảo vệ Tổ quốc, dĩ nhiên là như vậy rồi, nhưng không hẳn chỉ có như vậy. Sự đền ơn trả nghĩa ấy mới thiêng liêng và dữ dội biết bao. Bởi thế, chẳng có sự phản trắc nào có thể tồn tại được ở đất nước trong vắt một bầu khí quyển nông dân.."

Quả thật, đối với những năo trạng "Nông Dân" như thế, một lần được lănh tụ xoa đầu, cầm tay, dẫu không nói một câu, một ngày nhận tiền của nước định cư, một mảnh bằng, một cái việc (job) v.v Th́ sự đền ơn trả nghĩa ấy sẽ thiêng liêng... Một lần là trăm năm!!! Không nơi nào hơn đất nước Tôi ... đang ở...dẫu có thế nào...!!!! Bởi thế chẳng có sự "phản trắc" nào, "thay đổi lập trường" nào có thể tồn tại được ở cơi nhân gian này, cơi ta bà của những con người hôm nay, trong vắt, tinh khiết tính khí "Nông Dân" ngàn năm! Một lần mang ơn "cách không điểm huyệt thầy Lê Nin", một lần anh em sông liền sông, núi liền núi, một lần là đồng minh thân cận v.v Và, sẵn sàng hy sinh cả mấy thế hệ, di sản văn hoá cha ông, mà đền ơn trả nghĩa!!!

Tôi bỗng nhớ lại câu chuyện có thật tôi đọc ở một tờ báo Úc, do một kư giả viết về thế hệ cha mẹ của ḿnh, để giải thích hiện tượng Pauline Hanson (Đảng kỳ thị chống di dân Á Châu ở Úc), Tác giả kể bố của ḿnh là nông dân ở Queensland, một lần được thủ hiến Joe Peterson thuộc đảng Nông Gia Úc, bắt tay, Ông giữ bàn tay ấy không rửa cả tháng trời...!!!

Cái khốn nạn cho đất nước Tôi, cho dân tộc Tôi là dẫu có bao biến đổi, tay có cầm bút, có gơ Điện Toán , có lái xe, có ở nhà cao...có đổi đất nước, có đổi tên, đổi quốc tịch th́ Nông Dân vẫn cứ là Nông Dân.. trong máu..

Tôi ngửa lưng khi đọc hết gịng cuối...điếu Thăng Long đă tắt ngủm... đâu đây văng vẳng tiếng ḷng.. "Ruộng đồng c̣n in dấu chân bước quen"... Và Tôi hiểu tại sao hầu như chế độ độc tài, man rợ phi nhân nào, ít nhất là trên quê hương tôi, cũng ca ngợi xiển dương nông dân, và cố gắng ǵn giữ mọi người là "nông dân" măi măi.... Trần Đăng Khoa, một cách nào đó cũng là một Nông Dân như thế.!

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương
Nhân đọc "Nông Dân" của Trần Đăng Khoa...