Make your own free website on Tripod.com

(Chương kết)

Nh́n Lại Những Bến Bờ: Hôm Qua và Ngày Nay!

 

Trong dự định viết chưong kết của bài viết này, tôi muốn nói rất nhiều, thật nhiều với đồng bào của tôi khắp bốn phương trời, và muốn nói thật nhiều hơn nữa với những đồng bào trẻ của tôi trong nước. Tôi muốn nói hết, nói sạch, nói trắng, nói toạc ra những ǵ tôi biết, thấy, nghe, và đă kinh qua. Đúng hay sai, đầy đủ hay thiếu sót, đồng bào của tôi sẽ tự thấy và có kết luận riêng. Bổn phận của tôi chỉ là nói hết, dàn trải hết bằng tâm t́nh của ḿnh, bằng t́nh tự của ḿnh đối với đất nước. Nhưng đă bao nhiêu lần ngồi xuống, rồi lại phải đứng lên… Bao nhiêu việc dồn dập kéo đến, ngày tuyên án ông Dương, ông Khuê, ông Quế, rồi kỷ niệm hiệp định chia cắt đất nước..thêm những ồn ào không đâu từ thềm quốc hội Mỹ việc nhân quyền nhân quéo.. Tôi muốn nán lại vài tuần để có thể nh́n đưọc tất cả những diễn biến ấy một cách rơ rệt và b́nh thựng. V́ dù muốn hay không muốn, tất cả những dự kiện ấy cũng có những ảnh huởng ít nhiều đến việc những đồng bào ḿnh bên kia bờ đại dương xa tít và chính ḿnh đang làm.

 

Tôi muốn có một khoảng thời gian trong một  không gian rộng hơn một tí để ḷng ḿnh lắng đọng, và trên hết là để mối t́nh tự dân tộc trong ḷng ḿnh lan xa, thật xa đến mức có thể đưọc với mong mỏi ḿnh nghe đưọc thêm tiếng ḷng của những đồng bào khác đang c̣n sống hôm nay, và từ những anh linh c̣n vưong víu vói trăn trở của đất nước từ chín kiếp chim Hồng, chim Lạc, dẫu là ngập ngừng vọng về theo những âm vang trống đồng rạn vỡ thấu suốt màn đêm tha phưong dày đặc này.

 

Tôi đă thức thật khuya để trao đổi, đối thoại với đồng bào ḿnh qua giọng nói, qua chữ viết! Kể cả trước khi trí năo ḿnh lẻn vào giấc ngủ; tôi đă h́nh dung ra những hoạt cảnh của quá khứ dân tộc, đặt bản thân ḿnh vào hoàn cảnh của đồng bào ḿnh trong sương khói thời gian của lịch sử, bối cảnh là những ẩn hiện đ̣n vọt trên thân xác nhọc nhằn của đời nô lệ. Bởi  tôi muốn thâm cảm cùng những mảng da vàng Lạc Việt c̣n vất vưởng ngập ngừng không đành đoạn với thân xác đă khô máu của tiền nhân, vị mặn của bồ hôi đồng bào cùng cực, và nỗi đau đớn của máu xương dân tộc.. Những thứ đă chộn thành cơn cuồng phong, hun đúc từ nỗi tủi nhục, từ ḷng bất khuất, đă trỗi dậy  tràn đi bằng hy vọng, với niềm tin vào nhau, cho nhau, của nhau, rồi cùng nhau chấp nhận rũ áo vợ chồng ân nghĩa gối chăn, t́nh thưong con cái, bổn phận mẹ cha, ấm êm chăn gối, mà ngưóc mặt chấp nhận cảnh ngập trời lửa đạn đao binh. Tôi muốn hiểu tâm tư đồng bào minh, khát vọng dân tộc ḿnh đến nơi đến chốn! Những tâm tư cùng khát vọng đă dẫn đưa đến những hành động và quyết định trong lịch sử và ngay hôm nay của dân tộc tôi! Chỉ có thế thôi!

 

V́ thế tôi đă không viết sử, và chẳng bao giờ c̣n khả năng viết sử! Bởi viết sử phải “khoa học, khách quan”, “khoa học khách quan” như những tên Tây da trắng tóc hoe vẫn thựng làm: cẩn thận lựa chọn nhặt những mảnh vụn sự kiện rải rác theo thời gian, mày ṃ ráp nối, tính toán cộng trừ những xác chết đôi bên, xếp đặt lại cho ăn khớp với những văn thư, lời nói của lănh tụ, của ngoại giao từ năm bẩy phía ….nhưng “không đưọc phép” nắm bắt, và không thể nắm bắt đưọc t́nh tự của con người Việt Nam trong đó- Cho nên “sử gia” làm tất cả sao cho ra một bức tranh toàn cảnh lịch sử với những lỗ hổng vẫn c̣n thấp thoáng bóng của quá khứ ḱ kèo phải trái mà chẳng bào giờ làm đầy tṛn đưọc nữa! Cũng v́ như vậy mà tôi không dám viết sử, mà đi vào lịch sử, nh́n lại lịch sử của dân tộc ḿnh  bằng tâm t́nh Ngũ  Lĩnh, cơi ḷng Âu Lạc, để t́m h́nh bóng đồng bào tổ tiên, dân tộc của ḿnh. Mà hành trang soi dẫn cơ bản và cần thiết nhất trong tôi, vẫn chỉ là t́nh tự dân dộc.

 

Chỉ có t́nh tự của dân tộc mới cho tôi vưọt lên trên đưọc mặc cảm tự ti với nền văn minh đồ sộ của người khác, mới cho tôi súc mạnh và tự tin để tách khỏi sự cầu cạnh vay mưọn hào quang, mực thưóc của người mà đo đếm quá khứ, hiện tại, và tương lai của đồng bào, đất nước dân tộc ḿnh. T́nh tự dân tộc mới cho tôi sự sáng suốt vượt lên trên và nh́n thấu qua đưọc những hỏa mù của định kiến phe phái ảnh hưỏng ngoại bang; mới cho tôi sự yêu mến thân thương, gần cận chia sẻ với đồng bào của ḿnh dẫu có nghèo nàn, hem hễ, lạc hậu, hoặc nhếch nhác đến đâu đi chăng nữa!

 

Chỉ có t́nh tự dân tộc mới cho tôi cái huệ nhăn để nh́n lại thân xác tan tác và linh hồn tức tưỏi của đồng bào tôi nơi Đồng Xoài, rữa nát oan khiên nơi mồ chôn ở Huế; trơ vơ, hăi hùng trên nóc nhà thành phố giữa ngày tết Mậu Thân; những thân xác nhầy nhụa oan khuất trong đường mương Mỹ Lai; hăi hùng bi thảm trên đường phố Khâm Thiên; bàng hoàng không nhắm mắt dưới đống gạch vụn bệnh viện Bạch Mai! Chỉ có t́nh tự Việt nam, dẫu cho có thể  mơ màng và đôi lúc bàng bạc khó nhận định, nhưng t́nh tự ấy mới cho tôi ḷng can đảm nh́n ra xác thân đồng bào tôi sơng xoài phiền muộn trong chiến hào Khe Sanh, B́nh Long, Công Tum, hay những mảnh vụn thân xác đồng bào tôi nơi đường ṃn Trựng Sơn sau những trận mưa bom định kỳ chiến lược.

 

Và cũng chỉ có t́nh tự Việt Nam mới cho tôi ḷng tri ân sâu xa, sự cảm tạ chân thành những thân xác đồng bào tôi dù gầy c̣m thiếu thốn, nhưng dáng nằm hiên ngang ngạo nghễ  nơi Điện Biên 1954, mà ḷng quyết chí bức xích xiềng nô lệ khát khao độc lập c̣n trải dài theo gịng sống của dân tộc tôi hôm nay; những xác thân lềnh bềnh nổi trôi và ch́m đắm mang theo nỗi ḷng giằng giặc đại nghĩa bảo vệ quê hương khôn nguôi giữa ḷng nước mặn của biển Đông năm 1974; và những thân xác đồng bào nằm ngang dọc với nét mặt c̣n tươi sáng niềm hào khí bảo vệ giang sơn nơi biên giói Việt Hoa năm 1979.

 

T́nh tự Việt Nam đă cho tôi khả năng và sự sáng suốt trên con đường t́m lại thân xác đồng bào ḿnh mà chẳng quan tâm đến phù hiệu mầu áo quân nhân, mầu cờ, quan điểm chính trị, hoặc căn cưóc chế độ nào nữa! Bởi những máu xưong, tâm trí ấy có chung một mẫu số Việt Nam!

 

T́nh tự Việt Nam đă làm cho ḷng tôi trải dài Nam Bắc, vượt qua biên giới hư cấu, để thấy đưọc trên từng xác chết của đồng bào ḿnh, trên những nét mặt đă bạc phếch sự sống, bùn đất đă che bớt h́nh hài, nhưng  vẫn c̣n đọng lại nơi vầng trán, trên đôi môi thâm mím lệch lạc, hàm răng hớ hênh lạc lơng, hay trong ánh măt tuyệt vọng  đă nhắm, hoặc c̣n trừng trừng uẩn ức ngạc kinh…Tất cả vẫn đầy những giấc mơ đă tan vỡ cho bản thân, niềm dấu yêu cho người t́nh, những hứa hẹn cho gia đ́nh đă đành đoạn, và nỗi thống hận v́ khát vọng cho đât nước cùng dân tộc đă dang dở…. chứ tôi chẳng hề thấy chỉ dấu nào của họ c̣n lại v́ quan điểm, chủ nghĩa chính trị, hay cái ǵ đó thuộc về hoặc dành cho đồng minh, đồng chí nơi  lá cờ xanh đỏ vàng đen. Cái di sản chung, tài sản chung, ưóc mơ chung của họ, của tất cả những người Việt Nam nằm xuống là giải giang sơn Việt Nam, tương lai hạnh phúc dân tộc Việt Nam! Tôi đă thấy và chỉ thấy có như thế thôi! 

 

Không, không phải tôi chỉ nh́n đưọc, thấy đuợc có như thế thôi đâu các bạn ạ! Tôi thành thật xin lỗi! Tôi đă nói thiếu, thiếu một điều quan trọng mà  tôi cũng đă nh́n đưọc từ thân xác đồng bào ḿnh. Điều mà nếu không nói ra chắc chắn tôi sẽ có tội rất lớn với những người đă nằm xuống, và trở thành bất nghĩa, bất nhân với ngay cả những người c̣n sống sót hôm nay.

 

Phải nói cho đúng là không phải tôi thấy, mà tôi đă nghe những đưọc lời nhắn nhủ thiết tha của những người Việt Nam đă nằm xuống kể từ dạo ấy! Không rơ là từ lúc nào, nhưng những lời thê lương ấy cứ văng vẳng theo cánh chim Hồng chim Lạc từ xa xăm, lă chă những giọt nước từ hồ Động Đ́nh  rót vào trong giấc ngủ. Đôi lúc dồn dập, chập chùng lẫn trong tiếng trống đồng khắc khoải. mà chỉ có t́nh tự Việt Nam, sợi giây giao cảm của hơn bốn ngàn năm mới lắng nghe rơ đưọc. Họ nhắn gửi tha thiết về thảm họa tương tàn từ những toan tính tráo trở, những âm mưu ẩn tàng tay sai ngoại bang khoác áo chính nghĩa tự do dân chủ, nhân danh độc lập đất nước!

 

Nếu lịch sử quả là sự tái diễn sự việc cũ trong hoàn cảnh mới, th́ thật là hăi hùng! V́ những điều hay, đoạn đời đẹp, hạnh phúc nhân bản lại thựng ít tái diễn hơn là những nhơ bẩn của thủ đoạn và bi thảm hoang tàn khốc liệt! Với cận sử và hiện sử của dân tộc ḿnh, th́ đó là thảm trạng lằn ranh chính trị.

 

Cái lằn ranh oan khiên khốn nạn này đă đưọc những năo trạng quyền bính tay sai phá vỡ và làm mất những cơ hội vươn lên của đất nước ḿnh. Trong chập chờn bi thiết của màn đêm lịch sử Việt nam, những anh linh uổng tử của đồng bào Việt Nam đă cố gắng thở hết tàn lực cách biệt âm dương để gào lên  về bi kịch 1945 –T́nh đại đoàn kết dân tộc bị bức tử. Sau gần 100 năm đô hộ, tài sản đất nước đă hao ṃn, nhân lực đă suy nhược. Cơ hội ngàn năm tưỏng chừng như trong mơ đă thành sự thật. Dân tộc cùng đoàn kết dành độc lập mở hội khai quang cho tương lai dân tộc. Khốn nạn thay, mựi sáu nhân vật đầu nước lúc ấy đă  chỉ có ḷng riêng tư phe phái chính trị, định kiến chủ nghĩa, đă không những phá nát cơ hội tốt đẹp của đất nước mà c̣n dẫn đưa ngoại bang, vốn đă sẵn ŕnh rập, bày binh bố trận cho một cuộc Viêt Nam tương tàn khốc liệt. Những màn ám toán thủ tiêu lẫn nhau đă xảy ra từng ngày trong khi kẻ thù ngoại bang vẫn c̣n trước mặt. Cái khốn nạn ấy dẫn đưa đến điều tồi bại không thể tránh được:

 

 1954- chiến thắng Điện Biên Phủ, mà trong khói lửa đầy thịt xương của trận địa đôi bên, ngoài những xác chết ngoại nhân, đều có thân xác của người Việt Nam cùng gịng máu! Đau đớn và tủi nhục chưa hết- Lư tưỏng chính trị và lằn ranh chủ nghĩa đă được nhân danh, chính đáng hóa sự phản bội xưong máu và nguyện vọng dân tộc độc lập tự do. Xương máu của nhân dân kháng chiến chưa khô mà đ̣n thù chính trị ập đến! Nó ập đến bỉ ổi từ chính đồng bào, đồng chí của nhau, những kẻ bước lên danh vọng quyền lực bằng nước mắt, mồ hôi, xương máu của nhân dân, đă dàn dựng đạo diễn thảm trạng đấu tố đồng bào ḿnh thật trâng tráo! Thảm trạng này không những khiến đất nước suy nhựợc thêm mà c̣n tàn hủy nền móng văn hóa đạo lư dân tộc: t́nh cảm, văn hóa cư xử giữa cha mẹ, anh em, vợ chồng, bạn bè làng xóm mới hôm qua c̣n khắn khít trong t́nh thần toàn dân kháng chiến… mà hôm nay tất cả vỡ nát trong sớm chiều –Ôi quan điểm chính trị, lập trựng chính trị, đồng minh, đồng chí, những đốn mạt không dừng lại ở đấy!

 

-1956 ngày hiệp thương tuyển cử mơ ưóc của mọi người đă bị âm mưu của ngoại nhân cùng tay sai hai bên phản bội. Ưóc vọng thống nhất trong dân chủ tự do của nhân dân Việt Nam một lần nữa lại bị giết! Và luôn luôn bị giết chết trước lúc trào đời. Thống nhất, độc lập tự do dân chủ, cuối cùng nó chỉ là sự hứa hẹn, sắp xếp đẹp đẽ của những phe phái chính trị trong ngoài. Nó đưọc h́nh thành chẳng qua như một cái bào thai hoang của đám lănh tụ, lănh đạo phe phái, những ả điếm  chính trị Việt Nam lang chạ, ăn ngủ lén lút với những “nhân t́nh” ngoại bang, mà đến cái ngày chào đời  không mong đợi, chỉ là một dị dạng lai căng, hậu quả từ những liều thuốc ngừa thai chính trị, hoặc phá thai chính trị vội vă trong âm mưu lừa bịp Đại Gia Đ́nh Việt Nam từ quá khứ! Đấy, hai cái chế độ Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, và Việt Nam Cộng Ḥa được đẻ ra đúng là như vậy! Nó không phải là kết quả của một cuộc cưỡng dâm, mà chính là sự đồng t́nh gian dâm vụng trộm chính trị của những đứa con Việt Nam mê quyền ham của, lừa bịp hèn hạ cả Đại Gia Đ́nh Việt Nam.

 

Điều cay nghiệt là đồng bào tôi, cái gia đ́nh Việt Nam vốn nghèo khó, bị buộc phải dùng mồ hôi xương máu, xác thân đă rạc roài của chính ḿnh để nuôi dưỡng những đưá con lai “dân chủ, cộng ḥa” dị dạng mà cha ngoại bang và mẹ đĩ lănh tụ lằn ranh chính trị Việt Nam đẻ ra! Nhục nhă nhất là vẫn c̣n nhiều người Việt Nam lại tưởng là con đẻ của dân tộc ḿnh, đem hết t́nh tự nâng niu nó, thù nhau giết nhau v́ nó, cho nó, điển h́nh là hành động tàn bạo đă giết chết oan nghiệt đứa con dân chủ Nhân Văn Giai Phẩm v́ nó! Trong khi nó chỉ càng ngày càng phá hoại gia cang xă tắc suốt Nam chí Bắc để thỏa măn cho những đứa “cha” ngoại bang và các bà mẹ đĩ chính trị Việt Nam: Nhựng biên giới lănh thổ (1957), giết hại nhân tài yêu dân chủ (NVGP)- ám sát thủ tiêu đối lập, tiếng nói dân chủ (nhân sự đảng phái không cộng sản miền Nam)- cố vấn ngoại bang khệnh khạng, quân đội đồng minh lộng quyền, hiếp dâm, con lai, càn quét thảm sát thôn làng Việt Nam, đảo lộn đ̣i sống Viêt Nam.

 

Ôi có nỗi đau nào thấu tim động trời đến thế này không? Nhân dân Việt Nam vừa cùng nhau vưọt thoát gông cùm ngoại nhân, lại bị ngay những đưá con trong nhà gian dâm với cựu thù, c̣ng cổ, đè lưng khóa miệng hành hạ ngưọc đăi! Có nỗi nhục nào hơn nỗi nhục này không?

 

Suốt trong thời gian ấy, chẳng c̣n lănh tụ, lănh đạo nào nh́n xuống nhân dân nữa- mạnh ngựi nào kẻ nấy cấu kết với ngoại bang để giữ quyền, và tranh quyền nhau bằng đầu gối trên thềm ngoài, trong sân trưóng phủ của ngoại nhân.Và thế là sự lũng đoạn của ngoại bang tràn khắp. Nhân dân Việt Nam bị lôi kéo dàn trận giết nhau trong 20 năm, tài sản tài nguyên mất mát với trên dưói 4 triệu nhân mạng, không kể đến những ấn dấu mất mát đau thưong c̣n lại nơi những cuộc đời sống sót không toàn vẹn- Thay v́ 20 năm ấy với 4 triệu người được an vui,  nhiệt ḷng miệt mài xây dựng và phát triển đất nước!!!

 

-Chủ nghĩa, lằn ranh chính trị, tiền đồn lư tưởng! lại cũng tên con lai, con rơi tội đồ này nữa! 20 năm ưóc mơ ḥa b́nh thống nhất đă đến, dù đến bằng lửa đạn tương tàn. Đă tưong tàn th́ một bên sẽ thắng, chỉ là chậm trễ 20 năm- 30-4-1975! Nhân dân cũng mừng vui dẫu rằng trong nước mắt của oan khiên thấm xuống nụ cựi vội vỡ. V́ sự bội phản khốn nạn của lănh đạo đầy căm thù lằn ranh chủ nghĩa- Niềm tin thống nhất ḥa b́nh ḥa giải để xây dựng không thể thở hết đưọc một giây- Ḷng căm thù, thói u mê ngạo mạn quyền bính bạo ngược lại tiếp tục phá vỡ hy vọng của nhân dân, phung phí xương máu đồng bào, hủy hoại tiềm lực kinh tế dân tộc bằng những trận đánh tư sản, lừa bịp lừa dân vào những “trại cải tạo”, “kinh tế mới”… phung phí nhận lực nhân mạng tài sản đồng bào, vốn đă kiệt quệ đau thương sau 20 năm- Lằn ranh nuôi dưỡng bằng căm thù, định kiến chủ nghĩa chính trị chỉ xây đắp thêm hờn oán, hận thù, chia rẽ và nghèo khổ… mà lẽ ra đă phải đưọc ḥa giải trong bao dung t́nh tự của nhân bản, yêu thương của t́nh dân tộc để cùng nhau xây dựng phát triển, bắt kịp với thế giới sau những đau thương mất mát, tang tóc, chia ly của cuộc chiến tranh tương tàn.

 

Nỗi đau dân tộc này không chỉ c̣n là sự cay đắng mất mát, nó trở thành niềm tủi hổ, sự điếm nhục như ông Nguyễn Hộ, Bảy Trấn, Trần Độ, Trần Khuê, Phạm Quế Dương, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Lê Hồng Hà v.v. đă đau khổ nh́n thấy. Họ đă nh́n thấy và gióng tiếng nói chân thật, cặm cụi viết những gịng chữ kiến nghị thiết tha kêu gọi anh chị em hăy tỉnh lại, giết chết đứa con lai dị dạng: cơ chế độc tài phong kiến tập quyền, lằn ranh chủ nghĩa chính trị lập trường… và trả lại sự hạnh phúc thanh khiết tôn kính quyền làm chủ cho đại gia đ́nh Việt Nam.

 

-1990 cơ hội của ăn năn thống hối tưởng đă đến! Khi một tên trong những tên nhân t́nh ngoại bang, Liên Xô, lăn đùng ra tắt thở!  Và những tên nhân t́nh kia (Mỹ- Hoa), mặt nạ cũng rớt rơi, thiên hạ đă thấy chỉ là những tên thương buôn mặt trơ trán bóng, đểu cáng và bần tiện. Nhưng những con điếm chính trị đă không c̣n nhân tính, mất hết t́nh tự- sự đam mê quyền lực của cải riêng tư đă ngự trị thành thói quen, bản chất. Mà nói theo như bà Dương Thu Hương, rơ mặt chính là những tên tôi tớ của ngoại bang! Ngựi ngựi yêu nước thay nhau bị bắt bớ tù đầy. Nhưng càng bắt bớ, càng lộ khuôn mặt ghê tởm sau lớp phấn son chính trị rữa nát, và ngựi dân chủ chân chính càng lớn mạnh!

 

Hiện trạng tất cả trong và ngoài cho đến nay vẫn cứ chỉ là sự lập lại của u mê, bạo ngược, nhân danh mỹ từ vụng về trong cung cách che dấu của hận thù oan khiên nghiệt ngă, của kênh kiệu đểu cáng, của gian manh dối trá. Và lằn ranh chính trị phân chia vẫn c̣n đến hôm nay. Tất cả như một cơn ác mộng dài mà con người Việt Nam chưa tỉnh! Và những con “đĩ rạc chính trị” của hai bên, thay v́ soi gương nh́n lại nhân dạng thật sự của họ sau lớp phấn son mốc thếch, sau sự lừa đảo bỏ rơi của nhân t́nh- Chúng vẫn ngoan cố viện dẫn lư cớ “lịch sử” để đổ lỗi cho nhau, bên bấc bên ch́, lỗi nhẹ lỗi nặng! Và họ vẫn là đứa con “ngoan hiền, nhân cách chân chính” của Đại Gia Đ́nh Việt Nam!!!

 

Viết về “lằn ranh, quan điểm chính nghĩa, chính trị” đến đây, tôi bỗng nhớ cụ Phan Khôi, một nạn nhân của lằn ranh chính trị hận thù, chỉ v́ cụ muốn nói thật rơ và thật to ư nghĩ chân thành của ḿnh. Ngày ấy, 1957, mà “lằn ranh chính trị” đă “cho phép” một con người Việt Nam tự chà đạp nhân cách của ḿnh để chứng tỏ lập trựng chính trị với cụ Phan. Khi cụ Phan tự mừng thọ 70 của ḿnh (1957), cụ cảm khái viết lên câu thơ:

 

Lên bảy mưoi rồi mẹ nó ơi!

Thọ ta, ta chúc nọ phiền ai!

 

Chỉ có thế! Mà lằn rănh, lập trựng quan điểm chính trị, đă khiến một nhà văn thuộc loại con cháu cụ ( Cụ Phan Khôi sinh năm1887 lớn tuổi hơn cả “Bác Hồ” của họ)  là Nguyễn Công Hoan tác giả “Tấm Ḷng Vàng” đứng bật dậy, câng câng hănh diện chứng tỏ lập trựng vạch rơ lằn ranh:

 

Nhắn bảo Phan Khôi khốn kiếp ơi!

Thọ mi, mi chúc chứ ḥng ai!

Văn chương đù mẹ thằng cha bạc!

Tiết tháo, tiên sư cái mẽ ngoài.

Lô-gíc trước cam làm kiếp chó.

Nhân Văn nay lại hít ǵ voi.

Sống dai thêm tuổi cho thêm nhục,

Thêm nhục cơm trời chẳng thấy gai.

 

Ôi cái làn rănh chính trị chủ nghĩa và t́nh người nó  nằm “đối cực” cay nghiệt như vậy đấy! Nó đánh mất và chà đạp lương tri, t́nh tự con người, t́nh tự đồng bào, đạo lư Việt Nam mà thi sĩ Hoàng Cầm đă  vựợt qua đưọc lằn rănh chính trị quan điểm để giữ chặt nó trong hoàn cảnh nghiệt ngă ấy, từ con tim của một “chị đội đấu tố” nh́n ngắm đưá con thuộc “lằn ranh” địa chủ c̣n sót lại:

….

Chị đội bỗng lùi lại,

Nh́n đưá bé mồ côi

Cố t́m vết thù địch,

Chỉ thấy một con người!

.. (Em bé lên sáu tuổi)

 

Nhớ hoàn cảnh của cụ Phan ngày ấy cách đây đă nửa thế kỷ qua, bây giờ nh́n sự tái diễn “lịch sử” này ở trong nước, ở hải ngoại mà tôi lạnh người, toát mồ hôi, khi thấy những cô cậu công an trẻ chặn đường mày tao chi tớ đánh cụ Bảy Trấn, xô ngă cụ Trần Độ; khi thấy những cô cậu có ăn học bằng cấp “quốc gia” Mỹ, Anh, Úc, Đức, Pháp v.v tự hào hănh diện nêu cao quan điểm chính thống cờ vàng, mạ lỵ ông Nguyễn Cao Kỳ không tiếc lời, chỉ v́ ông:

 

Nhớ quê ḿnh quặn ruột,

Lá rớt rụng về đâu?

Bể dâu đời thay đổi,

Quanh ta vẫn là người!

(NKPTC)

 

Và v́ ông tŕnh bày ư kiến suy nghĩ của ông về đất nước hôm nay,  khác quan điểm “truyền thống quốc gia” mà ông từng một thời là lănh đạo của họ, của cha mẹ họ hay ngay cả ông bà của họ!!!

 

Có lẽ tôi lại sai một lần nữa các bạn a… H́nh như đây không là phải là sụ tái diễn mà chính là sự nối dài của lằn rănh chính trị mới đúng. Sự nối dài của tính phe phái dễ lăng quên đồng bào! Lúc nào cũng chỉ chăm chăm chạy đi cầu người, dựa dẫm người để tấn công đối phương, để giữ quyền, để dành quyền, để lập chính phủ v.v mà chẳng thèm để tâm đến cùng nhân dân đồng bào ḿnh. Khiến họ chỉ chăm chăm nh́n vào đối thủ của họ, và bất cứ cái ǵ ngưọc với đối thủ của họ tự nhiên trở thành bạn, thành “t́nh nhân chung thủy” dù “nhân t́nh” này từng đè đầu cỡi cổ họ, lừa đảo họ và chỉ là một tên gian manh buôn bán những mỹ từ cao đẹp.

 

Nó ẩn tàng trong cung cách trao đổi đă đành, và c̣n nằm ngay ở trong lư lẽ “cao đẹp”. Như trong sự nhận định của ông  Nguyễn Hải Sơn về dự luật Nhân Quyền HR 1587. Dĩ nhiên tôi giả thiết rằng ông đă đọc nguyên bản dự luật này cũng như tôi. Nhưng tôi không dám chắc là ông N H Sơn “biết và hiểu” nước Mỹ, hệ thống chính trị cũng như chủ trưong của Mỹ như tôi.

 

Cho nên tôi không vui như ông khi tôi đọc thấy dự luật này “buộc” hay cho phép nhà nước Mỹ dùng một ngân khoản nhất định hàng năm để “yểm trợ” các nhân sự, phong trào dân chủ  thông qua các cơ quan không chính phủ được “tiêu chuẩn quốc tế” “đóng mộc.” Thế th́ tội t́nh cho nhân dân tôi quá!  Đồng bào Viêt Nam trong nước chúng tôi đấu tranh dân chủ cho chính ḿnh, mà muốn đưọc “tài trợ” ủng hộ v.v cũng phải đạt đủ tiêu chuẩn “Mỹ” nữa. Và điều kiện, nhắm mắt cũng biết, là đấu tranh dân chủ “chống cộng” chứ không đưọc mở miệng lên án Mỹ hay đồng minh Mỹ vi phạm nhân quyền! Loại chân lư nhân quyền một nửa mà các “hội đoàn nhân quyền” gốc Việt, mà thành viên hầu hết đa số từng là nhân sự thừa hành của chế độ  độc tài quân phiệt phi nhân quyền miền Nam Việt Nam, đang dựa vào Mỹ để rao giảng!

 

Hiểu lầm hậu ư chính trị của Mỹ như thế này sẽ đưa đến hậu quả vọng ngoại, ỷ lại của một số  đồng bào trong nước.. Ngồi chờ và không chú ư đến đồng bào ḿnh nữa. Đồng bào trong nước mà cùng “dự thảo ăn ư” với nhau về nhân quyền mới thật sự là sức mạnh, mới thật sự vui mừng!

 

Những người như ông Sơn có bao giờ tự hỏi tại sao Mỹ không đưa ra dự luật nhân quyền nhằm ủng hộ và phát huy dân chủ tự do nhân quyền ở Cu Quắt, Ả Rập SôĐít, Pa Kít Tăn v.v không nhỉ? Những nước đồng minh và cũng là tay tổ  đôc tài vi phạm nhân quyền mà có phần trầm trọng hơn nước CHXHCNVN trong vài lănh vực, Hay cho Pa Lét Tin và Do Thái chẳng hạn! Tức là ấn định những nguyên tắc và giới hạn cho phép chính phủ Mỹ hành xử bang giao, viện trợ, sao cho có lợi cho Mỹ!

 

Thế th́ mục tiêu của chính sách nhân quyền của Mỹ là ǵ nhỉ? Đành rằng nhà nước CSVN v́ hèn và chủ lợi cho Đảng, không phải v́ dân, cho nên thế nào cũng thỏa hiệp cách nào đó, cũng có lợi ngắn hạn cho phong trào dân chủ.  Nhưng đường dài, nếu ham hố vội vă ôm vào mà không khôn khéo cân nhắc th́ sẽ há họng mắc quai! Dân chủ đâu chưa thấy chỉ thấy trở thành lệ thuộc tay sai làm theo “đề nghị của Mỹ”! “Phong trào dân chủ” sẽ không c̣n dựa vào ư nguyện nhân dân Việt Nam, mà phải lựa lọc sao cho vừa ḷng Mỹ để tiếp tục nhận đưọc sự ủng hộ tinh thần và vật chất của Mỹ và phe Mỹ. Bài học rút mấy chục nhân sự quân đội Phi ra khỏi Ia Rắc của bà tổng thống Phi “be bé xinh xinh” Aroyo và ḷng vui sướng của nhân dân Phi đối nghịch với cơn “buồn phiền” của phe Mỹ, Anh, Úc, không biết có dạy đưọc những người Việt có năo trạng lằn ranh không nhỉ? Không hiểu những người như ông Nguyễn Hải Sơn có đồng hoá phưong tŕnh “ghét CSVN=Yêu dân chủ= Yêu Mỹ”, hay là “yêu dân chủ tự do = ghét tất cả các cơ chế, năo trạng hành xử độc tài phi dân chủ, vi phạm tự do nhân quyền”? Mà cả thế giới và đa số người Mỹ đều biết chế độ Bút phi dân chủ, gian lận bầu cử, và vi phạm nhân quyền đấy nhé!

 

Đặt câu hỏi hay nhận định rằng “Người Mỹ có lư hay không khi đẩy mạnh dân chủ ở các quốc gia khác”  là không đúng, và không hiểu ǵ về Mỹ cả (Nguyễn Văn Thiệu c̣n sống chắc chắn gật đầu đồng ư với tôi, v́ tôi nhớ trước khi từ chức tổng thống để chạy, Thiệu có vạch trần sự “ủng hộ tự do dân chủ” của Mỹ trước nhân dân miền Nam- Và ông Nguyễn Cao Kỳ vẫn c̣n sống, cũng đă hiểu và nói  điều này trong cuộc phỏng vấn với đài BBC- ông cựu thủ tưóng M ă Lai, Ma Ha Tia là bậc thầy về môn “Mỹ học” này). Câu hỏi, hay nhận định phải đặt lại cho đúng là “Người Mỹ có lư hay không khi  dùng Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền  như là vũ khí để đẩy mạnh  quyền lợi của Mỹ ở các quốc gia khác chưa theo Mỹ?”   Đây là câu hỏi then chốt mà ngay như cựu tổng thống Mỹ Richard Nixon cũng ngán ngẩm- và giáo sư chính trị P.S Hungtington cũng đặt ra nhưng lúng túng trả lời lộn xộn, khác với sự lư giải khá rơ ràng của nhà kinh tế Mỹ lỗi lạc Paul Krugman. (Các bạn muốn tham khảo để tự t́m câu trả lời xin đọc Victory without War và Beyond Peace của R.M Nixon-  The Clash of Civilizations của P.S. Huntington và các bài của Paul Krugman trong NY Times)

 

Cũng v́ thế mà tôi, không như ông Sơn, không tâm đắc cái câu ǵ ǵ mà Bút đă nói ở đâu đó! Tôi khinh và buồn nôn cái câu nói đó th́ đúng hơn-  cũng giống như người ta buồn nôn cái chữ tiết hạnh nết na phát ra từ cửa miệng của một ả lăng loàn trắc nết. Hoặc lời nói của cựu tổng Bin Tợn nói về luân lư gia đ́nh, ḷng chung thủy vợ chồng, và tinh thần bảo vệ phụ nữ vậy! Nghe phải bịt mũi! Nói thẳng ra là nước Mỹ, vói chính sách và thái độ ngoại giao mấy chục năm nay từ sau đệ nhị thế chiến, và ngay trong nước Mỹ đối với những ngừơi da đen, Mỹ không đủ tư cách và tư thế nói chuyện nhân quyền với ai hết.

 

Tôi sẽ yêu thích cái câu ấy hay bất cứ câu nói nào mang giá trị tư tưỏng nhân bản tự do dân chủ từ những người dân chủ như ông Nelson Mandela, đặc biệt là từ cửa miệng đồng bào của tôi, như những câu nói như của ông Trần Khuê, như  Tự Do hay Là Chết” từ cửa miệng anh Nguyễn Vũ B́nh, linh mục Nguyễn Văn Lư… hay vừa mới đây những câu nói dơng dạc cưong quyết của ông Phạm Quế Dưong trong phiên ṭa định án ông: “Phải giữ lấy đất nước!”

 

Một nước Mỹ lừa bịp cả thế giới về “buóc tiến đổ bộ mặt trăng”[1], thủ tiêu một số phi hành gia để bịt miệng, rồi bây giờ cùng hư cấu lư cớ tấn công một quốc gia chủ quyền[2], và nhà  nước Mỹ chuyên ủng hộ độc tài[3], th́ tin vào nó mà ca ngợi, rồi bỏ quên vận động đồng bào, th́ lằn ranh bước qua làm tay sai lệ thuộc chỉ là sợi tóc mai.

 

Tóc mai có thể vẫn c̣n cái độ dầy may mắn! V́ với năo trạng lằn ranh ở ngoài này, khi ngựi ta già mồm lên án bên trong Việt nam “luân lư đạo đức xuống cấp”! Đúng có xuống cấp! Nhưng ở Việt Nam vẫn c̣n có  “luân lư đạo đức Việt Nam” để thấy nó xuống cấp! Chứ ở ngoài này sau 29 năm ăn ở với  nếp Tây phương, ngựi  ta không c̣n thấy xuống cấp nữa! Bởi ngựi gốc Việt đă hội nhập từ thế hệ thứ nhất có c̣n văn hoá đạo lư Việt Nam nữa đâu để mà xuống cấp!!!

 

Đấu Tranh Dân Chủ là Đoạn Tuyệt vói Cơ Chế Năo Trạng Độc Tài, và phải khởi đi từ Chính Ḿnh- và Hoà Ǵải giữa những Con Người!

 

Đấu tranh dân chủ, tự do, nhân quyền, khác với đấu tranh chính trị tranh giành quyền lực ở chỗ chúng ta không thể dùng thủ đoạn đánh lừa dân trí, dựa dẫm thế lực người ng̣ai để  mị dân, để đạt thành quả ngắn hạn, mà  phải lấy sự thật vận động sự thật từ người dân làm nền tảng, làm tiêu chí, làm vũ khí để kết hợp và vận động toàn dân, để đoạn tuyệt vói cơ chế năo trạng độc tài ngay từ trong chính ḿnh trước và tiến hành hoà ǵải giữa những con người Viêt Nam. 

 

Sức mạnh của công cuốc đấu tranh Dân Chủ là sự thật, là thế hệ hôm nay, cho nên bổ phận và trách nhiệm của những người có liên hệ quá khứ chúng ta là phải ṣng phẳng với quá khứ! Phải b́nh thựng hoá chính trị đấu tranh trong phê b́nh nhận định- Xóa bỏ lằn ranh- V́ bẩy mươi phần trăm (70%) tổng dân số Việt Nam hôm nay là tuổi  35 trở xuống! Thế hệ sinh ra trưởng thành từ thời điềm 1975! Đất nước là của thế hệ này, tương lai Viêt Nam nằm trong tay thế hệ này! Họ chẳng có lấn cấn quốc cộng cờ quạt ǵ hết! Đừng lôi kéo họ vào con đường nhơ bẩn, lằn ranh đẫm máu tưong tàn mà chúng ta đă sai lầm khổ nhục kinh qua!

 

Như vậy, chúng ta, những kẻ hai bên, c̣n quyền hay đă mất quyền bính, c̣n sót lại của thế hệ cuộc chiến cũ, đừng làm mất cơ hội ḥa giải giữa con người Việt nam. Chúng ta phải ḥa giải giữ con ngựi- Nhưng không đưọc ḥa giải với cơ chế độc tài phi dân chủ- Không tưong nhưọng quyền lực phi nhân quyền- Cơ chế độc tài, độc đảng, phi dân chủ tự do phải bị tháo gỡ tận gốc rễ- tháo gỡ ngay trong năo trạng hành xử của chính chúng ta- Chúng ta phải nên đi tiên phong làm gương, gỡ cái lỗi của ḿnh với thế hệ con cháu ḿnh, phải can đảm và tự trọng làm bổn phận, trách nhiệm của ḿnh. Đó là  nh́n nhận những sai trái mà  ḿnh đă từng cho là đúng; và nh́n nhận những ǵ đúng ḿnh đă từng cho là sai!

Để đồng bào anh em của chúng ta  thấy rơ được bản chất của cuộc chiến, không phải trong phim ảnh của Mỹ, phe phái chính trị, hay tuyên truyền của chế độ CSVN, mà là chính trong ánh mắt, thân phận của nhau. Để thấy tất cả chúng ta chỉ là nạn nhân của những tay bịp bợm buôn bán chính nghĩa dân tộc. Buôn bán xác thân người Việt, non sông đất Việt.

Tôi xin phép được chấm dứt bài viết này bằng những ư nghĩ tản mạn ghi nhanh đêm Vu lan- 15-7 Quí Mùi (12-8-2003), những ngày cuối trên đất Mỹ khi nghĩ về chuyện lá Cờ và Lằn Ranh, như là lời tâm sự tạm biệt cùng mọi người:

 

Người Việt Nam ! Chúng ta là ai?

 

Danh từ Việt Nam, cái tên gọi thân thương ngàn đời này có cần thêm một tính từ nào nữa hay không? Cộng Sản – Quốc Gia?  Cộng Ḥa?

 

Chúng Ta, người Việt Nam đứng cùng ai hôm nay?

 

Nhân dân Mỹ? Úc? Anh? Pháp?, Đức? Nga?Tiệp? Balan?

 

Chúng ta đứng cùng với nhau. Đứng giữa đồng bào, nhân dân ḿnh mà tiến bước.

 

Chúng ta, người Việt Nam đứng ở đâu hôm nay?

 

Đất Mỹ,  Đức, Úc, Anh Pháp, Nga, Tiệp, Balan? ??

 

Chúng ta cùng nhau. Nắm lấy tay nhau, cùng đứng  giữa Đất Nước Viêt Nam, Tổ Quốc đă bao năm khốn khó rạc rài, và hôm nay đây đang hao ṃn vỡ vụn, để cùng siết tay đồng bào, lôi nhau đứng dậy , kéo nhau cùng tiến bước, đạp lên trên hết tất cả chưóng ngại của đố kỵ, vị kỷ, bóng của quá khứ phân chia, hư cấu lịch sử gian mamh, để chỉ c̣n sức mạnh tinh khiết của tinh thần DUY VIỆT, của nhnữg con người  Việt Nam đồng nhất, không thêm bớt, không phụ thuộc những tính từ giả tưởng vay mượn phù phiếm.

 

Chúng ta đứng giữa Đồng Bào và Tổ Quốc Việt nam chúng ta. Chúng Ta nói với nhau những lời thương yêu ngắt ra từ những lời thơ, gịng ca dao từ ngàn năm hồ Động Đ́nh; Chúng ta có hô hào phê phán nhau, và ngay cả dẫu chúng ta có điều chi gào thét ch́ chiết nhau, th́ xin hăy nói với nhau bằng ngôn ngữ Việt-Nam bẻ ra từ cánh rừng tục ngữ, hịch văn,  từ rừng núi Ngũ Lĩnh … Đừng để rồi lời kia vẫn âm vang xa lạ giọng ḿnh vọng về từ Hoa Thịnh Đốn, Bá Linh, Bắc Kinh, Ba lê hay Mạc tư Khoa..

 

 

Chúng ta đúng giữa Đồng Bào, giữa Tổ Quốc Việt Nam dấu yêu, dù đă hao ṃn nứt nẻ.. Để choàng lên nhau những ṿng hoa thương yêu kết từ rừng Trường Sơn, U Minh, hay Cao Bắc Lạng…Nếu có giận nhau, xin hăy chét lên nhau những bùn đọng nơi sông Hồng, Sông Cửu.. Nếu có ném nhau, xin hăy ném bằng ḥn đá núi Tản, núi Bà Đen… để rồi hăy rửa tấm thân đau đớn thương vong, h́nh hài Việt Nam của Cha Mẹ Lạc Long Âu Cơ đă sinh thành, bằng những gịot nước của Hồ Gươm, từ Hồ Tây, nơi Hồ Than Thở, trong khe Suối Tiên..

 

Chúng ta đứng giữa Đồng Bào chúng ta, và Tổ Quốc chúng ta.. Để ôm nhau như bản thân ḿnh, đau vết thương quá khứ vẫn rỉ máu của ḿnh và của anh chị em ḿnh, như của chính chúng ta. Chúng ta đau vết đau chung của cả dân tộc này.

 

Sức mạnh của Chúng ta sẽ khởi lên từ sự cảm thông được thân phận của nhau, đau vết thương của nhau, và tất cả sẽ đau vết thưong của cả dân tộc. Lằn ranh, cờ quạt chỉ c̣n là những đống rác nhỏ bên đường Hoa Thịnh Đốn, lối đi Mạc Tư Khoa, ngơ hẻm Bá linh, sân chơi Bắc Kinh..

 

Sức mạnh trong sáng và tinh khiết này sẽ  đưa chúng ta đạp lên cường quyền độc trị CSVN.. tiến thẳng về huớng tự do dân chủ đích thật..

 

Và đây chỉ là bước khởi đầu của một nước Việt Nam mới. Tất cả chúng ta c̣n trách nhiệm vói thế hệ nối tiếp trong công cuộc xây dựng lại Con Người Việt Nam, tinh thần Duy Việt - để sống c̣n và phát triển trong môi trựng toàn cầu tưong tranh đầy gian trá và bội phản.

 

Mỗi chúng ta, hôm nay, hăy rũ bỏ tất cả, và minh định lại, tự nhủ với chính ḿnh và truyền cho con cháu  ḿnh,  trong bất kỳ công việc lănh vực nào đều tự nhủ:

 

“Tôi đứng giũa đồng bào và đất nước tôi! Trong cuộc Đấu Tranh này, và măi măi ngàn sau.”

 

Nguyên Khả Phạm Thanh Chuơng.

Đất tạm dung đêm  15 tháng 6 năm Giáp Thân (31-7-2004)



[1] Cuộc đổ bộ măt trăng của A pô lô 11 năm 1969 chỉ là một tập phim đóng ở Neveda do đạo diễn Hồ Ly Vọng Satnley Kubrick đưọc nhà nưóc Mỹ giao phó dàn dựng theo nhu cầu chiến tranh lạnh. http://www.ufos-aliens.co.uk/cosmicapollo.html.

http://www.geocities.com/apolloreality/.

http://www.clydelewis.com/dis/listen/stappert/mrlewis.html.

http://www.clydelewis.com/dis/listen/kevin4/kubrick.html.

http://www.clydelewis.com/dis/gorsky/gorsky.html.

 

[2] Tấn công Ia Rắc v́ Ia rắc có vũ khí toàn diệt, liên hệ với khủng bố- Ủy ban Quốc Hội Mỹ, LHQ chúng minh hoàn toàn không có!!!!

[3] Why Do People Hate America? Ziauddin Sardar, Merryl Wyn Davies 2002