Make your own free website on Tripod.com

*****
Muo^'n d-o.c d-u+o.c UNICODE xin nha^'n va`o VIEW- ENCODING va` cho.n

UNICODE UTF8-hay la` Windows European etc.. tre^n khung cu?a Browser IE hay

Netscape...


*****

Thân mến gửi BếnXuân,

Rất cảm động khi đọc được thư chia sẻ và góp ư chân t́nh của Bến Xuân v́ vấn đề chung của đất nước. Ngựi ta đi qua sa mạc mới biết quí từng giọt nước và nuối tiếc từng giọt mồ hôi phải không? Cũng như vậy, lá thư và góp ư chân thẳng của Bến Xuân từ Việt Nam gửi đến là một trong những giọt nưóc nơi sa mạc này. V́ vậy ANH xin phép Bến Xuân đưọc gửi đến quí anh chị em, đồng bào khắp nơi không những bài viết góp ư , mà cả lá thư ngắn nhưng chân t́nh của một đồng bào trẻ với nỗi ưu lo trăn trở cho đất nước.

 

ANH mong rằng Chúng ḿnh gói ghém những tâm t́nh chung này để ân cần gửi cho nhau như những làn thuốc xoa vào nhũng vết thương c̣n loang lở của dân tộc, của chính chúng ta, trên cơ thể và trong tâm hồn chúng ḿnh, Chứ không phải là những dằn vặt ch́ chiết nhau. Chúng ḿnh cần nhau v́ chúng ḿnh là đồng bào của nhau. Ân nghĩa tổ tiên chan ḥa khắp hết chứ có ngưng đọng ở thế hệ nào, biên giới nào đâu.Như vậy, nỗi đau dân tộc vẫn là một phải không?

 

Cảm tạ Bến Xuân thật nhiều... xin kính gửi lời chào kính mến nhất đến song thân của BenXuan. Nếu dịp gặp gỡ bạn bè thân quen, xin cho ANH gửi lời chào thân ái nhất đến mọi ngựi. Khi có điều kiện xin Ben Xuan và cac bạn trẻ hăy viết xuống những cảm xúc, những điều ḿnh mắt thấy tai nghe đang xảy ra nơí  đất nưóc Viêt khốn khó, trên thân xác đồng bào bất hạnh, để chia sẻ và cảnh tỉnh đồng bào ḿnh khắp nơi. 


Thân ái


Nguyên-Kha? PhamThanhChuong..


http://loive.00books.com/

----- Original Message -----

From: BenXuan

To: nkptc@optusnet.com.au

Sent: Thursday, March 06, 2003 8:44 PM

Subject: Thân gửi ANH Chưong

 

 

 

Anh Chương thân mến,

 

Chuyện người ḿnh vẫn phải tranh luận với nhau về vấn đề này thật đáng buồn quá. Anh biết không, một lần vào chat room em lấy nick là "Chống Mỹ" để xem sao th́ chỉ một lúc thôi là đă có người ḿnh ở Mỹ vào chửi em rồi. Anh thấy đấy, sống ở một nước dân chủ nhưng vẫn đặc sệt sự hẹp ḥi. Thấy thế mới biết năo trạng này không thể một sớm mà mất được.

 

Đấu tranh của chúng ta bây giờ không chỉ là chống độc tài mà c̣n là thay đổi nhận thức nữa. Xoá bỏ CS là mục tiêu ngắn hạn và mục tiêu chính quan trọng hơn là xây dựng một tinh thần "Duy Việt", một sự tự tin dân tộc để có một nền tảng phát triển lâu dài và bền vững cho đất nước và các thế hệ sau.

 

Nhiều lúc em có cảm giác các tổ chức "quốc gia" chỉ muốn đập đổ CS cho hả giận để trả thù cho những ǵ họ mất mát chứ chẳng quan tâm đến những ǵ sau đó. Dù vậy em vẫn hy vọng rằng kết quả đấu tranh chung sẽ tốt hơn thôi,  bây giờ không c̣n t́nh trạng bưng bít nữa và mọi người sẽ có cơ hội cọ xát nhiều với nhau.

 

Em có viết một số ư kiến gởi anh, hy vọng cũng nói lên được một điều ǵ đó có ích. Vài ḍng tâm sự với anh. Anh cũng nên cẩn thận trong thời gian tham gia hội luận. Đề pḥng cũng không thừa đâu anh ạ. Chúc anh nhiều sức khỏe.

 

Thân kính,

Bến Xuân

-------------------------------

 

Suy nghĩ về lằn ranh "Quốc-Cộng"

 

Kính gửi các Chú Bác Quốc Gia,

 

Người viết những ḍng này có thể được xem là không liên quan ǵ đến thời đại của các chú và các bác. Lúc ấy tôi c̣n quá nhỏ để hiểu rơ bản chất của cuộc chiến tranh mà một bên gọi là "công cuộc đấu tranh thống nhất đất nước" và bên kia là "cuộc chiến chống Cộng Sản để bảo vệ Thế giới Tự do". Tôi chỉ t́m hiểu giai đoạn lịch sử này qua sách báo và những lời kể của thế hệ đi trước ở nhiều góc độ khác nhau của cả hai phía. Không sống và tận mắt chứng kiến những sự kiện nên có lẽ tôi không hiểu hết được những cảm xúc của những người trong cuộc. Nhưng tôi vẫn tự tin rằng ḿnh vẫn có thể và phải nói lên quan điểm của riêng ḿnh và biết đâu cũng là của thế hệ trẻ hiện nay, những người không biết nhiều về cuộc chiến này. Với tôi đây là một cuộc chiến vô cùng tàn khốc mà hậu quả để lại là những mất mát, đau thương về thể xác và tinh thần cực kỳ to lớn. Hàng triệu người Việt Nam đă chết, hàng triệu người bị thương tật và cũng chừng ấy người tuy thân thể lành lặn nhưng vẫn phải chịu những vết thương tinh thần khó hàn gắn nổi. Đó là chưa kể đến những di hại về mặt di truyền mà những đứa bé vô tội ra đời sau đó phải gánh chịu cho đến khi trưởng thành.

 

Theo thời gian chiến tranh đă qua gần 30 năm rồi nhưng h́nh như nó vẫn c̣n đó. Vẫn c̣n những thù hằn, vẫn c̣n những luyến tiếc (!) và thật đau ḷng, nó vẫn c̣n chia rẽ người Việt Nam. Cả hai phía "Quốc-Cộng" đều tự cho ḿnh là chính nghĩa và chứng minh rằng "chúng nó" là độc tài, chúng nó tay sai ngoại bang, chúng nó thiếu dân chủ, chúng nó dân chủ giả hiệu.

 

Riêng tôi vấn đề không phải là phe nào chính nghĩa và phe nào phi nghĩa v́ cả hai đều phi nghĩa. Tôi nói điều này không phải là phủ nhận và sổ toẹt công sức những người đă ngă xuống của cả hai phía, đă hy sinh máu xương và một phần cuộc đời ḿnh trong giai đoạn máu lửa ấy. Trái lại là đằng khác. Tôi chỉ muốn nhắc đến một thiểu số người đă lợi dụng máu xương đồng bào ḿnh để làm những việc phi nghĩa cho bản thân và phe phái họ. Tại sao phi nghĩa? V́ họ không đại diện cho quyền lợi của dân tộc Việt Nam và người dân Việt Nam.

 

Về phía Cộng Sản Việt Nam tôi không cần phải bàn về tính chất phản động của tập đoàn này. Nhiều người có thẩm quyền hơn đă làm chuyện ấy và trong tương lai những người có trách nhiệm sẽ tiếp tục công việc này. Tuy nhiên tôi xin có đôi lời với các chú, các bác của phía bên kia.

 

Tôi có được nghe kể về những nỗi đau mà các chú bác phải chịu trong thời gian học tập cải tạo khi bị đàn áp, hành hạ và tước đoạt nhân phẩm như thế nào. Cả con cháu của chú bác cũng phải gánh chịu những đối xử man rợ qua các chính sách phân biệt đối xử trong học hành, công việc và những sinh hoạt thông thường hàng ngày. Chưa hết, các chú bác vẫn c̣n phải chịu đau khổ trong những lần vượt biển, trong thời gian sống ở các trại tỵ nạn. Những nỗi đau này chỉ có những người trong cuộc mới biết mà những người "ngoài" như tôi khó có thể hiểu hết được.

 

Nhưng các chú các bác cũng phải biết rằng đồng bào của chúng ta ở miền Bắc cũng phải chịu rất nhiều đắng cay và mất mát chứ. Liệu con cháu chúng ta sau có tin rằng: Trước đây, cha anh chúng ngoài ấy phải xếp hàng ăn phở để rồi sau đó đứng và ngồi ăn với chiếc muỗng bị đục thủng. Nhà có khách quư đến chơi chỉ có ½ con gà mà không dám dùng dao chặt mà phải dùng kéo cắt. Phần xương c̣n lại phải t́m chỗ mà chôn.

 

Hay cả gia đ́nh 6 người chỉ có 12m vuông để sinh sống. Cơi nới đủ phía để có chỗ mà ngủ, mà nằm. Con cái đến tuổi lập gia đ́nh không thể ra riêng được, phải ở chung. Vợ chồng muốn có giây phút riêng tư th́ ông bà, anh em phải hiểu ư ra đường lúc 7g tối để họ có thể bên nhau và đến 9g phải chấm dứt để mọi người về nhà.

 

Hay phải giải quyết nhu cầu vệ sinh tối thiểu mỗi buổi sáng với một cái nón lá trong một nhà xí không có cửa, bẩn thỉu, đầy gịi bọ... Và c̣n rất nhiều chuyện khác nữa. Nhân cách bị coi rẻ đến cùng cực.

 

Ấy thế mà chúng ta nghe những câu chuyện này có cảm xúc ǵ không hay xem như những chuyện phiếm để thỏa măn tính hiếu kỳ. Tôi kể dài ḍng chỉ để cho các chú, các bác thấy đau khổ trong giai đoạn ấy đâu của riêng ai. Nó là của tất cả chúng ta và chúng ta phải thấy được nguyên nhân là từ đâu. Nói thật với các chú, các bác cùng là dân Việt nhưng một số lớn những người Việt ở hải ngoại h́nh như vẫn nh́n người trong nước với một cặp mắt thiếu thông cảm và hiểu biết. Vẫn có lẩn khuất đâu đó một thái độ kẻ cả, hành xử như thực dân da trắng đi khai hóa vậy.

 

Thái độ như thế sẽ rất nguy hại v́ chỉ khơi sâu hơn sự chia rẽ và mặc cảm của cả hai phía, nhất là đối với đồng bào Miền Bắc luôn bị ngộ nhận là Cộng Sản. Tại sao không là sự thông cảm và hiểu biết để có thể chia sẻ và đoàn kết cho sự nghiệp đấu tranh chung? Tất cả các thành quả có được trong Nam ngoài Bắc trong bất cứ giai đoạn nào là do chúng ta đấu tranh có được chứ không nên lầm lẫn là do một chính thể hay tập đoàn cầm quyền nào ban cho. Chúng ta đấu tranh v́ nhận thức được rằng đó là quyền lợi của Nhân Dân Việt Nam và quyền lợi của Đất Nước, của Dân Tộc phải được đặt trên hết. Yêu nước không phải là độc quyền của riêng ai và mục đích đấu tranh của Người Việt Nam lúc này là nhận thức đúng chính ḿnh và nhắm đúng mục tiêu tranh đấu: đoàn kết để xóa bỏ độc tài và thiết lập dân chủ cho Việt Nam.

 

Chế độ phản động tại Việt Nam hiện tại chắc chắn sẽ bị xóa bỏ; và điều quan trọng hơn là chúng ta phải làm thế nào để đừng lập lại việc thay chế độ độc tài này bằng một chế độ độc tài khác và tạo nên một chế độ xă hội lành mạnh. Đây mới là mục tiêu chính cho Dân Tộc Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam cần phải nh́n thấy và hiểu rơ điều này. Nếu họ cứ bị đầu độc bởi những khái niệm và lư thuyết mơ hồ, th́ đó là trách nhiệm của những người đi trước. Thế hệ trước phải sáng suốt và mở rộng tấm ḷng để có thể giúp tuổi trẻ Việt Nam hiểu rơ về quá khứ; những ǵ được, những ǵ mất để tự tin đi vào tương lai. Thế hệ trẻ Việt Nam phải được tạo điều kiện để nối tiếp những giá trị và nền tảng của cha anh chứ không thể là những người phải dọn dẹp những đống rác của lịch sử trên đường đi của Dân Tộc.

 

Sài G ̣n,

06/03/2003

Bến Xuân

-- __________________________________________________________

Sign-up for your own FREE Personalized E-mail at Mail.com http://www.mail.com/?sr=signup