Make your own free website on Tripod.com

Non Nước  Một Đoạn Đường....

 

 

Ở cái cơi śnh lầy Việt Kiều này , noí điều phải trái cũng không đơn giản . Cái giá phải trả cho sự thẳng thắn và trung  thật  cũng gần như nhũng ngựi trong nước phải nói lời chân thât trong chế độ CSVN vậy. Với chế độ CSVN , chúng đă và đang hành động như một đám thổ phỉ trên quê hưong, có súng, có nhà tù v.v th́ cái chuyện trịch thưọng càn dở mất dạy vẫn c̣n hiểu được. Ở ngoài này, những con ngựi đă mất quyền bính, hoặc đám con cháu đă mất quyền bính , cũng chỉ là những kẻ tha phương ăn bám xứ ngựi mà lại hành xử như những tên quan lại, độc tài quân phiệt, đ̣i nhảy lên đầu ngựi khác mới khốn nạn! Nghĩ  lại Việt Cộng và một số đám cựu Ngụy miền Nam này có khác nhau là mấy?

 

Có lẽ v́ như thế mà một số bè bạn thân quen khuyên tôi đừng  kể về mấy  ngày về thăm bạn ngắn ngủi trên quê hương vừa qua! V́ với những năo trạng cô đọng đóng váng như vậy, th́ không thể có cái chuyện bị bắt và được "biệt đăi" ở khách sạn! Rồi khi bị trục xuất lại được chọn chuyến bay theo ư muốn...Bị Việt Cộng bắt, nhât định phải theo những tiêu chuẩn liệt kê, nào là đánh đập thô bạo cơ mới đúng!!!! Như vậy kể làm ǵ ? Với những năo trạng bệnh hoạn độc quyền chân lư "quốc gia ba sọc" như thế.??? Làm sao những năo trạng u tối, xuẩn động này cảm đưọc những bài học trong câu chuyện của Tôi nhỉ..???

 

Nhưng tôi vẫn phải kể và kể như môt bổn phận, v́ trưóc lúc lên đường, một số anh chị em trẻ và các bạn hữu xa gần đă ưu ái trao cho tôi những tâm t́nh đất nưóc. Hôm nay , dẫu thất bại không thực hiện đưọc đến nơi. đến chốn những dự định trong đầu Tôi thấy cũng có bổn phận giải bày với họ, những tấm ḷng yêu quê hương dân tộc đơn giản nhưng vằng vặc như hai vầng nhật nguyệt, về những vấp váp sai lầm của tôi trong vài ngày ngắn ngủi trên đựng trở về Việt Nam. Hơn nữa Tôi có bổn phận phải minh định những ǵ xảy ra với ngựi bạn đáng quí mến của Tôi là Anh Trần Khuê. Ngựi đă bị nhiều thiệt tḥi dưói những hành xử thô bạo của Chế độ.. đặc biệt là từ lúc tôi về thăm Anh...

 

Thân kính các bạn trẻ của Tôi.. Những diễn biến tôi kể lại nơi đây, tôi đă cố gắng b́nh tâm tuần tự chép lại... chắc chắn không thể đúng từng chữ một, hoặc đầy đủ chi tiết từng sự việc lớn nhỏ, đăc biệt là những mẩu đối thoại, hay những lời khai trong biên bản.. nhưng Tôi cố gắng tóm đại ư một cách trung thực và công bằng cho Tôi, cho Ông Trần Khuê, ngựi bạn mà tôi chỉ đưọc gặp hàn huyên khoảng  giờ đồng hồ, và cho những ngựi thừa hành lệnh của bộ Công An làm việc với Tôi... ---Chính v́ tôi nghĩ, Chúng ta đấu tranh để chống lại sự man trá, bịp bợp của Hồ Chí Minh và lũ con cháu của ông ta, th́ chính chúng ta không được phép dối trá, bẻ cong sự thật chỉ v́ một mục tiêu bé nhỏ hay to lớn nào đó..

 

V́ thế tôi cố gắng tŕnh bày thât trung thực những ǵ tôi c̣n nhớ được trong những ngày bị quản chế và thẩm vấn ỏ Quận 5 SàiG̣n, cho đến khi bị trục xuất.. Ngắn ngủi nhưng quí báu.. Mong  rằng  những giải bày này là một sự đáp lễ đầy đủ đối với tấm chân t́nh ưu ái của quí anh chị trẻ đă giao cho tôi.. C̣n tiếp nhận nó như thế nào là toàn quyền và sở năng nhận thức của quí anh chị..

 

Khởi Đầu Cuộc Hành Tŕnh:

 

Đêm ngày 6-tháng 3-năm 2002, lúc 10 gị tối Melbourne , cậu Em nuôi Hồng Quân chở tôi ra phi trường! Hai anh em chúng tôi thảo luận với nhau về t́nh h́nh Việt Nam -về thái  độ và năo trạng của giới lănh đạo CSVN, và về thực trạng và tiền đồ đất nưóc. Chúng tôi thở dài.. đất nưóc nh́n lại toàn tiếng chép miệng và thở dài-  Trưóc khi vào khu vực an ninh để lên máy bay, chú em Quảng Ninh đưa vội cho tôi gói thuốc Winfield Xanh của Úc và dặn rằng:

 

- " Bác gửi này cho Chú Trần Khuê và nói rằng Em rất cảm tạ Chú Trần Khuê đă viết nhũng bài tham cứu rất hay cho Em đưọc hoc hỏi. Vội Quá Em không có quà ǵ đặc biết Em chỉ gửi qua đây một tấm ḷng biết ơn và kính phục"..

 

Xong rồi, nó đi về.. Tôi nh́n theo suy nghĩ miên man! Hồng Quân là một thanh niên đất Bắc- Quảng Ninh, một công nhân b́nh thường, đi vượt biên , nay là kỹ sư vi tính- Cậu đă hiểu chế độ đến tận từng đường kẽ..Cậu đă cảm được những ưu tư trăn trở của Trần Khuê, của Nguyễn Thanh Giang, của Nguyẽn Chí Thiện, của Dương thu Hương, của Lê Chí Quang v.v không phải v́ nhờ vào văn bằng kỹ sư mà bằng trí huệ, tâm t́nh Việt Nam.. Mấy lần về thăm gia đ́nh  ngoài Bắc, cậu dă trở thành cái gai của những năo trạng qui ước lập trựng chế độ, ngay cả với những ngựi trong gia đ́nh. Đó là những nỗi buồn riêng.. Nhưng hiện tượng chung này lại  là chỉ dấu hồi sinh của dân tộc .Giới Trẻ đă ư  thức được chính trị và quyền lợi đất nước,  bất chấp "lối ṃn gia đ́nh"..Tôi quay vào bên trong đi ra cổng lên máy bay  với sự tự tin và lạc quan hơn bao giờ.

 

Ngày Đầu 7-3-2002

 

Tôi đến phi trường Tân Sân Nhất lúc khoảng 2 giờ 30 chiều.. Sau khi trải qua những thủ tục cần thiết. Trong đó Công An Hải Quan bắt tôi phải ghi rơ lại điạ chỉ nơi đến của Tôi. số 296 Nguyễn Trăi, Quận 5, Sài G̣n... .Tôi chờ đổi tiền Việt Nam ngay cửa ra của phi cảng, rồi mướn Taxi đến thẳng nhà Ông Trần Khuê ở số 296 Nguyễn Trăi, Quận 5, Sài G̣n..

 

Khoảng độ trên dưói một tiếng đồng hồ- chú Tài Xế đă đưa tôi đến nơi , ngay địa chỉ  của ông Khuê- Tôi bưóc xuống Taxi và dặn Ông tài xế chờ cho 5 phút. Tôi bưóc vội vào số nhà 296 Nguyễn Trăi, đây là căn hiệu  mặt tiền có dịch vụ  vẽ quảng cáo. Tôi hỏi ngựi trung  niên đang ngồi ở bàn, mà tôi đoán là người thuê mưón cái mặt tiền này của Ông Khuê:

 

-Xin phép Anh cho tôi hỏi đây có phải là nhà ông Trần Khuê không ạ..?

 

Anh ta ngưóc nh́n tôi ngạc nhiên, có vẻ nghi ngờ do dự, có thể nói đây là một cái nh́n rất công an nữa là đàng khác!  Tôi biết, một phần v́ tôi ăn mặc lạ đời, một bộ bà ba nâu , chân đi dôi dép cao xu đen nh́n xa như đôi dép râu..Có thể Anh ta là nhân viên dưọc cài vào mưón nhà để coi sóc ông Trần Khuê!!!! Anh ta  gật đầu nhẹ quay vào phía trong  nhà gọi với.. Từ gian nhà giữa một cậu thanh niên ra chào tôi, sau này Tôi biết là cháu trai của Anh Khuê, Tôi tự nhận là bạn của Anh Khuê    hỏi Anh Khuê có nhà không? Vừa hỏi Tôi vừa mạnh dạn bưóc vào gian nhà giũa nhỏ, có kê một cái bàn .Tôi  biết có những lúng túng rơ rệt v́ Ông Khuê đang bị quản chế, ḿnh phải chủ động một tí.. Tôi lướt hẳn vào trong nhà , gặp một phụ nữ trẻ đang chăm sóc một bé trai nằm trên giường kê sát tường. Chắc cậu bé bị nóng v́ trên trán c̣n đang  đắp chiếc khăn.  Tôi vội hỏi :

 

-Xin phép Cô tôi là bạn ông Khuê  đến ghé thăm..Cô thiếu nữ  nh́n tôi, ngựi khách nhỏ thó trong bộ bà ba nâu,  do dự. Cố bước xuống bếp đứng gọi vọng lên gác:

 

-Bố ơi có ngựi muốn gặp..! Tôi nghe tiếng vọng từ trên gác của Ông Khuê : "Ai đấy" .... Tôi lướt hẳn vào nhà bếp và đứng ngưóc nh́n lên gác. Một khuôn mặt hiện ra, không giống như trong h́nh mà Ông Khuê đă cho tôi.. già hơn với mái  tóc dài và bạc hơn.. Ông nh́n tôi lạ lẫm..cái nh́n cẩn trọng. Tôi bưóc thẳng đến chân cầu thang đứng dang tay nói rất vui vẻ:

 

-Anh Khuê có nhận ra ai đây không? Tôi cựi to và bưóc lên bậc thang vừa nói :

 

- "Nguyên Khả Phạm Thanh Chương từ Úc về thăm anh đây!!!! (Tôi có gửi h́nh và hồ sơ âm thanh giọng nói của Tôi cho anh Khuê trưóc đây đă lâu)

 

Ông Khuê reo vui nho nhỏ:  " Lên đây !!lên đây!!!"  Tôi bưóc vội ra Taxi để lấy hành lư,  vừa chỉ kịp nghe cô con gái Ông la khẽ " Ô thật vậy à !!!"..

 

Sau khi lấy hành lư lên trên căn gác chật hẹp của Ông Khuê, Chúng Tôi ôm gh́ nhau thật chặt.. Cái gh́ chặt đă nói lên hết tất cả tấm chân t́nh đồng bào và chiến hữu trong công cuộc tranh đấu dân chủ hôm nay. Tôi  ngồi bệt xuống sàn nhà..

 

Pḥng bề bộn đầy những giấy má sách vở. Pḥng  nhỏ kê một cái bàn ở giữa, để uống trà và chắc cũng là nơi ông viết lách làm việc. Tôi vôi vă đưa hai chai ruợu, một cây thuốc, và một bộ chén pha lê  dùng để uống rượu, ra.. nói:

 

-  Anh Khuê nhá ! Đúng như tôi ước hẹn nhé! Đây là rượu , thuốc lá,  để chúng ta chén anh chén tôi,  sau đó chúng ta cứ thụi nhau chỗ nào cần thụi. anh hả.[1]

 

Và chúng tôi cựi, Anh Khuê rót rượu, hút thuốc. C̣n Tôi nhồi đầy một dọc tẩu- Chúng tôi cùng cụng ly.. Câu đầu tiên  tôi nhận xét với  Anh Khuê là anh tóc bạc nhiều, và để dài kiểu lăng tử ... Anh bảo chẳng cần để ư cái ǵ nữa bây gị là cuộc tranh đấu dân chủ... Nó quản chế ḿnh th́ ḿnh phứa.....Rồi chúng tôi cười ha hả.. Anh Khuê  lại rót rượu mời sức khoẻ- Tôi bóc bộ ly pha lê ra rót rượu sẵn trong ly vào ly mới. Tôi giải thích với Anh Khuê rằng đây là rửa ly  của tôi tặng anh cho đúng lễ nghĩa tương kính bằng hữu...Chúng tôi lại cụng ly... 

 

-Tôi hỏi thăm t́nh h́nh chuyến đi Bắc của Anh, Anh cho biết ra đưoc một thời gian th́ bị trục xuất về Sài g̣n..Anh dí dỏm khoe là được đi máy bay miễn phí, Đảng trả tiền th́ thích quá... Chúng tôi lại cười. Sau đó miên man qua chuyện biên giới. Tôi hỏi Anh có phải anh đi với Lê Chí Quang không? Anh cho biết là không phải nhưng là một luật sư trẻ khác! Tôi há hốc miệng kinh ngạc đầy mừng rỡ..

 

-Thế hả Anh, như vậy Bắc Hà lại nẩy chồi đâm lộc nữa rồi à.!

 

- Anh Khuê cười tít mắt,  nói rằng chưa hết đâu c̣n nữa, và c̣n nhiều măng , nhiều lộc lắm ... và chúng tôi lại nâng ly...  Tôi chợt nhớ chú Hồng Quân dặn tôi chuyển lời cảm tạ .. Tôi quay lại túi sách móc gói thuốc Winfield xanh  dang dở của Úc trao cho Anh Khuê và nhắc lại lời Chú Hồng Quân... Anh Khuê cảm động lắm.... Mà ai lại không cảm động cho đưọc cơ nhỉ.. Phần thưởng quí giá là ở chỗ tâm t́nh tri âm của đồng bào như thế này.. Sức mạnh kiên tŕ của chúng ta là ở chỗ này đây.. Nhân cái cớ sự này mà chúng tôi miên man qua chuyện văn chương. Anh Khuê khoe với tôi bài thơ của anh Bùi Minh Quốc gưỉ lúc bị "nhốt lỏng tại gia"| phải tiếp khách qua hàng rào... Anh đưa cho tôi đọc..nhưng v́ ḿnh vốn lựi và dốt nát , vội vàng nhiều việc quá nên không nhớ được..

 

Anh đưa khoe tôi tập thơ  nôm dịch ra anh ngữ của Ngưyễn hay Đinh  Mạnh Hùng.. Tôi gạt ngang qua bảo thơ Việt mà dịch th́ đọc làm ǵ cho mệt, hơn nữa bây giờ không c̣n hứng thú với văn chương phù phiếm nữa... chỉ c̣n bài toán dân chủ phải giải cho nhanh và hợp lư mà thôi..  Anh Khuê vừa rót rưọu vừa cựi bảo:

 

- Đúng thế đấy, họ cứ phủ dụ và khuyến khích ḿnh trở vế chuyên môn văn chưong.. Gị th́ không văn chuơng cái ǵ cả..Ḿnh phải gạt hết, đem thân lấp lỗ châu mai cho giới trẻ chứ.. Đất nưóc không Dân Chủ Tự Do th́ không có cái ǵ hết...

 

Chúng tôi lại đốt thưốc, và nhắp  thêm một ngụm rượu. Tôi liếc nhanh khắp pḥng, phía sau Anh Khuê sát tựng là nơi anh nghỉ ngơi, cái màn c̣n đang giăng đó.. Sát sau lưng anh , kê sát tường là một kệ sách hủ lốn ngang ngửa, trên đó có để cái máy Điện Toán sách tay loại khá mới.. và một cái máy quét h́nh.. Anh thấy tôi líếc nh́n Anh vội khoe đó là quà của anh em Việt Kiều bên Hoa Kỳ..  Sát chân tường bên kệ sách là một hai chai rượu anh khoe là cũng của Việt Kiều Mỹ tặng anh..

 

-Tôi hỏi  họ có ghé vào thăm anh à...Anh cười cười trả ḷi:

 

- Đâu có- họ hẹn vậy- nhưng chỉ gửi quà thôi - đâu có dám đến!

 

- Vậy cũng quí lắm rồi.. Tôi kể cho anh nghe lúc làm đơn về Việt Nam , Tôi khai thẳng là về thăm bạn Trần Văn Khuê, cư ngụ tại số 296 Nguyễn Trăi Quận 5 .. Anh ngạc nhiên hỏi, vậy sao nó lại cho về..!!!! Tôi móc tờ khai mầu vàng ra đưa cho anh xem rơ ràng.. Anh Khuê thích quá.. bảo tí nữa phải quét vào máy làm kỷ niệm.. và  anh ôm vai Tôi nói thế mới thật là Nguyên Khả...và là Nguyên Khả thật!!!! Anh nhắc đến bài phê b́nh các cựu Ngụy của Tôi cười ha hả..Anh c̣n bảo anh em như Bùi Minh Quốc mong đưọc gặp Tôi lắm.....

 

Tôi kể cho anh nghe qua những lần hội thoại PalTalk  của Tôi, tôi công khai và tuyên bố rơ ràng lập trựng của ḿnh. Sẵn sàng đi giữa hai lằn đạn ngu xuẩn và phi dân tộc.. Ngụy và Cộng...Tôi khoe anh bài viết mới nhất của Tôi viết trưóc khi về Việt Nam. trong đó có câu nói rơ tại sao tôi dùng ván bài lật ngửa như anh Khuê:  "Sợ hăi chỉ là thói quen tập nhiễm khởi sinh từ ḷng ích kỷ tham lam, an phận hèn mọn...Một thói quen dễ nhiễm nhưng lại rất khó từ bỏ.  Nhưng khi có tự tin từ t́nh yêu chân thật.. Thói quen sợ hăi sẽ biến mất và nó sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại nữa..."

 

Anh Khuê dựng như cao hứng, cái cao hứng của một ngựi thèm tri kỷ bị cô lập lâu ngày vói những giả dối ŕnh rập chung quanh nay t́m được nơi phát tiết- anh lại cầm tờ giấy vàng lên và đọc kỹ hàng chữ tôi khai báo địa chỉ nơi đến,  gật gù khoái chí lắm. Tôi kể cho Anh nghe việc một thằng  V.C có tên Nguyễn Hà Nội, gọi điện thoại đến nhà tôi, và tôi đă thâu lại gửi lên mạng và đăng bài trả lời với nó như thế nào. Tôi nhắc lại câu nói trong lá thư trả lời: 

 

-"Nhớ dặn các anh em ở bộ ngoại giao và nội vụ làm việc ở toà đại sứ bên này cấp chiếu khán nhé..không th́ lại phải đợi đến lúc Nhân Dân lôi cổ Đảng xuống, th́ bạn không c̣n thế thượng phong khi gặp Tôi đâu.."(thư trả lời Nguyễn Hà Nội)

 

Anh Khuê nghe xong cười ha hả...!!!!! Và Tôi ngửa ngựi ra đàng sau cựi lớn : Bây giờ Tôi đang ở đây và vài ngày nữa là có mặt ở Hà -nội..

 

- Tôi nhắp một hớp rượu và cứng giọng đề nghi vói anh là Chúng ta phải sổ toẹt tất cả cái luật lệ của cái nhà nưóc này. Tôi đă có đem theo đủ tiền, bây giờ Anh có dám xé rào cùng tôi đi bây giờ thăm Nguyễn Đan Quế và đi ra Bắc hoặc lên Đà Lạt thăm anh em nữa không? À Tôi có đem theo máy h́nh tặng Anh đây, lẽ ra tặng Anh cái máy h́nh vi tính  (Digital Camerra) nhưng mua không nổi.. Tôi mở sách tay đưa biếu anh cái máy Canon EOS 650, cái Flash và một hộp 12 cuốn phim KoDak v.v   Sau này tôi được biết tất cả đă bị công an tich thu, lúc tôi bị trục xuất.,..

 

Anh Khuê cảm tạ nhưng không trả lời dứt khoát về việc xé rào... Anh nói mọi ngựi đều bị quản chế chặt lắm.. Tôi nói nó càng quản chế ḿnh càng xé rào..Vấn đề là đánh động đồng bào và giới trẻ..Chứ ḿnh cứ ngồi trong ṿng cương tỏa của chúng nó th́ cũng như chết.. Viết lách không lan rộng được bao nhiêu..phải luôn luôn tạo cớ sự...

 

Chúng tôi lại bàn xa bàn sâu vế t́nh h́nh đất nưóc. vấn đề lănh thổ chủ quyềh Việt Nam và cùng nhận định phải tập trung vào tử huyệt này của Đảng CSVN.. Tôi buông ống vố của Tôi xuống bàn và nhấn mạnh:

 

- Anh thấy đấy bây giờ rơ ràng  chúng nó bán nước cho Tầu  nó khởi đi từ  Hồ Chí Minh cho đến bây giờ..Tôi nhác về vấn đề biên giới hồi sau năm 1954 với quyết đinh của Hồ và văn bản do Phạm Văn Đồng kư..

 

-Nhưng Anh Khuê vẫn c̣n "bênh" Ông Hồ...Tuy Anh không  c̣n dùng lối bênh Đảng  mạnh như trước  nữa..  Cái chỗ để chúng tôi thụi nhau là đây..Nói là "thụi nhau" cho vui,  chứ tôi biết Anh Khuê là một phi công rất tài t́nh, một bác tài xế điêu luyện và vô địch. Anh khoái cái ví von này và nhắc lại vơí tôi là anh co đem khoe các anh em khác!

 

Tôi cũng không nhắc thêm v́ chưa phải lúc... nhất là trong lần trùng phùng bằng hữu đầu tiên như thế này..  Chúng tôi lại bàn miên man qua thơ Nôm Hồ Xuân Hương, Anh kể cho tôi nghe cuộc nghiên cứu bất ngờ và khám phá ra ư nghĩa ly thú của câu ... " Miếng Trầu Hôi...." của Hồ Xuân Hưong  tại sao lại là trầu hôi...? Mùi trầu Hôi hay là ǵ..? Anh Khuê dặn chưa nên  nói ra vội,  nên Tôi không ghi lại ở đây đầy đủ , chỉ xin thưa là trầu hôi là trầu nhạt, không phải trầu của nhà cao sang, mà trầu của nhà thanh đạm.. thế thôi..

 

Anh Khuê vừa định nhắc là nhờ cô con gái  dưới nhà lên chụp cho chúng tôi tấm h́nh làm kỷ niệm...Tôi gạt đi bảo chưa vội- cứ ngồi đàm đạo uống cho đă mệt, đă nhớ  trước..sau đó cơm nước rồi tính sau... Tôi có ư định tạm trú tại nhà Anh  Khuê hai ba ngày rồi ra Bắc để xem quyết định chung cuộc của việc xin hồi hương...và sẽ gặp gỡ các vị đối kháng khác như Phạm Quế Dưong , Cụ Trần Độ, và Lê Chí Quang  v.v,..

 

-Chúng Tôi đang bàn bạc hàn huyên đủ các thứ như thế, chuyện nọ sọ chuyện kia...th́ ở dưói nhà cô con gái lên cho biết có nhân viên Công An đến kiểm tra.. Anh Khuê bào tụi nó ṃ đến rồi. Anh nó tôi ngồi chờ và xuống nhà găp họ..

 

-Chưa kịp đi ra th́ một ngựi đă tự nhiên leo lên gác, Tôi biết ngay là Công An, v́ chỉ có Công An mói có thái  đô thị quyền mất dạy vô văn hoá tự nhiên như ruồi không cần mời  mọc, lấn xâm đ̣i tư nhà riêng như vậy..., Tôi vẫn tươi  cựi chào hỏi lịch sự, nhưng không bắt tay. Anh Khuê kéo Tôi ra tắt đèn và chúng tôi xuống dưới nhà đề làm việc...

 

Xuống dưói nhà đă thấy khoảng bốn năm ngựi, theo thông lệ "pháp luật" của Việt Công, tôi biết ngay là sẽ phải có tổ trưởng dân phố, Công An khu vực, công an phường và đại diện những con tườu con vượn chi chi đó.. Họ ngồi quanh cái bàn ngay giữa gian nhà giữa.. Ông Khuê nhắc cháu trai đi rót nưóc .. Tôi ngồi xuống , và trả lời những câu ấm ớ của họ.. và cũng  biết ngay họ đến đây chỉ là cầm chân chúng tôi- rồi để chờ cấp cao hơn nữa xuống giả quyết..

 

-Trong khi chờ đợi cầm chừng,  họ vờ vịt  đưa ra những vi phạm tạm trú v.v Anh Khuê lại phải lấy văn bản lệnh quản chế ra để đọc và giải thích những caí ấm ớ dốt nát của họ... Tôi thấy rất mất giờ và vô bổ..

 

-Ở Việt Nam -Pháp luật có đâu mà nh́ nhắng - chẳng qua họ muốn câu giờ không để cho chúng tôi không có giờ trao đổi riêng trong khi chờ Công An quận và thành phố xuống làm việc mà thôi.. Họ xoay qua hỏi vế cá nhân  tôi.. Tôi và Anh Khuê cứ thay phiên nhau trả lời.. vừa trả lời vừa đá ngang pha tṛ. rất thoải mái và vui nhộn..

 

-Anh Khuê cựi, bảo dạo này anh phải nghiên cứu pháp luật kỹ lắm để chơi pháp luật. ...Nh́n cách nói chuyện cũng như ngôn từ Tôi biết có giải thích với những người này chỉ phí ǵ̣.. Thế là lợi dụng t́nh h́nh đang hoà hoăn câu giờ.. Tôi xoay hẳn qua vấn đề nhượng đất.. Và hỏi mớm Anh Khuê vế chuyến đi thăm biên giói.. Anh Khuê lại được dip phân tích lợi hại của vấn đề dâng đất.. Mục Nam Quan đă thuộc hẳn vào phiá Trung Quốc đến 800 thước. Tính tổng cộng mặt bằng là hơn hai ngh́n cây số vuông thiệt hại. Theo Anh Khuê đến tận nơi đo đạc và tham khảo với giới hữu trách về biên giới của chế độ.  Dĩ nhiên anh cứ đá ngang và nhắc khéo đến "Lời Hồ Chủ Tịch", Bác Mao về ư nghĩa Ải Nam Quan và Mục Nam Quan v.v cũng như lời vua Trần Nhân Tôn v.v

 

- C̣n Tôi th́ cứ phang thẳng rất "uyển chuyển" rằng đây chỉ là mộ việc nối dài và kết quả của sự sang nhưọng khởi  đầu  từ tḥi Hồ Chí Minh cơ. Sau đó Tôi bèn làm luôn "ông thầy đời"  lư giải sự phi dân chủ, khinh nhân dân,    đánh mất chủ quyền qua việc kư kết không thông qua quốc hội, không thông báo cho nhân dân biết.. v.v  Sau đó tôi và Anh Khuê cứ lèo lái câu chuyẹn tập trung vào vấn đề bán nưóc của CSVN.. nhũng ảnh hưởng tác hại của nó về mặt văn hoá, xă hội, chính trị, và nhất là an ninh quân sự..  Cá nhân tôi, chủ đích là gặp nhân dân quần chúng để  vận động-  bây ǵ̣ không có dân th́ ra cứ vận động ngựi Việt Cộng cấp hạ tầng cũng tốt.. Cứ trung tầng và thưọng tầng dĩ nhiên là không cải được rồi.. Họ ngoan cố, tối dạ, năo trạng đă đặc quánh, cũng như cái đám cựu Ngụy có lon lá vậy thôi - Bây giờ vẫn cứ VNCH, vẫn cứ lá c̣ ba sọc làm nền tảng-  và gán ghép đại diện cho cả dân tộc, ai không theo là chụp mũ, là lên án , là gây hấn v.v..

 

-Cứ giằng co à ơi dí dầu như vậy hơn cả mấy ǵ̣ đồng hồ.. họ cứ đi ra đi vào gơi điện thoại di động ... v.v Rồi lại quay vào bảo các anh ở trên đó sắp xuống v.v Chúng tôi cứ thoải mái vận động và nói chuyện hỏi thăm  t́nh h́nh gia đ́nh cá nhân, pha tṛ v.v  Coi như chẳng có chuyện ǵ là nghiêm trọng cả...

 

-Khoảng độ  7 giờ tối hoăc hơn tôi nhó không rơ lắm.. th́ trên Công An quận 5 kéo xuống. Mở lời , một ông mặt non choẹt nhưng ra vẻ "ngầu" đại diện A-18 hay P18 ǵ ǵ đó.  Vói Tôi đă 3 lần về Hà Nội.. Tôi đă biết những tṛ bí số mờ ảo trấn áp tinh thần nên lần này tôi chấp... chẳng cần để ư cấp bậc cơ quan con khỉ, con heo ǵ.. Nhớ được tên th́ nhớ! không cũng chẳng cần..Vấ đề là xem ai nói cái ǵ ? Khả năng tŕnh độ và nhân cách hành xử,  từ đó tùy cơ ứng biến..

 

- Cái Ông non choẹt này đọc một lô dài con số nghị quyết khí gió ǵ đó.. rồi kết luận  rằng v́ tôi có liên quan vụ việc- và đến lệnh quản chế ông Khuê , nhưng trong đây có phần tế nhị , nên phải mớ tôi về Công An quận 5 làm việc riêng, Tôi giả vờ ngây thơ cụ, trả lời :

 

-Tôi chẳng hiểu tế nhị cái ǵ.. Chúng ta làm việc có pháp luật trong sáng th́ cứ tŕnh bày ở đây cho mọi ngựi biết.. Có ǵ mà giấu diếm khuất tất??

 

Tôi biết thừa là chúng nó đă lấy hết máy móc của Anh Khuê, để lục lọi và có đủ những lá thư cũng như nhũng trao đổi giữa Tôi anh Khuê và Nguyễn Lân, của Mạng Ư Kiến bên Bỉ...chứ chẳng có ǵ hơn nữa..Tôi cứ tỉnh như không.. Một lát sau- một toán Công An nữa bưóc vào vơi đầy đủ máy chụp h́nh quay phim ra vẻ ghê gớm lắm.. Giời ạ... Tôi muốn bật cựi nhưng tế nhị nên ngồi chỉ vẫy tay chào ông phó nḥm đang chỉa ống kính về phía tôi và anh Khuê.. Tôi để ư thấy trong đám Công  An mới đến có một cô thấp bé tṛn chĩnh na ná như tôi.. làm mặt nghiêm nghị.. Anh Khuê h́nh như đă gặp mặt ngựi này nên Anh mở lời chào hỏi ngay .. Sau này Tôi biết cô ta tên là Thủy Châu ngựi đất Nghệ, nhưng lại nói giọng Bắc rất dễ ....thương!!!!! ( Do cô ngồi tâm sự riêng, dĩ nhiên là cái riêng của Công Tác....!!! sẽ thưa chuyện sau ở ngày làm việc thứ 3 và thứ 4)..

 

Tất cả kéo ghế ngồi, Con trai anh Khuê phải đi lấy thêm ghế .. chật cả pḥng .. Giời ạ!!!!  họ nghĩ là họ làm thế là trấn áp tinh thần tôi cơ đấy!!!! Tôi ngồi im để Anh Khuê với tư cách chủ nhà tŕnh bày.. Rồi đến lượt họ giải thích điều lệ v.v dĩ nhiên là những điều lệ mà đến giáo sư Luật cũng không thể lư giải sao cho ăn khớp được.. Nhưng nó vẫn cứ là luật và qui định cơ mới khốn nạn cho đất nưóc nhân dân này... Xong đâu đó họ liền quay ra hỏi tôi có ư kiến ǵ không? Tôi bảo  chẳng có ư kiến ǵ cả..Chỉ lạ một ́ều là Tôi làm đơn xin về thăm bạn kê khai rơ ràng là :

 

-Thăm thân, Trần Văn Khuê, 296 Nguyễn Trăi, Quận 5 TP Hồ Chí Minh.., đă đưọc cấp chiếu khán về, và tôi về đúng nơi,,, chưa vi phạm chi cả lại mời làm việc nghĩa là làm sao? Vậy pháp luật để chơi và cấp dưói thích là làm hay sao? Và xin giải  thích tinh thần của cái nghị định thư hay sắc lệnh của thủ tưóng ǵ ǵ đó.. như thế nào...v.v.

 

Dĩ nhiên họ cũng chỉ à ơi dí dầu cho qua...V́ mục đích chính là trấn áp tinh thần Tôi và anh Khuê, và bắt tôi về Quận.5 .Thế là họ yêu cầu tôi lên gác lấy hành lư xuống để kiểm lại.. trưóc măt mọi ngựi.. Tôi lấy đủ và xốc hết hành lư ra cho họ xem gồm quần áo..ba cái điện thoại di động v.v  Họ hỏi khéo là tôi có  mang tài liệu. CD  ǵ về không? Tôi nói bông đùa vài câu cho qua chuyện để ngụ  ư cho họ biết rằng , với Tôi họ chỉ như đám trẻ con thôi...Xong đâu đó, họ mời tôi ra xe.. Tôi bắt tay và nói với anh Khuê:

 

-Xin lỗi Anh Khuê nhé,  tưỏng về thăm anh vui , đâm ra lại phiền Anh... Nhưng khi giải quyết xong Tôi sẽ ghé lại vói anh vài ngày cho thỏa ḷng tri kỷ..

 

Anh Khuê xiết tay tôi, ngụ ư rất sâu,  anh nói có ǵ đâu, và chúc tôi may mắn.. Tôi quay lại nh́n xuống bàn xem ḿnh có cầm đủ gói thuốc và cái ông vố của ḿnh không? Rồi  nói đùa rằng :

 

- Sao lúc tôi đến  đây cái va li của Tôi nhẹ, dễ đóng mà bây giờ tự nhiên nó đầy ra, nặng  và khó đóng thế này. Hay là Tôi lại ăn trộm của Anh Khuê cái ǵ bỏ vào đây chăng??? Rồi cuời ha hả...!!!!! cả nhà cùng cựi.. riêng cô công an mũm mĩm nh́n tôi nghiêm chỉnh lắm..Chắc cô ta đă quen trấn áp tinh thần người khác bằng cái khuôn măt và ánh mắt "dễ thương" này..

 

Cô Công an bé mũm mĩm bèn ǵỏ tṛ trẻ con thử tôi.. Cô đẩy cái kính trắng của cô ra và nói:

 

-"C̣n cái kính này nữa..của Anh th́ phải ???"

 

-Tôi nh́n cô cuời tươi rói...rất kẻ cả, Tôi đáp rằng  mắt tôi c̣n tinh sáng lắm không cần kính...Cảm ơn cô nhiều lắm. Lúc này Cô ta mói mở ḷi trịnh trọng, đến ngây ngô :

 

-Tôi biết anh chẳng lấy cái ǵ của Anh Khuê đâu, v́ nếu anh lấy, anh đă nhận cái kính này là của Anh rồi!!!!!

 

-Giời ạ.!!!. phương pháp thông minh ưu việt  thật..!!!!..Tôi ngưóc mặt nh́n cô cựi nhẹ.. định "đá lông nheo" theo cái bản tính bông lơn cố hữu của ḿnh.  nhưng nghĩ đến trong sách tay c̣n cái h́nh của ngựi yêu dấu đang chờ ḿnh, và đă hứa hẹn với cô nàng là luôn luôn nghiêm chỉnh đàng hoàng với phái nữ,  nên chỉ cúi khẽ cảm ơn rồi ra xe.. (Sau này khi tâm sự "riêng", lúc pha trà Thái Nguyên" cho Tôi, Tôi có khoe Cô  cái h́nh tôi chụp cựi toét miệng, trong thẻ nghiên cứu Sinh,  lúc làm luận án tiến sĩ...cũng mặc bộ bà ba... Cô có nói rằng nụ cựi này cô đă gặp trong lần gặp đầu tiên ở nhà Ông Khuê..và khen tôi bản lănh nữa cơ.. nghĩa là không sợ sệt chi cả c̣n rất tươi..-Tôi cũng đùa lại,  giả nḥi rằng:

 

- "Thú thật khi thấy Cô và mọi người  xông vào Tôi sợ lắm, muốn ngă khỏi ghế, tim đập th́nh thịch, nên giả vờ "can đảm " thế thôi... Cô ta liền cựi rất rạng rỡ vừa nh́n tôi vừa rót trà  nói đẩy :

 

-Thôi đi Ông ạ.!!!!!! 

 

 Giời ạ !!!!viết đến đây cứ tiếc, phải chi Cô ta chưa chồng., ḿnh chưa yêu ai th́ hay quá nhỉ..!!!!  Một thằng phản động, một co Công An, th́ phải biết. Tôi chỉ là một thằng bốc phét, viết nhăng cuội, vụng về, nhỏ con to mồm mà sao may mắn thế... đúng là ăn hên.. Tôi sẽ thưa về câu chuyện vui này sau!!!! )

 

 

-Lúc này khoảng 8 gị tối hơn.. Tôi vừa định kéo va ly đi ra th́ mấy anh em công an trẻ chạy lại dành giúp tôi khiêng va li mọi thứ..Tôi chỉ lững thững đi ra trong bộ ba ba nâu .. Giả hay thật chưa biết, nhưng phải công bằng mà nói, phong cách cư xử của các anh em trẻ rất đàng hoàng, t́nh ngựi và vui vẻ lắm.. Tôi ra đến ngoài,  xe con đợi sẵn, tôi  quay ngựi lại chào Anh Khuê, mấy ông địa phương- và để ư chung quanh thấy bà con , lấm lét nh́n qua.. Tôi biết ngay là đă có sự làm việc "kỹ càng" ...chứ ở Việt Nam thựng bà con ḿnh  hay bu chung quanh những sự hiếu kỳ....

 

Tôi lên xe và họ đưa thẳng tôi về văn p̣ng Công An quận 5 ở đựng Trần Hưng Đạo.....Xe đậu ngay trong sân. Tôi xuống xe và anh em trẻ đưa hành lư của Tôi vào trong pḥng làm việc.. Tôi đoán đây không phải là pḥng làm việc v́ có một dăy bàn dài rất khang trang.. Có vẻ là một pḥng họp đặc biệt.. Họ xếp cái vali và cái sách tay của Tôi vào sát tường -mời tôi ngồi..  Sau đó, tôi thấy có một vài khuôn mặt mới xuất hiện từ sau cánh cửa bến trái cuối pḥng.. Tôi liếc nhanh và quan sát mỗi lần có ngựi ra vào, th́ bên trong cánh cửa có một pḥng khá khang trang -có cả bộ ghế bành, nơi có nhiều ngựi đang ngồi ống nước và  thảo luận. Nghĩa là đằng sau cánh cửa là một bộ tham mưu chỉ đạo tạm thời trong việc đối phó với tôi.. Ít nhất là ở cấp quận..

 

Việc đầu tiên là hai ba ngựi  công an trẻ ra hỏi thăm, và hỏi Tôi muốn ăn ǵ ! V́ từ trưa đến giờ, Tôi chưa có cái ǵ vào bụng ngoài ba bốn chung rượu XO trùng phùng của Anh Khuê. Muời lăm phut1 sau hơ mua về cho Tôi một bát phở đặc biêt và một ly nưóc cam vắt. Tôi vửa mệt vừa đói nên ăn không đưoc ngon và ăn không hết.

 

Không biết thời gian trôi bao lâu.. Sau  khi ăn xong tôi uống nước và hút thuốc cũng như đấu phét, tinh tướng vơí đám công an trẻ và một ngựi lớn tuổi, sau này tôi biết là đội trưởng an ninh, và cũng chính là ngựi chủ động việc bố ráp tịch biên tài sản của Ông Khuê, cũng như chủ động ăn cắp trắng trợn những tư trang của Tôi..

 

Khi bắt đầu "làm việc hỏi cung"... Trưóc mặt tôi là 3 nhân vật đều trẻ và hơi thiếu tự tin trong cách noí chuyện với tôi.. phải nói là thật lạ lùng, v́ thụng Công An chế độ thô bạo và tự tin lắm.. Mở đầu, tôi lên tiếng trưóc:

 

-Thôi bây gị làm việc các vị có cần thảo luận với tôi điều ǵ?

 

-Người Công An lớn tuổi nhất có sắc mặt trắng mét hơi gằn giọng:

 

-" Chúng Tôi không thảo luận mà đặt câu hỏi và anh trả lời!"

 

Tôi cũng tính nổi điên nhưng vẫn cố  giữ đưọc b́nh tĩnh trả lời:

 

-Tôi đưọc mời về làm việc không phải bị bắt vậy tôi muốn trả lời hay không là quyền của Tôi.. Nó tùy vào thái độ cũng như câu hỏi của Quí Vị.

 

Xong tôi đốt rút điếu thuốc ba số trong bao họ để sẵn trưóc mặt. Tôi quay ngang vẫy tay đùa với anh chàng Công An quay phim nói:

 

- Giời ạ!!!! Tôi có đẹp giai đâu mà ông này cứ quay phim tôi măi thế nhỉ?  rồi tôi cuời hiền vói anh ta.. Anh ta cũng cựi trả lại và nói công việc th́ phải làm thôi..

 

- Việc đầu tiên là họ hỏi về lư lịch cá nhân, năm sinh v.v tên cha mẹ anh chị em v.v và v.v Sau đó hỏi về quá ŕnh sinh hoạt tổ chức chính trị ở hải ngoại.. Tôi chủ động việc này khiến họ có hơi bất ngờ! Tôi nói  thẳng  thắn và tự nhiên như kể chuyện thời tiền kiếp của ḿnh.  Rằng Tôi từng là  đoàn viên của MTQGTNGPVN do tưóng Hoàng Cơ Minh lănh đạo, lúc đó giữ hai trách vụ "cao":  Cơ Sở Trưỏng Đông Tiến, và Ủy Viên Kế Hoạch K5.. Nói xong tôi con đùa với họ la hai "chức".. này to ghê gớm lắm đấy nhá...

 

Sau đó, họ hỏi linh tinh về các thứ  như làm ǵ, và đă về Việt Nam mấy lần? ở những đâu? đi những đâu? ... Nói chung, tôi thấy họ vớ vẩn và chẳng nắm đưọc ǵ.. Sau đó họ cứ vờ đi ra đi vào,  thay đổi ngựi, thỉnh thoảng mời tôi thuốc lá, nói đùa với tôi,  rồi bất ngờ hỏi lại câu hỏi đă qua.. Họ thay phiên nhau hỏi như thế nhiều lần v.v Cái kỹ thuật gài để bất ngờ xem những lần trả lời của Tôi có sai biệt hay không đây mà..

 

Thấy không có ǵ thay đổi trong cach trả lời của Tôi.. Họ lại tập trung trở lại hỏi về lư do tại sao tôi đi vượt biên. Tôi nói Tôi vựot biên cũng như bao nhiêu ngựi khác là đi t́m phương tiện làm ăn kinh tế thoải mái hơn. Họ chặn lại nói rằng 90% ra đi v́ kinh tế, chỉ có 10% là thật sự v́ chính trị, vậy tôi thuộc trong 10 % chính trị này! Tôi cương quyết  phủ định không! Tôi nằm trong 90% kia, và sở dĩ tôi hoạt động chống CSVN bởi v́ khi sống ở xứ người, nơi có tự do dân chủ thật sự, tôi ư thức đuợc rằng sự việc tôi ra đi có đầy đủ tính chính trị v́ tôi đă phải bỏ đất nưóc của ḿnh, nơi không có tự do cư trú, văng lai, ngôn luận kinh tế mà đib dể sống khá hơn có nhân phẩm hơn. Mục đích Tôi muốn nhấn mạnh cho ho hiểu rằng cái  cách lập luận chỉ có những người có ân oán với chế độ trưóc 1975 mới chống cộng là sai lầm và đánh lận con đen. Tất cả những ai có suy tư và so sánh đơn giản về quyền con người, về giá trị tự do dân chủ, đều chống CSVN..

 

-Cuối cùng họ hỏi tôi về Ông Khuê, về quan điểm của Tôi và Ôg Khuê... Tôi nói Tôi rât quí và cảm phục Ông Khuê, v́ chí hướng Ông Khuê giống Tôi 90%.. Nhưng Tôi khác ông đến 10% then chốt, là tôi mạnh hơn đi xa và sâu hơn.. Tôi định giải thích,  v́ biêt rơ rằng,  đồng thời với sự thẩm vấn Tôi - họ cũng sẽ thẩm vấn ông Khuê với chủ đích  liên kêt và tạo h́nh ảnh Ông Khuê- Phạm Quế Dương và Tôi là một tổ chức chống phá lật đổ nhà nuớc CSVN.. Để ghép Tội Ông Khuê-  Điều này Tôi và chú em Hồng Quân đă dự trù trước khi lên đụng.. Ngườii thẩm vấn chính vội giải thích gọn sự khác biêt giữa Tôi và Ông Khuê :

 

-Chúng Tôi biết rồi! đó là quan điểm về Chủ Tịch Hồ Chí Minh và Đảng CSVN của ông Khuê mà anh không có..

 

-Tôi biết anh ta không muốn tôi kể xấu "Bác Hồ" và Đảng trưóc mặt các anh em công an trẻ!

 

-Tôi cuời khoái chí hút một hơi thuốc!  Như vậy là ḿnh thắng keo này..Tôi đă làm chủ t́nh h́nh cuộc thẩm vấn trả lời nói đùa thoải mái. Đến khi tạm ngưng buổi làm việc đầu tiên - họ mời tôi đọc lại và kư biên bản.. Tôi đọc yêu cầu sửa chữa vài chỗ theo ư riêng tôi và kư..

 

Sau đó  họ mới làm thủ tục tạm lưu giữ Hộ Chiếu Úc của Tôi. Yêu cầu Tôi kư tên, nhưng không giao biên bản.. Tôi đùa bảo không sao.. các ông có thể lấy hộ chiếu này luôn v́ tôi về hồi hương Tôi không cần nó nữa! Họ bỏ vào trong để một ḿnh Tôi nói chuyện với  một cậu Công An trẻ.. Sau đó lâu lâu lại giả vờ rất tự nhiên thay thế một cậu khác, bắt chuyện, đồng tḥi cứ bất ngờ hỏi lập lại  y chang những câu đă hỏi,  xem ra vẻ do thân t́nh nhưng rơ là có chủ đích kiểm chứng.. chẳng hạn như "..anh đă về  Việt Nam mấy lần, năm nào, có vào Sài G̣n không? Họ hàng bạn bè c̣n ai ở đây v.v"|

 

Tôi ư thức và đă biết nhũng tṛ trẻ con này, với họ, dối trá không c̣n đơn thuần là kỹ thuật- Dối trá đă trở thành một lập truờng -một phẩm tính của hành xử, của thể hiện quan điểm. Tôi bỗng thương những đồng bào này vô cùng- từ sự khó chịu  khinh bỉ họ như một tập thể điên cuồng khô cứng đầy những chủ trương máy móc- Tôi nh́n  và thấy được những nụ cười  rất tươi cởi mở không gượng gạo, nhưng là  những tử tế có học tập tính toán, cân nhắc- Tôi càng khinh bỉ cái chế độ-ghê tởm nhũng khuôn mặt lănh đạo như "Bác Hồ" lúc nào cũng toe toét, họ học của Hồ Chí Minh mà...!!!! Cái gọi là XHCN v.v những cái khả kính thô bỉ như thế khi đưọc nuôi dương vun  đăp bằng khủng bố đă tạo nên kết quả là nhũng tâm t́nh con ngựi  bị bào ṃn thường trực qua năm tháng- nó trở nên một "đặc tính văn hoá" mà chỉ có thể phát hiện được ở những xă hội Cộng Sản, những xă hội bạo lực ngự trị- Cái khốn nạn là nó đă vô h́nh thay thế văn hoá Việt Nam trong năo trạng của không ít đồng bào tôi hôm nay.. tất cả là một sự tính toán cân nhắc theo lập trường quan điểm! Tất cả đến từ sự sợ hăi....

 

Cuối cùng trưóc khi đưa tôi trở lại tạm giam trong Tân Sơn Nhất tại cơ quan Cục Quản Lư Ngựi Nưóc Ngoài.. mà họ gọi là nhà nghỉ quá cảnh... Họ yêu cầu tôi đổ tất cả các thứ quần áo vật dụng trong hai túi sách và va li ra cho họ xem và quay phim.. Bất chợt ông cán bộ hàng đầu lại hỏi tôi:

 

-Lần này không đem tài liệu CD về khoe ông Khuê à?

 

Tôi khựng lại , hơi khó chịu v́ cái lối hỏi moi móc trẻ con này, Tôi  nghiêm nghị trả lời:

 

- Tôi nói thật trong tinh thần xây dựng với anh nhé! Thời buổi này mà anh hỏi như vậy ngựi ta cuời cho thối mũi.. Nếu có tài liệu chẳng ai dại và tối dạ lạc hậu đến độ  lại đem theo cho cồng kềnh.. Nguời ta bỏ vào trên mạng và sau đó cứ chép xuống hoặc gửi đi trực tiếp chứ ai lại cầm cả bó đi phát như thời năm 1945 nữa...Tôi vừa nói vừa chỉ tay vào đương sự..rất ư là kẻ cả.. nhưng cả hai đều cựi..

 

- Tôi bồi thêm:

 

-Bài vở tôi viết ra , Tôi không những đăng trong trang liên-tín riêng, c̣n  gửi khắp nơi, kể cả các cơ quan và báo chí của các anh.. như Nhân dân Lao Động, Tuổi Trẻ v.v nhưng  chỉ nhận về toàn hoại tín- virút...

 

Thế là cả hai bên cười h́ h́.... cậu  Công An trẻ c̣n cố vớt vát ngụy biện rằng tại máy của Tôi có virút sẵn chú đâu phải do ngựi bên này gửi vào đâu! Tôi lắc đầu cựi ha hả... và thu xếp hành lư ra xe..

 

-Sau đó họ lấy xe con (Xe hơi) chở tôi đi .. vói lư do là để bảo vệ an toàn cho cá nhân tôi...Nghe mà sướng quá!

 

Sau khi vào căn nhà "quá cảnh, họ kư bàn giao ngựi, nhốt tôi vào một pḥng ngủ, không giuờng chiếu. Chỉ có một tấm nệm mỏng và một cái chăn mỏng- Sau đó họ quẳng cho cái màn nhưng không có chỗ giăng , chỗ mắc..Tôi phải dùng cái Vali và tuí sách tay để làm cọc màn.. cho khỏi bị muỗi đốt.. Tôi lấy h́nh ngựi yêu ra xem, hôn một cái, cất vào và ... nằm vật ra , thế là tôi ngủ thẳng một giấc cho đến sáng..

 

*Như tôi đă thưa cùng các bạn... Thật sự tôi không muốn kể lể dài ḍng  chuyện thất bại của ḿnh.. hơn nữa kể cho ai? Cho nhũng con ngựi Mỹ, Úc , Pháp v.v gốc Việt ư?  Những con người mà tấm ḷng và tâm hồn của họ bây giờ gắn bó với quốc gia họ đang sinh sống- hơn là vơí quê hương Viêt Nam, miền đất chỉ c̣n là sự quay lại nh́n qua một chút từ tâm..của hạng ngựi dư giả.... Như vậy có nói dài ra để làm ǵ .. Những năo trạng giá áo túi cơm , "ăn cây nào rào cây ấy".. đặc quánh tính nô lệ, tư lợi nhỏ nhen không đáng để ḿnh nhổ một băi nưóc bọt, huống ǵ những kinh nghiệm trân quí trên đất nưócViêt nam. V́ thế khi buộc phải ghi lại những điều đă trải qua vài ngày về Việt Nam, Tôi ghi lại như môt bổn phận và trách nhiệm đối với những anh chị em trẻ, bạn hữu, những ngựi Việt Nam dẫu đă xa quê huơng, mang quốc tịch xứ ngựi , nhưng ḷng vẫn nặng chĩu một mối t́nh Việt Nam chan chưá, với những ưu tư về cố quốc dẫu đ̣i sống có bủa vây trăm nỗi ngổn ngang.. những tấm ḷng chung thủy vói đất nưóc dân tộc,  đă ưu ái trao cho tôi sự tin tưởng thân quí..Tôi cố gắng viết lại môt cách tóm gọn hơn là dàn trải dài ḍng thành một bản báo cáo tuần tự sự việc, mục đích để nói lời công bằng cho Anh Trần Khuê.. và cho những anh chị em Công An, nhân viên của Bộ Công An đă giao-tiếp với tôi... Họ không phải là kẻ thù của Tôi. họ vẫn là đồng bào, họ chỉ là kẻ thừa hành làm trách vụ của ḿnh...C̣n riêng với bản thân tôi.. Tôi không thấy có nhu cầu thanh minh, thanh nga với ai cả..Việc làm của Tôi, Tôi biết, chí hưóng tôi, tôi hay.. Đất trời c̣n đó, sông núi c̣n đây. Hồn thiêng Tiền Nhân, không ai trốn được..

 

-Anh Khuê có nói với Tôi một câu mà Tôi quên ghi lại ở phần đầu.. rằng Chúng ta làm những việc này sống chết coi nhẹ, chỉ mong thế hệ sau, chúng nó quay lại nh́n, không nhổ một băi nưóc bọt vào thế hệ cha anh.

 

- Tôi lấy ư của ông Cao Bá Quát, thêm vào rằng ḿnh làm hết sức ḿnh, khen chê, vinh nhục là phù phiếm- Sống không để gối vào bụng vợ con mà chết, đến lúc nhắm mắt khi gặp tổ tiên Lạc Hồng th́ mặt mày không lấm lét, thần thảm thương là măn nguyện một kiếp ngựi.

 

Tôi sẽ cố gắng tóm gọn ba (3) ngày thẩm vấn c̣n lại ngày (8-9-10) và chỉ nói những điều đáng nói...những vui buồn , những lạ lùng không đợi trưóc, và những t́nh cảm nhẹ nhàng tôi nhận đưọc nơi các anh chị em công an của chế độ, và dĩ nhiên tôi cũng phải nói đến những thủ đoạn trẻ con bần tiện và trơ trẽn nữa.. bần tiện và trơ trẽn ở chỗ chế độ muốn ăn cướp sự tự do và tài sản của anh Khuê đă cố t́nh vặn vẹo bóp méo những lời lẽ trong thư của Tôi trao đổi với anh Khuê -để ghép anh Khuê vào tội co' âm mưu tổ chức lật đổ chế độ.. để bịt miệng một con ngựi chân chính..và khủng bố tinh thần người khác. Dĩ nhiên là Chế độ lầm, và rât lầm về Nhân Cách con người- Một ngựi đă có Nhân Cách th́ tù tội, khủng bố, chết chóc đâu có thể bịt miệng người ta được-  V́ Chế độ Cộng Sản này từ Hồ Chí Minh trỏ đi, có tí nhân cách nào đâu mà hiểu về Nhân Cách Con Ngựi.

 

Những buổi thẩm vấn c̣n lại..

 

Tôi thức dậy vào khoảng 6 giờ rươi sáng, nh́n cánh tay bị muỗi cắn đỏ mớí biêt ḿnh ngủ say như chết..Tôi mở va li lấy bàn chải và kem đánh răng. Đặt h́nh cô bạn gái lên đầu va li hôn một cái cho đă nhớ..Mới chỉ có vài ngày xa cách mà nhớ quá.. Tự nghĩ thấy buồn cựi.. Cứ như những ngày đôi mươi! Quả thật t́nh yêu chân tín không bao giờ lăo hoá theo vật lư nhân sinh bao ǵ̣! 

 

Pḥng này h́nh như cũng đă có nhốt ai trưóc đó,  hoặc là  mấy cậy Công An dùng làm tổ quỷ hay sao, mà có dấu tích ḿ gói linh tinh cả..

 

-Tôi tắm rửa xong , vẫn mặc bộ bà ba nâu cũ ra xếp lại hành lư ..xem lại sổ tay và nhất là ngồi nghĩ xem hôm nay chúng nó sẽ làm ǵ.. Nhất định chúng nó đă và đang quay ông Trần Khuê để cột tôi ông có tổ chức, nhận tài trợ của tôi để lât đổ chế độ.. Tôi biết vậy, và tỉnh bơ coi như chuyện đă đến và rồi sẽ đến. Ở cái chế độ không có pháp luật, Kẻ viết ra đẻ ra  hiến pháp lại sổ toẹt vào hiến pháp th́ chuyện ǵ không thể xảy ra.. Cho nên đă quyết chí đấu tranh cho tuơng lai dân chủ , tất nhiên phải chấp nhận những điều phi quy ước của cuộc đấu tranh phi quy ước này.. Ông Khuê, Tôi , hay bất kỳ ngựi đối kháng nào cũng mặc nhiên chấp nhận cả.. Có lư do hay không lư do,  nó cũng cứ bắt bớ, và ăn cướp tài sản sinh mạng, nhân phẩm và tự do của ḿnh cả.. Nghĩ tới đây- tôi sẽ không trả lời ǵ nữa và sẽ chủ động các buổi làm việc sau vói họ.. Tâm định rằng tôi sẽ tử tế vói họ, vui vẻ hoà đồng với họ hơn , v́ phải xác định họ chỉ là những ngựi thừa hành, họ không thể hành xử khác được, ngay cả một cách t́nh cảm nhất cũng không.. Xă hội này, chủ nghĩa này, đă nhào nặn con ngựi của họ trở thành chai đá trước luân lư và t́nh ngựi. Ở một xă hội khi mà môt đưá con đă dám  vuốt nguợc tóc đặt điều nói ngưọc tố cáo cha mẹ anh chị  em nó -dưới sự chủ trương quan điểm của nhà nước, th́  nhân tính là một thứ xa xỉ cực kỳ quí hiếm. Tráo trở , vô liêm sỉ, mặt lạnh, kịch tính cao, là phẩm tính của tài năng cán bộ..của lănh đạo và của toàn thể chế độ cơ mà. Tôi thấy  Dương thu Hương nói  đúng , cấp lănh đạo càng cao, càng ăn nói nham nhở vô sỉ.. Thế th́ minh trông đợi ǵ đưọc ở những anh chị em công an này?

 

Tôi t́m lại được cái ông vố. Tối  hôm qua v́  lôi  ra lôi vào nên nó nằm ở tận đáy sách tay, nên nđành hút thuốc điếu không thấy đă.. Vả lại bây giờ hút cho đă - cho hết bao này là không c̣n hút thuốc nữa.. Đă hứa với "Bà Chằng" tương lai- rồi -là sẽ bỏ thuốc mà .. Hứa th́ giữ lời..Làm một vố đầy  hút một hơi thât dài... nh́n h́nh Bà Chằng hôn môt cái -rồi tôi đem cất h́nh bà chằng vào trong sách tay.. V́ tí nữa thế nào mấy đứa trẻ cũng vào mà..Tôi không muốn chúng tọc mạch..

 

Đưọc một lát nghe có tiếng khoá lọc cạch.. Hai Câụ công an trẻ hôm qua xuất hiện..,.. Niềm nở hỏi thăm tôi.. ngủ ngon hay không , hỏi tôi có dùng nưóc không? vv.vv Lúc bấy giờ tôi mới để ư họ đă đưa vào pḥng tôi gần một chục chai nưóc suối cho tôi dùng nhưng tôi không để ư....

 

Tôi đ̣i cho Tôi ra ngoài uống cà phê, mới đầu hai cậu ngần ngừ nhưng tôi bảo chẳng có ǵ cả chân tôi ngắn chạy không đưọc;  vả lại, Tôi đă dám về đây th́ chạy cái ǵ mà sợ.. Thế là hai cậu, gọi thêm môt ngựi dẫn tôi ra cái quán gần đó ăn sáng và uống cà phê.. đựng Bạch Đằng Tân B́nh.. th́ phải.

 

Sau đó chúng tôi trở về , vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.. Vào trong sân, Tôi  không lên pḥng giam, ngồi ngay xuống ghế đá xem sinh hoạt thựng nhật của cơ quan- Xe máy ra vào tấp nập.. các cán bộ hải quan vào đây tập trung bàn giao trưóc khi ra phi trụng làm việc.  Đố ai mà biết đưọc bốn đứa chúng tôi gồm  ba thằng công an và một thằng phản động bị quản chế?  Phải nói anh em này rất lịch sự và lễ độ -vui vẻ hài hoà ngoài sự tuởng tượng của tôi.. Nếu không nói nhiều khi Tôi là kẻ ăn hiếp họ nữa ḱa..Tôi mà về lần nữa sẽ t́m họ đăi một chầu trong t́nh anh em đồng bào..không thêm bớt..

 

- Hôm nay họ đến trễ , Tôi biết vậy- v́ họ phải đưa những lời khai của tôi để gài Ông Khuê và hạch hỏi Ông Khuê mà.. Ngồi một lát tôi thấy chóng mặt.. Tôi bỏ lên pḥng giam nằm..Tôi vẫn hay có cái bệnh "gia truyền" này ...hay mất trí nhớ một khoảng như thế..Cậu Công an trẻ (tôi nhơ tên là Bền)  theo vào pḥng ngồi nói chuyện với Tôi cho vui..Nói đủ thú chuyện ..bóng đá chuyện Úc v.v và Cậu cũng không quên thỉnh thoảng lập lại những câu hỏi then chốt tôi đă đưọc hỏi và trả ḷi.. Họ làm việc có huấn luyện và có chỉ đạo như thế đấy..  Tôi thấy thương hơn là giận họ..

 

Tôi đưa 3 cái điện thoại cầm tay ra khoe và hỏi nên mua loại thẻ nào.. Cũng như mượn cái Sim Card của Cậu để thử xem cái nào dùng đưọc ở VietNam. v.v Cả hai chúng tôi ngủ thiếp đi môt đoạn .. Một lúc có ngựi vào mời tôi đi làm việc.. Bốn anh em Công an đi cùng tôi qua bên văn pḥng làm việc.. Cũng vẫn những khuôn mặt cũ.. lần này thêm anh trung tá phó cơ quan an ninh quận Nam tên là Hiển , ngựi Hưng Yên.. Tôi ngồi vào ghế là cựi nói bắt tay hỏi trả lời râm ran như ngựi môt nhà.. anh em công an cũng vậy. ..Chỉ trừ có một anh trẻ măt lúc nào cũng đăm đăm - ít cựi.. Nhưng vẫn c̣n tươi t́nh hơn cái tên Công An h́nh sự mà tôi gặp ở quận 5 đêm đầu tiên.. Mặt mũi tối om om, và nhân cách lời nói rất cục súc.. răng cải mả..mắt đỏ ngầu..Thằng này mà nói chuyện với tôi chắc chỉ đuọc đến tiếng thứ ba.. Chắc nó chỉ quen nạt nộ quân ăn cắp đựng cưóp chợ nên quen thói.. Nó chưa biết Tôi từng đập bàn quát thẳng mặt Công An quận Tân B́nh, và ở Ủy Ban Quân Quản trong những ngày đầu của chế đô ở miền Nam sau 30-4-1975.. Tôi là thằng không biết sợ trời, chỉ sợ Mẹ, sợ Cha, và bây giờ sợ nguời yêu và sẽ sợ vợ.... mà thôi.. Có thể v́ đoán biết tôi như vậy nên họ có lệnh biệt đăi chăng...??????

 

Khởi đầu đúng như tôi dự đoán - anh chàng trẻ thẩm vấn viên này lại muốn hỏi những cái cũ -Tôi gạt ngay:

 

-Như tôi đă nói, tất cả những ǵ cần nói phải nói tôi đă nói.. Bây giờ trở đi, tôi chỉ chờ phán qưyết của cấp  lănh đạo cao nhất..Tôi sẽ không trả lời và không nói cái ǵ hết ngoại trừ thảo luận cởi mở trong t́nh anh em đồng bào...

 

-Anh chàng cụi cuời:  "Anh lại làm khó cán bộ.."

 

Tôi cụi ha hả -bảo các ông làm khó tôi trưóc chứ tôi có làm khó các ông đâu.. các ông bắt tôi chẳng có lệnh lạc, văn bản ǵ, các ông sổ toẹt vào cái chữ nhà nưóc pháp qưyền của các ông c̣n ǵ..

 

Anh chàng nhăn mặt, nh́n qua anh phó ban.. Cả hai cùng thở than :

 

-Anh nặng lời quá! Chúng tôi có bắt anh đâu! Chúng tôi mời anh làm việc và lo an ninh cho anh thôi..!

 

-Giời ạ! Các anh cứ nghĩ tôi là trẻ con! mời mà bị khóa trong pḥng , không đưọc liên lạc với ngựi thân!

 

Tôi vẫy tay chào anh bạn Công An trẻ phó nḥm.. Tôi có cái tật làm dưyên như vậy.. Ai quay phim chụp h́nh th́ cứ cựi nhe cả răng, vẫy tay cho nó đơ ngưọng thôi... mà lần nnào làm việc cũng quay phim chụp h́nh "ngưọng chín" cả ngựi..

 

- Nói th́ nói vậy chứ Anh Công An cũng cố moi cái biên bản lá thư tôi viết cho Ông Khuê, cùng đoạn đối thoại tranh luận giữa tôi và Ông Khuê qua Yahơo Messenger.. mà họ đă lấy ra từ trong máy Ông Khuê.. Mục đích là bẻ cong để buộc tôi Ông Khuê nhận tiền của Tôi tài trợ lập tổ chức lật đổ chế độ.... V́ trong khi thảo luận - tôi có nhắc là sẽ giúp ông những phưong tiện điện toán, máy h́nh, máy quét v.v  Và đề nghị kết hợp các vi đối kháng cùng lên tiéng chung một lưọt bất kể vấn đề ǵ.. Chứ lẻ tẻ ít tác dụng và ít gây sự chú ư của quần chúng.. v.v và v.v  Tôi đă khẳng định là tôi nỗ lực đấu tranh dân chủ hoá, thay đổi cơ chế, và  thể chế chính trị.. Khác với lật đổ thể chế chính trị.. Thay thế và lât đổ là hai phưong thức khác nhau dù cùng một mục đích.. Một cái là vận động quần chúng cùng ư thức đúng dậy làm , bằng phương tiện cách mạng dân chủ- trong khi cái phương thức kia, là tự phe nhóm ḿnh đúng ra làm bằng bạo lực,  thựng kết cục cũng phi dân chủ và phản dân tộc như đảng phỉ CSVN sau khi chống Pháp..và Ngụy Quyền miền Nam sau khi Pháp rút toàn bộ khỏi Việt Nam..với đám anh em tưóng tá Nhà Ngô..rồi đám quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu.

 

- Cuối cùng Anh ta không bẻ cong đưọc nghĩa của chữ dùng trong lá thư, nhưng xin tôi xác nhận đây là văn bản lá thư của Tôi.. Tôi xác nhận và kư.là của Tôi mà thôi.

 

- Anh ta định lèo lái hỏi nữa.. Tôi cương qưyết không làm việc và không muốn nhắc lại tất cả những ǵ Tôi đă trả lời...

 

-Bí quá Anh nhắc lại xin Tôi giải thích thêm những sự khác biêt giữa Tôi và Ông Khuê v.v và hỏi Tôi nghĩ ǵ về nhân vật Hồ Chí Minh v.v Nghe đến đây tôi thích quá.. Đúng ư ḿnh rồi... Đưọc dịp tán chuyện về Hồ Chí Minh trước măt công an cán bộ đâu phải cơ hội dễ có .. Tôi vào đề luôn không khách sáo...giữa lúc đó máy h́nh bấm và Ông phó nḥm cứ quay phim..

 

- Hồ Chí Minh là ngựi không có viễn kiến, nếu không nói là tối dạ! V́ không đủ khả năng nh́n ra cái sai lầm của chủ nghĩa Cộng Sản..Tôi lư giải cho anh ta nghe ngay cả Mác cũng không tin vào lư thưyết của ḿnh, cho nên mới tiến hành làm cách mạng mà không đợi cho xă hội Tư Bản đến thời kỳ  quá độ.. Chưa nói đến ư nghĩa của giá trị thặng dư trong cách tính số lượng lao động đê định giá trị thành phẩm là  sai.. sai tai hại và chết ngựi... Tôi chỉ Công nhận ông Hồ và Đảng CSVN, dẫu sao, cũng có công phần nào trong nỗ lực đánh thực dân dành độc lập. Đặc biệt là chiến thắng Điện Biên Phủ, không thể chối căi được. C̣n từ sau 1954 trở về sau này th́ hoàn toàn sai..không đưọc một cái đúng nào cả...nếu không nói là có tội lớn với dân tộc này đất nưóc này... Tôi nhớ cái này có ghi vào biên bản đàng hoàng..

 

Nói chung những lần làm việc với anh em công an, nhất là anh bạn trẻ tên Dương và anh Hiển người Hưng Yên, rất nhă nhặn và khoan hoà..Các anh em trẻ khác ít nói hơn, thựng hay pha tṛ và rât vui vẻ.. Nếu có người ngoài nh́n vào có thể chỉ cho là buổi mạn đàm tiếu lâm chú không phải "tra tấn thẩm cung".. Tôi thấy vui và tự nhiên.. Có thể có những căng thẳng là do Tôi chủ động, chứ anh em rất b́nh thựng và lễ độ..

 

Sau lần làm viêc này.. Anh em hỏi tôi ăn ǵ ? Tôi nói tôi muốn ăn bất cứ cái ǵ, món ǵ Viêt Nam- nhưng không ăn ở trong pḥng v́ như vậy là coi như bị tù và ăn không ngon.. Tôi cưong quyết không ăn.. và nhịn ..

 

-Họ đưa Tôi về pḥng giam ở trong..có hai anh em trẻ theo.. Tôi ra đến ngoài bảo cho tôi đi ra ngoài..Tôi đùa nói rằng chân tôi ngắn chạy không nhanh lo ǵ! Anh bạn trẻ tên Dương cười nói " Tôi biết Anh không chạy!"...

 

- Tôi vào pḥng đến khoảng 4 hay 5 giờ chiều.. Không hiểu họ bàn bạc ra sao và đồng ư chở tôi đi ăn bên ngoài. Họ lấy xe con chở Tôi ra đụng Trựng Sơn.. anh bạn trẻ ngựi xứ Nghệ đưa tôi đi, và cùng môt chú bé theo...V́ đến trễ và đói quá nên không đề ư quán có món bún , phở ..Chúng tôi ăn lươn và cơm rang.. cũng vui...Nói chuyện cỏi mở.. Tuy nhiên vẫn cái lối Công Tác , nghĩa là lâu lâu bất ng̣ vẫn chêm vào những câu hỏi then chốt đề kiểm tra...

 

-Khi chúng Tôi trở về , Tôi không lên pḥng mà đứng xem anh chị em gia đ́nh các cán bộ sinh hoạt ngoài sân.. Có hai ba bà đang đút cơm cho các cháu nhỏ.. Môt hai anh em đứng nói chuyện bù khú.Tôi đứng xem các anh em chơi bóng chuyền một lát, rồi lại góp chuyện vui với môt anh lớn tuổi.. Chuyện tṛ huyên thuyên về văn hoá, nếp xưa.. lệ nộp cheo và lệ cạo đầu bôi vôi v.v Anh kể rằng thât ra cạo đầu bôi vôi rồi đem cột bè thả sông là có, nhưng là để giữ lề thói tốt chứ rất nhân bản..Thường là đă có bàn bạc mặc cả trưóc cho mấy ông ế vợ chặn trưóc ở khúc sông "đón chờ hứng cái bà nợ đời" rồi... Tôi liền đùa rằng- Như vậy Tôi sẽ làm nghề thuyền chài và nghe ngóng làng nào có cớ sự chửa hoang là mang thuyền ra đón- Chẳng mấy chốc  sẽ thành tam cung lục viện- Mọi ngựi cười ha hả rất chân t́nh thoải mái- Thật ra tôi biết chứ , nhưng muốn cho mọi ngựi vui vẻ hoà đồng- nên ḿnh cứ xem như không biết ǵ...Phải để cho mọi ngụi có cảm giác hơn ḿnh và trao đổi -chứ cái ǵ ḿnh cũng ra vẻ biết hết làm sao hoà đồng? Hơn nữa trên đời này làm ǵ có cái ngựi cái ǵ cũng biêt...Mà nếu cái gi cũng biêt th́ chơi với ai? V́ thế mà Hồ Chí Minh không có bạn.. phai lủi thủi lén yêu đưong vụng trộm chứ có đưọc ăn nói bạt mạng và yêu công khai như tôi đâu..bởi v́ anh chàng Nguyễn Sinh Cung này lỡ bốc phét cái ǵ cũng biết mà. lại biết "thật giỏi" mới bỏ mẹ thiên hạ..

 

-Hơn nữa chủ ư của Tôi là muốn mọi ngựi thấy rơ rằng người Việt Nam là ngựi Việt Nam không thêm bớt. Một tên "phản động" theo quan điểm của Chế Độ, cũng là một nguời, một ngựi Viêt Nam, hoà nhă và vui vẻ với đồng bào chứ không phải là môt ngựi căm ghét đất nưóc nhân dân Viêt Nam như họ đă tuyên truyền..Và những anh chị em cán bộ của Chế độ, cũng là những con ngựi, con ngựi Viêt Nam, không phải chai lỳ vô tâm, nhưng v́ họ làm bổn phận của họ. Và tất cả những oán thù mâu thuẫn là do chế độ của Đảng Phỉ CSVN tạo ra, và ép buộc họ phải thực hành mà thôi..

 

-Đang nói chuyện th́ anh bạn Dương cho biết hôm nay Tôi lại đưọc ra khách sạn ở. Và ngày mai sẽ có anh em ở trên Bộ Công An xuống làm việc. Và tôi phải lên dọn đồ đạc đi ngay. Tôi vội vă lên pḥng tạm giam lấy hành lư xuống.. vừa lên đến nơi.. Tôi có cảm giác lạ lùng không ổn.. Lúc vào pḥng Tôi thấy tất cả túi sách đă bị lục lọi vương vất.. khoá nắp vội vàng ḷi cả quần áo ra ngoài..cả ba cái sach tay đều đưoc đặt vào tuờng không đúng vị trí ban đầu.. Tôi chỉ nghĩ chắc lúc Tôi đi vắng họ vào pḥng để lục soát xem có những địa chỉ liên hệ nào không thôi. Hơn nữa xe đang đọi ở dưói..nên tôi vội vă cùng hai anh em trẻ phải xuống ngay..không kiểm tra ǵ cả..

 

- Xe đưa tôi đến Khách sạn Tây Nguyên, thuộc công ty Kinh Doanh Sản Xuất SADACO ở số 635 Nguyễn Trăi Quận 5, cũng gần nhà ông Khuê.. Tôi ngồi trên xe nói chuyện vui vói anh em Công An, nhưng biêt ngay là họ đă sắp xếp để làm việc và hỏi cung song hành vói Anh Trần Khuê luôn cho thuận tiện...Như vậy là Anh Khuê gặp nạn lớn rồi. Nhưng tôi tin là Anh Khuê bản lănh và trong sáng, hồn thiêng sông núi tổ tiên đất Việt sẽ che chở cho Anh.. Anh Khuê cũng chẳng c̣n ǵ để sợ và để mất..

 

-Đến nơi, Tôi thấy đầy đủ văn vơ bá quan đứng cḥ ḿnh như ông đại sứ, thấy vui quá! Xuống bắt tay cười nói liền, pha tṛ luôn..Anh em giúp tôi đưa hành lư lên lầu..Nhận pḥng...Tôi liếc nhanh thấy không có điện thoại là biết ngay đă đưọc bố trí quản thúc chặt rồi.. Họ lại đạt hai pḥng..Pḥng của Tôi có 4 anh em Công An ở chung.. Pḥng  bên dành cho hai ba ông xếp..

 

-Tôi vào đến pḥng chưa mở hành lư, mệt mỏi nên ngả lưng một chút, định lấy h́nh ngựi yêu bỏ lên bàn nhưng thấy pḥng không đưọc riêng biêt, ḿnh không có phần riêng tư nên thôi. Tôi đ̣i đi ra ngoài t́m máy có mạng liên-tín để xem thư và gửi thư-V́ biết bạn bè mong tin, nhât là KC, ngựi yêu Tôi sẽ lo lắm , v́ chúng tôi đă giao ước, mỗi ngày sẽ xem thư bảy lần- Nếu vắng là biết có chuyện không hay-Lúc ở BangKok , Tôi đă mướn máy suốt 4 giờ để gừi thư và chờ thư- Anh Hiển nói chưa đưọc , thông cảm v́ đây là lệnh trên- Tôi vào pḥng tắm nhanh một lát. Vừa ra-  Anh Hiển phó ban C.A mời xuống dưói nhà ăn cơm tối.. Chúng Tôi xuống dưói nhà ăn - Anh Hiển và một hai anh em nữa cùng ăn và nói chuyện huyên thuyên thôi. Tôi có nhắc chuyện mua thẻ điện thoại và mua vài thứ cần thiết..ANh Hiển nói khi làm việc xong Anh sẽ mua tặng mà lo ǵ.. Biết thế...và bây giờ ăn cho ngon cái đă..

 

-Cơm nưóc xong lên pḥng- Tôi bắt đầu soạn hành lư ra kiểm.. trong cái túi sách tất cả 3 cái điện thoại mất hết- cuốn sổ tay túi da có các địa chỉ và mă số viêt UNICODE.. cũng mất..may là tiền bạc tôi đă để hết bên ngựi..Tôi cũng chưa nói ǵ.. đến lúc dốc túi ra  cái h́nh của KC.. đă bị vất văng ra ngoài khỏi khung h́nh.. bi cong va nhăn nếp.. Tôi điên quá, nhịn hết nổi.. la toáng lên và quảng mạnh cái khung xuống bàn:

 

- Các anh em không biết điều, Tôi đă cư xử tử tế, mà các anh em không thẳng thắn lại dỏ tṛ ăn cắp văt vô văn hoá như thế này. Đă lây cắp hết điện thoại, kính mát của Tôi đến cái h́nh ngựi yêu tôi các anh cũng không tha..Anh nghĩ xem nếu h́nh chị nhà mà bị xúc phạm như thế này anh nghĩ sao?

 

-Anh Hiển giải thích rằng có thể là do bị kẻ cắp, và sẽ báo với ban h́nh sự giải quyết...

 

Tôi vốn quí mến sự điềm đạm của Anh Hiển, nhưng lần này tôi phải thẳng thắn. Tôi thưa với anh rằng làm sao lại giải thich một cách trẻ con như vậy được. Tôi để trong pḥng giam . Chính Tôi bị khoá cửa ở bên trong.. Mà lại nằm trong cơ quan nhà nuớc, nơi làm việc và hội họp của Cục Quản Lư Ngựi Nước Ngoài...Công An ra vào thựng xuyên tấp nập mà giữa ban ngày, th́ làm sao mà có ăn cắp được. Các anh coi thường trí thông  minh của Tôi quá! Các anh làm nhục quốc thể quốc gia...

 

Làm sao những con ngựi của một xă hội không có quyền tự do riêng tư có thể hiểu được sự xúc phạm này nó to lón đối với Tôi như thế nào? Tôi bỗng thấy thương anh em này nhiều hơn là khinh ghét. Họ là những nạn nhân cũng như Tôi, họ bị tước đoạt quyền làm chủ đời ḿnh, làm chủ những khoảng không gian cần thiết gọi là riêng tư đến mức họ không c̣n nghĩ được là có cái quyền này hiện hữu nữa! Tôi thấy trong khuôn mặt của những em này những biểu lộ lạ lùng về sụ giận dữ của Tôi, mà có lẽ với họ chẳng đáng phải giận như thế. H́nh như với những ngựi Việt Nam này cái ư niệm nhân phẩm riêng tư chưa bao giờ thoáng qua óc họ.

 

Đang khi tôi giận dữ, th́ có một ngựi công an từ thành phố đến, đọc cho tôi nghe quyết định tạm giữ tôi tại khách sạn. Thái độ rất nhă nhạn và lịch sự, văn hoá. Tôi xin lỗi ông ta v́ sự bất nhă của Tôi v́ nóng giận mà không thấy khách, v́ dẫu sao tôi vẫn là chủ cái pḥng này. Tôi có hỏi anh ta xin đưọc xem văn bản chính thức . Anh ta giải thích rằng chỉ được lệnh cấp trên đến đây và đọc như thế chứ không có văn bản ǵ. Tôi thấy ṭ giấy có viết sẵn những gịng chữ, Tôi biết ngay màn kịch này thô thiển và trẻ con..Mà thôi- cả đất nước này đă sổ toẹt vào cái gọi là hiến pháp th́ luật, văn bản là cái khỉ gió ǵ???

 

Sau đó chúng tôi lại vui vẻ nói đùa,  và các anh em trẻ đem cờ tưóng ra chơi.. Tôi mêt nên nằm nghỉ.. mấy ông thanh niên trẻ thức khuya phá phách. Sáng dậy tôi thấy tất cả nằm la liêt hai ba ngựi trên giường và một hai ngựi nằm dưói đất. Tôi đă quên đi sự súc phạm quyền riêng tư của ḿnh, để chỉ nh́n thấy thưong những anh em trẻ này. Họ đă phải rời gia đ́nh vợ con công tác và ăn ngủ như thế này. Tôi không- và chưa bao ǵo có ư trách cứ những anh em trẻ này cả. Cái đau khổ- là Chế Độ đă đem họ ra đề làm nhục quốc thể mà họ không biết!!!  

 

Sau khi đánh răng rửa mặt, ngồi chơi đuợc một lát th́ anh Hiển đến chở tôi về Trụ Sỏ Công An làm việc tiếp. Đến nơi c̣n sớm anh em mời tôi đi ăn sáng - đi ăn hủ tiếu Nam Vang gần đó- Thế là chúng tôi một tù phản động và năm bảy công an gồm cán bộ phó ban đi bộ lững thững đi ăn sáng. Đố ai biết được đây là công an cộng sản đang quản chế một tên phản động nhỉ? Chúng tôi nói cựi râm ran, Anh hiển c̣n kể chuyện tiếu lâm nữa. Phải nói sáng nay tôi ăn ngon miệng. Rất ngon, sau đó uống một ly cà phê đen, và hút một tẩu thuốc nhớ đời.

 

 

Chúng tôi trở về pḥng làm việc. Lần này ở ngay trong văn pḥng tiếp dân. Bàn ghế thô sơ cũ kỹ. Nghe nói có ngựi từ Bộ Công An về làm việc. Tôi biết vậy và cũng chảng chú ư. Với Tôi - tất cả chỉ là con ngựi, úy, tá, hay quận hay thành phố hay bộ v,v chẳng có ư nghĩa khác nhau con tườu con vượn ǵ cả.

 

 

Có một chuyện vui bên lề xin chia sẻ ở đây- Lúc ăn sáng trở về -Tôi ngồi chờ th́ Chị Công An mũm mỉm bưóc vào - Tôi chào chị, và chị chào Tôi rất tươi. Tôi nhó rơ tên Chị là Thủy Châu, đă lập gia đ́nh và có 2 cháu. Lạ thế tên các ông th́ Tôi khó nhớ, mà sao tên phụ nữ tôi lăi nhó rơ thế này. Nhất là phụ nữ đẹp có bản lănh th́ nhớ đời-

 

- Chị hỏi tôi uống ǵ , Tôi chỉ xin chén trà Thái Nguyên nếu có.. mặc dù ở cơ quan không có, nhưng chị nói chị sẽ đi lấy và sẽ có trong ṿng nửa giờ. Quả nhiên hơn nửa gị sau chị trờ về với bao trà Thái Nguyên và có nưóc sôi đầy đủ. Chị mời Tôi uống trà và nói chuyện vui. Chị hỏi Tôi về vợ con và khen tôi chung thủy..khi nghe chuyện tôi nổi nóng không v́ mất điện thoại mà chỉ v́ h́nh vị hôn thê bi xúc phạm... Tôi cứ đùa là ai gặp chị Thủy Châu  cũng phải sợ .. Tôi cũng đă từng sợ và bây giờ đang hồi hộp sợ quá.. Chị ta mỉm cựi bảo ngay ngày đầu gặp Tôi đă biết tôi "sợ" rồi..

 

Lúc pha trà Thái Nguyên cho Tôi, Tôi có khoe Cô  cái h́nh tôi chụp cựi toét miệng, trong thẻ nghiên cứu Sinh,  lúc làm luận án tiến sĩ...cũng mặc bộ bà ba... Chị Thủy Châu nói rằng nụ cựi này chị  đă gặp trong lần gặp đầu tiên ở nhà Ông Khuê..và khen tôi bản lănh nữa cơ.. nghĩa là không sợ sệt chi cả c̣n rất tươi..-Tôi cũng đùa lại,  giả nḥi rằng:

 

-"Thú thật khi thấy  Chị và mọi người  xông vào Tôi sợ lắm, muốn ngă khỏi ghế, tim đập th́nh thịch, nên giả vờ "can đảm " thế thôi... Chị Thủy Châu  cựi rất rạng rỡ vừa nh́n tôi vừa rót trà  nói đẩy :

 

-Thôi đi Ông ạ.!!!!!! 

 

Chuyện đùa vui vẻ, Tôi bỗng cảm phục sự tận tụy của chị trong công việc đưọc giao phó dù phải giả vờ thân t́nh mềm mỏng là một điều rất khó, nhất là đối với "kẻ thù" quan điểm. Nhưng Tôi tin , bằng t́nh cảm đồng bào, chị có những điểm chân t́nh mà tôi cảm nhận được không thể bác bỏ- Có lẽ Tôi và ngựi Cộng Sản khác nhau ở chỗ này.

 

Buổi làm việc ngày 9-03-2002

 

 

-Mở đầu họ trở lại vấn đề cũ -Tôi cũng lập lại những quan điểm và chủ trưong cuả tôi là không trả lời nhũng gí tôi không thích, sự làm việc đă chấm hết, Tôi đến đây chỉ để nghe phán quyết cuối cùng của cấp lănh đạo các anh em..Họ cười giả lả bảo Tôi sao nặng nề quá.. Tôi thưa lại là Tôi  không nặng nề -nhưng minh định lập trựng của Tôi..Nhưng vẫn vui vẻ hài hoà nếu thảo luận chứ không hỏi cung. Thế là họ đồng ư - chúng Tôi vào việc "thảo luận". Tôi để ư có hai khuôn mặt mới nói giọng Bắc có đem theo máy h́nh để hụp h́nh Tôi -trong lúc nói chuyện. C̣n quay phim là đương nhiên có rồi.

 

Có vài chủ điểm quan trọng tôi nhớ lại ở đây- là họ lập lại câu hỏi về những ǵ tôi liên lạc vói Anh Trần Khuê với mục dích rơ rệt là nhấn mạnh đến từ ngữ "lập tổ chức lật đổ chế độ". Tôi vẫn giữ quan điểm như đă tŕnh bày. Họ quay qua quan điểm của Tôi về Hồ Chí Minh, Tôi cũng lập lại những ǵ đă nói.. Họ hỏi tôi đă đọc hết các bài viết của những ngựi Đối Kháng hay chưa v.v

 

Cái đáng buồn cười là họ gán cho anh Hà Sĩ Phu cái tôi mạ lỵ dân tộc Viêt Nam là bọ chét ǵ đó, khi anh viết về sự hiện diên của văn minh vi tính điện thoại tại Viêt Nam. Nó chỉ là kết quả toàn cầu hoá ngựi ta đi lên th́ ḿnh ké hơi như con bọ chét đeo vào bờm sư tử v.v  Thế mà họ đặt điều với Tôi như vậy. Họ giả vờ ngớ ngẩn hay ngu thật? Tôi nghĩ họ ngu thật!

 

Sau đó cái Ông lạ mặt có đeo máy ảnh, dù có giới thiệu tên tuổi nhưng tôi chẳng lưu tâm nên không nhớ, dám phán rằng anh Khuê chẳng biết tí ǵ về Hán Nôm cả! Giời ạ! Sai họ lại khinh thựng trí thông minh của ngựi khác đến vậy? Tôi vẫn biết cả cái chế độ này đă không những khinh thựng trí tuệ ngừời khác mà họ khinh thựng nhân cách và liêm sỉ của chính họ nữa. Nhưng không ngờ một cán bộ cao lại có thể trẻ con đến như vậy! Tôi trả lời rằng có lẽ tŕnh độ của anh cao nên anh nh́n ông Trần Khuê là không biết ǵ về Hán Nôm , chứ tŕnh độ của Tôi , khi đọc bài  viết của ông, nhất là lúc đối thoại khi nghe ông phân tích chữ nôm ghép hợp các bộ thủ của Hán mà lập thành từ Nôm th́ tôi biết Anh Khuê giỏi hơn Tôi rất nhiều. Thế là chàng im lặng môt hồi.

 

Khi đặt vấn đề quan điểm của Tôi với các vị đối kháng khác, Tôi xác định là chúng tôi những ngựi yêu dân chủ đa nguyên và pháp trị  vận động ḷng dân chống bất kỳ chế độ đảng phái nào ăn cướp  qưyền làm chủ của ngựi dân và chà đạp nhân quyền của ngựi dân. Nếu đảng CSVN chủ trưong đa nguyên và rút về vị trí môt đảng ngang bằng với các đảng khác trong môi trựng tự do pháp trị, và đảng CSVN có những chính sách ích nưóc lợi dân Tôi sẵn sàng ủng hộ và tham gia Đảng CSVN nữa ḱa.

 

Có lẽ chàng đeo máy h́nh nóng lắm,  nên chàng lại gằn giọng hỏi tôi rằng bộ các anh tưỏng chỉ có các anh mới làm đưọc việc hay sao mà các anh đ̣i hỏi thế này thế nọ. Tôi thưa rằng "Không! Chính v́ không nghĩ rằng chỉ có chúng tôi mới làm nên việc cho nên chúng tôi mới vận động quần chúng đ̣i lại quyền cho họ- và chống lại sự độc đảng, độc quyền yêu nưóc, độc quyềm chính trị tại Việt Nam.- Sau câu này chàng đúng dậy bắt tay tôi và xin đi về có việc.. Và hưá nếu Tôi đưọc tự do ra Bắc sẽ đích thân dẫn tôi đi thăm ông Trần Độ nữa!!!! Thât là hết ư..

 

Nói chung sự "làm việc" hôm nay, một cách gián tiếp,  hoàn toàn do tôi chủ động câu chuyện như môt buổi thảo luận vấn đáp tự do.. Tôi là kẻ "tuyên truyền" thế mói lạ.. Rất thân ái và vui tươi gồm cả nói diễu - tiếu lâm v.v Anh Trưởng ban Công An quận cá độ vói tôi là  nếu tôi đuợc trả tự do, th́ khi anh qua Úc chơi tôi sẽ lo tiếp đón chu tất- C̣n nếu tôi bị tù cải tạo, Anh sẽ phải thăm nuôi tôi- và anh ta c̣n cá độ là  bà Nguyễn Thị Thanh Xuân không phải vợ chính thức của ông Trần Khuê, và ông Khuê là ngựi ăn chơi đàng điếm. Tôi cựi ha hả và chịu cá liền. Sau đó Anh Trưỏng Ban hưá tặng tôi hai gói thuốc ống vố của Mỹ..

 

Buổi làm việc kết thúc rất vui vẻ đầy những đối đáp thân t́nh đùa nghịch của mọi ngựi.  Tôi quay ra đàng sau chưa kịp chào các anh em trẻ, th́ Chị công an mũm mĩm, tức chị Thủy Châu, ngựi xứ nghệ đă xà vào ngồi bên Tôi và đuà rất thân t́nh..Trao đổi những câu nhẹ nhàng về cá nhân, gia đ́nh v.v mà  thôi. Chị rót trà và khen tôi ăn nói lưu loát..dĩ nhiên tôi cũng khiêm nhưọng trả lời tôi chỉ là thằng bốc phét, nhỏ con to mồm.

 

Sau đó, Tôi lại đuợc ṃi đi vào chợ lớn ăn cơm. Chúng tôi đi bộ đến môt tiệm cơm khá hay- ăn xong chúng tôi về lại nghỉ trưa đề chờ làm việc tiếp. Một vài anh em đi về nhà, mấy ngựi trẻ ngủ ngay trên bàn làm việc. Anh em nhuờng tôi cái ghế nệm để ngủ. Tôi ngủ thẳng một giấc rất khoan khoái, dù trưóc mặt là bộ phim VCD quyền cưóc ǵ đó mà các anh em trẻ đang xem.

 

-Qua buổi trưa, Tôi ngồi chờ măi chẳng thấy ma nào làm việc.. đang bực bội phê b́nh cách làm viêc của ban Công An, th́ môt ông Bác Kỳ trẻ bưóc vào. mặt lạnh lùng. Tôi mời anh ta ngồi và sà vào hỏi chuyện.. đưoc biết anh ta là ngựi của Bộ Công An tên ǵ đó tôi cũng chẳng nhớ, Tuấn th́ phải.. Tôi hỏi đủ thứ và chàng cũng hỏi tôi đủ thứ những câu mà ai cũng hỏi rồi.. Sau đó chàng đi ra ngoài và không thấy trở lại.

 

Tôi ngồi uống trà , hút thuốc- thơi gian trôi qua chhẳng tháy con ma nào xuống làm việc cả.- Họ chọi đ̣n ǵ đây- vài cậu công an trẻ vào nói chuyện với tôi rồi đi ra-  Một lát , Cô Thủy Châu..bỗng xuất hiện và ngồi nhỏ nhẹ khuyên tôi nên kiên nhẫn chờ. Chuyện ǵ đến sẽ đến đùng nóng và khuyên Tôi nên về nghỉ ngơi- Tôi bảo- "quí vi hay nhỉ- Tôi phải chờ-V́ T6i đdược ṃi đến, hay bị bắt đến đây- Như thế- ít nhất muốn tôi về khách sạn th́ anh trưỏng đồn phải đến cho tôi biết, chứ không thể làm việc vô nguyên tắc và tuỳ hứng như thế này". Tôi đem kể chị nghe chuyên bực ḿnh là tôi bị công an của Chị  lấy cắp đồ tư trang- rồi c̣n bị giải  thích một cách trẻ con là do kẻ trộm bên ngoài!!! . Chị nghe qua gật đầu đồng ư -  Tuy nhiên chị đề nghị Tôi không nói chính trị hay công việc nữa. Chị ngỏ ư muốn nói chuyện trao đổi tâm t́nh-Chị nói là đă nghe tiếng tôi, bây giờ mới gặp mặt, và đây là cơ hội dư tḥi gian rảnh rỗi, nên Chị chỉ muốn ngồi nghe Tôi nói, chứ không muốn trả lời, hay nói ǵ cả. Giời à! Chắc các vị lại ṃ vào trang Liên Tín Lối Về rồi . Chứ cái mă tôi mà tiếng với tăm cái ǵ.!!!

 

Tôi cũng huyên thuyên đủ chuyện với chị trong một không khí thân mật, cởi mở và tương kính . Chị lắng nghe rất kiên nhẫn và hài hoà....Sau đó chị hỏi han tôi  rất thân t́nh về cá nhân, khuyên tôi nên lấy vợ ở Việt Nam v.v.. Thú thật tôi không nghĩ là chị có thể đóng kịch hay đến vậy.. Nhưng với tâm t́nh đồng bào, Tôi muốn tin là chị chân t́nh và quí Tôi, cũng như Tôi trân quí cách cư xử văn hoá và t́nh ngựi của chị. Ít ra là lúc này....

 

-Thế là Tôi cũng phải đành về "không"! Nghĩa là chẳng có rơ ràng chi cả. Tôi đi ra và anh em công an trẻ cùng một trung tá, tất cả ăn mặc thụng phục theo tôi về khách sạn. Tôi Tắm rửa xong Anh Trưởng pḥng C.A giữ lời hứa đến tặng tôi hai bao thuốc vố của Mỹ...Nói dăm ba câu chuyện Anh ta đi về..chúng tôi đi bộ ra phố ăn ḿ b́nh dân.

 

Trở vế khách sạn -Tôi nằm nghỉ ngơi .. nửa giờ sau Anh Hiển phó ban C.A đến, Tôi mời anh xuốn dưói nhà ống nưóc để phản đối cách làm việc cũng như cách cư xử.. Tôi nói thẳng ra là các anh chỉ muốn moi móc sửa chữ nghĩa đề ghép tội Ông Khuê mà thôi..Chứ chẳng có ǵ cả.. Anh Khuê là ngựi của các anh mà , lúc nào cũng Kính Bác yêu Đảng! nếu ghép tội phản động lật đổ v.v - Các anh phải ghép Tôi mơí đúng! Tôi muốn các anh thẳng thắn hơn và ngày mai phải cho tôi biết quyết định của cấp lănh đạo. Đă bốn ngày Tôi không có liên lạc với gia đ́nh, nhất là với vị hôn thê của Tôi.. Các Anh không có nhân tâm. các anh chỉ về trễ giờ là Tôi thấy các anh đều gọi điện về nhà để báo cáo lư do về trễ. Vậy tại sao Tôi đă bốn ngày lại không được liên lạc với nguời nhà.?????

 

-Anh Hiển nói rằng anh rất hiều và đồng ư, tuy nhiên đây là lệnh của các anh ở trên Bộ.. Anh chỉ có thề giúp Tôi không bị cưồng chân bằng cách sẽ lo xe cho tôi đi dạo thành phố bất cứ nơi đâu, ghé lại ăn uống v.v nhưng không đưọc tiếp xúc ngựi ngoài, không điện thoại không vào mạng  v.v

 

Tôi giận quá ! Tôi nói Tôi không bao gị tự xem ḿnh là ngựi nưuóc ngoài, Tôi không muốn có vấn đề  giữa  Viêt Nam và Úc, v́ thât ra Úc nó cũng chẳng ưa ǵ Tôi, bằng mặt nhưng không bằng ḷng.. Nó chỉ làm theo nguyên tắc. Vậy tại sao các anh không hiểu.. Đến nưóc này các anh chỉ mong đưọc việc các anh..các anh tổ chức ăn cắp đồ đạc giấy tờ của Tôi rất hèn hạ vô nhân cách, bây giờ lại cố t́nh cách ly tôi với thân nhân v.v Vậy tôi sẽ chính thức yêu cầu gặp nhân viên đại điện Úc tại Sài G̣n.... Đây là lối xử lư cuối cùng bất khả kháng, khi các anh không hành xử có t́nh người, t́nh đồng bào, th́ Tôi đành nhờ ngựi ngoài liên lạc gia đ́nh cho Tôi.

 

Chúng tôi trở lên pḥng ngủ- bốn năm anh em công an bày bài ra chơi và muốn hỏi Tôi  để  đưọc mua rưọu về uống. Tôi thoải mái đồng ư và đóng góp hai trăm ngàn VN mua rượu. Sau khi ăn uống tôi đi ngủ. Đến khoảng 4 giờ rưỡi sáng,. Tôi thức dậy thấy họ vẫn đánh bài.. Tôi đề nghị ngưng chơi cà đi ăn sáng và uống cà phê.. Họ bàn bạc và muốn đưa Tôi đi xa ăn cho vui , những món đặc sản. Tôi giải thích không cần thiết, v́ tôi hiều anh em đang làm công tác.. đi xa th́ vui, nhưng lỡ có chuyện ǵ các anh em sẽ phải có trách mhiệm th́ tôi không vui, các anh em c̣n vợ con và gia d́nh. Tất cả đồng ư và cảm ơn tôi đă thông cảm anh em. Anh em đều nói nếu tôi đưọc trả tự do,  anh em sẽ t́nh nguyện đưa tôi về quê anh em chơi mỗi nhà vài buổi v.v Họ rất chân t́nh, cái chân t́nh cố hữu của ngựi Viêt Nam muôn thuở, nó có thể bị khuất lấp qua bao nhiêu năm tháng chủ nghĩa quan điểm, nhưng khi xả đưọc nhưng ràng buộc giả tạo, nhân tạo mầu cờ sắc áo đó, cái nhân tính, nhân t́nh Việt sẽ trổi lên không có ǵ có thể dấu được.

 

Thế là Chúng tôi một đám 5 -6 mạng Công An và một "Viêt Kiều Phản Động" chống chế độ đi lang thang t́m quán ăn.. Đi măi đền ngă sáu tượng An Dương Vương mới có quán ăn. Chúng Tôi vào ăn và uống sâm bổ lượng. Sau đó mướn taxi về, v́ ai cũng mệt cả..

 

Tôi vừa về đưọc khoảng hơn môt giờ Tôi lại rủ hai ba ông Công An  di uống cà phê sáng.. Thế là chúng tôi ra một quán cóc gần đó uống cà phê sáng trưóc khi đi làm việc tại Công An quận 5 như thựng lệ.

 

Buổi Làm Việc ngày 10-3-2002- Trục Xuất.

 

Vừa về đến pḥng là có hai anh em Công An cho biết la 2 hôm nay trả pḥng.. Tôi vội  thu xếp đám "tàn y" lại chỉ vừa một cái  va li.. v́ khi xếp quần áo lại mới thấy mất rất nhiều thứ tư trang.. Thôi vậy cũng nhẹ nhàng... Chúng tôi đến văn pḥng, Tôi đi thẳng vào, gặp anh Hiển và các anh em khác...Nhưng không khí lạ hẳn moị ngụi lạnh như tờ không anh thèm chào ai và không ai mời ai cái ǵ cả...Tôi cảm thấy có điều ǵ lạ lùng.. Tôi biết là mọi việc đă chấm dứt. Sân khấu hạ màn, và vở kịch cuối trong cái sân khấu bé nhỏ này sắp kết thức. Các diễn viên phụ đă sửa soạn chùi bỏ lớp son phấn để trở vào  sau hậu trường..

 

-Tôi ngồi một hồi lâu... Anh Hiển vào hỏi mượn tôi vé máy bay.. Tôi hỏi đề làm ǵ.. Anh nói để lo chuyến bay cho tôi.. Thế là Tôi biết sắp bị trục xuất.. Ḷng thấy buồn quá...Chưa thực hiện được công việc dự trù ra Bắc.. Chuyến đi quá ngắn ngủi, và chẳng làm nên tṛ trống ǵ.. Tôi ngồi lặng lẽ. Không hút thuốc- v́ Tôi tự hứa sẽ không hút thuốc nữa cho đến khi gặp vị hôn thê bên Mỹ. Ngay cả hai gói thuốc ống vố Mỹ anh truởng pḥng Công An quận 5 tặng Tôi -Tôi cũng bỏ lại khách sạn..

 

Độ chừng hơn một giờ trôi qua.. Họ mời tôi qua pḥng họp - Đến nơí thấy đầy đủ bá quan-cao cấp.. vẫn có Chị  Thủy Châu ngồi đó cựi rất nhẹ, nh́n tôi nhanh nhưng đầy thông cảm.. các vị khác lạnh lùng và có dáng vẻ  nghiêm túc công tác rơ rệt. Tôi để  ư thấy có một một khuôn , mặt nữ mới xuát hiện , tóc đề ngắn, khuôn mặt nghiêm và đanh.. ngồi lặng lẽ liếc tôi. Dù vậy tôi vào là lên tiếng đùa ngay với hai ngụi quen măt là anh Trưởng Ban C.A và Dương , ngựi phỏng vấn tôi. Anh mời thuốc tôi từ chối với lư do : sợ trong thuốc lá 555 có thuốc độc!!! Cả đám cựi kh́!!! Cô Thủy Châu đúng dậy rót trà.. Anh Trưởng ban  CA. lại đùa..

 

-"Ơ cái anh này..Anh bảo anh cảnh giác thuốc độc  của chúng tôi , sao lại uống trà của chị Thủy Châu nhỉ?

 

-Tôi cứ câng câng, mặt dầy  giả nhời:

 

"Của Chị Thủy Châu rót- th́ thuốc độc cũng uống!!!" . Cả bàn lại có dịp  cựi kh́.. chỉ có bà cán bộ mơí đến  hơi nhếch môi một tí..

 

Anh Trưỏng Ban CA. trịnh trọng lên tiếng nói về sự vụ mất cắp của Tôi.. Anh cho rằng Tôi không mất 3 cái điện thoại , bằng chứng là theo cuốn Video quay lúc tôi mở tung ra để kiểm đêm đầu tiên cho thấy không thấy 3 cái mà chỉ có một cái!!!! Hơn nữa Cơ Quan không có trách nhiệm canh giữ đồ đạc cho Tôi.... Trong khi Ông phó nḥm cho chạy đoạn phim đê mọi ngựi xem..

 

-Ái da!!!!! đúng là màn kịch đă hết, son phấn nhân vật đă lau , mà lau rât nhếch nhác.. Tôi nghiêm giọng vừa chỉ vào máy truyền h́nh giả nhời :

 

-"Các anh là Công An an ninh mà ăn nói không có lư luận ǵ cả! Anh xem máy thâu có thâu vào trong Vali  đâu? Mà chỉ ở ṿng bên ngoài, làm sao anh lại vội kết luận là không có ở trong?"

 

Hơn nữa các anh coi thường chính cơ quan nhà nước của các anh. Tại cửa khẩu khi một kiện hàng đi qua th́ một cái đinh cũng không thoát, phim ảnh c̣n đó. Nêu cần các anh cứ việc điện một cái là có tất cả.

 

Cả pḥng im lặng một thoáng! Anh Trưởng Ban C.A lại lôi một tập sách luât ViệtNam ra đọc cho tôi về tội vu cáo oan v.v ngụ ư Tôi vu cáo oan cho cơ quan C.A ăn cắp hành lư của Tôi. Tôi gạt phăng ngay..

 

-Anh khỏi cần đọc! Quốc gia nào chẳnng có cái luật và h́nh phạt cho tôi này. Nhưng tôi nghĩ trong trựng hợp này cái toà án quan trọng nhất là lương tâm của chính chúng ta. Chúng ta biết ḿnh có bẻ cong ngôn ngữ và tự hủy nhân cách của chính ḿnh,  để  chối bỏ sự thât hay ám hại ngựi khác hay không mà thôi...  Hơn nữa Tôi bị các anh bắt và nhốt mấy ngày nay không lúc nào rời nửa bưóc., thậm chí đi nhà xí củng có ngựi đi theo, ngủ không đưọc ngủ riêng.. Mà anh bảo đồ đạc của Tôi bị kẻ trộm.. Kẻ trộm nào? Mà thôi, tôi đă nói vấn đề không phải là 3 cái điện thoại, đôi giầy, cặp kính, quần áo, ví v.v mà là nhân phẩm và quyền riêng tư...Tôi nói đề các anh em hiểu...thế thôi . Tất cả coi như bỏ.

 

-Anh Dương, ngựi thẩm vấn tôi cũng chen vào: Thôi bỏ chuyện này đi.. Chúng tôi lại nói cựi, pha tṛ, vui vẻ. Anh Duơng đọc biên bản buổi làm việc cuối và mời Tôi đọc lại,    tên. Tôi có ghi một đoạn cảm tưỏng dưói cuối biên bản . Đại loại tôi chê cái thế chế,  và cơ chế chồng chéo bất cập.. khiến chuyện nhỏ xé to.. Nhưng công bằng mà nói th́ các anh chị em liên hệ công tác trong vu việc này đă hành xử và đối xử với tôi rất thân t́nh và hoà ái v.v

 

Họ đưa Tôi ra xe để ra phi trường.. Tôi chào và bắt tay mọi ngựi. Anh Dương, bắt tay Tôi, chúc b́nh an và nói :

 

-"Mong Anh bớt bạo động đi một tí" ...Tôi thủ quyền xuống tấn đấm một quyền "hơi" vào bụng anh chàng, rồi cựi bảo bớt như thế này hả?  Mọi ngừoi đều cựi...!!!!

 

Tôi lên xe ra đến phi trường. Nh́n ra thấy tất cả đang chờ ḿnh. Trưởng pḥng C.A - Cô cán bộ lạ mặt- và hai ba anh em trẻ.. Tôi lôi hành lư theo.. vượt qua các cổng khai báo- không phải chờ đợi. Cô cán bộ "lạ" nói giọng kể công.:

 

-" Anh thấy chưa? chúng tôi ưu tiên cho Anh, Anh  không phải chờ đọi ǵ cả.."

 

Tôi chỉ biết cụ trừ giả lả:

 

-"Vâng ! bị đuổi th́ phải vây chứ ạ.!!!

 

Anh Trưởng  Ban C.A và cậu nhân viên trẻ đều nói: " Sao anh lại nặng lời thế !" 

 

Sau khi vượt qua mọi "hàng  rào" giấy tờ họ dẫn Tôi thẳng đến pḥng đọi.. Hỏi tôi muốn an uống ǵ..rất tử tế. vẫn có máy quay phim chụp h́nh theo sát cả..Cô Cán Bộ lạ quay sang hỏi Tôi.. Bây giờ anh chắc mệt nếu anh muốn ghé Singapore hoăc Thai Land v.v Chúng tôi sẽ lo cho Anh vừa ư!  Tôi trả lời xin cứ cho bay qua Bankok v́ ở đó tôi có thể đạt vé về thẳng Úc nhanh hơn.

 

Môt lát AnhTrưỏng Ban C.A vào đưa tôi nhận và xem môt quyết đinh trục xuât - để cho Tôi kư. Lư do là vi phạm nguyên tắc nhập khẩu v.v Tôi điên quá.. căi : Tôi xin về thăm thân, đến đúng nhà đúng ngừoi vi phạm cái ǵ? Anh ta cựi và bảo kư đi. Thế th́ hết thuốc chữa. Trưóc khi từ giă về anh bắt tay Tôi và nói:  "giữa cá nhân chúng ta không có vấn đề ǵ.." Tôi cũng chỉ cựi...

 

Quả thât giữa cá nhân những con ngựi làm gi có vấn đề ǵ! Vấn đề là tại chế độ phi nhân đă thúc đầy con ngựi , đồng bào - vào vi thế kẻ thù mà thôi..

 

Anh nhắc Tôi-lần sau về đừng thăm nhũng người này ? Tôi nói sẽ  tiếp tục thăm Trần Khuê  và sẽ ra bắc thăm mọi ngựi đối kháng nữa.

 

 Nếu ông có lệnh văn bản ghi rơ cấm PhamThanhChương không thăm Trần Khuê v,v th́ may ra.. May ra thôi- V́ Tôi cũng sẽ cứ thăm - rơ ràng cái luật này nó phi nhân không đúng..

 

Tôi ngồi trong pḥng với cậu cán bộ trẻ. Cậu hỏi thăm đ̣i sống của tôi và hỏi:

 

- Anh có cảm nghĩ ǵ về chuyên đi ngắn ngủi này, có làm anh thất vọng không?

 

Tôi trả lời:

 

- Có chứ- buồn và thất vọng.. Bạn bè mới  chỉ gặp chưa đầy một gị đă bị bắt- Mới chỉ uống đuợc vài ba chung rượu cu`ng nhau. Trưóc đây tôi cũng  có dự liệu như vậy. Nhưng không nghĩ Chế Độ của các anh em đă  sợ hăi bóng viá,  làm to chuyện một việc không đáng như vậy. Tôi cứ nghĩ một hai ngày là xong.. rồi ra Băc..

  

-Tôi lên máy bay qua Úc mà ḷng buồn vô hạn. Tất cả chưong tŕnh chưa thực hiện đưọc một phần..Quả thật, CSVN đă khôn hơn nhiều.. Họ không băt  giữ tôi lâu, đối đăi khoan hoà, và không trục xuất vĩnh viễn....

 

Chỉ có bọn Tối Dạ ngoài này là vẫn c̣n cái thói hồ đồ độc đoán, suy tư theo lối ṃn..Cho rằng hễ bị V.C bắt nhất định phải bị tra tấn dă man, nhốt vào nơi dơ bẩn v.v như những phim RamBo của Mỹ...

 

Nghĩ cũng đúng, vơí những năo trạng mà coi trọng cái lá cờ hơn con ngựi, coi trọng một thể-chế  dĩ văng , hơn dân tộc Viêt Nam th́ nó thế. Đất nưóc linh thiêng v́ có con ngựi Viêt Nam, Tổ Tiên Viêt Nam linh thiêng. Tất cả những ngụi đă nằm xuống, họ đổ máu hy sinh v́ nhân dân, v́ đất nước này,  đâu phả là v́ cái "lá cờ, cái thể chế"? Cái lá cờ , có thể thay đổi và sẽ thay đổi- Thể chế cũng vậy. Nhà Lê cũng chỉ có 300 năm- Dân tộc là trường tồn- Nhân Dân là sinh linh cao quí nhất.

 

-Nhân- Thần - Vật.. Con người là linh thiêng cao quí nhât.. Thần là những con ngựi đă đổ máu xương -vun trồng tâm huyết cho dân tộc, cho con ngựi Việt Nam thế hệ hiện tại và tương lai....Nhờ máu xương, thịt da, và tinh anh của con Người, những ngựi đă thành Thần, đă trộn chung trong đất đai sông núi. Cho nên Tổ Quốc có Hồn Thiêng Sông Núi . C̣n cái lá cờ màu sác biểu tượng, một cái chế độ chính trị, vô tính -có ư nghĩa linh thiêng nhân bản ǵ mà phải v́ nó mà chém giết Con Ngựi, Bán Buôn Tổ quốc????

 

Tại sao lại ngu xuẩn đồng hoá Tổ Quốc Dân Tộc vào  Lá cờ, vào Thể Chế Chính Trị.???? Mở óc ra mà nh́n th́ cái nào trựng tồn cái nào đoản kỳ???? Nhân Dân Viêt Nam, Tổ Quốc Viêt Nam, hay lá cờ, hay là cái tên của một chế độ chính trị.????

 

Tổ Quốc Việt Nam là của Nhân Dân Việt Nam- Lịch Sử là của Nhân dân.. không phải của Đảng Phái - hay Chế Độ Chính Trị.. Quá Khứ, Hiện Tại và Tương Lai Việt Nam là của tất cả con ngựi Việt-Nam.

 

Bài học "non nưóc môt đoạn đựng" dẫu bé nhỏ - nhưng tôi thấy nó chan chứa t́nh ngựi- tinh thần Duy Viêt, và nét Nhân Chủ tuyệt ṿi nơi anh Khuê, nơi những ngựi công an trẻ Tôi gặp gỡ. Nhất là những tấm ḷng trong sáng của quí anh chị em  ở PalTalk đă ưu ái trao cho Tôi trước lúc lên đường.

 

Tôi nguyền rủa- khinh bỉ chế đổ phỉ quyền Cộng Sản Việt Nam - Tôi ghê tởm cái năo trạng Ngụy Quyền miền Nam giờ này vẫn làm cản trở sự thống nhất ư chí Dân Tộc để giải thể Đảng Cộng Sản ViệtNam.

 

Quán tính phe phái -lối ṃn suy nghĩ nông cạn một chiều-độc quyền chân lư đă đẩy dân tộc vào vực thẳm phân chia- đất nưóc tan hoang. Đảng Trị- Gia Đ́nh Trị- Quân Phiệt-  Bởi v́ Cái năo trạng  tự kiêu phe phái - tự cho ḿnh là lẽ phải là chính thống.- Đă không c̣n chỗ cho sự sáng suốt để nh́n ra  quyền lợi của Đại Khối Dân Tộc..Quyền lợi của dân Tộc, Tương lai của Dân Tộc không đặt nền tảng vào  lá cờ  Đỏ Sao Vàng hay Vàng Ba Sọc...Không đặt nền tảng trên chủ thuyết nào cả, Cộng sản hay Cộng Ḥa.. v.v mà đặt trên giá trị nhâm phẩm con ngựi Viêt nam- Tính Duy Viêt và tinh thần Nhân Chủ.

 

Xin trân trọng cảm tạ, tất cả những ngựi Viêt nam, trong và ngoài , những ngựi tôi đă đưọc hân hạnh gặp gỡ, dẫu đă biết mặt hay chưa , nhớ tên hoặc đă quên, có liên quan đến sự kiện này. Tôi Xin ghi nhận sự ưu ái và t́nh đồng bào đẹp đẽ nhất mà các bạn đă dành cho Tôi.

 

 

Xin dành lại sự phán xét cho tất cả quí anh chị em. Và Đồng Bào  dấu yêu của Tôi ...

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chương.

Ghi chép lại theo trí nhớ

19-03-2002

 

 

 

 

 

 

 



[1] Đây là lần cuối cùng tôi có lời bàn với Đối Thoại để trả cái nghĩa văn tự, viết lách... Theo đúng tinh thần lấy sự thẳng mà xét một lần... rồi thôi.. không giây dưa rườm rà nó mang nhục và mất nghĩa bằng hữu... Đúng Sai, hay dở, thiên hạ sẽ nghị luận... Tôi c̣n nhiều việc quan trọng hơn...Sau này có dịp sẽ ba mặt một lời với Ông Đối Thoại.. lúc ấy tha hồ níu nhau mà thụi...mà gấu ó...ch́ chiết... cho thỏa chén Anh, chén Tôi... Rồi đường ai nấy đi v́ đất nưóc này..... Đoạn đường nào chung th́ bá vai, nắm cổ nhau, lôi nhau mà đi.....Đoạn nào không cùng chung, không th́ cứ vẫy... tay mà tiễn biệt...Ai gặp nạn th́ người kia giúp, Ai té th́ người kia nâng... Không th́ cứ đạp luôn một cái cho rảnh nợ đời như Hồ Chí Minh đối xử với các đồng chí Kháng Chiến cũng được! Rồi sẽ thành Thánh Nhân lo ǵ!!! Chẳng ai mất đi cái ǵ cả...V́ nếu thật sự mất, th́ cả dân tộc này mất như đă mất và đang mất...chứ có phải ḿnh tôi hay một ḿnh ông Đối Thoại mất đâu mà sợ!!!!